Lý Thái Thái
Chương 1: 1
Lý Thái Thái thuộc thể loại Cổ Đại, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lên kinh thành tìm vị hôn phu, trước khi đến phủ bái phỏng chính thức, ta đã âm thầm tìm hiểu về con người hắn.
Ta biết hắn có một thanh mai trúc mã lớn lên cùng từ nhỏ, lại còn có một cô nương khác đã thầm yêu từ lâu.
Chuyện tình cảm ba người này được đồn thổi khắp nơi, ta liền hiểu ra một điều —
mối hôn sự này không thể thành.
Vì thế, ta dùng hôn thư để đổi lấy lời cam đoan từ phu nhân Hầu phủ:
Ta nguyện chủ động từ hôn, nhưng thân ta chỉ là một cô gái mồ côi, sinh sống ở kinh thành không dễ dàng gì, mong Hầu phủ có thể nuôi dưỡng ta vài năm như con gái trong nhà, đợi đến khi ta tròn mười sáu tuổi, ta sẽ tự động rời đi.
Phu nhân Hầu phủ đã chấp thuận.
Từ đó, ta ăn ở trong Hầu phủ, cùng các tiểu thư trong phủ đọc sách luyện chữ, học cách đối nhân xử thế.
Chỉ có thế tử Hầu phủ Tạ Như Giác là không tin.
Ta đọc sách, hắn nói cho dù ta có đọc nhiều sách đến đâu, hắn cũng sẽ không thích một kẻ đầu óc cứng nhắc như ta.
Ta học cưỡi ngựa bắn cung, hắn cười nhạo ta rằng có công phu ấy thà đi học múa còn hơn, sau này còn biết cách lấy lòng phu quân.
Ta học tính toán sổ sách, hắn lại đùa cợt với người khác rằng sau này tuyệt đối sẽ không để gia sản Hầu phủ rơi vào tay ta.
Về sau có người đến cầu thân, chính hắn lại đuổi người ta đi, nói rằng sống chết gì ta cũng là người của họ Tạ.
Thế nhưng cuối cùng, ta vẫn bước ra khỏi cánh cửa Hầu phủ.
Còn hắn chỉ có thể mặt mày tái mét đứng nhìn, đến ngăn cản cũng không làm được gì.
Bởi vì lần này —
thứ ta nhận được, là thánh chỉ.
Giọng the thé của thái giám truyền chỉ dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.
Ta đưa tay nhận lấy thánh chỉ phong ta làm Thần Vương phi.
Sắc mặt Tạ Như Giác tái nhợt.
Không lâu trước đó, hắn còn cười nhạo ta.
“Ngươi đúng là quê mùa mà gặp may, lại đúng lúc có thánh chỉ truyền tới. Đi, theo ta cùng tiếp chỉ, cho ngươi mở mang tầm mắt.”
Vậy mà giờ đây, đạo thánh chỉ này lại ban cho ta, chứ không phải ban cho họ Tạ.
Là Tạ Như Giác nhờ có ta, mới được tận mắt thấy thánh chỉ.
Mọi người rối rít chúc mừng ta.
Mấy tỷ muội của Tạ Như Giác liếc nhìn hắn với vẻ mặt phức tạp, rồi vây quanh ta, miệng không ngừng chúc tụng.
Chủ mẫu Hầu phủ, Chu phu nhân, khẽ thở dài một tiếng, bảo ta cất kỹ thánh chỉ, rồi tự mình đi sắp xếp cho hai vị quản sự ma ma do trong cung phái đến.
Các ma ma ấy phụ trách dạy ta quy củ lễ nghi, để sau này khỏi thất thố khi đối mặt với lễ nghi hoàng thất.
Tạ Như Giác hoàn hồn, trên mặt lộ rõ vẻ xấu hổ vì bị bẽ mặt, lại xen lẫn phẫn nộ.
Ánh mắt hắn chuyển sang ta, tức giận chất vấn:
“Lý Thái Thái, ngươi từ khi nào lại cấu kết với Thần Vương? Ngươi dám giấu ta qua lại với người ngoài…”
“Đồ nghịch tử, còn không im miệng!”
Chu phu nhân cắt lời hắn, quay sang hai vị ma ma, lộ nụ cười áy náy.
Quản gia vội vàng đưa cho các ma ma mấy nén bạc để bịt miệng.
Bọn họ đều muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.
Nhưng ta thì không thể không phản bác.
Hai vị ma ma này trở về nhất định sẽ bị tra hỏi.
Nếu ta không nói rõ, chẳng phải thật sự sẽ bị mang tiếng là cấu kết với Thần Vương, lại còn dây dưa không dứt với Tạ Như Giác, trở thành tiện nhân hay sao?
Ta lạnh giọng nói:
“Tạ Như Giác, ngươi quên rồi sao? Ba năm trước, ngày ta đến Hầu phủ, ta đã nói rõ với Chu phu nhân: dùng hôn thư đổi lấy ba năm sinh sống trong Hầu phủ, đợi đến mười sáu tuổi, ta tự khắc rời đi. Hôn thư ta đã sớm giao cho Chu phu nhân, là ngươi trước sau không tin, tự mình đa tình. Nay ngươi lại vu khống ta có quan hệ với Thần Vương, rốt cuộc là dụng ý gì? Lập tức xin lỗi ta!”
Tạ Như Giác như bị sét đánh ngang tai.
Hắn xưa nay là kẻ tự đại và kiêu ngạo.
Ba năm ở Tạ phủ, hắn chưa từng tin ta thật sự muốn từ hôn với hắn.
Hắn cho rằng đó chỉ là chiêu lùi để tiến của ta.
Hắn nghĩ như vậy.
Huynh đệ, bằng hữu bên cạnh hắn cũng nghĩ như vậy.
Thậm chí ngay từ đầu, Chu phu nhân cũng từng nghĩ như thế.
Bà nghiêm phòng, không cho ta xuất hiện trước mặt Tạ Như Giác.
Mãi đến sau này, khi phát hiện ta quả thực vô tâm, bà mới dần buông lỏng đề phòng.
Chỉ có mấy tỷ muội của Tạ Như Giác là thật sự tin rằng ta đối với hắn không hề có tình ý.
Ta và các nàng sớm tối ở bên nhau: cùng đọc sách, viết chữ, ăn cơm; cùng bị phu tử mắng, cùng chịu khổ học hành; cùng bàn chuyện bát quái trong kinh thành, cũng từng bàn luận xem nhà ai có lang quân tuấn tú.
Chúng ta là những tỷ muội cùng chung hoạn nạn.
Các nàng vốn không thích người huynh đệ này của mình, cho rằng những chuyện phong lưu của hắn làm hỏng thanh danh của các nàng, nên càng không tin ta sẽ tự chuốc khổ vào thân mà đi yêu thích một nam nhân trong lòng chứa mấy người phụ nữ.
Quả thực, ta không thích.
Ngay khi vừa vào kinh, trước cả khi nhận thân, ta đã dò hỏi danh tiếng của Tạ Như Giác.
Đến cả tiểu nhị quán trà cũng nói rành rọt:
“Tạ Thế tử có một cô nương lớn lên cùng từ nhỏ, cô nương ấy quấn quýt không rời, Tạ Thế tử đuổi thế nào cũng không đi. Nhưng Tạ Thế tử không thích nàng; người Tạ Thế tử thích là Tử Châu cô nương ở lầu Chiếu Nguyệt — một mỹ nhân tựa tiên. Vốn là tiểu thư quan gia, tiếc thay lại lưu lạc phong trần. Tạ Thế tử vì tránh hiềm nghi nên không dám thân cận, nhưng Tử Châu cô nương lại si tình sâu nặng, đến nay vẫn chưa tiếp khách…”
Khi ấy ta liền cảm thấy loại nam nhân này không thể lấy làm chồng.
Khi đó ta còn nhỏ, không nói rõ được đạo lý, chỉ là một loại trực giác.
Nhưng nay ta đọc sách, hiểu lẽ, đã nghĩ thấu đáo.