Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Cố Kỳ Châu: Cú sốc của sự thật trần trụi
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Kỳ Châu và Mạnh Ngọc Yên từng là bạn học đại học, tuy anh lớn hơn cô mấy khóa. Ba năm trước, vì Lục Hạo Vũ, ấn tượng của anh về Mạnh Ngọc Yên vẫn còn khá sâu sắc.
Lúc ấy, anh đã từng gặp đứa em trai của cô một lần.
Đã ba năm trôi qua, anh gần như đã quên hẳn, không ngờ cậu bé này vẫn nhớ rõ anh.
Cậu bé nhanh chóng viết lên giấy: “Kẻ xấu, bắt đi rồi!”
“Chị ơi! Chị ơi…”
Cậu bé sốt ruột đến mức gần như phát điên.
Thông minh như Cố Kỳ Châu, còn gì mà không hiểu nữa?
“Chị em… bị kẻ xấu bắt đi rồi?”
Cậu bé gật đầu lia lịa.
“Ngay tại quán bar này?”
Cậu bé tiếp tục gật đầu.
Cố Kỳ Châu lập tức nhận ra người bị bắt là Mạnh Ngọc Yên!
Cô gái đó… dáng vẻ đúng là không thể chê vào đâu được, thôi rồi, tám phần là đã bị tên dê xồm nào đó để mắt tới!
Cố Kỳ Châu đang định cho người đi tìm thì đúng lúc ấy, cậu bé chợt nhìn thấy điện thoại trong tay anh, lập tức giật lấy và bấm gọi cho chị mình.
Không ngờ… cuộc gọi lại thật sự kết nối được.
“Chị ơi… Chị ơi…”
Thằng bé chẳng biết nói gì khác, chỉ có thể gọi mãi như vậy.
Điện thoại bên kia vang lên một giọng đàn ông trầm khàn, mang theo vẻ kìm nén: “Alo…”
Cố Kỳ Châu lập tức giật lấy điện thoại, gào vào ống nghe: “Lão tử là Cố Kỳ Châu, con bé đó là người của lão tử, đụng vào một sợi tóc của cô ấy, tao lấy mạng mày! Mau thả Mạnh Ngọc Yên ra!”
Dù sao cũng là bạn học cũ, cô gái ấy tính cách không tệ, cuộc sống cũng chẳng dễ dàng gì, Cố Kỳ Châu quyết định ra tay giúp đỡ. Còn Mạnh Ngọc Yên có gặp chuyện hay không, thì đành phải xem số phận.
Đầu bên kia điện thoại im lặng một chút, rồi vang lên một giọng nói mang theo vẻ lạnh lẽo và nguy hiểm: “Người của cậu?”
“Cố Kỳ Châu, cậu chắc chứ?”
“Đương nhiên rồi, lão tử khi nào thì lừa gạt chứ…”
Cố Kỳ Châu chợt khựng lại, anh nhận ra có điều không ổn! Giọng nói kia… nghe quen quen!
“Mày… mày là ai?”
“Mạnh Ngọc Yên là người của cậu? Trả lời tôi!”
Giọng Lục Hạo Vũ lạnh như băng, khiến Cố Kỳ Châu rùng mình theo phản xạ.
“Hạo… Hạo Vũ?!”
Cố Kỳ Châu cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung. Kẻ xấu bắt cóc Mạnh Ngọc Yên… là Lục Hạo Vũ?!
Không thể nào!
Ấn tượng của anh về Lục Hạo Vũ là một người chính trực, một quý công tử không gần nữ sắc mà!
“Cậu và Mạnh Ngọc Yên có quan hệ gì?” Lục Hạo Vũ tiếp tục truy hỏi.
“Ơ… không phải đâu, Hạo Vũ, Mạnh Ngọc Yên đang ở chỗ cậu à? Cái này… em trai cô ấy chạy đến tìm, nói bị kẻ xấu bắt đi, cầu xin tôi cứu, tôi mới tưởng cô ấy gặp nạn nên mới nói vậy, thật sự…”
“Tôi hỏi, cậu với cô ấy là gì? Trả lời rõ ràng!”
Lục Hạo Vũ bắt đầu mất kiên nhẫn, giọng điệu sắc lạnh.
Cố Kỳ Châu bị tiếng quát này làm choáng váng, còn chưa kịp phản ứng thì…
Điện thoại đột nhiên vang lên một âm thanh…
“Ưm… Học trưởng… nữa đi… em còn muốn…”
“Ngoan, chờ chút, sắp cho em rồi…”
Âm thanh này… âm thanh này… âm thanh này…
Đầu óc Cố Kỳ Châu lập tức trống rỗng! Hoàn toàn không biết nói gì! Chết tiệt!!!
“Cố Kỳ Châu!”
Bên kia, Lục Hạo Vũ vẫn đang gầm gừ, như thể không có được câu trả lời sẽ không buông tha!
Cố Kỳ Châu vội tỉnh táo lại, lập tức phân trần: “Lục thiếu! Tôi và Mạnh Ngọc Yên không hề có quan hệ gì cả! Chỉ từng gặp vài lần ở trường, lúc nãy tôi nói vậy là vì tưởng cô ấy bị kẻ xấu bắt đi nên mới giả vờ nói thế để cứu người! Tôi không có quan hệ gì với cô ấy, thật sự không hề quen biết!”
Cạch!
Cố Kỳ Châu cực kỳ thức thời, lập tức dập máy!
Trời ơi mẹ ơi!!!
Mình… vừa nghe cái quái gì vậy???
Chưa kịp tiêu hóa hết cú sốc, điện thoại trong tay lại rung lên lần nữa, làm Cố Kỳ Châu suýt giật bắn mình.
Anh cúi đầu nhìn, vẫn là số điện thoại kia gọi đến!
Cả người run lên, anh hít sâu, rồi run rẩy bắt máy: “…Alo…”