9. Chương 9: Giày lén ném, cơn giận của cha

Lục Châu Ca Đầu - Một Lần Ly Biệt Xa Cách Ba Năm

Chương 9: Giày lén ném, cơn giận của cha

Lục Châu Ca Đầu - Một Lần Ly Biệt Xa Cách Ba Năm thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Cánh chưa kịp giải thích về tin đồn "Gặp riêng ở núi Thang" đã khiến cả phủ Tạ chấn động, bốn chữ "Đêm khuya tắm chung" như lửa đổ thêm dầu vào ngọn lửa giận của Tạ Dực.
Y không dám động vào cơn bão tức giận ấy, chỉ khẽ hỏi anh trai Tạ Duyễn: "Lúc nào tin đồn này đến vậy?"
Tạ Duyễn vốn xem Tạ Cánh như đứa trẻ ngây thơ, giờ thấy y biến sắc liền giật mình: "Sao cậu lại ngây thế? Tin đồn đó xuất hiện vào giờ Mão hai khắc, người hầu quét sân phát hiện trước cửa chính. Lúc ấy cậu vừa ngủ, chắc kẻ nào đã biết chủ nhân chiếc giày là ai rồi mới ném nó đến tận cửa Tạ phủ. Chúng chắc còn chạy ra chợ Đông thành để loan tin nữa."
Giờ Mão hai khắc... Tạ Cánh vừa chợp mắt chưa lâu, đối phương đã nhận ra y và Chiêu Vương, rồi ném "vật chứng" đến tận cửa. Lời đồn nhắc đến núi Thang chính xác như vậy, chứng tỏ đêm qua hai người tưởng thoát được nhưng hành tung đã bị theo dõi.
Quãng đường từ rừng đến biệt thự họ Ngô không xa, nhưng đủ để đối phương bố trí sẵn. Đêm qua bọn họ đã nhiều lần xác nhận không bị truy đuổi mới dám đến núi Thang, vậy mà vẫn bị phát hiện. Chỉ có thể là dịch trạm thuê ngựa có nội ứng... nhưng nếu có nội ứng, sao chúng lại thả cho họ chạy thoát thay vì giết chết?
Và sao chi tiết "tắm chung" lại lộ ra được?
Tạ Cánh gạt nỗi nghi ngờ xuống, cố bình tĩnh nói với Tạ Dực: "Cha, đêm qua con có đến núi Thang, tắm với Chiêu Vương là thật, nhưng gặp riêng..." Y ngập ngừng, "Không có chuyện đó đâu ạ."
Tạ Dực đứng chắp tay, không thèm nhìn y: "Cha tin con không dám! Tin đồn ngoài phố bát nháo, cha mặc kệ, nhưng cha chỉ giận con cứ lui tới với hắn không biết thân phận!"
Tạ Cánh không thể kể lại đêm qua, càng không thể rửa oan cho mình. Y chỉ im lặng chịu đựng vết nhơ vô cớ.
Thấy y không cãi, Tạ Dực tưởng y sợ hãi, liền quay sang hỏi: "Con không ghét ý định để con trở thành Chiêu Vương phi chứ?"
Tạ Cánh nhìn thẳng vào mắt ông, đôi mắt ngấn nước, há miệng nhưng chẳng biết nói sao.
Tạ Duyễn thấy vậy liền ra hiệu cho y đứng dậy, khuyên nhủ: "Cha à, Chi Vô đang bị thương, gặp Chiêu Vương chỉ là vô tình. Đêm qua đã giải thích rõ ràng rồi, lần sau nhất định phải cẩn thận hơn. Em phải tránh xa hắn đi, hiểu chưa?"
Tạ Cánh thở phào nhẹ nhõm: "Anh cả dạy đúng."
Tạ Duyễn nháy mắt với y, rồi quay sang Tạ Dực cúi chào: "Cha ơi, con biết sai rồi. Sau này con sẽ ít qua lại với hắn hơn. Tin đồn sẽ tự tan biến, cha đừng lo."
Hiện tại Tạ Cánh chỉ xác định được Tạ Dực không nghi ngờ về chiếc giày, chỉ nghĩ kẻ nào đó nhặt được rồi ném đến để hãm hại nhà Tạ. Cơn giận của Tạ Dực vẫn chưa nguôi, nhưng ông không muốn tranh cãi thêm: "Thả con ra ngoài chỉ thêm phiền phức. Con ngoan ngoãn ở trong nhà một tháng, không được bước chân ra ngoài!"
Bị cấm túc, Tạ Cánh cầm chiếc giày bẩn trở về viện phía Nam. Dọc đường, thấy Tạ Tuấn đang cho cá chép ăn bên ao, cậu bé vui vẻ gọi: "Chú ơi!"
Tạ Cánh đang mải suy nghĩ, không để ý. Tạ Tuấn không chấp nhận được, quăng thức ăn đi rồi chạy đến đâm sầm vào ngực y, kéo y ra khỏi suy nghĩ.
"Con béo lên rồi đấy." Tạ Cánh bỏ chiếc giày sang một bên, phủi tay, bế Tạ Tuấn lên khó nhọc.
Tạ Tuấn hôn mạnh lên má y, để lại vệt nước miếng. Tạ Cánh nhìn mặt trời ngoài hành lang, biết cậu bé đã trốn luyện chữ: "Tháng trước con viết sai 'Huyền Bí tháp bi' ba lần rồi, chú sẽ không quên đâu."
Tạ Tuấn mếu máo: "Cái đó tầm thường quá, chẳng thú vị chút nào, kém xa chữ của chú nhiều."
"Nói bậy nào," Tạ Cánh vờ bóp má cậu, "Chữ của chú là 'chữ viết ngoáy' thôi, đó mới là cách mọi người gọi nó."
"Dù sao thì con cũng không muốn luyện chữ." Tạ Tuấn dí mặt vào sát người Tạ Cánh, nhỏ giọng: "Tiểu Thúy là người mẹ đưa tới 'nằm vùng' để theo dõi, mỗi ngày từ sáng đến tối đều phải báo cáo chi tiết, ngay cả việc con lén ăn quà vặt hay đi đại tiểu tiện cũng phải nhìn tận mắt, như có tận ba đôi mắt vậy!"
Tiểu Thúy chính là hạ nhân vừa gọi "Cậu chạy chậm rồi" với Tạ Tuấn. Tạ Cánh nghe thấy buồn cười, định trêu ghẹo cậu bé hai câu thì chợt nghĩ ra điều bất thường.
Ngay cả việc lúc nào con lén ăn quà vặt, lúc nào đi đại tiểu tiện cũng phải nhìn tận mắt...
Y đột nhiên mở to mắt, ngẩn người. Khi bình tĩnh lại, y nghĩ ra mấu chốt: Không phải dịch trạm, mà là biệt thự họ Ngô!
Tạ Cánh nghĩ xong, lòng rét lạnh. Y nhớ đến ba con vẹt bị hạ độc khi Chiêu Vương vừa mở phủ. Chỉ có hạ nhân trong biệt thự mới biết chuyện "tắm chung" đêm qua!
Nhưng rốt cuộc là cả biệt thự hay chỉ một người? Bọn họ bị cài c*m từ đầu hay sau đó mới bị mua chuộc? Y không thể biết được.
Lúc này Tạ Cánh mới phát hiện mình biết quá ít về Lục Lệnh Tùng. Y không biết gia đình hắn chỉ là thương nhân giàu có hay còn có bối cảnh khác, cũng không biết hắn có thường lui tới biệt thự họ Ngô không, hay từng gặp những chuyện như ở phủ Chiêu Vương ngày xưa.
Câu trả lời mà ban nãy y không biết phải đáp với Tạ Dực như thế nào, có lẽ không phải là y có muốn ngồi lên vị trí Chiêu Vương phi hay không, mà là y thật sự tò mò về Lục Lệnh Tùng.
Kẻ nằm vùng biết chuyện hai người tắm ở suối nhưng không tiếp tục ra tay, rốt cuộc sợ hãi điều gì?
Tạ Tuấn thấy Tạ Cánh ngẩn người liền gọi: "Chú ơi! Chú đưa con ra ngoài phố chơi đi, không được cho Tiểu Thúy đi cùng đâu đó!"
"Ngoan nào, đi quấy rầy cha con ấy." Tạ Cánh cúi người thả cậu bé xuống, xoa đầu cậu: "Tự chú còn chẳng thể ra ngoài đây này."
Đây thật sự là vấn đề lớn nhất. Tạ Cánh không có võ nghệ, muốn ra khỏi phủ chỉ có thể đi đường bộ, nhưng hai cửa trước sau đều có gia đinh canh gác. Trong vòng một tháng, Tạ Dực sẽ sai nhiều "Tiểu Thúy" theo dõi Nam viện, sát sao với lệnh cấm này.
Dù có vô vàn suy đoán, y muốn nói cho Lục Lệnh Tùng nghe ngay lập tức cũng phải bó tay chịu trói.
Nếu có bồ câu đưa tin thì hay biết mấy... Đứng ở hành lang nhìn bầu trời rộng lớn, y bất lực nghĩ.
Tạ Cánh bị cấm túc từ tháng Sáu đến tháng Bảy. Trong khoảng thời gian đó, y đã mấy lần sai tiểu tư lén ra ngoài dò la tin tức, nhưng tin mang về hầu như đều không như dự đoán. Y ở trong nhà có chắp thêm cánh cũng không thoát nổi vòng vây. Còn Lục Lệnh Tùng thì nay đây mai đó uống rượu ca hát, không hề cảm thấy phiền lòng bởi lời bịa đặt, trái lại còn thích thú lắm.
Tạ Cánh hơi giận, trao đổi lòng tin không phải là trao đổi theo cách này.
Ở bên ngoài, Tạ Dực không thể đứng về phía nào trong cuộc tranh giành vị trí Đông cung... Dù sau này Tạ Cánh và Lục Lệnh Tùng có kết hôn. Đây chính là nguyên tắc cha y đặt ra suốt bao nhiêu năm ông làm quan, Tạ Cánh hiểu rất rõ.
Nhưng sau lưng, nói một cách ngây ngô thì chính là lòng quân khó dò, chẳng ai biết Thánh thượng sẽ xử trí giang sơn này thế nào sau khi băng hà. Lập hiền, lập trưởng, lập đích hay lập ấu đều chưa thể biết được, càng không thể nói chờ tới khi con của vợ lớn là Lục Lệnh Chương đến tuổi của Lục Lệnh Tùng, hoàn cảnh lúc đó sẽ như thế nào.
Về việc "Ít qua lại với Chiêu Vương" như đã hứa với Tạ Dực, Tạ Cánh cũng không có ý định vi phạm. Y đã lỡ dây vào cuộc ám sát đêm qua, cho nên tạm thời phải đứng cùng một phe với Lục Lệnh Tùng để tiếp tục điều tra. Nhưng chờ đến khi cơn bão này qua đi, tốt nhất vẫn nên tránh xa hắn ra thì hơn.
Dù đã qua tiết Xử thử nhưng nắng thu vẫn vô cùng gắt, tiết trời vừa oi bức vừa ẩm ướt. Ăn tối xong, Tạ Cánh trò chuyện cùng anh trai, chị dâu và Tạ Tuấn, sau đó buồn chán rảo bước về viện. Bốn chữ "Kỳ Thanh Kinh Trú" trên cửa vòm Nam viện là do y đích thân chọn, y dời mấy cành trúc trước cửa sang bên cạnh, dùng mũi chân gạt hết lá đỏ rơi rụng sau cơn mưa thu bất chợt ghé qua thành một đống.
Y đã sai hết đám tiểu tư "giám sát" mình đến sương phòng để mắt không thấy lòng không phiền. Cấm túc đã được giải, suốt một tháng nay y rất nghe lời, giám sát cũng chẳng có tác dụng gì, vì thế đám tiểu tư cũng vui vẻ tản đi hóng mát.
Nam viện chỉ có mình Tạ Cánh ở, nơi này tuy nhỏ nhưng rất đẹp và yên tĩnh. Ban đêm cửa sổ bốn phía đều mở rộng đón gió, sóng nước trong ao nhỏ gợn lên, không hề ngột ngạt.
Khi Tạ Cánh đẩy cửa vào phòng thì thấy bên trong tối om, lòng y càng nặng nề vì ấm ức. Bình thường dù hạ nhân lười biếng cũng sẽ đốt nến trong phòng trước khi lén lút đi, trà cũng được hâm nóng sẵn. Nay y phải tự mò mẫm trong bóng đêm tìm ống đánh lửa.
Y lục lọi khắp phòng, cổ chân mới lành được mấy ngày bấy giờ lại va phải cạnh tủ, dập vào ngón chân cái. Tạ Cánh đau điếng thấp giọng xuýt xoa, định đến bên cửa sổ nhờ ánh trăng xem ngón chân cái có bị bầm không, nào ngờ vừa xoay người lại, ngẩng đầu lên nhìn, Tạ Cánh suýt nữa là kêu lên thất thanh... Cánh cửa sổ bên kia phòng mở rộng, một người mặc đồ trắng đang nghiêng người tựa trước bàn, tay phải chống lên trán, miệng cười như không cười, chẳng biết đã ở đó nhìn y mò mẫm được bao lâu.
Thấy vẻ ngạc nhiên của Tạ Cánh sau khi xoay lại, người nọ thong dong hỏi: "Đã lâu không gặp, cậu có nhớ ta không?"
Ánh sáng mờ ảo, bởi bộ đồ trắng kia mà ban đầu Tạ Cánh không nhận ra người quen. Lúc này giọng nói vang lên, y mới xác nhận được vị khách không mời mà đến này là ai.
Nhớ lại lần gặp trước, hình như đối phương có dặn y rằng đừng cứ suốt ngày gọi hắn bằng tôn xưng, Tạ Cánh bèn cố tình trả đũa: "Đêm hôm khuya khoắt, điện hạ ở chỗ này dọa người sát cảnh đấy à."
Y ngồi xuống phía bên kia bàn, trừng mắt yếu ớt nhìn Lục Lệnh Tùng.
Không biết xiêm y của hắn được làm từ chất liệu gì, nhìn qua thì thấy rất mỏng. Bình thường Tạ Cánh toàn thấy hắn mặc quần áo màu đỏ, đen là nhiều, bấy giờ bỗng nhiên toàn thân trắng tuyết nhẹ nhàng giống như công tử nhà lành, quả thật khiến cho người ta thấy không quen, mà y lại không kìm được nhìn thêm mấy lần nữa.
"Đẹp không?" Đương nhiên Lục Lệnh Tùng đã phát hiện ra tầm mắt của y, hắn cong môi chỉ Tạ Cánh: "Nhưng cậu mặc đẹp hơn ta đó."
Tạ Cánh cúi đầu nhìn xuống, nhận ra bấy lâu nay không bước chân ra khỏi nhà y cũng chẳng muốn quản lý bản thân, buổi sáng rời giường đều là vớ được cái gì mặc cái nấy. Vậy nên lúc này trên người y cũng là áo bào trắng. Y nhận lấy câu nói không biết có phải là lời khen hay không, hỏi lại: "Ngài vào đây bằng cách nào?"
Lục Lệnh Tùng mỉm cười đáp: "Dỡ nóc nhà vào chứ sao, cậu thật sự cho rằng gia đình nhà cậu ngăn được ta à?"
Leo nóc nhà để vào mà hắn ăn nói bằng giọng điệu như thể đi đường chính vào, vô tình khiến người ta nghe ra ý giễu cợt, giống như đang cười chê Tạ Cánh an phận ở trong nhà chờ đủ một tháng không biết tìm cách chuồn ra ngoài.
Mong muốn chia sẻ những suy đoán và thắc mắc đã bị câu bông đùa của Lục Lệnh Tùng làm cho tiêu tan, Tạ Cánh đè nén suy nghĩ nói vào chuyện chính, y không nhịn được bật lại: "Tới đây làm gì?"
Y không thay đổi biểu cảm, Lục Lệnh Tùng cũng không nghiêm túc, chỉ mím môi nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ. Tạ Cánh nhìn theo hướng đó, thấy được vầng trăng lưỡi liềm treo cao trên bầu trời, đây đúng là một đêm trời trong đầy sao hiếm hoi trong mùa thu thường xuyên giông bão này.
"Trích Tinh lâu bên bờ sông Tần Hoài là nơi ngắm trăng đẹp nhất." Hắn di chuyển ánh mắt, "Tạ phủ không đẹp bằng."
Lục Lệnh Tùng chọc y tức đến nỗi trợn tròn mắt, sau đó lắc đầu: "Hôm nay là mồng bảy tháng Bảy."
Tạ Cánh nghe vậy sững sờ, mi mắt run rẩy, quay đầu nhìn ra cửa sổ lần nữa.
"Đến cả chuyện không tưởng như 'gặp riêng tắm chung' cũng đã làm rồi, nếu như không ở bên nhau vào ngày Thất tịch nữa thì thật là vô lý quá nhỉ."
Tạ Cánh quay mặt lại, nhìn chằm chặp Lục Lệnh Tùng như nhìn kẻ địch, cố gắng tìm kiếm biểu cảm điên rồ trên khuôn mặt của hắn.
Lục Lệnh Tùng cũng nghiêm túc nhìn Tạ Cánh hồi lâu, đợi đến lúc đối phương cau chặt lông mày muốn nói lại thôi, hắn mới bật cười: "Một ngày không gặp như cách ba thu, hai ta đã ba mươi ngày không gặp nhau, vị chi có thể tính xấp xỉ hai mươi hai năm* rồi." Hắn vặn nhẫn ban chỉ của mình, "Không đến nỗi khiến cậu thù hận đậm sâu đến thế chứ."
Tạ Cánh mím môi lại thành một đường thẳng, cho đến khi nghe được Lục Lệnh Tùng phẩy tay nói "Không trêu cậu nữa", sắc mặt của y mới hòa hoãn đôi chút.
"Ta đến tìm cậu là vì chuyện chính, thật đấy." Lục Lệnh Tùng đứng lên, "Có một chỗ quen biết đã lâu có được tin tức, coi như đáng tin, có thể nghe thử."
Tạ Cánh hơi ngẩng mặt lên nhìn Lục Lệnh Tùng chờ hắn nói tiếp, thế nhưng người nọ chỉ ngoắc ngón tay với y, nói: "Người ta tâm cơ hơn cậu nhiều, rời khỏi địa bàn của mình thì chẳng chịu hé nửa lời, ta bảo về báo cho cậu biết mới mở miệng, nói nếu như không đưa cậu đến chỗ của chị ta nghe thì thôi, đừng hòng mà nghe nữa."
Biểu cảm của hắn không giống như nói đùa, Tạ Cánh vốn đã chẳng còn thừa chút lòng tin nào lại bắt đầu hơi dao động, cau mày hỏi: "Ở đâu?"
"Cậu đi rồi biết." Lục Lệnh Tùng bước hai bước đến vươn tay túm cổ tay Tạ Cánh, làm bộ muốn kéo y đứng dậy, "Huống chi cậu cũng có chuyện muốn nói với ta mà? Không giấu được đâu, cậu viết ra hết ở trong mắt cả rồi."
Chiêu Vương lúc đến không đùm đề vướng víu, một thân một mình thoải mái tự nhiên; lúc đi lại kéo theo "đứa con ghẻ" là tiểu Tạ công tử, vậy nên không thể thi triển công phu trên mái nhà, hai người chỉ đành phải đi rón rén như mèo, vừa giương đông kích tây vừa rẽ trái rẽ phải, lặng lẽ chạy ra ngoài từ cửa sau.
Hai người đi vòng qua bức tường bên ngoài Nam viện của Tạ phủ, Tạ Cánh nhìn thấy có một con ngựa đang được buộc bên thân cây dương liễu, toàn thân trắng như tuyết giống hệt như chủ nhân của nó, không hề lẫn bất kì màu lông nào khác, lúc này nó chỉ im lặng ngoan ngoãn đứng chờ ở đó.
Lục Lệnh Tùng tháo dây cương, để cho Tạ Cánh vịn tay mình lên ngựa trước, còn bản thân thì leo lên ngay sau đó, hắn vươn tay luồn qua sườn của Tạ Cánh, ấp vào lông bờm của bạch mã, giới thiệu: "Đây là Y Vân, một trong các trắc phi của phủ Chiêu Vương."
Tạ Cánh nghe thấy tiếng nói mang ý cười của hắn ở bên tai, cau mày hỏi lại: "Một trong?"
"Vị còn lại chính là con vẹt thứ tư may mắn còn sống." Lục Lệnh Tùng thúc ngựa, "Nhưng mà nó om sòm quá, cho nên ta cưng chiều vị này hơn một chút."
"Trắc phi" đúng là xứng đáng với sự cưng chiều có phần hơn hẳn của Chiêu Vương, bốn vó như gió, hai người một ngựa phi nhanh như sao băng vụt qua đường phố. Mặc dù Tạ Cánh đến Kim Lăng sống chưa lâu, nhưng đương nhiên là biết nhà y nằm ngay bờ sông Tần Hoài, lúc này nhìn cảnh vật bắt đầu trở nên lạ lẫm, y mới mơ hồ đoán được điểm đến của bọn họ là đâu: "Ngài muốn đến Trích Tinh lâu thật à?"
"Thì ta vốn sẽ đến Trích Tinh lâu mà." Giọng nói không cao không trầm của Lục Lệnh Tùng vang lên từ phía sau, nhưng lời nói lại chẳng đứng đắn chút nào, "Cậu đã đoán được từ trước, chứng tỏ hai ta tâm ý tương thông."
Trích Tinh lâu là tòa nhà cao nhất trong số các lầu hoa bên bờ sông Tần Hoài, tuy rằng cái tên của nó không lãng mạn, nhưng nói đây là động tiêu tiền số một kinh thành cũng không ngoa chút nào. Hoa khôi chỉ bán nghệ không bán thân đâu đâu cũng có, mời gọi đám vương tôn công tử chen chúc nhau chỉ để nhìn ngắm nhan sắc của các nàng.
Tạ Cánh biết rõ Lục Lệnh Tùng sẽ không bao giờ nhờ "ái thiếp" chuyên dẫn dắt hắn đến đây ăn chơi, nhưng cũng không nhịn được nghĩ thầm Chiêu Vương điện hạ đúng là quen biết rộng rãi, rõ ràng còn có người quen biết đã lâu coi con phố trăng hoa là "địa bàn nhà mình" - mà cũng chẳng rõ rốt cuộc là quen biết đã lâu hay là tình nhân cũ nữa.
Hôm nay là mồng bảy tháng Bảy, trong quán rượu còn đông đúc ồn ào hơn ngày thường, khói lửa nhẹ nhàng ấm áp, oanh gáy yến kêu, mùi rượu chè lẫn với mùi son phấn xâm nhập vào thất khiếu bằng mọi cách, còn chưa bước lên được nửa bậc thang, xương cốt cả người đã mềm nhũn ra cả rồi.
Hình như Lục Lệnh Tùng là khách quen ở đây, vào cửa còn chưa dừng bước đã có hạ nhân ra chào đón ngay, biết rõ tình hình thì lập tức thản nhiên như không dẫn người đi thẳng đến hậu viện. Tạ Cánh chưa từng đặt chân đến nơi trăng gió này bao giờ, chỉ biết đi phía sau Lục Lệnh Tùng, im lặng giả vờ làm con sói đuôi to.
Người hầu dẫn hai người đến khoảnh sân nhìn ra sông, khom người hành lễ: "Điện hạ cứ yên tâm chớ vội, Tiêu cô nương sẽ đến ngay."
Ồ, Tạ Cánh nhủ thầm trong lòng, còn là cô nương nữa kìa.
Rượu và vài món ăn vặt đã được xếp sẵn trên chiếc bàn đá tinh xảo, có thể thấy đối phương đã biết là có khách từ trước. Xuất phát từ lễ tiết, Lục Lệnh Tùng và Tạ Cánh không ngồi trước, chỉ đứng sóng vai với nhau sát bên lan can chờ chủ nhân của nơi này quay về.
Sân phơi rất rộng, không khí thoáng đãng, đến cả tiếng ầm ĩ ở viện trước dường như cũng chẳng còn rõ ràng nữa. Cơn gió ập đến mang theo cảm giác man mát, loáng thoáng kéo theo tiếng đàn ca trên sông, Tạ Cánh nghiêng tai nghe, vang lên trong cảnh đêm tuyệt đẹp không phải diễm khúc cầu Chức Nữ cho khéo tay thêu thùa, mà là câu ca dao đất Ngô có thể nghe thấy ở khắp nơi đầu đường cuối ngõ:
"Ấy vành trăng khuyết chiếu chín châu, bao nhà vui vẻ bấy nhà sầu...""
Trong màn đêm, chỉ có một chiếc thuyền hoa lắc lư trôi trên sông, dù thuyền không lớn nhưng trông vô cùng xa xỉ, có một mỹ nhân ngồi tựa nơi đầu thuyền, nàng ôm chiếc đàn tỳ bà cán cong trong vòng tay, giữa đôi mày ngài có vẽ một đóa hoa mai, dưới ngọn đèn dầu trông xinh đẹp không gì sánh được, miệng hát liên miên:
"...Bao cặp vợ chồng trong màn lụa, bấy kẻ lênh đênh tận đâu đâu?"
Hát xong một khúc, thuyền cũng đã trôi đến gần bên sân phơi nhưng nàng chẳng vội di chuyển, chỉ nhàn nhã gác tay lên ván thuyền, ngước mắt nhìn hai người đứng trên bờ một lượt từ trên xuống dưới, rồi nàng hất cằm với Tạ Cánh: "Vị này chính là tiểu Tạ công tử trong lời đồn đó sao?"
"Trông được đấy." Nàng xoi mói xong rồi lại đưa mắt lướt qua lại giữa hai người vài lần nữa, cười nói, "Cũng rất đẹp đôi."
Tạ Cánh hắng giọng một tiếng để che giấu sự lúng túng, Lục Lệnh Tùng cũng muốn giải thích gì đó, nghiêng mặt nhìn sang mới phát hiện, Tạ Cánh đang mặc quần áo rộng thoải mái nhưng vẫn rất thanh tú, còn hắn thì mặc áo bào cổ tròn hào sảng phóng khoáng, cả hai đều có cùng một màu trắng, nhưng dường như hắn chẳng tìm được lời nào để phản bác lại, nói rằng đó không phải cố ý.
"Chị gái à." Hắn chỉ đành chân thành cầu xin người đẹp đang ôm tỳ bà đứng dậy, nhẹ nhàng cất bước lên bờ kia, "Chị cũng đừng có làm loạn thêm nữa."