Chương 7

Lý Thái Thái

Chương 7

Lý Thái Thái thuộc thể loại Cổ Đại, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Như Giác quả thật có vẻ ốm yếu, trên gương mặt tiều tụy hiện rõ sự khó xử:
“Thảo dân không dám đâu.”
Thần Vương cười một cái.
“Cũng phải cảm ơn ngươi đã giúp thành toàn. Năm đó ngươi cố tình bỏ Thái Thái ở nơi hoang sơn dã lĩnh, bản vương mới có cơ duyên nhặt được nàng, cũng vì phẫn nộ mà nảy sinh lòng thương xót.”
“Có lẽ Thái Thái cũng nhớ đến ân tình của bản vương, nên mới đồng ý gả cho bản vương.”
“Ngươi tuy có ác ý, nhưng ác giả ác báo, ngươi bị bệnh cũng coi như một loại báo ứng.”
“Bản vương thiện giả thiện báo, nên mới được toại nguyện.”
“Thôi được rồi, ngươi cứ lo dưỡng bệnh cho tốt. Nếu để bản vương còn nghe ngươi nói năng càn rỡ, cái lưỡi của ngươi…… trông cũng khá dai đấy, bản vương vừa nuôi một con sói, không biết nó có thích ăn không.”
Tạ Như Giác đột nhiên phun ra một ngụm máu, ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm ta.
Ta không để ý đến hắn, mà cùng Thần Vương bước ra ngoài.
---
Đây là chuyện xảy ra mấy tháng trước.
Tiểu tư của Tạ Như Giác vội vã đến tìm ta, nói Tạ Như Giác bị thương, bảo ta mau mang thuốc đi cứu người, vì ta từng theo tổ mẫu học được chút y thuật.
Ở Tạ gia lâu ngày, ta sớm đã hiểu Tạ Như Giác là loại người khốn nạn thế nào.
Ta không muốn đi.
Nhưng Chu phu nhân đang ở đó, ta còn phải nương nhờ dưới tay bà.
Khoảnh khắc ấy, ta thấu hiểu sâu sắc tâm cảnh của những cô nương trong Tạ phủ.
Chu phu nhân một mặt cảm thấy chuyện này là giả, một mặt lại sợ là thật, liền khuyên ta đi. Bà tìm thêm phủ y đi cùng, nhưng phủ y tuổi đã cao, không thể cưỡi ngựa, chỉ có ta phải đi trước.
Trước khi đi, ta đã cẩn thận phòng bị, nhờ một tiểu nha hoàn thân quen với ta đi tìm A Thời, mã nô của Công chúa phủ.
Sau đó, ta đến nơi.
Tạ Như Giác không hề bị thương, mà đang cùng một đám hồ bằng cẩu hữu uống rượu vui chơi bên khúc thủy.
Vừa thấy ta, bọn họ liền cười ha hả.
“Tạ huynh, tiểu cô nương này đối với huynh quả thật là một lòng một dạ. Trước có thanh mai quấn thân, sau có hoa khôi si mê, nay lại thêm một hồng tụ thiêm hương không rời không bỏ. Tạ huynh diễm phúc không cạn đâu, chỉ cho bọn ta xem huynh làm cách nào, để bọn ta cũng học hỏi với nào.”
Tạ Như Giác tỏ vẻ cao thâm khó dò.
Ta liền ra tay hất đổ bàn tiệc, đập vỡ chén rượu của bọn họ, ánh mắt hung hăng nhìn chằm chằm Tạ Như Giác.
“Tạ Như Giác, dù nam nhân thiên hạ có chết sạch, ta cũng không bao giờ thích ngươi!”
Mọi người vội vàng né tránh.
“Đúng là hổ cái! Tạ huynh, loại nữ nhân này phải dạy dỗ cho kỹ, không thể cưới, đến làm thiếp cũng không xứng.”
Tạ Như Giác cảm thấy mất mặt.
Hắn dẫn người rời đi, dắt luôn cả ngựa của ta.
“Ngươi nên nhớ cho kỹ, sửa lại cái tính cay nghiệt của mình đi. Đây là kinh thành, không phải cái thôn quê của ngươi.”
Ta sửa cái đầu óc ngu xuẩn của ngươi ấy! Tiểu tư của Tạ Như Giác thì mang vẻ mặt hận sắt không thành thép.
“Sao cô lại không biết nhẫn nhịn như vậy? Thế tử từng lén nói với ta, chỉ cần cô vượt qua được cửa này, sau này ngài ấy sẽ nạp cô làm thiếp. Vậy mà cô lại tự tay phá hỏng. Haiz, cô đúng là không biết hưởng phúc. Cô có biết bao nhiêu cô nương chen vỡ đầu muốn gả vào Hầu phủ không? Cô ở Hầu phủ ba năm chẳng phải là vì điều này sao?”
Hắn ta thật sự nghĩ như vậy.
Bởi thế, ta càng thấy tủi nhục.
Ta phát hiện ra rằng, sự phẫn nộ của kẻ nghèo hèn, trong mắt quyền quý, chỉ giống như một trò cười.
Cơn giận của ngươi, chẳng qua chỉ như mèo xù lông hù dọa.
Họ vui thì cười cho qua.
Không vui thì đá một cước, đá bay ngươi.
Họ chẳng buồn tìm hiểu xem vì sao ngươi tức giận.
Hôm đó, bên dòng suối trong veo, ta đợi được Triệu Thời phi ngựa tới.
Ta nói:
“A Thời, làm một người dân thường… khó thật.”
Triệu Thời nhặt một viên đá, ném xuống hồ, làm dậy lên từng vòng gợn sóng.
Hắn nói:
“Phải, làm một người dân thường… khó thật.”
Chúng ta đều trầm mặc.
Rất lâu sau, ta đứng dậy, thở ra một hơi dài.
“Ta chợt nhớ ra, vừa rồi ta đã làm sai một chuyện. Lẽ ra ta phải ném chén rượu thẳng vào mặt Tạ Như Giác, chứ không phải đập xuống đất. Ta không tin nếu bị ta đập cho mũi xanh mặt tím, hắn vẫn còn tưởng ta thích hắn.”
“Ha ha ha ha!” Triệu Thời vỗ đùi cười lớn.
“Nói đúng lắm, bây giờ đi đập hắn cũng chưa muộn.”
Chúng ta cùng cưỡi một ngựa, lợi dụng màn đêm mò đến sơn trang nơi Tạ Như Giác đang tụ tập cùng những người khác.
Ta nghe tiểu tư hỏi Tạ Như Giác:
“Thế tử, hay là để tiểu nhân đi tìm Lý cô nương? Trời tối rồi, trong núi không an toàn.”
Tạ Như Giác trầm mặc một lúc, rồi từ chối.
“Nàng ta lớn lên trong núi, quen hoang dã rồi. Cần phải mài bớt tính khí, nếu không sau này gia trạch khó yên.”
Tiểu tư không nói thêm gì nữa.
Ta nghĩ hai người chúng ta, hai nắm đấm khó địch bốn tay, không thể thật sự dùng đá ném hắn, rất dễ gây ra chuyện chết người.
Triệu Thời cúi người, khẽ nói bên tai ta:
“Ta mang theo thuốc xổ.”
Ta kinh ngạc nhìn Triệu Thời.
“Ta biết bọn họ chắc chắn chẳng có ý tốt, nên cố ý mang theo.”
Giọng hắn rất nhẹ, rất nhẹ, thổi đến khiến tai ta ngứa ngáy.
Trái tim ta… bỗng nhiên có chút rối loạn.
Chúng ta bỏ thuốc xổ vào nước trà.
Sau đó, cả sơn trang liền gặp tai họa, khắp nơi đều là các công tử quyền quý tranh nhau chạy vào nhà xí mà vẫn không kịp.
Ta và Triệu Thời chạy ra khỏi sơn trang, cưỡi ngựa quay về kinh thành.
Tiếng vó ngựa lộp cộp, gió dài thổi loạn mái tóc ta, nhưng trong lòng lại vui sướng khôn tả.
Bỗng nhiên ta rất muốn rời khỏi Hầu phủ.
Ta nghĩ, có lẽ không cần đợi đến mười sáu tuổi mới đi. Ta đã học được chút bản lĩnh, cũng tích góp được chút tiền, hẳn là có thể tự nuôi sống bản thân rồi.
Triệu Thời đột nhiên nói:
“Lý Thái Thái, nàng có muốn rời khỏi Hầu phủ không? Để ta cưới nàng, được không?”