Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1168 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi có tiền, Hàn Hương Cầm và Mạnh Ngọc Dung lập tức về tiêu xài thỏa thích một trận. Có tiền để tiêu, cuộc sống quả thật dễ chịu biết bao.
Trong khoảng thời gian này, Mạnh Ngọc Dung gần như ngày nào cũng đến tìm Trần Hoài. Trần Hoài có mỹ nhân như cô bên cạnh thì cũng rất vui vẻ, thậm chí còn hứa sẽ cho cô một vai nữ chính. Nhưng trên thực tế, số tiền anh ta thật sự chi ra cho Mạnh Ngọc Dung lại chẳng đáng là bao.
Ngoài bộ quần áo hàng hiệu và túi xách ban đầu, sau này hầu như không có thêm gì đáng kể.
Trong khi đó, Cố Kỳ Châu đã thu thập được toàn bộ giấy tờ chứng nhận quyền sở hữu tài sản thuộc về Mạnh gia và giao cho Lục Hạo Vũ.
“Đây là tất cả những gì chúng tôi lấy được cho đến hiện tại, cậu xem qua đi.”
Lục Hạo Vũ nhận lấy, xem sơ qua một lượt, rồi đưa cho Mạnh Ngọc Yên: “Em xem đi, có thiếu cái nào không?”
Mạnh Ngọc Yên cầm lấy xem, lập tức sửng sốt không nói nên lời.
Vì trong số đó, tài sản mà năm xưa ông bà ngoại để lại cho cô gần như không thiếu một món nào cả, toàn bộ giấy tờ đều đầy đủ.
“Cái này… sao mấy anh lấy được nhanh vậy? Mà lại còn đầy đủ thế này?”
Nhanh đã đành, mà còn chu đáo đến không ngờ.
“Ba em không phát hiện gì sao?”
Cố Kỳ Châu cười: “Hiện tại thì vẫn chưa. Tất cả đều cất trong một két sắt riêng của ông ấy, chắc là đã giấu kín từ lâu rồi. Trước đây em cũng chưa từng nhắc tới nên ông ấy yên tâm, cũng chẳng buồn kiểm tra lại.”
Mạnh Ngọc Yên: “…”
“Vậy đây là tất cả chứ?” Lục Hạo Vũ hỏi.
“Đúng vậy. Những gì em còn nhớ đều có đủ ở đây rồi. Những món lặt vặt còn lại cũng không quan trọng, chỉ cần có căn biệt thự và nhà máy là được.”
“Vậy hai người định xử lý thế nào?” Cố Kỳ Châu hỏi.
Lục Hạo Vũ nói: “Em muốn giữ lại, hay bán đi?”
Mạnh Ngọc Yên hơi do dự: “Cái này… hiện tại vẫn đang trong tay ba em, nhà máy thì vẫn hoạt động, biệt thự thì họ vẫn đang ở đó… em làm sao có thể đuổi họ ra được?”
Lục Hạo Vũ cười: “Không cần phải đuổi. Nếu em không muốn giữ, cứ bán thẳng đi, tự nhiên sẽ có người đến đuổi họ ra.”
Mạnh Ngọc Yên ngớ người ra: “Làm vậy… cũng được sao? Mà… liệu có ai mua không?”
Lục Hạo Vũ đáp: “Anh sẽ cho người đi mua. Chỉ cần giảm giá một chút. Em cứ yên tâm, mấy người đó chắc chắn sẽ ‘áp chế’ được ba em, em chỉ cần ngồi chờ nhận tiền.”
Mạnh Ngọc Yên nghe xong lại cảm thấy hơi ngại ngùng: “Nhưng mà… vậy chẳng phải là anh mua sao? Anh mua mấy thứ đó cũng đâu có ích gì… không cần phải làm vậy đâu.”
“Không, không phải anh mua.” Lục Hạo Vũ đáp.
Mạnh Ngọc Yên vẫn chưa hiểu.
Lúc này, Cố Kỳ Châu liền cười giải thích: “Tiểu sư muội, em đừng coi thường bản lĩnh bạn trai em. Tuy cậu ấy không tự mua, nhưng muốn tìm người mua thì dễ như trở bàn tay vậy.”
“Chỉ cần tìm người có hứng thú với lĩnh vực đó, giảm giá một chút, rồi nhờ Lục thiếu đặt cho họ một đơn hàng lớn, đảm bảo bên mua sẽ lời lớn. Khi họ đã thu hồi được vốn, thì cái nhà máy và biệt thự kia coi như là họ được ‘cho không’. Đến lúc đó họ có thể bán lại kiếm lời, không lỗ một đồng nào. Có khối người muốn làm những thương vụ kiểu này.”
Mạnh Ngọc Yên lập tức hiểu ra.
Nhà máy vẫn đang vận hành, chỉ cần có đơn hàng lớn, thì người mua chắc chắn có thể làm ăn có lời. Đối với những người muốn đầu tư vào ngành này, đây là cơ hội tốt.
Mà thông qua Lục Hạo Vũ, chỉ cần một cú điện thoại, anh hoàn toàn có thể giao cho họ một đơn hàng khủng. Kiếm được lợi nhuận rồi thì nhà máy và biệt thự coi như là “quà kèm”, họ thích thì giữ, không thì bán lại cũng chẳng lỗ chút nào.
Vừa giúp được Lục thiếu, lại kiếm được tiền, kiểu làm ăn thế này chắc chắn có rất nhiều người mong muốn. Đây chính là năng lực của tầng lớp thượng lưu.
Mạnh Ngọc Yên nói: “Vậy thì bán đi. Giá cả cứ để dễ thương lượng. Căn biệt thự đó tuy là của mẹ em, nhưng bọn họ đã ở nhờ bao nhiêu năm rồi, em cũng chẳng muốn quay về đó nữa. Lấy tiền về rồi, em tự mua một căn mới là được.”