Chương 6

Lý Thái Thái

Chương 6

Lý Thái Thái thuộc thể loại Cổ Đại, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta nhận được thiếp mời của Triều Hoa công chúa.
Nàng tổ chức yến thưởng hoa, mời không ít quý nữ. Ta, với tư cách Thần Vương phi tương lai, cũng nằm trong danh sách khách mời.
Ta cùng mấy cô nương nhà họ Tạ đi dự.
Ở đó, ta gặp Thần Vương.
Triều Hoa công chúa cười, đẩy ta về phía Thần Vương:
“Vị hôn phu thê trước khi thành thân không được gặp mặt, làm hắn sốt ruột chết đi được. Hắn quấn quýt lấy ta, nằng nặc đòi ta mở yến tiệc, nhất định phải mời cô tới. Các ma ma khác đều dạy đủ một tháng, riêng hắn cầu mẫu hậu rút xuống còn nửa tháng. Hắn gặp cô đúng là Tôn Ngộ Không gặp Tử Kim Hồ Lô, chạy đằng trời cũng không thoát. Mau qua an ủi nỗi tương tư của hắn đi!”
Ta đỏ mặt.
Hắn cũng đỏ mặt.
“Nàng đừng nghe trưởng tỷ nói bậy.”
“Thì ra là nói bậy à, ôi chao……”
“Không phải nói bậy, khụ khụ, ta thực sự có nhớ nàng. Hai vị ma ma kia không làm khó nàng chứ?”
“Không có, họ rất tốt, dạy dỗ cẩn thận, tính tình cũng hòa nhã.”
“Vậy thì tốt.” Thần Vương thở phào nhẹ nhõm. “Ta sợ họ quá nghiêm khắc, dọa nàng. Những ngày qua nàng sống ổn chứ?”
“Ừm, ăn ngon ngủ yên, chỉ là sợ ăn béo lên, không mặc vừa hỉ phục.” Ta hơi đỏ mặt.
Thần Vương khựng lại, đưa tay khẽ ôm lấy eo ta.
“Không béo, còn có thể ăn béo thêm chút nữa.”
Ta sững người, mặt đỏ bừng.
“Đồ xấu xa, chàng làm gì thế?”
Thần Vương buông tay, vội lùi lại một bước, cúi đầu nhìn tay mình, không nói gì.
“Này, chàng ngẩn ra làm gì?” Ta cảm thấy mỗi lần gặp hắn, tâm trạng ta lại trở nên thất thường.
Thần Vương ngẩng đầu, ngơ ngác hỏi:
“Đây chính là eo thon nắm gọn trong tay sao?”
Ta: “...”
Ta vừa thẹn vừa giận, đuổi theo đánh hắn.
“Đồ lưu manh, nói bậy cái gì vậy!”
Thần Vương vừa chạy vừa cười.
“Nàng gấp làm gì, cùng lắm thì nàng cũng thử so eo của ta xem, muốn không?”
Hóa nở rực rỡ, nhưng ta cảm thấy ngày hôm đó người còn rực rỡ hơn hoa.
Tiếng cười trong trẻo vang lên, giống hệt hoa đón gió lay động.
Hóa ra ở bên người mình thích, dù là chuyện nhàm chán nhất cũng trở thành ký ức thú vị.
Trên đường về, có người chặn xe ngựa của ta.
Ta hé rèm nhìn ra, thấy Tôn Thành đang giận dữ xông tới.
Hắn mặt đầy tức giận, lạnh giọng nói:
“A Giác bệnh rồi, ngươi còn rảnh ra ngoài chơi sao? Lý Thái Thái, tấm lòng của A Giác dành cho ngươi, ta không tin ngươi lại không biết. Một mặt ngươi lôi kéo A Giác, một mặt lại quyến rũ Thần Vương. Ngay từ đầu ta đã nhìn ra ngươi không phải thứ tốt lành gì, ngươi căn bản là kẻ chỉ biết luồn cúi, nịnh trên đạp dưới.”
Ta uể oải ngáp một cái.
“Vị hảo hán này, gan ngươi lớn thật đấy. Sao không đi chặn xe ngựa của Thần Vương, lại chặn xe của ta? Ngươi chặn xe Thần Vương còn có thể kiếm được cái danh cương trực trung dũng, chặn xe ta thì ngoài việc bị mắng ra còn được gì? Hay là ngươi chỉ thích bắt nạt kẻ yếu?”
Sắc mặt Tôn Thành tái xanh, hắn hạ giọng uy hiếp:
“A Giác bệnh nặng, miệng cứ gọi tên ngươi. Ngươi đoán xem, nếu ta nói những chuyện này cho Thần Vương biết, Thần Vương có cho rằng ngươi lẳng lơ mà bỏ ngươi không? Ngươi ngoan ngoãn đi hầu hạ A Giác, khiến hắn dứt lòng, ta sẽ giữ kín chuyện này.”
Ta vén hẳn rèm lên, đường đường chính chính giới thiệu Thần Vương đang ngồi trong xe.
“Đến đi, ngươi tự nói với Thần Vương đi, khỏi cần ta truyền lời. Lỡ ta truyền sai ý ngươi, Thần Vương nghe nhầm thì sao?”
Ánh mắt Thần Vương lạnh như băng, nhìn chằm chằm Tôn Thành.
Tôn Thành vội quỳ sụp xuống, mặt trắng bệch, hơi thở thoi thóp.
Thần Vương lười nhác nói:
“Bản vương thật không biết, thì ra đến cả mèo chó gì cũng dám đến uy hiếp vương phi của bản vương. Hay là lâu rồi bản vương không dùng đao, nên các ngươi quên mất bản vương là hạng người nào rồi?”
“Không, không phải……” Mồ hôi lạnh Tôn Thành tuôn như mưa.
“Vậy là cái gì?” Thần Vương xuống xe, một cước đá văng Tôn Thành. “Bản vương biết ngươi: một tên chó má bắt nạt kẻ yếu, nịnh trên đạp dưới. Ngươi tính là nam nhân gì! Bản vương sẽ đi hỏi Tôn thị lang xem rốt cuộc đã dạy con thế nào.”
“Đừng, thảo dân biết sai rồi, xin Vương gia tha mạng.”
Tôn Thành hoảng sợ, vội dập đầu.
Hắn sợ rồi.
Hắn còn có một đệ đệ, giỏi giang hơn hắn.
Việc hắn ra sức bênh vực Tạ Như Giác chưa chắc là vì nghĩa khí, mà vì Tạ Như Giác có thể mang lại lợi ích cho hắn.
Nhưng nếu đắc tội Thần Vương, thì những thứ đó đều chẳng là gì nữa.
Ta liếc hắn một cái, thản nhiên nói:
“Tôn Thành, ngươi không phải là biết sai, mà là sợ phụ thân ngươi nổi giận, đem suất ân ấm vào Quốc Tử Giám cho đệ đệ ngươi. Nếu ngươi thật sự xem nhẹ danh lợi, thì đã không tranh giành với đệ đệ.”
“Ngươi tự mình mưu cầu bỉ ổi, vậy mà lại trách người khác ham mê quyền thế. Ngươi sợ rằng một khi người khác đi tranh, ngươi sẽ tranh không lại, nên mới mượn danh nghĩa đạo đức để chèn ép người khác, khiến người ta phải chủ động từ bỏ.”
“Trên đời, thứ khiến người ta chán ghét nhất chính là loại tiểu nhân như các ngươi: miệng thì đầy nhân nghĩa đạo đức, nhưng việc làm lại toàn bỉ ổi vô sỉ.”
Xe ngựa rời đi.
Tôn Thành quỳ giữa phố lớn, phải quỳ đến giờ giới nghiêm mới được rời đi.
Như vậy cũng đủ khiến hắn mất hết mặt mũi.
Thần Vương đưa ta về Tạ phủ.
Hắn đường hoàng bước vào thăm Tạ Như Giác.
Tạ Như Giác nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu. Thoạt tiên, hắn nhìn thấy ta, trên mặt thoáng hiện vẻ vui mừng; nhưng ngay khi thấy Thần Vương phía sau ta, vẻ vui đó lập tức tan biến, gương mặt gầy gò không còn chút huyết sắc.
Thần Vương ngồi ngay ngắn xuống. Chu phu nhân vội vã chạy theo, cẩn thận sai người dâng trà.
Bà đã nghe tin Tôn Thành chặn xe ngựa bị Thần Vương phạt quỳ, lúc này e rằng ruột gan hối hận đến xanh lét – bà không nên để Tôn Thành vào phủ, trông cậy hắn khuyên nhủ Tạ Như Giác.
Ba thằng thối mới góp được một Gia Cát Lượng, hai thằng thì không.
Thần Vương thong thả uống một ngụm trà, nhàn nhạt nói:
“Nghe nói dạo trước ngươi đi khắp nơi hỏi thăm xem vì sao bản vương lại coi trọng Thái Thái. Sao ngươi không trực tiếp hỏi bản vương?”