Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Bậc Thầy Cứu Mạng
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 205 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Keng!
Côn nhị khúc va chạm với đường đao, lửa tóe sáng lấp lánh giữa những cánh hoa rơi. Trần Tinh Nhiên chắn trước mặt La Bạch Bạch, nhảy lên xoay người, thanh đao dài như dải lụa đỏ, vút tới.
Thường Tán vội vàng đưa côn ra đỡ, gạt đường đao sang một bên. Hắn không ngờ Yêu Đao trước mặt ra tay nhanh đến vậy, vừa động thủ đã là chiêu hiểm độc, khiến hắn buộc phải vội vàng phòng thủ. Côn nhị khúc vốn chẳng phải sở trường của Thường Tán, chỉ vì vừa rơi xuống đất thì nhặt được đúng vũ khí tím này nên đành dùng tạm.
Có Trần Tinh Nhiên kìm chân Thường Tán, La Bạch Bạch tranh thủ cơ hội lùi ra, nhanh chóng uống thuốc. Cùng lúc đó, hai đồng đội khác của Thường Tán cũng chạy tới để chi viện cho hắn.
Tưởng đâu Yêu Đao này sẽ phải tạm tránh, nào ngờ Trần Tinh Nhiên lại chẳng hề để ý đến hai kẻ vừa tới, cũng không né tránh, thế đao như vũ bão, lao thẳng vào chỗ hiểm của hắn. Thường Tán thầm nghiến răng: rắc rối rồi! Hắn quyết định liều mình chịu một đao rồi nhanh chóng lùi lại.
“Vèo ——”
Trong không khí vang lên tiếng dây cung bật, một mũi tên xoay tròn xé gió lao tới, xuyên qua khe hở giữa hai người, cắm thẳng vào ngực Thường Tán!
Là MOD!
Ngay khi mũi tên ấy bay đến, Thường Tán lập tức nhận ra. Người giỏi đấu đao thì nhiều, chỉ riêng mấy chiêu vừa rồi của Trần Tinh Nhiên vẫn chưa đủ để hắn xác định nhưng lối bắn tên thần kỳ, góc độ hiểm hóc đến vậy, vừa nhìn đã nhận ra ngay — đó chính là Dương Vân Triệt.
Một xa một gần, đao và tên phối hợp, đúng là không gì cản nổi.
Không phải MOD thì là ai vào đây nữa?
“Là Trần Tinh Nhiên!”
Thường Tán nghiến răng truyền tin báo.
Thật lòng mà nói, hắn thà đối đầu với Lý Hạo Uyên hay Lộc Minh Dụ, chứ chẳng muốn đối đầu bằng đao với Trần Tinh Nhiên. Tên này vừa đao pháp vừa thân pháp đều quá kinh khủng, ai từng giao đấu bằng đao với cậu ta đều không có kết cục tốt đẹp.
“Mọi người cẩn thận, tôi lập tức tới.”
Giọng đội trưởng Thịnh Đường vang lên: “Có cơ hội thì tiêu diệt hỗ trợ trước, thử giết nhanh một người. Nếu không được thì rút.”
La Bạch Bạch vừa mới chạm mặt bọn Thường Tán đã mất gần hết máu. Tuy tạm hồi phục được chút giáp nhưng chỉ cần bắt đúng thời cơ, hoàn toàn có thể hạ gục được.
Trong đầu Thường Tán nhanh chóng tính toán: khoảng cách giữa Dương Vân Triệt và Tiêu Nam Ly với bên này vẫn còn chừng bốn, năm giây. Nếu hắn có thể giữ chân Trần Tinh Nhiên thì hai đồng đội kia hoàn toàn đủ thời gian vây đánh La Bạch Bạch và vẫn có thể lật ngược tình thế.
“Giết La Bạch Bạch trước!”
Thường Tán không do dự nữa, dứt khoát hô lên.
Keng ——
Vừa dứt lời, đao của Trần Tinh Nhiên lại chém tới. Lần này Thường Tán không lùi nữa mà chọn đối mặt, côn nhị khúc quấn chặt lấy đường đao, bóng côn nhị khúc loang loáng trong không khí, đối chọi với từng nhát đao dồn dập.
Echo: “Thường Tán lao lên rồi! Anh ấy không rút mà chọn áp sát đánh cận chiến với Trần Tinh Nhiên luôn á?”
Hạc Diệp: “Trần Tinh Nhiên thì đâu có dễ chịu gì, muốn lao lên thì cậu ta sẽ bị đánh cho tơi bời! Ôi kìa, đường đao đẹp quá! Lại tìm được cơ hội ép cho Thường Tán mất máu rồi… Khoan đã, tình hình của La Bạch Bạch hình như không ổn!”
Góc quay chuyển cảnh, hai đồng đội của Thường Tán chẳng hề có ý định cứu hắn mà trực tiếp vòng qua vị trí của Trần Tinh Nhiên, lao thẳng vào La Bạch Bạch. Bọn chúng chặn đứng động tác uống thuốc của cậu ấy, ánh đao ánh kiếm ập xuống như muốn kết liễu cậu ngay tại chỗ.
Thường Tán tuy đang bị áp đảo nhưng với thực lực của hắn, cầm cự năm sáu giây trước mặt Trần Tinh Nhiên vẫn không thành vấn đề. Còn La Bạch Bạch thì lại khác, hai kẻ kia mà vây đánh, chỉ bốn giây thôi cũng đủ kết liễu.
“Bọn họ muốn giết em!”
La Bạch Bạch hốt hoảng, vội vàng bỏ bình thuốc, bật người né lùi ra sau. Nhưng Thịnh Đường và đồng đội của hắn ra tay quá nhanh, tên trái tên phải lập tức chặn hết đường lui.
Hiển nhiên Thịnh Đường đã nghiên cứu kỹ cách MOD đánh, cố tình để tầm nhìn bị che khuất, lợi dụng cây anh đào to ở giữa che mất góc bắn của Dương Vân Triệt, khiến anh không thể hỗ trợ bằng cung tên. Quyết định này lập tức xoay chuyển tình thế, La Bạch Bạch rơi vào tình thế nguy hiểm.
“Không sao đâu, có tôi ở đây.”
Giọng Trần Tinh Nhiên vang lên, khiến người ta bất giác cảm thấy yên tâm. Cậu xoay đao, vung một nhát đỡ hất văng côn nhị khúc của Thường Tán rồi biến Đường Đao trong tay thành một phi đao lá liễu tinh xảo, giơ tay ném đi —
“Đinh!”
Một trong hai kẻ bên cạnh La Bạch Bạch bỗng khựng lại, lưỡi đao bị phi đao chặn bật, cả người lùi về sau, thế công lệch hẳn, tạo ra một khe hở cho La Bạch Bạch thoát khỏi vòng vây.
“Hú hồn thoát được!”
La Bạch Bạch vui mừng hét lên.
“Bạch Bạch, chạy về phía tôi.”
Tiếng Dương Vân Triệt vang lên. La Bạch Bạch lập tức đổi hướng, lao về phía anh để lộ vị trí cho tầm nhìn, tạo cơ hội cho Dương Vân Triệt hỗ trợ từ xa.
Nhưng vừa kịp bước ra một bước, ngay sau đó, Thường Tán đã từ bên cạnh lao tới, côn nhị khúc vung lên như sợi xích tử thần, quất thẳng vào lưng cậu ấy!
La Bạch Bạch rùng mình vì cảm giác gió lạnh sau lưng, chưa kịp né thì “Keng!”, một tiếng binh khí va chạm giòn vang, cú đánh của Thường Tán bị chặn phăng sang một bên.
Echo: “Thêm một pha cứu nguy cực đẹp!”
“Vèo!”
Ngay lúc đó, lại có tiếng xé gió lao tới. Ban đầu La Bạch Bạch còn tưởng là Dương Vân Triệt đã kịp bắn hỗ trợ nhưng rồi cậu ấy chợt nhận ra rằng ở góc độ này, Dương Vân Triệt căn bản không thể nào bắn tới được. Mũi tên này tuyệt đối không phải của anh...
La Bạch Bạch hoảng hốt, lăn một vòng ngay tại chỗ để né, cũng may mũi tên ấy không bắn trúng người cậu ấy. Cùng lúc đó phía sau vang lên một tiếng “Keng” giòn giã, cậu ấy cũng chẳng rõ chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết bản thân chưa bị quét sạch chút máu cuối cùng, tạm coi là giữ được mạng. Không buồn quay đầu, cậu ấy lao thẳng về phía Tiêu Nam, cuối cùng cũng trốn được sau lưng Tiêu Nam.
Sống rồi!
La Bạch Bạch thở phào nhẹ nhõm rồi lập tức vừa chạy vừa uống thuốc để hồi máu.
Dương Vân Triệt giương cung bắn ra một mũi tên, chia bớt áp lực cho Trần Tinh Nhiên, cười nói: “Tinh Nhiên cứu mạng cậu tới ba lần rồi đó.”
“A?”
La Bạch Bạch sững lại một chút.
Cậu ấy không quay đầu, chỉ nghe thấy tiếng động phía sau, cụ thể xảy ra gì thì không rõ.
Nhưng trong mắt người xem, mọi thứ lại thấy rõ ràng.
“Bậc thầy cứu mạng.”
Echo lắc đầu, giọng đầy cảm thán: “Thịnh Đường chắc đang tê tái luôn, vậy mà để La Bạch Bạch thoát chết.”
“Có thể nói đây là pha phối hợp cứu mạng ở mức đỉnh cao.”
Hạc Diệp cũng khen: “Pha này nhất định phải cho khán giả xem lại. Sóng vừa rồi của Trần Tinh Nhiên thực sự mang lại cảm giác an toàn cực lớn.”
Ba lần liên tiếp không giết được La Bạch Bạch, Thịnh Đường bên kia cũng bất ngờ. Bọn họ nhìn nhau như bị Trần Tinh Nhiên chặn đứng trước mặt, tựa như thần giữ cửa, cuối cùng chỉ có thể bất lực nói: “Rút!”
Thường Tán và đồng đội lập tức tập trung lại, lợi dụng công trình để che chắn rồi rút lui. Trần Tinh Nhiên cũng không đuổi, vì vị trí của cậu lúc này đang tách khỏi Tiêu Nam và những người khác nếu lao lên thì sẽ quá nguy hiểm.
Trận hỗn chiến vừa rồi lập tức dịu xuống, Echo liền tranh thủ: “Đạo diễn ơi, cho chiếu lại tình huống vừa rồi đi, chắc nhiều người chưa kịp nhìn rõ.”
Rất nhanh, ở góc dưới bên phải màn hình ảo hiện ra một khung nhỏ, sau đó phóng to chiếm nửa màn hình, phát lại cảnh vừa rồi.
Đầu tiên là lúc La Bạch Bạch bị hai người vây, Trần Tinh Nhiên và Thường Tán đang đấu tay đôi thì một cú đao đánh bật Thường Tán rồi tiếp theo ném phi đao trúng vũ khí của một trong hai đồng đội của Thịnh Đường, tạo cơ hội cho La Bạch Bạch thoát vòng vây.
Tiếp đó, khi La Bạch Bạch chạy về phía Tiêu Nam, Thường Tán liền đổi hướng, dùng kỹ năng di chuyển để áp sát, côn nhị khúc quật thẳng vào lưng cậu ấy.
Trần Tinh Nhiên bước gấp một bước, nhanh đến mức khung hình cũng khó mà bắt kịp rồi trong nháy mắt đã xuất hiện sau lưng La Bạch Bạch. Thanh đao trong tay cậu xuất chiêu từ một góc độ cực kỳ hiểm hóc, ánh kim của dây leo lóe sáng, lưỡi đao rung lên bần bật, một nhát nửa bước xoay người đẹp mắt, chặn đứng côn nhị khúc của Thường Tán và hất văng ra ngoài!
Thường Tán bị đánh lùi hai bước, khoảng cách với La Bạch Bạch lập tức bị kéo ra, cú đánh ấy hoàn toàn trượt mục tiêu. Đây chính là lần thứ hai Trần Tinh Nhiên cứu mạng La Bạch Bạch!
Ngay sau đó là tiếng mũi tên xé gió do đội trưởng Thịnh Đường bắn từ xa.
Mũi tên xoắn ốc lao đi, rít lên chói tai nhắm thẳng vào lưng La Bạch Bạch. Tuy cậu ấy phản ứng nhanh, vừa nghe tiếng liền lăn người tránh nhưng xem lại phát chậm thì vẫn thấy mũi tên này chắc chắn sẽ ghim trúng cánh tay phải của cậu ấy. Với lượng máu còn lại, một mũi tên ấy đủ lấy mạng cậu ấy.
Nhưng đúng lúc đó, Trần Tinh Nhiên bất ngờ xoay người, phát chậm cho thấy từng thớ cơ trên người cậu căng lên, cả eo và tay cùng phát lực, lưỡi đao lia ngang một cách cực kỳ lưu loát. Đẹp đến mức khiến người xem phải nín thở.
Ở góc quay chậm, khán giả còn thấy rõ cả mũi tên đang xoay tròn. Nó sắp xuyên vào La Bạch Bạch thì đúng vào khoảnh khắc quyết định, cổ tay Trần Tinh Nhiên khẽ vặn, ánh đao xanh biếc lướt ngang —
“Keng!”
Tốc độ màn hình trở lại bình thường. Yêu Đao tung khăn lụa tung bay, xoay người dứt khoát, một nhát đao gọn gàng, chém đôi mũi tên đang bay đến!
Động tác dứt khoát, mạch lạc, đẹp đến mức không thể chê vào đâu.
Quá thần kỳ!
【 Vãi vãi vãi!! 】
【 Bậc thầy cứu mạng là đây chứ đâu?! Đây là bậc thầy cứu mạng hàng thật giá thật đây chứ đâu 】
【 Cảm giác an toàn tràn đầy, La Bạch Bạch mau gả cho cậu ấy luôn đi 】
【 Cứu mạng tới 3 lần thật á mà mỗi lần đều chắc chắn sẽ chết nếu không được cứu nữa chứ 】
【 Thịnh Đường chắc tê tái luôn, ba lần giết mà vẫn không chết hụt, đều nhờ Trần Tinh Nhiên cứu hết 】
【 Đây chính là cảm giác an toàn mà Trần Tinh Nhiên mang lại hả, ôi tim tôi 】
【 Trời ơi, xem mà xúc động muốn khóc luôn ấy 】
【 Nếu có đồng đội cỡ này, nằm mơ tôi cũng cười tỉnh 】
Echo xem xong cảnh chiếu lại, giọng mang theo chút run rẩy: “Phản ứng nhanh quá, quá đỉnh! Giữa lúc phá chiêu mà vẫn còn kịp để ý trạng thái đồng đội, đây đúng là trình độ của tuyển thủ chuyên nghiệp, phá tan mọi ý đồ tấn công!”
Đợt ba lần phá chiêu này, chỉ cần sai một bước thôi là La Bạch Bạch chắc chắn chết ngay tại chỗ. Dù là Thịnh Đường hay Trần Tinh Nhiên, cả ba hiệp vừa rồi đều xoay quanh La Bạch Bạch, giằng co như một ván cờ. Với một đội mạnh như Thịnh Đường, ba pha truy sát được xử lý mượt mà, liên kết hoàn hảo và từng bước dồn ép đối thủ. Nếu đổi thành người khác thì tuyệt đối không có cơ hội sống sót, chắc chắn sẽ gục ngã ngay lập tức.
Nhưng bọn họ lại đụng phải Trần Tinh Nhiên.
Trong mảng vũ khí cận chiến, có thể gọi cậu ấy là một thần đồng.
La Bạch Bạch nghe Tiêu Nam giải thích xong, cũng kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, lập tức cảm động đến mức hét ầm lên: “Huhuhu, pha phá chiêu này thực sự đã chạm đến trái tim em rồi, Chồng yêu Nhiên Bảo ơi, em yêu anh!”
Dương Vân Triệt: “...”
Thật không cần thiết.