994. Chương 994: Đại Kế Hoạch Của Cố Vân Tịch

Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 994 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau lễ cưới của Cố Vân Tịch, Đế Đô lại một lần nữa trở nên náo nhiệt.
Dù lễ cưới này được giữ kín, không công bố rầm rộ, người ngoài không biết quy mô cụ thể ra sao. Nhưng sau đó một số video được cắt dựng và công bố, riêng bộ lễ phục cưới cổ phong của Cố Vân Tịch đã ngay lập tức gây sốt.
Ban đầu, cô cũng dự định nhân cơ hội này để quảng bá thương hiệu của mình. Có sự hậu thuẫn từ danh tiếng vốn có của Cố Vân Tịch, lại thêm truyền thông, các nền tảng nội dung tự sản xuất và video ngắn thi nhau đăng tải, váy cưới cổ phong nhanh chóng trở thành xu hướng.
Đội ngũ sản xuất đã chuẩn bị sẵn sàng, các mẫu thiết kế sẽ nhanh chóng được tung ra thị trường.
Tập đoàn Vân Thượng vốn đã phát triển đa ngành: giải trí điện ảnh, khách sạn nhà hàng, bất động sản... Lần này, lấn sân sang lĩnh vực hàng xa xỉ có thể coi là một bước mở rộng mới.
Hiện nay, mức sống ngày càng tăng, người tiêu dùng trong nước vẫn chuộng các thương hiệu ngoại nhập. Điều này khiến Cố Vân Tịch không cam lòng. Với thực lực và danh tiếng hiện tại, cô quyết tâm tạo nên một thương hiệu của riêng mình.
Sau này, trong ngành hàng xa xỉ toàn cầu, cô nhất định cũng sẽ giành được một vị trí.
Sau khi ổn định thương hiệu thời trang, tiếp đến sẽ là mỹ phẩm.
Bởi vì sau lễ cưới của Đường Dục và Cố Hy Nhiễm, cô sẽ cùng đại ca Gia Cát Nguyệt Hoa rời khỏi đây. Nên thời gian này, Cố Vân Tịch rất bận rộn. Diệp Phồn cũng luôn theo sát bên cạnh để học hỏi công việc. Khi cô đi rồi, cả tập đoàn khổng lồ này sẽ do cậu ấy tiếp quản.
...
Từ nhỏ Diệp Phồn đã thông minh, ở trường đã được gọi là “Diệp thần”, vốn là người kiêu ngạo, vậy mà sau một thời gian làm việc ở Vân Thượng, lại càng thêm khâm phục Cố Vân Tịch.
“Giỏi thật đấy! Bảo sao hồi đó cứ đòi làm đại ca của tôi, hóa ra đúng là có bản lĩnh thật!”
Cố Vân Tịch bật cười: “Chứ còn gì nữa! Không có bản lĩnh thì dám đứng trước mặt “Diệp thần” mà xưng đại ca à?”
“Thời gian này chịu khó theo sát tôi, nhanh chóng nắm bắt toàn bộ quy trình vận hành của tập đoàn. Đợi tôi đi rồi, cậu có thể toàn quyền điều hành. Trước mắt cứ ổn định mảng thời trang, sau đó mỹ phẩm sẽ lần lượt được tung ra thị trường.”
Diệp Phồn liếc nhìn cô một cái, rồi bất chợt hỏi: “Trước khi tôi tới, những việc này ai làm?”
“Phần lớn là tôi tự làm.”
“Thế còn phần nhỏ?”
“Các phó tổng lo.”
Diệp Phồn nhướn mày: “Nhìn cô ngày thường cũng đâu có vẻ bận rộn lắm. Giao hết việc cho các phó tổng, cô không sợ bị họ gạt ra ngoài sao?”
Cố Vân Tịch bật cười, ánh mắt đầy tự tin và kiêu ngạo: “Ai mà dám gạt tôi?”
Diệp Phồn sững người, không thốt nên lời.
Cũng đúng… với vị thế hiện tại của Cố Vân Tịch ở trong nước, thực sự không ai dám làm điều đó.
Chưa kể đến gia thế nhà mẹ đẻ, chỉ riêng việc cô là thiếu phu nhân Lục gia, với cái cách Lục Hạo Đình bảo vệ vợ thì trong cả tập đoàn Vân Thượng, chẳng ai dám qua mặt cô.
Diệp Phồn trầm ngâm một lát rồi hỏi tiếp: “Trước đây không có tôi, mọi chuyện điều hành đều do cô lo liệu. Giờ giao hết cho tôi rồi, vậy… cô định làm gì?”
“Về nhà mẹ chứ còn gì nữa! Nhưng đâu phải là không quay lại đâu.”
Cố Vân Tịch nhướng mày cười: “Tôi còn nhiều việc phải làm lắm. Cậu chỉ phụ trách vận hành, còn tôi… lo phát triển.”
Diệp Phồn ngẩn ra: “Phát triển? Phát triển cái gì?”
“Những lĩnh vực mới! Trước đây Vân Thượng vẫn chưa đủ nổi bật. Cậu nhìn xem, giới giải trí trong nước giờ cơ bản là tôi đã nắm trọn. Tiếp theo là hàng xa xỉ, tôi có gu thẩm mỹ, lại có nhà thiết kế chuyên nghiệp như Đường Cẩm hỗ trợ, thành tựu trong tương lai rất khả quan. Sau đó là mỹ phẩm.”
“Chắc cậu cũng từng nghe qua rồi. Những sản phẩm mỹ phẩm của tôi rất được ưa chuộng trong giới thượng lưu, đúng không?”
Diệp Phồn phấn khích: “Tôi nghe rồi! Cực kỳ khan hiếm! Dù giá ở chỗ cô đã cao ngất ngưởng rồi, nhưng nhiều người vẫn xếp hàng mà không mua nổi, ngoài thị trường còn bị đội giá lên gấp đôi.”
Cố Vân Tịch cười: “Đúng thế! Mấy thứ đó còn chưa được sản xuất đại trà. Giai đoạn đầu chủ yếu là để tạo danh tiếng thôi. Đợi khi tung ra thị trường, chắc chắn quy mô sẽ mở rộng hơn nhiều. Mà công thức là độc quyền của tôi, người khác không có được đâu.”
“Hiệu quả của nó còn vượt xa nhiều thương hiệu quốc tế. Chỉ cần quảng bá đúng cách, thì không lo không có người mua.”
Nghe vậy, Diệp Phồn càng thêm hứng thú. Một tập đoàn có tiềm năng phát triển lớn như vậy, ai mà không muốn tham gia?
Cố Vân Tịch tiếp lời: “Vậy nên sắp tới cậu sẽ rất bận rộn đấy. Công ty đang cần phát triển, đây là lúc cậu có thể phát huy toàn bộ năng lực.”
“Đó mới chỉ là kế hoạch ngắn hạn. Tôi không định dừng lại ở đó đâu, sắp tới còn có một hạng mục lớn hơn nhiều.”
“Là gì?”
“Công nghệ y dược.”
Diệp Phồn nhíu mày: “Công nghệ y dược? Sao tự dưng lại làm cái đó? Tập đoàn xưa nay chưa từng đụng tới mảng này, không có chút kinh nghiệm nào, làm sao mà làm được?”
Cố Vân Tịch nhún vai: “Thì tôi vốn là bác sĩ mà! Ngành tôi giỏi nhất chính là y học. Không làm thì uổng phí hết kiến thức tôi có.”
“Nhưng kiến thức y học với việc vận hành ngành công nghệ y dược thì hoàn toàn khác nhau.”
Cố Vân Tịch mỉm cười: “Tôi biết chứ. Nhưng tay nghề y học của tôi chính là bàn đạp tuyệt vời. Với bản lĩnh này, tôi muốn tiếp cận công nghệ y học tiên tiến nhất cũng không khó.”
Diệp Phồn im lặng.
Nghĩ lại thì đúng là như vậy. Dù ngành nào khó khăn đến mấy, bệnh viện vẫn luôn đông đúc, bác sĩ vẫn luôn thiếu hụt. Nếu Cố Vân Tịch làm thật, tiềm năng phát triển sẽ rất lớn.
Thậm chí, đây rất có thể sẽ trở thành trụ cột trong tương lai của tập đoàn Vân Thượng.
Cố Vân Tịch tiếp lời: “Bên bệnh viện, tôi đã bắt đầu chuẩn bị từ lâu rồi. Đợi tôi quay về là có thể đi vào hoạt động. Phòng thí nghiệm và nhà máy dược phẩm cũng đang trong quá trình xây dựng. Đây là dự án trọng điểm, cậu phải theo sát, đợi tôi về rồi sẽ bắt đầu vận hành.”
“Cô sẽ đi bao lâu?”
Cố Vân Tịch nghĩ một lúc rồi đáp: “Cái này… tôi cũng không chắc. Có khi… nửa năm đến một năm!”
Diệp Phồn: “…”
Dạo gần đây, Cố Vân Tịch gần như ngày nào cũng ở công ty, thậm chí tuần trăng mật với Lục Hạo Đình cũng gác lại, chỉ để chắc chắn rằng Diệp Phồn có thể hoàn toàn nắm vững công việc trước khi cô rời đi.
Sau đó là lễ cưới của Đường Dục và Cố Hy Nhiễm. Bao năm rồi Đường gia mới có chuyện vui lớn như vậy, đám cưới tất nhiên sẽ rất hoành tráng. Hai hôn lễ lớn khiến cả Đế Đô rộn ràng suốt mấy tháng trời. Suốt thời gian cuối năm, các đề tài nóng đều xoay quanh hai sự kiện này.
Mùa đông đến rất nhanh, Tết Nguyên Đán cũng cận kề. Cố Vân Tịch, Lục Hạo Đình, Đường Dục và Cố Hy Nhiễm đều ở lại nhà cùng người thân ăn Tết, rồi sau đó mới thu xếp hành lý, cùng Gia Cát Nguyệt Hoa rời đi.
Giữa đại dương bao la, sâu thẳm tận cùng biển cả, Cố Vân Tịch thật không ngờ, kiếp này lại có cơ hội gặp lại cha mẹ ruột của mình.
Được sống lại một đời, có anh Hạo Đình ở bên, người thân đều đoàn tụ thì cuộc đời của cô đã trọn vẹn rồi!