Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hồi ấy, có rất nhiều cô gái tìm đến anh, nói rằng tin đồn đó chính là do Mạnh Ngọc Yên tự mình lan truyền.
Trước khi ra nước ngoài du học, Lục Hạo Vũ đã gặp Mạnh Ngọc Yên vài lần. Mỗi lần gặp, cô ấy đều không hề giải thích về tin đồn, không tỏ ra ấm ức, cũng không thanh minh gì.
Cô từng mang cơm đến cho anh, từng tặng anh quà.
Mỗi khi thấy anh nhận, cô đều rất vui, thế nhưng… chưa bao giờ tiến thêm bước nào nữa.
Anh từng nghĩ, chắc cô gái này thích mình, tiếc là chưa kịp tìm hiểu rõ thì anh đã đi rồi.
Lúc đó ai cũng còn trẻ, yêu đương chẳng phải chuyện cấp bách, cô ấy còn nhỏ, anh cũng rất coi trọng việc học, thế là… cứ vậy mà rời đi!
Không ngờ, ba năm sau gặp lại… lại trong hoàn cảnh éo le như vậy.
Lúc này đang bị cô hôn, trong đầu Lục Hạo Vũ toàn là hình ảnh năm xưa, lúc cô cười rạng rỡ khi tặng quà cho anh…
Cùng lúc đó, ở tầng dưới, một cậu bé chừng mười tuổi đang hoảng loạn, chạy khắp các phòng tìm người.
Đôi mắt đỏ hoe, ánh nhìn như muốn phun lửa, trông giống một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, cứ thế mà tìm khắp nơi. Nhìn kỹ thì thấy trên mặt cậu bé còn vệt nước mắt chưa khô.
“Chị… chị ơi… chị ơi…”
Giọng cậu bé đã khản đặc, gần như mất tiếng, vậy mà vẫn không ngừng gào gọi.
Tiếng động ấy nhanh chóng khiến bảo vệ chú ý. Vì chỉ là một đứa trẻ, nên họ không phản ứng quá gay gắt, lúc đó bảo vệ mới đến xem xét.
Nếu là người lớn làm loạn khắp các phòng như vậy, chắc đã bị tống cổ ra khỏi quán bar từ lâu rồi.
Lúc cậu bé tìm đến đúng phòng của Cố Kỳ Châu, thì anh ta vừa đúng lúc bước ra. Bảo vệ cũng đến đúng lúc, lập tức giữ chặt đứa trẻ đang gây rối ấy.
Cậu bé vừa nhìn thấy Cố Kỳ Châu, bất chợt khựng lại, ngay sau đó liền giãy giụa kịch liệt: “Chị! Chị ơi! Chị ơi!”
Cố Kỳ Châu: “…”
Mọi người xung quanh: “…”
Bảo vệ thấy là Cố Kỳ Châu, lập tức cúi đầu lễ phép: “Cố thiếu, chắc đứa nhỏ này có chuyện gì đó hoảng loạn, chúng tôi sẽ đưa nó đi ngay.”
Vị này là một trong những cậu ấm nổi bật của giới thiếu gia ở Đế Đô, thường xuyên lui tới quán bar Starlight này, nên bảo vệ đều nhận ra, mà cũng không dám đắc tội.
Giờ thằng bé này làm phiền đến cuộc vui của Cố thiếu, đương nhiên phải giải quyết ổn thỏa.
“Chị ơi… chị…”
Thằng bé nghe bảo vệ nói sẽ đưa nó đi, lập tức càng giãy giụa kịch liệt hơn, muốn lao về phía Cố Kỳ Châu.
Thái độ ấy… rõ ràng là nhận ra anh, nhưng miệng vẫn không ngừng gọi “chị ơi”.
Cố Kỳ Châu nhíu mày, bỗng cảm thấy đứa trẻ này trông hơi quen, khẽ lên tiếng: “Đợi đã!”
Bảo vệ ngớ người ra, lập tức đứng sững lại.
Cố Kỳ Châu nhìn đứa trẻ đang bị bảo vệ giữ chặt, vẫn cố vùng vẫy muốn lao về phía mình, lại thêm ánh mắt khẩn cầu đầy tuyệt vọng, anh hỏi: “Nhóc… Em nhận ra anh à?”
Cậu bé gật đầu lia lịa.
Cố Kỳ Châu quay sang bảo vệ: “Thả nó ra.”
Bảo vệ hơi chần chừ, nhưng rồi vẫn thả cậu bé ra.
Thằng nhóc lập tức lao tới trước mặt Cố Kỳ Châu: “Chị… chị ơi…”
Cố Kỳ Châu: “…”
Mọi người: “…”
Cậu bé rút giấy bút ra, vội vàng viết trước mặt anh một chữ: “Cứu”.
“Chị ơi… chị ơi…”
Cố Kỳ Châu khựng người lại, từ từ hỏi: “Em muốn anh… cứu chị em à?”
Cậu bé lập tức mừng như bắt được vàng, gật đầu lia lịa, vừa gật đầu vừa lục lọi trong người, lấy ra một bức ảnh, đưa cho anh.
Cố Kỳ Châu vừa nhìn thấy bức ảnh, cuối cùng anh cũng nhận ra đứa trẻ này là ai.
Em trai của Mạnh Ngọc Yên!
Phải rồi, em trai của Mạnh Ngọc Yên từ nhỏ đã mắc bệnh, không thể nói, chỉ có thể gọi được mỗi câu: “Chị ơi!”