Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Chương 199
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 199 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Tinh Nhiên đồng ý tham gia hội giao lưu, đối với Hạ Miểu mà nói không có gì đáng vui hơn.
Tuy anh ta chưa từng tận mắt thấy Trần Tinh Nhiên ra tay, cũng không quá rành về game nhưng Phí Vi đã nói thực lực của Trần Tinh Nhiên rất mạnh, ngay cả cô ấy cũng không phải đối thủ, vậy thì Hạ Miểu chẳng có gì phải nghi ngờ.
“Thật ra thì bây giờ rất nhiều võ giả trẻ đều thích chơi game.”
Hạ Miểu nói: “Tôi biết không ít người như vậy, nhất là sau khi game Vận Mệnh ra mắt, số võ giả trẻ chơi game càng nhiều hơn.”
Phí Vi chính là ví dụ điển hình.
Tuy vậy, trong cả giới võ giả cũng không có nhiều người trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp. Dù game Vận Mệnh có nhiều điểm giống với cổ võ ngoài đời nhưng chung quy nó vẫn là game, người luyện võ thật chưa chắc đã thích nghi được môi trường trong game.
Vì có hệ thống điều chỉnh động tác, bất cứ người chơi nào cũng có thể thực hiện thao tác giống hệt cao thủ võ lâm. Người chơi đạt trình độ Tu La trong game nếu đưa ra đời thực thì ít nhất cũng ngang ngửa với cao thủ hàng đầu.
Phí Vi có thể trở thành một trong những tuyển thủ phụ trợ hàng đầu Liên Minh không chỉ vì thực lực cổ võ mà quan trọng hơn là cô có thiên phú trong game cực kỳ nổi bật. Dù chỉ là một người bình thường chưa từng tiếp xúc cổ võ, chỉ dựa vào khả năng thao tác game, cô cũng đủ sức đứng trong hàng ngũ chuyên nghiệp.
Cổ võ đối với Phí Vi chỉ là điểm tô thêm, không phải yếu tố quyết định. Nhìn vào Lộc Minh Dụ và Lý Hạo Uyên cũng thấy rõ điều này, hai người họ là Vua Đấu Đao của máy chủ trong nước, ngoài đời chỉ là người bình thường, hoàn toàn chưa từng tập võ, vậy mà vẫn leo lên được vị trí cao nhất.
Nếu quy đổi thực lực thành con số thì càng dễ hình dung. Trong game, trình độ Tu La tương đương sức mạnh 80, còn ngoài đời thực lực của Phí Vi khoảng 70. Dù có đặt hệ thống điều chỉnh động tác về 0% và coi như mang thực lực ngoài đời vào game, Phí Vi cũng chỉ đạt mức 70, vẫn kém người chơi cấp Tu La một khoảng.
Phí Vi hiện giờ đặt điều chỉnh động tác ở mức 14%. Ngoài cổ võ, điều giúp cô đạt được tiêu chuẩn hiện tại vẫn chủ yếu nhờ vào khả năng chơi game, nhờ đó mới có thể đứng vững trong giới tuyển thủ. Còn những võ giả trẻ bước vào Vận Mệnh nếu không có thiên phú chơi game, chỉ dựa vào nền tảng võ thuật ngoài đời thì nhiều nhất cũng chỉ ở mức 60, muốn đạt được cấp Địa Sát Thiên Tinh còn khó, huống chi là chen chân vào giới chuyên nghiệp.
Game và thực tế, chung quy vẫn là hai lĩnh vực hoàn toàn khác biệt.
Mà Trần Tinh Nhiên lại là một ngoại lệ trong số những ngoại lệ.
Ngoài đời, sức mạnh của cậu là 100. Với điều chỉnh động tác 0%, cậu có thể phát huy trọn vẹn thực lực ngoài đời vào game, lại còn không cần lo lắng về hạn chế thể chất. Phần lớn tuyển thủ chuyên nghiệp dù có đưa kỹ năng trong game ra ngoài đời, cũng không thể đấu lại cậu.
Đây chính là lý do vì sao Trần Tinh Nhiên vừa vào game đã có thể làm mưa làm gió trên bảng xếp hạng. Sau khi trải qua huấn luyện chuyên nghiệp và hiểu game hơn, thực lực của cậu thậm chí có thể đạt đến 110, 120. Vì thiên phú chơi game của cậu cũng rất xuất sắc, ngay cả khi chỉ là một người thường, nếu chăm chỉ rèn luyện kỹ năng, cậu vẫn có thể trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp.
Kết hợp cả cổ võ và tài năng chơi game, mới tạo nên một Trần Tinh Nhiên rực rỡ như hôm nay trong giới chuyên nghiệp. Đây là con đường gần như không thể sao chép được.
Mọi người trò chuyện trên bàn ăn một lúc, đến khi trời tối hẳn mới đứng dậy ra về.
Trước khi đi, Phí Vi nháy mắt với Dương Vân Triệt: "Đội trưởng Dương, chúc mừng nha"
Lời chúc mừng này nghe thật khó hiểu, Hạ Miểu sững sờ: “Chuyện gì vậy? Đội trưởng Dương có tin vui gì à?”
Anh ta vốn biết rất ít chuyện trong giới game, cũng không hiểu gì về tuyển thủ chuyên nghiệp nên đương nhiên chẳng hiểu Phí Vi đang ám chỉ điều gì.
Nhìn ánh mắt đầy vẻ chắc chắn của Phí Vi, Dương Vân Triệt chỉ cười: “Cảm ơn, nhớ giữ kín nhé.”
Trần Tinh Nhiên dường như cũng nhận ra điều gì, mặt bỗng đỏ bừng lên.
"Hiểu."
Phí Vi đưa Hạ Miểu rời đi, trước khi đi còn vẫy tay một cách phóng khoáng: "Đợi hai người công bố nhé."
“Sao mà cô ấy nhận ra được?”
Trần Tinh Nhiên ghé sát Dương Vân Triệt, hỏi nhỏ: “Rõ ràng đến vậy sao?”
Dương Vân Triệt đưa tay xoa đầu cậu: “Chị Đao đâu có ngốc nghếch.”
Lúc nãy ăn cơm, ánh mắt anh cứ dán chặt lên người Trần Tinh Nhiên. Phí Vi với Dương Vân Triệt quen biết lâu như vậy, đã bao giờ thấy anh lộ ra vẻ si tình như vậy?
Dương Vân Triệt nắm tay Trần Tinh Nhiên: “Đi thôi, về căn cứ thôi.”
“Anh không lái xe à?”
“Chỉ một đoạn thôi, cũng không xa. Mai Phó Châu có việc ra ngoài, để anh ấy đến đây lấy xe là được.”
“À…”
Trần Tinh Nhiên gật đầu, ngoan ngoãn để Dương Vân Triệt dắt tay đi.
“Đúng là dễ dụ thật đấy.”
Dương Vân Triệt trêu: “Anh kéo em đi theo như này, lỡ mai mốt bị bán cho bọn buôn người thì sao?”
Trần Tinh Nhiên nghiêm mặt:
“Chẳng phải anh chính là bọn buôn người rồi sao.”
Dương Vân Triệt bật cười ha hả, tiếng cười đầy ngang tàng.
Trời đã khuya, trên phố đèn neon rực rỡ hắt xuống mặt đường đủ màu sắc, tựa như cây cầu bảy sắc trong truyện cổ tích. Gió đêm thổi nhẹ, làm bay bay vạt áo, hai bàn tay vẫn siết chặt, một cao một thấp, bóng dáng hai người sánh bước bên nhau về phía căn cứ.
Thời tiết ngày càng lạnh, mùa đông sắp đến. Dương Vân Triệt đan ngón tay vào kẽ tay Trần Tinh Nhiên, bàn tay rộng lớn bao trọn bàn tay cậu rồi vì gió đêm se sắt mà tự nhiên nhét cả hai bàn tay vào túi áo khoác của mình.
Đôi tay vốn lạnh giờ chui vào không gian ấm áp, Trần Tinh Nhiên cảm nhận rõ hơi ấm từ bàn tay đối phương truyền sang mình. Cậu ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn sang. Dưới ánh đèn neon, sườn mặt Dương Vân Triệt càng rõ nét, từ trán đến sống mũi, đến cằm, hầu kết, từng đường nét mượt mà, sắc sảo như bước ra từ trang truyện tranh.
Trong khoảnh khắc đó, Trần Tinh Nhiên bất giác muốn ôm anh.
“Hồi trước khi anh ở Esport Thủ Đô, anh thường xuyên đến con sông này đấy.”
Dương Vân Triệt nắm tay Trần Tinh Nhiên trong túi áo, bước lên cây cầu bắc ngang sông. Hai người men theo lối đi bộ ven sông, bên cạnh là xe cộ lao vun vút, ánh trăng và ánh đèn neon phản chiếu mặt nước, lấp lánh như chiếc gương muôn màu.
“Chờ hai tháng nữa có tuyết, cảnh còn đẹp hơn. Lúc đó chúng ta lại cùng nhau…”
“Vân Triệt.”
Trần Tinh Nhiên bất ngờ gọi tên anh.
“Ừ?”
Dương Vân Triệt theo phản xạ quay đầu sang.
Ngay giây sau, cậu thấy gương mặt Trần Tinh Nhiên đang áp sát mình.
Môi mềm khẽ chạm vào môi anh.
Trần Tinh Nhiên nhón chân, hôn thật nhanh.
Dương Vân Triệt trợn mắt kinh ngạc.
Khoảng cách quá gần, anh cảm nhận rõ hơi thở ấm áp phả lên mặt. Gió lạnh đêm đông phút chốc tan biến, tiếng ồn ào xe cộ như lùi thật xa, quanh đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng. Hàng mi cong vút khẽ cụp xuống, đôi mắt đen nhánh hơi khép lại, trong đó là thứ khiến trái tim Dương Vân Triệt run lên dữ dội như gợn sóng lan rộng rồi nhấn chìm cả tâm hồn anh.
Trần Tinh Nhiên chỉ khẽ chạm rồi lập tức buông ra, sau đó giả vờ bình tĩnh bước đi trước.
Dương Vân Triệt đứng chết lặng. Bàn tay Trần Tinh Nhiên bị anh nắm, cậu đi được hai bước không kéo nổi anh đi theo, đành quay lại, làm ra vẻ thản nhiên: “Đi đi chứ, đứng đơ ra làm gì vậy?”
Dương Vân Triệt hoàn hồn, nghiêm mặt: “Em vừa sàm sỡ anh đấy.”
Trần Tinh Nhiên: “…”
Miệng chó không mọc được ngà voi.
Cậu nghĩ nghĩ, bắt chước dáng vẻ lêu lổng của Dương Vân Triệt mà nhún vai: “Vậy thì sao? Hôn cũng hôn rồi, không thì anh gọi cảnh sát bắt em đi đi.”
Dương Vân Triệt siết chặt tay, kéo mạnh Trần Tinh Nhiên trở lại.
“Vậy thì không cần.”
Anh cúi xuống, ánh mắt sáng rực khóa chặt lấy Trần Tinh Nhiên: “Vừa nãy anh chưa kịp chuẩn bị. Giờ làm lại lần nữa nhé.”
“Không muốn…”
Trần Tinh Nhiên đỏ mặt, mới nói được hai chữ thì Dương Vân Triệt đã cúi xuống ép sát.
Khác hẳn nụ hôn thoáng qua ban nãy, lần này hơi thở anh nóng rực, bao trùm lấy Trần Tinh Nhiên như một ly rượu mạnh nồng, áp đảo từ mọi phía, từng bước phá tan mọi phòng thủ.
Câu nói dang dở của Trần Tinh Nhiên bị nuốt gọn vào giữa môi anh.
Là võ giả, Trần Tinh Nhiên không quen bị áp chế thô bạo như vậy. Cậu chống người, không chịu thua mà hôn đáp trả.
“Tách—”
Âm thanh răng khẽ chạm vang lên, hai người theo đó mới tách nhau ra.
Dương Vân Triệt che miệng, ánh mắt ánh lên ý cười: “Ồ, dữ dằn quá đấy.”
“… Anh ăn nói kiểu lưu manh gì vậy.”
Trần Tinh Nhiên bị chọc tức bật cười: “Muốn ăn đòn hả?”
…
“Các cậu về rồi à?”
Ở căn cứ MOD, nghe thấy tiếng cửa, Phó Châu ngẩng đầu nhìn thấy Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt thì tiện miệng hỏi thăm.
“Ừ.”
Trần Tinh Nhiên đáp: “Tôi lên thay đồ một chút.”
Cậu đổi giày rồi đi lên lầu. Phó Châu cúi đầu tiếp tục gõ máy tính thì Dương Vân Triệt bỗng ngồi phịch xuống ghế trước mặt y. Y theo phản xạ ngẩng lên, giật nảy mình.
“Cậu cười ngây ngô cái gì thế?”
Phó Châu nhìn chằm chằm, vẻ mặt như đang nhìn một thằng ngốc:
“Rớt não rồi à?”
“Anh thì hiểu gì chứ.”
Dương Vân Triệt tự thấy mình đắc ý hết mức: “Còn làm việc nữa hả? Chậc chậc, không ai ở cùng, đúng là đáng thương ghê.”
Phó Châu: “……”
“Cậu bị gì vậy?”
“Đừng tưởng bây giờ cậu là sếp của tôi thì tôi không dám chửi, biến cái cho trời trong giùm cái.”
Phó Châu liếc nhìn khóe miệng Dương Vân Triệt: “Miệng cậu bị sao vậy, bị ma cà rồng cắn đấy à?”
“Đây là dấu ấn của kẻ chiến thắng đấy.”
Dương Vân Triệt nhếch môi cười: “Thôi, nói với anh thì anh cũng chẳng hiểu được đâu.”
Phó Châu thấy khó hiểu, cảm giác hôm nay Dương Vân Triệt cứ kỳ lạ, như muốn khoe khoang mà lại làm bộ giữ kín.
“Này, đội trưởng về rồi à?”
La Bạch Bạch đi xuống lầu: “Nhiên Bảo đâu rồi?”
Phó Châu: “Cậu ấy lên lầu thay đồ rồi.”
“Miệng đội trưởng bị sao vậy?”
La Bạch Bạch cũng để ý thấy vết thương nhỏ ở khóe môi Dương Vân Triệt, tò mò hỏi: “Ngã à? Có cần xử lý không?”
“Không cần.”
Dương Vân Triệt chậm rãi đứng dậy, xoay người khoe hết vết thương ở miệng: “Đau đớn này, trước ngọt ngào thì chẳng đáng gì hết.”
La Bạch Bạch: “?”
“Đừng quan tâm đến tên này làm gì.”
Phó Châu bất lực: “Hôm nay ổng như uống nhầm thuốc, chắc lại lỡ miệng chọc Tinh Nhiên, bị đấm cho chấn động não rồi.”
“Hơi thảm thật đấy.”
La Bạch Bạch tỏ vẻ thương hại: “Thật sự không cần xử lý chút nào à? Nhìn vết thương ở khóe môi rõ lắm, mai anh ăn uống kiểu gì đây?”
“Ha ha.”
Dương Vân Triệt nhìn xuống La Bạch Bạch với vẻ khinh khỉnh: “Miệng mấy người cũng chỉ dùng để ăn cơm mà thôi.”
La Bạch Bạch: “……”
Kỳ quặc dữ vậy trời.