Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Mười tiếng 'anh trai' đổi lấy bài báo cáo
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 200 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt về muộn hơn một chút. Sau khi nghỉ ngơi và chuẩn bị, cả đội MOD tập hợp trong phòng huấn luyện, bắt đầu một vòng tập luyện mới.
Cuộc sống của tuyển thủ chuyên nghiệp thực chất khá đơn điệu, phần lớn thời gian đều dành cho luyện tập. Trên sân thi đấu trông có vẻ hào nhoáng, gọn gàng nhưng đằng sau là biết bao khổ cực. Những người có thể bước chân vào con đường tuyển thủ, trước khi gia nhập giới, hầu hết đều là những cái tên nổi bật: cao thủ solo, bậc thầy đột kích, tân binh xuất sắc trong trại huấn luyện hoặc sinh viên mạnh nhất của Học viện Esports…
Trong mắt người chơi bình thường, tuyển thủ chuyên nghiệp ai nấy đều như con cưng của trời. Nhưng một khi đã gia nhập giới, giữa rừng cao thủ lại dễ dàng bị lu mờ. Muốn nổi bật thì phải dựa vào thiên phú, nỗ lực hoặc cả hai. Cạnh tranh trong nghề này vốn dĩ không hề dễ dàng.
Trong mắt người ngoài, Trần Tinh Nhiên đúng là thuộc loại thiên tài hiếm có, vừa vào nghề chưa bao lâu đã đạt được thành tích rực rỡ, giống như được trời ưu ái. Nhưng bọn họ không biết rằng kỹ năng mà cậu có được là do kiếp trước trải qua vô số trận chiến mài giũa, ngày qua ngày luyện đao đến mức tay rớm máu, giữa ranh giới sống chết trong chiến đấu. Những nỗ lực và mồ hôi đó nào có thể chỉ dùng hai chữ “thiên phú” mà phủ nhận được.
Trần Tinh Nhiên tắm rửa xong, bước vào phòng tập. Trên tóc còn vương chút hơi nước, gương mặt ửng hồng vì hơi nóng, cậu mặc áo thun quần dài đơn giản, cả người trắng sáng nổi bật.
Vừa vào, cậu đã nghe giọng của Dương Vân Triệt.
“Tôi hẹn Thu Thủy với AUG đấu tập rồi.”
Dương Vân Triệt quay lưng về phía Trần Tinh Nhiên, nói với La Bạch Bạch và Tiêu Nam: “Hẹn trong vòng nửa tiếng nữa, vẫn kịp đánh hai ván, mọi người chuẩn bị đi.”
Đấu tập quy mô nhỏ không chính thức như một trận đấu, không cần 25 người chia đủ thành đội để chơi trọn vẹn một ván mà sẽ chọn một bản đồ, tập trung vào một điểm tài nguyên để giao tranh, giống như kiểu tập võ đối kháng.
“A? Giờ luôn hả?” La Bạch Bạch ngạc nhiên: “Trước đó đâu có nói?”
“Đặt lịch gấp.”
Dương Vân Triệt đáp: “Ban đầu tính rủ cả VG, nhưng VG đang bận đấu tập với đội khác. Thu Thủy và AUG thì vừa đúng lúc có thời gian.”
Với đội bình thường thì muốn hẹn đấu tập với mấy đội lớn như Thu Thủy hay AUG đâu dễ dàng. Lịch tập của họ kín mít, nhiều khi phải hẹn trước cả tuần. MOD tuy chưa phải đội top, cũng không có nhà tài trợ lớn đứng sau nhưng nhờ có Dương Vân Triệt nên việc này lại chẳng khó.
Giới tuyển thủ vốn nhỏ hẹp, những cái tên như Lộc Minh Dụ, Phí Vi, Trang Giản Văn, Tống Đông Dương, Lý Hạo Uyên đều có quan hệ khá tốt với nhau. Chỉ cần lên nhóm lên tiếng một cái là có thể hẹn được. Ngoài quan hệ, điều quan trọng hơn là thực lực phải cân bằng, đấu tập mới hiệu quả và hai bên dễ dàng nhìn ra vấn đề để cùng nhau tiến bộ. Còn nếu đánh với đội yếu hơn thì chẳng khác gì “xuống làng dạy học”, bên kia học được nhiều nhưng bên mạnh thì chẳng cải thiện được bao nhiêu.
Bởi vậy, chỉ cần một lời của Dương Vân Triệt, AUG và Thu Thủy lập tức đồng ý, dời lịch đấu tập sau đó để đánh với MOD hai trận.
La Bạch Bạch nói giọng châm chọc: “Đội trưởng có sức hút ghê thật đấy.”
Trong lòng lại hừ: Thì được gì, có theo đuổi được Nhiên Bảo đâu.
Dương Vân Triệt khịt mũi: “Rõ ràng.”
Anh vừa quay đầu lại thì thấy Trần Tinh Nhiên vừa bước vào, ánh mắt dừng lại trên mặt cậu. La Bạch Bạch không thấy được biểu cảm của anh, nhưng Trần Tinh Nhiên thì thấy rõ ràng. Ánh mắt Dương Vân Triệt quét qua như tia X-quang, nếu không có La Bạch Bạch và Tiêu Nam ở đây, chắc gì anh còn ngồi yên được.
Trần Tinh Nhiên liếc nhìn cảnh cáo: “Một lát đấu tập à?”
Dương Vân Triệt tiếc nuối rút mắt về: “Ừ.”
“Vậy tôi có cần đổi sang áo đấu không?”
“Không cần.” Dương Vân Triệt xua tay: “Đấu tập nhỏ thôi, đánh hai pha combat là xong, không cần nghiêm túc quá. Tốt nhất là giấu bài, kẻo mấy tên cáo già trong giới nhìn ra chiến thuật của mình.”
La Bạch Bạch thầm nghĩ: Anh mà còn có mặt mũi nói người ta cáo già hả…
Đúng lúc này, Phó Châu xách túi bước vào: “Mọi người đang tập à? Nghỉ một chút đi, tôi mua trà sữa cho nè.”
La Bạch Bạch reo lên: “Tuyệt quá!”
Phó Châu chia trà sữa cho từng người rồi đưa riêng cho Dương Vân Triệt một ly: “Của cậu, chanh tươi không đường.”
Dương Vân Triệt: “… Vậy mà không có tí đường nào luôn?”
“Ừ, không.” Phó Châu cười lạnh: “Mới cười ngọt như vậy còn chưa đủ sao? Cần thêm đường nữa làm gì?”
Dương Vân Triệt uống một ngụm, chua đến mức nhăn mặt.
Trần Tinh Nhiên đưa ly của mình sang: “Uống của tôi đi.”
Phó Châu chen vào: “Cậu ta không được uống trà sữa, đường cao lắm, mọi người cứ uống đi.”
Trần Tinh Nhiên nhìn vẻ mặt buồn bã của Dương Vân Triệt, suy nghĩ một chút rồi nói: “Lần trước đi khám, bác sĩ nói uống một chút cũng không sao. Bình thường anh ấy rất ít khi ăn vặt, dạo này cũng ngoan lắm.”
Phó Châu nhún vai: “Tùy, cậu tự quyết đi.”
Dạo gần đây Trần Tinh Nhiên với Dương Vân Triệt như hình với bóng, ngủ cũng cùng nhau. Nhờ Trần Tinh Nhiên giám sát nên lượng đồ ăn vặt của Dương Vân Triệt giảm đi rõ rệt, nhiều ngày liền không ăn ngọt.
Có Trần Tinh Nhiên kèm cặp, Phó Châu cũng chẳng cần quản nữa. Đừng thấy Trần Tinh Nhiên trông hiền, lúc nghiêm túc thì đáng sợ lắm, ngay cả đội trưởng như Dương Vân Triệt cũng phải ngoan ngoãn. Bình thường Dương Vân Triệt hay giấu đồ ăn vặt ăn vụng, La Bạch Bạch chỉ biết tức giận mà không dám nói gì, Dương Vân Triệt đâu có công khai ăn vụng trước mặt Trần Tinh Nhiên.
Trần Tinh Nhiên đâu có tay không, nắm đấm cứng lắm, Dương Vân Triệt dù là đội trưởng cũng chẳng dám cứng.
Thật ra, tuy Dương Vân Triệt là tuyển thủ nổi tiếng trong giới, lượng fan đông đến mức đáng sợ, nhưng Phó Châu và những người kia chưa bao giờ nghĩ anh có thể theo đuổi được Trần Tinh Nhiên. Dù có hay ra vẻ thân mật trước mặt mọi người, bọn họ cũng chẳng nghĩ theo hướng đó.
Vì ngoài gương mặt đẹp trai, Dương Vân Triệt toàn là tật xấu, nếu so với Trần Tinh Nhiên thì đúng là có phần không xứng.
Được Phó Châu gật đầu, Trần Tinh Nhiên đưa ly trà sữa cho Dương Vân Triệt.
Dương Vân Triệt nhướng mày, ghé sát lại nhỏ giọng đến mức chỉ đủ hai người nghe thấy: “Cứ vậy mà đưa à?”
Trần Tinh Nhiên khó hiểu: “Chứ sao?”
Dương Vân Triệt chớp mắt, trêu: “Anh muốn uống từ miệng em cơ.”
“…”
Trần Tinh Nhiên lập tức rút lại ly, quay sang nói: “Giám đốc Phó, tôi thấy anh nói đúng, tốt nhất nên ít uống trà sữa có đường thì hơn.”
Dương Vân Triệt: “…”
Tự mình chặn đường, tự mình mất cơ hội uống trà sữa, lại phải quay về với ly chanh không đường, chua đến mức mặt mày nhăn nhúm, vừa uống vừa than ngắn thở dài.
……
Hai trận đấu tập nhanh chóng kết thúc.
Mọi người bước ra khỏi khoang máy, ai nấy đều tỏ vẻ nghiêm túc.
“AUG dùng đội hình mới thì phải.” La Bạch Bạch xoa cằm: “Khó đối phó đấy.”
Tiêu Nam gật gù: “Thu Thủy cũng vậy, lối đánh khác hẳn trước. Hai người đột kích dẫn combat, ép chính diện rất đáng sợ.”
Đấu tập không ai tung hết chiêu, nhưng đối với những đội top như vậy, gặp lại đối thủ quen thì vẫn có thể nhìn ra được nhiều điểm mới.
“Đội hình thử nghiệm trước chung kết thì cũng bình thường thôi.”
Dương Vân Triệt lắc đầu: “Nhưng AUG chắc vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, nhược điểm khá rõ, chưa chắc dám đem ra dùng trong chung kết.”
“Ngày mai hẹn thêm hai trận nữa.”
Anh nhìn quanh mọi người rồi nói: “Khuya rồi, về nghỉ đi. Chuyện phân tích mai hãy tính.”
“Hợp lý.”
“Ừ.”
Trần Tinh Nhiên nói: “Mấy cậu cứ về trước, tôi ở lại một chút.”
Dương Vân Triệt sững lại: “Sao vậy?”
“Khóa chiến thuật có báo cáo cuối kỳ phải nộp…” Trần Tinh Nhiên ngượng ngùng: “Tôi chưa viết, tối nay phải phác thảo trước.”
La Bạch Bạch nhìn cậu đầy đồng cảm: “May mà em tốt nghiệp rồi… Nhiên Bảo cố lên, tụi em về ngủ trước đây.”
“Ừ, ngủ ngon.”
Trần Tinh Nhiên nhìn bọn họ rời đi rồi mới ngồi xuống mở máy tính. Còn chưa kịp gõ chữ nào thì thấy Dương Vân Triệt lén lút quay lại.
“… Anh làm gì đó?”
“Sao anh ngủ một mình được?”
Dương Vân Triệt thản nhiên: “Anh chờ em về ngủ cùng.”
Càng lúc càng lấn tới.
Trần Tinh Nhiên lờ đi, cúi xuống viết báo cáo. Dương Vân Triệt thì ngồi cạnh, cắm mặt vào điện thoại.
Tuy không nhìn thấy nhưng Trần Tinh Nhiên chắc chắn anh đang lén nhìn mình.
Cậu quay sang, thấy Dương Vân Triệt giả vờ gõ bàn phím, ngẩng lên cười ngạc nhiên: “Sao vậy? Đừng lo, anh không làm phiền đâu, em cứ viết đi.”
Trần Tinh Nhiên nhìn chằm chằm một lúc rồi quay lại với máy tính.
Hai giây sau, cậu bất ngờ quay đầu, bắt quả tang đúng lúc Dương Vân Triệt đang liếc.
Dương Vân Triệt cúi mặt ngay nhưng đã bị nhìn thấu.
Trần Tinh Nhiên bất lực: “Anh cứ vậy thì em viết kiểu gì?”
Dương Vân Triệt rướn sang, mặt cười lấy lòng như một chú cún con: “Hay để anh giúp cho?”
Trần Tinh Nhiên hơi dao động nhưng vẫn lắc đầu: “Thôi, để em tự viết.”
Dương Vân Triệt ngạc nhiên: “Sao em biết hồi còn đi học anh đứng đầu môn lý thuyết?”
Trần Tinh Nhiên: “… Hả?”
Ai hỏi đâu?
Cái đó liên quan gì đến cậu chứ?
“Vậy mà cũng bị em nhìn ra.”
Dương Vân Triệt cười đắc ý: “Thôi được, để anh nói cho nghe. Hồi trước học ở Esport Thủ Đô, môn lý thuyết của anh được điểm tuyệt đối, báo cáo cuối kỳ được S+. Sao, giỏi chưa?”
Đúng là khoe khoang.
Khóe miệng Trần Tinh Nhiên khẽ cong lên nhưng lại làm bộ nghiêm mặt: “Ờ, liên quan gì tới em.”
Nói xong quay lại tiếp tục gõ bàn phím.
Không được ánh mắt ngưỡng mộ như mong đợi, Dương Vân Triệt hơi tiếc nuối. Thấy Trần Tinh Nhiên chăm chú viết báo cáo, anh cũng không quấy rầy, chỉ ngồi cạnh chống cằm nhìn.
Mặc dù những trận đấu đều do chính mình đánh nhưng khi vào trận Trần Tinh Nhiên không nghĩ nhiều, thao tác đều theo bản năng. Chiến thuật cũng vậy, lúc thi đấu thì trơn tru nhưng sau đó phải dùng thuật ngữ chuyên môn để phân tích thì lại khó. Cậu vốn không học nhiều tiết lý thuyết, chỉ biết chút ít, lâu rồi cũng quên béng nên viết báo cáo thấy vô cùng bế tắc.
Thời gian trôi qua từng chút.
Trần Tinh Nhiên cả buổi chỉ viết được phần mở đầu, chưa được hai trăm chữ, cực kỳ vất vả.
Cậu nhớ đến lời của thầy chủ nhiệm khoa Esports:
—— “Nếu không hiểu thì có thể nhờ Vân Triệt giúp.”
Xoa khớp tay, Trần Tinh Nhiên lén liếc sang Dương Vân Triệt đang cầm điện thoại.
Như có linh cảm, Dương Vân Triệt ngẩng đầu: “Hả?”
Trong mắt anh lóe lên vẻ ranh mãnh, Trần Tinh Nhiên biết chắc anh lại định giở trò gì. Thôi, tự viết thì hơn.
Cậu quay lại màn hình.
“Gọi anh trai đi.”
Tiếng Dương Vân Triệt vang lên ngay bên tai.
Trần Tinh Nhiên ngạc nhiên quay lại: “Hả?”
“Gọi anh trai, rồi anh giúp cho.”
Dương Vân Triệt nhướng mày: “Thật đó, suy nghĩ một chút đi?”
Cân nhắc một hồi, Trần Tinh Nhiên đành thỏa hiệp: “Anh trai.”
Dương Vân Triệt mặt mày rạng rỡ: “Thêm hai tiếng nữa.”
“Em gọi rồi còn gì.”
“Chưa đủ đâu.”
Bản tính thật sự của Dương Vân Triệt lại lộ ra: “Anh nghĩ rồi, báo cáo cuối kỳ ít nhất cũng phải một nghìn chữ. Thế này đi, em chỉ cần gọi mười lần “anh trai”, là sẽ có được sự giúp đỡ của học sinh giỏi từng đạt điểm tuyệt đối. Một bài báo cáo đơn giản, viết xong ngay thôi.”
“…”
“Rất có lợi đó.”
Dương Vân Triệt dần áp sát, giọng như quỷ mị thì thầm: “Các bạn khác làm xong hết rồi, chỉ còn em chưa hoàn thành, mất mặt lắm không? Hửm?”
“Anh đoán… nếu không nộp, có khi bị gọi lên bục đứng phạt, để cả lớp nhìn em đỏ mặt xấu hổ…”
Giọng anh mang theo sự quyến rũ như thì thầm mê hoặc, khiến lỗ tai ngứa ngáy: “Ừm? Em đâu muốn vậy đâu, đúng không. Nếu không thì cầu xin anh đi. Cầu anh giúp em làm. Nhưng mà, đã cầu thì phải có thái độ hoặc là… đưa ra chút gì đó để đổi. Ví dụ như… chính cái cơ thể ngọt ngào của em…”
Trần Tinh Nhiên: “…”
Hai giây sau.
“Anh trai! Anh trai!!”
Dương Vân Triệt hét toáng lên: “Sai rồi sai rồi, sai thật rồi, anh Nhiên tha cho! Nhẹ thôi, nhẹ thôi…”