Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Sự Xuất Hiện Của Lục Hạo Vũ
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạnh Ngọc Yên hoảng hốt kêu lên, vội vàng chạy đến bên Tiểu Trạch.
Nhưng còn chưa kịp chạm vào em trai, thì từ phía sau, Hàn Hương Cầm đã lao tới, túm chặt tóc cô.
Lực kéo mạnh đến nỗi suýt chút nữa giật tung cả da đầu cô.
“A...!!”
Mạnh Ngọc Yên thét lên đau đớn, ngay sau đó một cái tát như trời giáng quất thẳng vào mặt cô.
"Bốp!"
Âm thanh chát chúa vang vọng khắp sân, đầu Mạnh Ngọc Yên như nổ tung, cả người chao đảo, ngã gục xuống đất, choáng váng đến mức trời đất quay cuồng, mắt hoa lên.
Ban đầu, Hàn Hương Cầm còn giả bộ giữ chút thể diện, lấy lý do "xem mắt" ra nói cho có lệ, nhưng bản chất bà ta vốn chẳng phải người có giáo dưỡng gì.
Diễn được một lúc, cuối cùng cũng lộ nguyên hình là một mụ đàn bà chua ngoa, cục súc.
Mạnh Ngọc Yên vừa rồi dám xỉa xói con gái bà ta là Mạnh Ngọc Dung, thế là Hàn Hương Cầm nổi trận lôi đình, hoàn toàn vứt bỏ sĩ diện, cùng con gái xông vào ra tay đánh đập hai chị em Mạnh Ngọc Yên ngay giữa sân trước.
“Dừng tay!!”
Một giọng quát lớn vang lên từ phía cổng.
Lục Hạo Vũ đang đứng không xa ngoài cổng, nhìn thấy cảnh tượng đó thì tức tốc xông vào, nhưng vẫn chậm một bước.
Anh đạp tung cánh cổng, lao vào trong, chỉ thấy Mạnh Ngọc Yên và Tiểu Trạch đã bị đánh ngã lăn lóc dưới đất.
Lục Hạo Vũ lập tức chạy đến: “Tiểu Trạch! Ngọc Yên! Hai người không sao chứ?”
Anh đỡ Mạnh Ngọc Yên ngồi dậy, vừa nhìn lên đã thấy gương mặt cô sưng đỏ một bên, dấu tay in rõ trên má, khóe miệng còn rỉ máu.
Nhưng điều làm cô đau nhất không phải là gương mặt, mà là da đầu.
Mạnh Ngọc Yên vẫn một tay ôm lấy đầu, chỗ bị Hàn Hương Cầm giật tóc mạnh đến mức bây giờ vẫn còn nóng rát như thiêu đốt.
Lục Hạo Vũ vạch tóc cô ra xem, chỉ thấy da đầu đỏ ửng, từng mảng như bị xé toạc, nhìn mà xót xa!
Lục Hạo Vũ tức đến run cả người, quay phắt đầu lại nhìn chằm chằm hai mẹ con Hàn Hương Cầm, Mạnh Ngọc Dung, ánh mắt anh sắc như dao, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Hai mẹ con ban nãy còn hung hăng là thế, giờ đứng đơ tại chỗ như bị đóng băng, không ngờ lại có một người đàn ông đẹp trai, khí chất như vậy xuất hiện.
Đặc biệt là ánh mắt kia, quá đáng sợ! Khiến cả hai sợ đến rụng rời chân tay.
“Các người là đồ khốn nạn? Ngay cả trẻ con cũng không tha?”
Lúc này, anh không còn tâm trí tranh cãi với hai mẹ con nữa, lập tức muốn đưa Mạnh Ngọc Yên đến bệnh viện.
“Ngọc Yên, đi! Anh đưa em đến bệnh viện.”
Mạnh Ngọc Yên đau đến mức đầu ong ong.
“Anh Hạo Vũ…”
Đây là lần đầu tiên, khi cô bị đánh, bị ức hiếp lại có người đứng ra bảo vệ. Cảm giác được bảo vệ như thế… đã bao nhiêu năm rồi cô không được cảm nhận?
Ngày xưa khi còn nhỏ, cô không đủ sức chống lại Hàn Hương Cầm và Mạnh Ngọc Dung, chỉ có thể nhẫn nhịn, chịu đựng.
Cô biết, nếu phản kháng, thì chỉ bị đánh tàn nhẫn hơn mà thôi.
Giờ cô đã lớn, học đại học, dần dần không còn ngoan ngoãn nghe lời như trước, nên hai mẹ con kia càng ra sức kiểm soát và đàn áp cô.
Nhưng cô còn phải lo cho Tiểu Trạch, một mình làm sao chống lại nổi bọn họ?
“Tiểu Trạch…”
Mạnh Vũ Trạch ngồi bệt dưới đất, tay ôm bụng, mặt mày tái nhợt, đến tiếng kêu cũng không thốt ra nổi.
Cậu bé bị một cú đá thẳng bằng gót giày cao gót, giữa mùa hè mặc đồ mỏng manh như thế, làm sao mà chịu nổi?
Lục Hạo Vũ lập tức bế Tiểu Trạch lên, rồi quay sang đỡ Mạnh Ngọc Yên dậy: “Đi thôi, đến bệnh viện trước đã. Chuyện này chưa xong đâu, lát nữa anh sẽ quay lại xử lý bọn họ.”
Người của Lục gia, từ trong xương tủy đã mang dòng máu kiêu hãnh, là những người sinh ra ở tầng lớp cao nhất của xã hội, tuyệt đối không cho phép bản thân hay người bên cạnh bị làm nhục.
Dù là trong hoàn cảnh này, Lục Hạo Vũ vẫn nhớ phải quay lại tính sổ.
“Đứng lại!”
Hàn Hương Cầm cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, run rẩy hỏi: “Cậu… cậu là ai?”
Lục Hạo Vũ liếc mắt một cái, khinh thường hừ lạnh: “Bà không xứng để biết.”
Nói rồi anh bế Tiểu Trạch, đưa Mạnh Ngọc Yên lên xe rồi quay đầu rời đi.
Mạnh Ngọc Dung đứng ngây người nhìn theo, vẻ mặt ngỡ ngàng không thể tin nổi: “Mẹ… Cái… cái xe đó… là Bentley đấy… Xe Bentley đó mẹ… rất đắt tiền đó…”