159. Chương 159: Cuộc Đụng Độ Bất Ngờ

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém

Chương 159: Cuộc Đụng Độ Bất Ngờ

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 159 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Khốn thật.”
Du Hoằng Vĩ đang ẩn mình trong căn chòi gỗ, nhìn số người còn lại trên sân vẫn duy trì hơn 70 mạng mà mới chỉ là vòng hai thôi, tốc độ giảm quân kiểu này đúng là hơi chậm, trong lòng nóng ruột không chịu nổi.
“Đội trưởng, giờ làm sao? Vòng bo sắp thu hẹp nhanh rồi…”
Người mới vừa vào đội, phụ trợ Diệp Đông nhìn quanh tình hình, lưỡng lự nói: “Hay là mình vào vòng trước đi?”
“Ngốc.”
Du Hoằng Vĩ liếc cậu ta: “Bây giờ mà chạy vào thì chắc chắn sẽ có người chặn ngay biên giới vòng bo, lý lẽ đơn giản vậy mà cũng không hiểu sao?”
Chẳng lẽ cứ ngồi chờ mãi hả…
Vốn dĩ đồ đạc chẳng còn bao nhiêu, nếu cầm cự bị vòng bo ép, máu với thuốc hồi thì hao nhanh lắm, đến lúc đó lấy gì mà đánh tiếp…
Diệp Đông nghĩ vậy trong bụng nhưng không dám nói ra.
Du Hoằng Vĩ lại mở miệng: “Vừa nãy trong giao tranh, Dương Lâu bị dồn chết, sao cậu không tung kỹ năng tối thượng?”
“Hắn chết nhanh quá, mà lúc còn ít máu cũng không hở tầm nhìn, kỹ năng tối thượng của tôi vừa hồi chiêu xong, nhưng không kịp dùng…”
“Cái đó cũng đổ lỗi cho tôi sao?”
Dương Lâu dù đã chết nhưng vẫn có thể nói chuyện trong kênh đội: “Ai biết cậu có kỹ năng tối thượng, lúc chiêu vừa hồi cậu cũng chẳng nói gì, tôi đành phải tự kéo thôi. Hơn nữa khi đó cậu cũng chẳng chạy qua giúp tôi phá hỏa lực, bắt tôi 1 đấu 3, sao chịu nổi?”
“Cậu kéo cũng không khéo, chỉ cần ló đầu ra đưa tôi chút tầm nhìn là kỹ năng tối thượng tôi có thể ném ngay. Chính cậu lại chui sau đồng đội chắn hết, rồi giờ trách tôi?”
“Phía trước có hai địch chặn, tôi ló đầu kiểu gì? Cậu bước lên trước vài bước thì có làm sao đâu?”
“Tôi…”
“Thôi, đừng cãi nữa.”
Du Hoằng Vĩ trong lòng hơi bực bội, liền nói thẳng trong kênh đội: “Chúng ta chưa quen phối hợp, sai sót là khó tránh, bỏ qua đi. Giờ thiếu một người, vốn đã khó giữ nhịp, cứ chuẩn bị nhận hạng thấp thôi.”
Hừ, có công thì hắn nhận hết…
Diệp Đông chửi thầm trong bụng.
Phá hỏa lực vốn là trách nhiệm của tanker số một, Du Hoằng Vĩ vừa rồi cũng không kịp chạy qua hỗ trợ, giờ lại đổ trách nhiệm thì có ích gì? Ba người còn lại đều là lần đầu đánh giải Cúp Túc Mệnh, không dám chỉ trích đội trưởng nhưng trong lòng ai cũng rõ tình hình.
Ban đầu còn tưởng Du Hoằng Vĩ dù gì cũng là cựu tuyển thủ của ZMD, từng góp mặt trong chung kết Cúp Túc Mệnh, kỹ năng chắc hẳn rất đáng tin cậy. Ai dè khi thực sự vào trận mới biết cái gọi là “tanker top Liên Minh” trước mặt chỉ là bình hoa di động.
Chả trách nhiều dân mạng nói hắn vốn không xứng ở lại ZMD, mấy trận trước toàn kéo chân sau, nếu không nhờ Vân Thần gánh thì ZMD đã bị loại sớm. Giờ thấy tận mắt mới đúng thật.
Đội vừa chạm trán cũng đâu phải team mạnh gì, Du Hoằng Vĩ nhìn trang bị đội mình khá ổn liền tự tin dẫn cả đội xông lên, kết quả lại bị đối thủ đánh cho tơi bời.
Rời ZMD xong, hắn được Dương Kha tìm đến, gắn mác cho một đội hình rỗng tuếch dưới trướng Quảng Vân, gần như chẳng mấy khi đánh tập huấn, nhiều lắm chỉ chơi vài trận xếp hạng lẻ tẻ. Trình độ của Du Hoằng Vĩ khi đánh xếp hạng bình thường thì đúng là thoải mái, đồng đội gặp một cựu tuyển thủ sân khấu chuyên nghiệp cũng tung hô “666”, làm tâm lý hắn ngày càng trở nên tự mãn.
Nhưng đấu giải chuyên nghiệp hoàn toàn khác so với đấu xếp hạng thông thường, cả phối hợp lẫn nhịp trận đều cực kỳ khắc nghiệt. Du Hoằng Vĩ lâu không đánh tập huấn, lại thêm phiên bản mới đổi luật, vừa lên sàn đã không bắt kịp, không còn chiến thuật xoay chuyển của Dương Vân Triệt nữa, đồng đội thì toàn lính mới, mọi thứ phải dựa vào chỉ huy của hắn. Kết quả là sai sót chồng chất, đối thủ chớp lấy thời cơ tấn công khiến họ không kịp trở tay, cả đội phải tháo chạy tán loạn.
Tất nhiên, bản thân Du Hoằng Vĩ sẽ không nghĩ vậy. Nếu hắn chịu tỉnh táo thì lúc trước cũng chẳng gây chuyện với Dương Vân Triệt hay Phó Châu. Dù bị một đội vô danh đánh cho tan tác, hắn vẫn không cho rằng đó là do khả năng chỉ huy kém cỏi của mình, mà đổ lỗi cho ba người lính mới không theo kịp nhịp độ của hắn.
【 Chơi dở thật, thôi, giải tán đi, chuyển kênh xem đội khác cho rồi 】
【 Cạn lời thật, vừa bị đội TPK đánh cho tơi bời, tôi nhớ đội đó chỉ xếp hạng ngoài 60 điểm thôi mà? Vậy mà cũng thua được sao? 】
【 Ai còn kỳ vọng vào ZMD nữa thì đúng là tự lừa mình, tôi qua xem MOD cho lành 】
【 Hahahaha tôi mở song song để hóng vui, thấy ZMD thảm vậy là tôi thấy an tâm rồi 】
【 Dương Kha mắt mù rồi, Du Hoằng Vĩ đúng kiểu bùn nhão không đắp nổi tường, ai còn thắc mắc gì nữa 】
【 Thôi, tới đây rồi, chửi thêm cũng vô ích, ai về nhà nấy đi 】
Vừa mới bắt đầu, kênh trực tiếp của ZMD vẫn còn rất nhiều người xem nhưng sau một pha giao tranh, số lượng người xem tụt dốc không phanh. Màn trình diễn cẩu thả này khiến khán giả không còn lời nào để nói, phần bình luận tuy toàn những lời mỉa mai châm chọc nhưng ít ra vẫn còn giữ được văn hóa, còn một số người nóng tính thì đã chửi bới loạn xạ.
Nhưng các tuyển thủ thì không nhìn thấy phần bình luận, cho nên mấy người chơi trút giận trên đó chỉ có cảm giác như đang đấm vào bông gòn. Để khỏi phải tự làm mình khó chịu khi xem những pha xử lý vụng về, nhiều khán giả chọn cách rời kênh.
【 Đây là thi đấu hay đi du lịch vậy? Trong đội còn ba người mà đã bắt đầu chơi kiểu rùa rụt cổ? Không biết đánh à? 】
【 Ha ha ha ha ha, đi thi Cúp Túc Mệnh mà đánh như đánh thường, hôm nay tôi đúng là được mở mang tầm mắt 】
【 Chờ đã, hình như MOD đang đi về phía này 】
【!!!! Tao phải qua xem 】
【 Thật kìa, MOD đang tiến vào vòng bo, chắc sắp đi ngang qua đó 】
【 Vân Thần hãy nghiền nát bọn chúng giúp tao! Cái đội rác rưởi này không xứng đáng có nổi một điểm sinh tồn nào! 】
MOD thì chọn lối đi vòng từ hướng đông để vào vòng bo, tránh những vị trí dễ bị kẹp nhưng phía trước bọn họ lại hình như còn có một đội khác…
Hạc Diệp: “Là đội ZMD, vị trí của họ nằm ngay trên con đường mà MOD sẽ đi qua. Họ đang phục kích sao?”
Echo: “Không giống lắm, cả ba người đội ZMD đều nấp trong nhà, nếu phục kích thì đáng lẽ phải chia ra giữ vị trí tản rộng mới đúng.”
Bình luận viên đổi góc nhìn sang ZMD, quả nhiên ba người còn lại đang co ro trong một căn nhà gỗ nhỏ, rõ ràng chẳng có ý định phục kích, nói là phục kích thì không bằng nói là… đang trốn.
Phần bình luận lập tức nổ tung:
【???? 】
【……】
【 Ba người này đang làm trò gì vậy? Chơi rùa rụt cổ sao? 】
【 Đội còn ba người, đâu phải solo, sao giai đoạn này đã bắt đầu chơi rùa rụt cổ? Bỏ trận à? 】
【 Ha ha, trước đó nhờ Vân Thần gánh mới có thành tích top 2, chắc nghĩ rùa rụt cổ cũng đủ vào chung kết đó mà 】
【 Phong cách đội này sao kỳ vậy… đánh y như tôi leo xếp hạng thường 】
【 Còn dám đội cái tên ZMD, đúng là mất mặt 】
【 Thành tâm khuyên ZMD đổi tên đi, đừng làm ô uế những chiến tích mà Vân Thần đã cực khổ tạo ra 】
Bên kia, Dương Vân Triệt dẫn đội vòng qua hướng đông của khu biệt thự Viễn Lăng, sắp vào vòng bo thì đột nhiên khựng lại.
La Bạch Bạch cũng dừng theo: “Sao vậy, đội trưởng?”
“Thật lạ.”
Dương Vân Triệt quan sát xung quanh rồi cau mày.
Phía sau, những điểm tài nguyên đã bị cướp sạch, chứng tỏ có người từng đi qua. Nhưng khu vực này lại bị bỏ dở mà không cướp hết đồ. Theo lộ trình thông thường, đây không phải điểm loot giá trị gì, vậy tại sao lại cướp nửa chừng rồi bỏ? Hơn nữa quanh đây cũng không có dấu vết giao tranh, thật sự có gì đó không ổn.
“Cẩn thận, có thể có người quanh đây.”
Dù khu vực này khá trống trải, không dễ mai phục nhưng để đề phòng bất trắc, Dương Vân Triệt vẫn chọn thận trọng. Nếu bị đánh lén ở sát vòng bo sẽ rất khó xoay sở: “Tinh Nhiên, cậu đi kiểm tra xung quanh.”
“Ừm.”
Trần Tinh Nhiên đáp lời rồi tách khỏi đội, giữ một khoảng cách an toàn và bắt đầu do thám.
Với kỹ năng cá nhân và lối đánh sắc bén, thêm cả Binh Khí Phổ hỗ trợ, ngay cả khi bị phục kích full đội hình, cậu vẫn đủ sức cầm chân một lúc để đồng đội kịp chạy tới. Đây vốn là chiến thuật “thử mìn” phổ biến: cử một người có khả năng sống sót mạnh đi dò đường để tránh cả đội bị úp sọt. Với đội hình MOD, Trần Tinh Nhiên chính là người thích hợp nhất.
Cậu kiểm tra vài chỗ dễ giấu người nhưng không thấy gì, cũng không cảm nhận nguy hiểm. Thế nhưng khi bước ngang qua một căn nhà gỗ, Trần Tinh Nhiên chợt khựng lại.
Cậu nín thở, lắng nghe… hình như có tiếng thở từ bên trong căn nhà?
Cùng lúc đó trong căn nhà gỗ, ba người đội ZMD cũng nghe thấy tiếng động và bước chân.
Diệp Đông: “Đội trưởng, bên ngoài hình như có người?”
Nghe tiếng bước chân, chắc chỉ có một người.
Du Hoằng Vĩ cười khẩy: “Đi lẻ sao?”
Vừa hay, ZMD từ đầu tới giờ chưa hạ gục được một ai, Du Hoằng Vĩ đang lo không biết lấy gì để báo cáo với Dương Kha. Giờ tự dưng có một kẻ lẻ loi mò tới, chẳng phải món quà trời cho để mở màn lấy điểm sao?
Hắn hạ lệnh: “Hai đứa lên xà nhà ẩn nấp đi, hắn mà vào thì lập tức ra tay, đừng cho hắn cơ hội phản kháng.”
Diệp Đông và Úc Dương Vũ gật đầu làm theo.
【 Cười chết mất, Du Hoằng Vĩ tưởng gặp được người đi lẻ sao? 】
【 Lạ thật, tình huống thế này thường thì phải cẩn thận chứ, hắn lấy gì mà dám chắc như vậy? 】
【 Cũng đúng… trong Cúp Túc Mệnh bẫy mồi kiểu này không phải chưa từng có 】
【 Du Hoằng Vĩ liều quá nhỉ 】
【 Ha ha ha ha ha ha tôi bắt đầu phấn khích rồi đó 】
【 Hình như ZMD còn chưa biết mình sắp gặp ai đâu… 】
【 Tưởng gặp solo, nhưng thật ra… các ông vừa chạm trán Godzilla đấy! 】
Trần Tinh Nhiên báo cho đồng đội qua kênh thoại, cả đội nhanh chóng áp sát. Ngay sau đó, cậu trực tiếp đẩy cửa bước vào trong căn nhà gỗ.
Tới rồi!
Ba người đội ZMD trong lòng căng thẳng, lắng nghe tiếng bước chân càng lúc càng gần. Hai giây sau, một bóng người xuất hiện trước mắt.
“Xử nó!”
Không chút do dự, Du Hoằng Vĩ hô lệnh, hai đồng đội lập tức lao ra theo.
“Keng ——”
Ba tiếng vũ khí va chạm vang lên cùng lúc. Trần Tinh Nhiên hơi ngẩng đầu, đập vào mắt cậu là ánh sáng lạnh lẽo lóe lên từ ba lưỡi đao kiếm đang chém tới cùng lúc!