Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Bước Ngoặt Bất Ngờ
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 187 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong vòng chung kết cuối cùng, MOD vẫn giữ vững phong độ. Chiến thuật ba mũi giáp công giúp Trần Tinh Nhiên càn quét khắp chiến trường, chớp lấy cơ hội là ra tay ngay lập tức.
Cậu không hề ham giao chiến, chỉ lao vào chém vài nhát rồi rút lui, đảm bảo bản thân không bị cả đội đối phương tập kích, duy trì máu và trạng thái ở mức an toàn.
Lối chơi này khiến các đội khác trong trận chung kết gặp vô vàn khó khăn.
Người bình thường chém vài nhát rồi chạy thì còn chấp nhận được, đằng này Trần Tinh Nhiên ra đòn… nói thẳng là một nhát thì đối thủ đã mất khả năng chiến đấu, hai nhát thì máu tụt gần cạn. Nếu đối thủ vừa mất giáp mà không kịp hồi phục, bị Trần Tinh Nhiên bám theo thì chỉ cần áp sát là một nhát có thể lấy đi nửa cây máu. Chưa kể bên cạnh còn có Dương Vân Triệt bắn tầm xa hỗ trợ, bộ combo xa – gần kết hợp này một khi đã dính thì khó mà sống sót nguyên vẹn.
Mạo hiểm cao thì phần thưởng cũng cao. Lối đánh vừa tấn công chớp nhoáng vừa rút lui này dễ bị vây bắt, nhưng số điểm hạ gục thu về cũng không ngừng tăng lên. Trong tay La Bạch Bạch còn có chiêu cuối hồi sinh nên MOD vẫn còn một đường bảo hiểm. Dù Trần Tinh Nhiên có lỡ bị hạ gục cũng có thể được hồi sinh để tiếp tục chiến đấu.
Liên tục trong loạn chiến, MOD giống như một thanh đao sắc bén càn quét trên chiến trường chung kết.
Nhưng cuối cùng họ vẫn không giành được top 1, vì lần này Tiêu Nam chọn tướng Hám Sơn. Tướng này cực mạnh ở đầu và giữa trận, khả năng bảo vệ đồng đội tốt, chiêu cuối khống chế diện rộng chỉ cần dùng đúng lúc là có thể xoay chuyển cục diện. Nhưng về cuối trận thì không mạnh bằng tướng biến hình kiểu Ultraman, nhất là ở giai đoạn vòng bo cuối kiểu “hoa mai cọc”*, không thể đứng vững lâu dài.
(“Hoa mai cọc”: Thế trận cắm cọc xếp hình hoa mai (tỏa ra nhiều nhánh), thường dùng để ví đội hình hoặc phòng thủ co cụm.)
Đến vòng bo thứ 8, trong lúc Trần Tinh Nhiên đang múa đao thì bị Lôi Quyền nấp sau đánh lén, một cú Thăng Long Quyền hất văng lên không rồi dính thêm hàng loạt sát thương pháo, bị hạ gục ngay lập tức.
La Bạch Bạch vội bật chiêu cuối hồi sinh Trần Tinh Nhiên về nhưng chỗ đó không còn nhiều không gian để dịch chuyển, vừa kéo về thì chính La Bạch Bạch cũng bị hạ gục. Trần Tinh Nhiên trước khi ngã vẫn kịp chém thêm hai mạng thấp máu rồi cả MOD bị tiêu diệt hoàn toàn.
Dù vậy, MOD vẫn kịp giành top 4, tích lũy thêm 3 điểm sinh tồn và 1.3 điểm hệ số hạ gục.
Không giành được top 1 nhưng số điểm hạ gục từ đầu đến giữa trận của MOD cực kỳ khủng khiếp, cộng thêm hệ số 1.3, trận này đúng là một ván “điểm số đỉnh cao”.
Trên bảng điểm tổng, MOD tăng vọt như tên lửa, cuối cùng dừng ở vị trí hạng 26.
“Quá đỉnh luôn!”
La Bạch Bạch hét to một tiếng, vừa bước ra khỏi khoang điều khiển vừa bắt tay với Trần Tinh Nhiên.
“Đánh cũng ổn lắm.”
Dương Vân Triệt nói với cả đội. Chiến thuật ba mũi giáp công đã giúp Trần Tinh Nhiên có những khoảnh khắc chói sáng nhất, lượng sát thương và số mạng cậu có được đều vượt trội, nhưng đó là kết quả phối hợp của cả đội. Thiếu bất kỳ ai thì hiệu quả này cũng không thể đạt được.
“Giờ chúng ta đang ở hạng 26.”
Trong phòng nghỉ, Dương Vân Triệt nhìn bảng điểm tổng rồi nói: “Phía sau vẫn còn hai trận chưa đấu xong, điểm số sẽ còn biến động, trước mắt đừng vội lơ là.”
Điểm của họ đang tăng nhưng các đội khác cũng không ngừng tăng, bảng xếp hạng cực kỳ gay cấn. Nếu muốn đảm bảo vị trí vào chung kết, hai trận sau không được phép sai sót, cần phải chơi thật tốt.
Nhưng sau trận đầu tiên, tinh thần của MOD đã lên cao mạnh mẽ. Trong thi đấu, kỹ năng quan trọng nhưng tinh thần cũng là yếu tố then chốt quyết định thắng bại. Nhiều đội khi thua liên tục sẽ trở nên do dự, không dám hành động nếu không chắc chắn 100%. Một khi bị ép tấn công trực diện thì rất dễ lộ điểm yếu.
Còn một đội với tinh thần hừng hực thì giống như những chiến binh trên chiến trường sẵn sàng chiến đấu hết mình, không sợ kết quả thế nào, ít nhất họ dám đánh. Khi khí thế đã lên, cơ hội chiến thắng cũng tăng lên đáng kể.
【MOD cố lên nào!!】
【Tôi không dám nhìn luôn, có ai tốt bụng nói cho tôi kết quả cuối cùng với】
【Tôi cũng vậy, nếu MOD không vào được chung kết chắc tôi khóc lụt nhà】
【Ngày nào cũng muốn chửi Du Hoằng Vĩ, không phải vô phá game ZMD thì Vân Thần với các anh em đã sớm đứng top 3 rồi】
【Vân Thần cố lên, Nhiên Bảo cố lên!】
【La Bạch Bạch với Tiêu Nam hôm nay đều chơi ổn, cảm giác là rất chắc suất】
Nghỉ ngơi ngắn xong, trận thứ hai bắt đầu.
Trận này MOD chọn Tàn Dương Tự làm điểm hạ cánh, muốn nhân lúc vòng đầu giành lợi thế chủ động, tích lũy thêm điểm để củng cố vị trí.
Nhưng khởi đầu lại không thuận lợi, Tiêu Nam xuất hiện đúng chỗ bị ba người vây, vừa rơi xuống đất còn chưa nhặt được vũ khí đã bị giết ngay sau hành lang gác chuông.
Tiêu Nam ấm ức nói: “Vị trí quá tệ, bọn họ có sẵn vũ khí, còn có một người canh giữ vị trí tôi.”
La Bạch Bạch: “Có cứu được không?”
Tiêu Nam: “Khó lắm, bọn họ vẫn chưa chịu rời đi.”
Dương Vân Triệt suy nghĩ nhanh rồi nhìn qua tình hình, nói với Trần Tinh Nhiên: “Tinh Nhiên, cậu xuống thu hút sự chú ý của đội trong đại điện, dụ chúng rời đi, lúc đó chúng ta mới có cơ hội.”
Mất đi thành viên chủ chốt ngay từ đầu là thiệt hại quá nặng, mà người bị hạ gục lại còn là đỡ đòn quan trọng. Nếu bỏ rơi Tiêu Nam thì gần như ván này chắc chắn sẽ không có điểm.
Ngay sau đó Dương Vân Triệt đưa cây súng tầm xa trên tay cho La Bạch Bạch: “Cậu chuẩn bị sẵn hỏa lực tầm xa, nhanh chóng tích lũy chiêu cuối. Nếu chúng không chịu giao chiến thì ít ra cậu còn có thể dùng kỹ năng để hồi sinh đồng đội.”
Về khả năng hồi máu và bảo vệ, Tuyết Hữu rõ ràng thua xa mấy tướng như Niệm Châu Hoàn, nhưng chiêu cuối hồi sinh đồng đội từ xa thì không ai thay thế được. Chỉ dựa vào điểm này thôi cũng đủ để tướng này có chỗ đứng trong giải.
“Đã rõ.”
“Ok.”
La Bạch Bạch và Trần Tinh Nhiên gật đầu, bắt đầu phân công thực hiện kế hoạch cứu Tiêu Nam.
Trần Tinh Nhiên một mình lên thu hút sự chú ý của bốn người trong đại điện Tàn Dương Tự. Cậu không dùng kỹ năng ném dao, vì kỹ năng đó trên sân đấu đã quá quen thuộc, vừa thấy là ai cũng biết ngay đó là Trần Tinh Nhiên. Nếu để họ phát hiện, chắc chắn sẽ không mạo hiểm lao vào.
Vì vậy cậu chỉ dùng khẩu Điểu Súng bắn vài phát vu vơ, không quan trọng có trúng hay không, chỉ cần khiến đối thủ chú ý.
Quả nhiên, thấy Trần Tinh Nhiên mặc giáp cấp thấp, dáng vẻ đơn độc, đối phương thử tấn công từ xa vài phát, nhận ra quanh cậu không có đồng đội hỗ trợ thì lập tức lao lên muốn tấn công riêng lẻ.
Trần Tinh Nhiên liền rút lui, dẫn dụ cả đội trong đại điện chạy về phía chỗ Tiêu Nam.
Rất nhanh, hai đội đụng độ ngay sau gác chuông, giao tranh thăm dò và chưa muốn giao chiến lớn. Nhưng với Dương Vân Triệt thì khơi mào giao tranh rất dễ dàng. Hai mũi tên của anh bắn xuống làm một sát thủ mất gần hết máu, rơi vào trạng thái mất giáp. Đội bên cạnh thấy thế thì không bỏ qua cơ hội, lập tức tấn công dồn dập.
Chiến trường trở nên hỗn loạn, đội đang canh giữ vị trí Tiêu Nam cũng buộc phải đứng dậy hỗ trợ mà không còn rảnh tay phòng thủ. Chờ đến khi họ rời đi, Trần Tinh Nhiên lập tức lao đến vị trí đồng đội bị hạ gục để hồi sinh.
Đáng tiếc Tiêu Nam chết ở vị trí quá lộ liễu, xung quanh gần như không có nơi ẩn nấp, ánh sáng hồi sinh phát ra rất dễ bị phát hiện.
Trần Tinh Nhiên hồi sinh được một phần thì lập tức có người ập tới ngăn cản. Cậu không hề ham giao chiến, hồi sinh xong liền rút lui ngay, không giao đấu hay đối đầu trực diện. Dương Vân Triệt kịp bắn thêm hai mũi tên, bắn tan giáp và máu của đồng đội đối phương, buộc hắn phải bỏ truy đuổi và quay về bảo vệ.
“La Bạch Bạch, chiêu cuối còn bao lâu nữa?”
“85%.”
La Bạch Bạch nói: “Tôi đang xả pháo liên tục, thêm vài phát nữa là có.”
“Nhanh lên, chúng sắp kết thúc giao tranh rồi.”
Dương Vân Triệt vừa quan sát vừa phân tích: hai bên thực lực không quá chênh lệch, đội nào có trang bị tốt hơn sẽ nhanh chóng giành ưu thế. Khi giao tranh kết thúc, nếu MOD không kịp hồi sinh đồng đội thì coi như hết cơ hội.
“Có liền, có liền.”
La Bạch Bạch cũng lo lắng sốt ruột. Trần Tinh Nhiên gần như không có trang bị gì từ đầu, không có hồn ngọc, trên người chỉ có giáp cấp thấp, xông vào giữa chiến trường để cứu người thì rất dễ chết oan uổng. Cậu chỉ có thể chạy vòng vòng, chờ cơ hội hồi sinh Tiêu Nam thêm một phần nhưng đồ hồi máu trên người cũng chẳng còn nhiều, không cầm cự được lâu.
Cậu cũng không dám ra tay phá vỡ thế cân bằng mong manh của hai đội kia, chỉ khi thấy một bên yếu thế rõ rệt thì mới chen vào tấn công một cú, buộc đối thủ mạnh hơn phải lùi lại để kéo dài thời gian. Tuy trang bị yếu kém nhưng dù cầm vũ khí cơ bản thì sát thương cậu gây ra vẫn rất đáng kể.
May mắn là đến phút chót, La Bạch Bạch cũng tích lũy đủ chiêu cuối, ánh sáng hồi sinh bao trùm, thành công cứu được Tiêu Nam. Ngay sau đó, MOD không dám chần chừ ở Tàn Dương Tự nữa. Họ gần như không nhặt được gì, đối mặt với một đội trang bị đầy đủ từ đại điện, lựa chọn khôn ngoan nhất là rút lui.
Nhưng đúng lúc chuẩn bị vòng qua cây cầu phía sau Tàn Dương Tự để tìm kiếm tài nguyên, họ lại đụng độ một đội khác cũng trang bị đầy đủ.
Đúng là vô cùng xui xẻo.
Bình luận viên Echo chỉ biết lắc đầu khi chứng kiến cảnh đó: “Trận này MOD đúng là số phận hẩm hiu, thất bại ngay từ đầu trận, vừa thoát khỏi Tàn Dương Tự lại đụng ngay đội Ulty.”
Ulty vừa quét sạch khu rừng, trên người trang bị rất mạnh. MOD thì cả đội chỉ toàn giáp cấp thấp, vũ khí cơ bản, Tiêu Nam thậm chí không có nổi một mảnh giáp, chênh lệch trang bị quá lớn, như bị nghiền nát.
Ulty vẫn cố tình chưa dùng kỹ năng, còn giả vờ né tránh như không có kỹ năng khiến Dương Vân Triệt tưởng rằng chúng đã hết bài. Trần Tinh Nhiên lập tức lao vào, định hạ gục nhanh hỗ trợ Nhược Thủy trước khi hắn kịp dùng chiêu cuối để MOD còn có cơ hội sống sót.
Nhưng vừa tiếp cận, Nhược Thủy liền tung kỹ năng cuối, góc đánh hoàn hảo, cuốn cả Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt vào cùng lúc!
Ngay sau đó, chiêu cuối của Thiền Tâm được kích hoạt, một tượng kim cương khổng lồ hiện ra giữa chiến trường.
Bình luận viên Hạc Diệp thở dài: “Xong rồi, ván này coi như thua rồi.”
Cả MOD bị cuốn trọn, Đại Phật cũng kích hoạt kỹ năng, combo hai kỹ năng khống chế không thể né tránh. Trận này của MOD coi như hết hy vọng.
Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt giật mình nhận ra mình đã bị lừa nhưng đã bị cuốn lên không trung, dù có mười tám kỹ năng cũng không làm gì được.
Bắt đầu đã không thuận lợi, vừa gượng dậy được một chút đã đụng ngay đội hình quá mạnh. Trận này với MOD đúng là vô cùng xui xẻo.
Dương Vân Triệt còn tự hỏi không biết có phải mình ra đường giẫm phải vận xui không nữa…
“Lộc cộc ——”
Ngay lúc MOD tuyệt vọng, trong không trung vang lên tiếng nỏ liên thanh, từng loạt tên xé gió lao xuống, bắn thẳng vào hai đội đang giao tranh.
Bị kỹ năng sóng nước của Nhược Thủy trói trúng thì vừa không cử động được vừa không thể dùng kỹ năng, chỉ có hai cách thoát khỏi: một là chờ hết thời gian hiệu lực, hai là khi dính sát thương thì hiệu ứng sẽ tự động biến mất.
Lúc sóng nước còn đang xoáy, Trần Tinh Nhiên với Dương Vân Triệt cũng dính phải mấy loạt tên nỏ, giáp bị bắn nát, máu giảm thê thảm.
Nhưng hai người lại vui mừng thay vì tức giận.
Đúng là ân nhân cứu mạng!!
So với việc bị kỹ năng cuối của cả hai đội kẹp chết thì bị liên nỏ bắn còn may mắn hơn nhiều, cái trước là bị hạ gục ngay lập tức, cái sau thì vẫn còn cơ hội xoay sở.
Cả hai nhìn về hướng tên bay tới, thấy không xa có một đội đang đứng trên vách núi, quan sát xuống như hổ rình mồi.
Rõ ràng là tới để làm kẻ phá đám tranh phần.
—— Đội vừa xuất hiện đó chính là Băng Báo, đội đã từng thảm bại ở trận trước khi đụng độ MOD.
“Phía dưới có hai đội đang đánh nhau.”
Thôi Kiếm liếc nhìn từ xa: “Thấy kỹ năng cuối sóng nước rồi... Một trong hai đội chắc chắn là đội có lối đánh theo đợt.”
Kỹ năng đặc trưng của Nhược Thủy rất dễ nhận ra, nhìn từ xa cũng có thể thấy ngay.
Cố Tu Đức hạ cây nỏ trong tay xuống, nhếch môi cười lạnh: “Muốn dùng hai kỹ năng cuối cùng lúc à? Không dễ như vậy đâu. Cứ để chúng giao tranh trước đã, lát nữa tìm cơ hội tiêu diệt gọn cả hai.”
Ở trận trước Băng Báo thua thiệt, lần này nhất định phải gỡ lại điểm.
Dưới kia, có một đội rõ ràng là lối đánh có sự phối hợp nhịp nhàng, nếu để bọn họ khống chế thành công thì trận này coi như phân định thắng bại ngay. Băng Báo làm kẻ phá đám thì tất nhiên không muốn thấy cảnh đó, bọn họ còn mong hai bên ngang sức, giao tranh càng quyết liệt càng tốt thì như vậy mới dễ dàng chen vào.
Cứ chờ đó đi Dương Vân Triệt, trận này cho ông nếm mùi, món nợ đó tôi nhất định phải đòi lại!
Trong lòng của Cố Tu Đức khí thế ngút trời, hoàn toàn không để ý rằng chính ngay lúc đó, hắn vô tình vừa cứu sống Dương Vân Triệt và Trần Tinh Nhiên.
Trong game không nhìn thấy tên đối thủ, lại đứng quá xa nên Băng Báo không nhận ra đó chính là MOD, là đội kình địch một mất một còn với họ ở trận trước. Nếu biết mình vừa cứu chính MOD, chắc Băng Báo có chết cũng không bao giờ rảnh tay bắn nỏ.
Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt dính tên nỏ nên thoát khỏi trạng thái bị sóng nước trói buộc, chân chạm đất. Vừa tiếp đất, cả hai cùng giơ ngón cái về phía đội Băng Báo trên sườn núi.
Cảm ơn nhé, các anh hùng phá đám!!