Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Quỷ Thần Lâm Phá Kế
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 206 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hủy mục tiêu và tập trung hỏa lực là hai kỹ năng bắt buộc mà bất kỳ tuyển thủ chuyên nghiệp nào cũng phải nắm vững, đồng thời cũng là thước đo quan trọng để đánh giá sức mạnh của một đội.
Tập trung hỏa lực thì dễ hiểu: tất cả mọi người cùng lúc tấn công vào một mục tiêu duy nhất, dồn sát thương lớn nhất trong thời gian ngắn nhất.
Còn hủy mục tiêu lại có yêu cầu cao hơn. Đó là khi đồng đội gặp nguy hiểm, bản thân phải sử dụng vũ khí, kỹ năng, thậm chí là chiêu cuối để cứu viện, thu hút hỏa lực hoặc tạo áp lực khiến đối phương không thể rảnh tay tiếp tục tấn công, từ đó bảo vệ đồng đội.
Ví dụ, trước đây khi Trần Tinh Nhiên nhiều lần bị vây công, Tiêu Nam chớp cơ hội tung tuyệt chiêu Phá Sơn Kích để khống chế đối thủ, sau đó nhảy lên che chắn cho Trần Tinh Nhiên, giúp cậu có thời gian rút lui hồi máu. Đó chính là một lần hủy mục tiêu thành công. Hoặc như khi Dương Vân Triệt gặp nguy hiểm, anh dùng mũi tên chí mạng cắt ngang động tác tấn công của kẻ địch, khiến thao tác đối phương lệch nhịp, nhờ vậy đồng đội kịp thời thoát thân. Đó cũng là một pha hỗ trợ hủy mục tiêu rất chuẩn mực.
Đây chính là điểm hấp dẫn nhất của chế độ 4v4. So với đánh solo, thi đấu đồng đội càng đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng, có chịu san sẻ áp lực cho đồng đội ở những tình huống then chốt hay không, tránh để một người bị tập trung hỏa lực mà mất quân số. Mỗi trận giao tranh lớn đều là cuộc đấu trí gay cấn giữa hủy mục tiêu và tập trung hỏa lực.
Tại sao game Vận Mệnh lại khó đến vậy? Trong khi những game bắn súng FPS khác như Hắc Triều, dù đồng đội có chết hết, chỉ cần người sống sót có kỹ năng cao vẫn còn hy vọng giành chiến thắng? Nguyên nhân chủ yếu là do cơ chế giáp máu, khiến lượng máu của mỗi người rất dày, hơn nữa chỉ cần uống thuốc mất 3 giây là có thể hồi phục, nên trong những pha giao tranh nhanh và liên tục, người chơi vẫn có cơ hội kịp thời phục hồi. Giết một người trong Vận Mệnh khó hơn nhiều so với các game khác.
Trong game FPS thông thường, muốn hạ gục một kẻ địch chỉ cần một loạt đạn. Nhưng trong Vận Mệnh, việc giết người khó khăn hơn rất nhiều. Cho dù có đánh cho đối thủ còn chút máu, đồng đội hắn cũng sẽ kịp thời tới chia lửa, khiến bạn không dễ kết liễu được. Ở đấu trường chuyên nghiệp thì điều này càng rõ ràng hơn. Chính vì vậy, trước đó khi Trần Tinh Nhiên 1 đánh 3 đội ZMD thành công mới gây tiếng vang lớn tới vậy.
Mặc dù trận đấu vòng 1 giữa Hồn Thiên Thành và Thịnh Đường vừa kết thúc với thế trận hòa, không bên nào hạ gục được ai, nhưng Echo vẫn say sưa nhắc lại pha hủy mục tiêu xuất sắc của Trần Tinh Nhiên vừa rồi.
Từng bước một đều cực kỳ chính xác, dùng kỹ năng cá nhân mạnh mẽ hóa giải nguy cơ cho La Bạch Bạch. Có thể nói là pha hủy mục tiêu chuẩn sách giáo khoa, đủ để đưa vào làm tư liệu giảng dạy trong các học viện eSports.
Echo cảm thán: “So với lúc mới vào giải Cúp Túc Mệnh và giờ khi đánh chung kết, Trần Tinh Nhiên tiến bộ rõ rệt, thật bất ngờ……”
Hạc Diệp gật đầu: “Đúng vậy, giờ cậu ấy đã trưởng thành thành một tuyển thủ cực kỳ xuất sắc.”
Trước khi bước vào đấu trường chuyên nghiệp, Trần Tinh Nhiên vốn đã là một streamer có tiếng, nhưng lúc đầu không mấy ai coi trọng cậu. Bởi lẽ, sức mạnh cá nhân cao không đồng nghĩa với việc thi đấu giải giỏi. Hơn nữa, từ những màn trình diễn trên stream trước đó, dù thao tác cá nhân cực kỳ đỉnh cao nhưng ý thức đồng đội của cậu rõ ràng còn thiếu sót, thường xuyên vì ham tấn công mà tách rời đồng đội.
Hủy mục tiêu kiểu này, trước đây cũng chẳng tới lượt Trần Tinh Nhiên làm. Thường thì cậu là người xông lên giết địch, còn Tiêu Nam, La Bạch Bạch và Dương Vân Triệt mới là người hỗ trợ hủy mục tiêu, tạo cơ hội cho Trần Tinh Nhiên phát huy lợi thế.
Còn hiện tại, chỉ cần nhìn biểu hiện trận này là thấy, ý thức đồng đội của Trần Tinh Nhiên đã khác xưa rất nhiều. Mới chỉ vài tháng trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp, cậu đã khiến cả những tuyển thủ kỳ cựu phải bất ngờ. Tài năng game của cậu thật sự khiến người khác không kịp theo kịp.
【 Là fan theo từ lúc phát sóng trực tiếp tới giờ, cảm thấy rất vui mừng 】
【 Có cảm giác như cuối cùng con mình cũng trưởng thành nên người rồi 】
【 Huhuhu Nhiên Bảo là số một! 】
【 Vợ ơi vợ ơi, vợ của mình đỉnh quá 】
【 Tiến bộ nhanh ghê…… Có ai còn nhớ vài tháng trước cậu ấy còn là lính mới chưa có chút kinh nghiệm nào không? 】
【 Người ta mấy tháng luyện thành tuyển thủ hàng top, còn tôi chơi game nhiều năm vẫn như rau muống héo 】
【 Đúng là quá thực tế ha ha ha ha 】
Mấy tháng trước, ngoài việc có kỹ năng dùng đao, Trần Tinh Nhiên gần như lộ rõ hết nhược điểm: tầm nhìn ngắn, phán đoán chậm, hiểu game kém và thiếu ý thức đồng đội.
Nhưng bây giờ, tầm nhìn ngắn đã được bù lại bằng ném dao, khả năng đọc game thì khỏi cần bàn. Cậu còn biết tận dụng kỹ năng Binh Khí Phổ kết hợp cơ chế game và cả kinh nghiệm thực tế, tạo ra nhiều pha xử lý xuất sắc xoay chuyển cục diện. Thêm cả màn hủy mục tiêu quá chuẩn vừa rồi, những lời chê Trần Tinh Nhiên thiếu ý thức đồng đội xem như đã tự sụp đổ.
Cậu đã trưởng thành thành một tuyển thủ có thể gánh cả một cánh, thậm chí còn là chỗ dựa an toàn tuyệt đối trong đội. Ở tuổi mười chín, Trần Tinh Nhiên đã vươn tới đỉnh cao chuyên nghiệp, trở thành gương mặt đại diện cho sức mạnh mà người chơi cảm nhận rõ rệt nhất. Thành tích này khiến những fan đã theo dõi từ lúc cậu còn là lính mới đến khi bước lên thành “quái vật sân đấu” đều xúc động đến rơi nước mắt.
Trận đấu vẫn tiếp tục. Pha giao tranh đầu tiên với Thịnh Đường không ai ăn được mạng. Nhìn góc trên bên phải còn số người, mới hai phút mà chỉ có ba người chết. Có thể tưởng tượng trận chung kết này đánh cẩn trọng đến mức nào. Nếu là vòng bảng thường, thời điểm này ít nhất đã có hơn chục mạng nằm xuống rồi.
Vì cứu La Bạch Bạch mà chậm lại một chút, giờ quay về đánh trong phủ thành chủ thì rõ ràng hơi bất lợi. Dương Vân Triệt nghĩ một lát, quyết định cho đội hồi lại trạng thái trước, đi lục đồ ăn nhẹ rồi đánh tiếp.
Chọn lối đánh chắc chắn để tìm chiến thắng, đội MOD ôm nhau đẩy mạnh, bắt đầu lục đồ ở khu nhà ngoài. Trần Tinh Nhiên nhảy qua cửa sổ vào một căn phòng, đi một vòng thì thấy đã bị loot sạch, bên trong trống trơn, liếc qua một cái rồi chuẩn bị rời đi.
Map Vạn Nguyên Đảo ở ván này có thời tiết nắng đẹp, không mây, không sương, trời chính ngọ, ánh sáng chan hòa hiếm có. Nắng từ cửa sổ chiếu vào khiến căn phòng chật hẹp sáng bừng.
Ngay lúc Trần Tinh Nhiên xoay người định đi thì bước chân chợt khựng lại. Cậu không ngẩng đầu, giả vờ như đang tìm đồ, đồng thời báo trên voice: “Chỗ này có người, mọi người lại gần chút.”
Ngay trên đầu cậu, tay súng đột kích của KSS là Diêu Thụ đang nằm rạp trên xà ngang, nhìn thấy Yêu Đao bất ngờ vào phòng, trong lòng căng thẳng.
Vị trí hắn đang ở cực kỳ xấu, khoảng cách với đồng đội quá xa. Chưa kịp di chuyển thì MOD và Thịnh Đường đã giao tranh, trang bị hắn lại quá kém nên không dám ló đầu, đành phải tìm chỗ núp, chờ đánh xong mới tính tìm lại đồng đội.
Chờ khi tiếng súng gần đó dần biến mất, Diêu Thụ vừa định rời đi thì nghe có tiếng bước chân sát bên. Thần kinh lập tức căng như dây, hắn nhảy lên xà nhà núp kỹ rồi thấy một Yêu Đao từ cửa sổ nhảy vào.
Thanh đao dưới ánh nắng lóe ánh vàng, nhìn qua đã biết phẩm chất không tầm thường. Ngoài ra còn có thêm tiếng bước chân quanh đó, rõ ràng đồng đội Yêu Đao này cũng đang gần đây. Diêu Thụ càng không dám động, ép người thấp xuống, thở cũng nén lại, cả người gần như tan vào bóng tối.
Hẳn là chưa bị phát hiện…
Diêu Thụ lo lắng, khẽ nói trong voice: “Có người ở chỗ tôi, tôi không dám ra, mấy ông chờ quanh đây một chút.”
“Có cần hỗ trợ không?”
“Hình như hắn chưa thấy tôi… thôi, mấy ông men theo chỗ tôi lại gần đi, tôi thấy có thể đánh được.”
Diêu Thụ vẫn không yên tâm, ánh mắt căng thẳng nhìn xuống Yêu Đao đang chậm rãi lục đồ trong phòng. Đối phương vẫn cúi đầu mà chưa từng ngẩng lên, tim hắn cũng dần ổn định lại.
“Bọn tôi tới gần rồi, thấy hai người, cộng thêm người trong phòng chỗ ông, chắc là một team.”
“Có đánh không?”
Diêu Thụ hít sâu một hơi: “Tên này chưa phát hiện tôi, ván này có thể đánh, mấy ông áp sát chỗ tôi đi, nhớ để ý bước chân.”
Yêu Đao là tướng đột kích, khả năng áp sát cực mạnh nhưng tự phòng ngự lại kém nếu bị tóm trước thì rất dễ bị hạ gục.
“Được.”
Bên KSS nhanh chóng lên chiến thuật đánh úp, ba người còn lại lập tức chia đường áp sát căn phòng.
Echo cũng đã chú ý, màn hình chuyển vào căn phòng có Trần Tinh Nhiên ở phía dưới, Diêu Thụ trên xà nhà, hai người cách nhau chưa tới một mét.
“KSS chuẩn bị mở combat bất ngờ, Trần Tinh Nhiên đang bị Diêu Thụ rình! Người KSS đang áp sát, tình hình có vẻ nguy rồi… Trần Tinh Nhiên vẫn cúi đầu, chẳng lẽ không thấy vị trí của Diêu Thụ?”
“KSS có một Tàng Ảnh, nếu Định Ảnh Thuật khống chế trúng trước, khả năng cao sẽ dồn sát thương hạ gục ngay Yêu Đao. Lúc này Trần Tinh Nhiên vẫn đang loot đồ, có vẻ chưa nhận ra nguy hiểm đến gần. KSS bước chân cũng rất cẩn thận, không hề để lộ tiếng động…”
“Không đúng.”
Echo cau mày: “MOD cũng đang áp lại hướng này, hình như họ đã phát hiện Diêu Thụ.”
Màn hình được kéo xa, từ góc nhìn toàn cảnh có thể thấy rõ người KSS đang từ bên phải vòng vào căn nhà nơi Trần Tinh Nhiên ở, còn MOD cũng đang tụ lại từ phía sau, hai đội chỉ cách nhau hai căn nhà nhưng không ai phát hiện ra đối phương.
“Cậu ấy phát hiện Diêu Thụ bằng cách nào vậy?”
Hạc Diệp kinh ngạc: “Rõ ràng Trần Tinh Nhiên chưa từng ngẩng đầu, nếu ánh mắt cậu ấy quét qua thì Diêu Thụ chắc chắn phải nhận ra mới đúng.”
Màn hình trông thì chỉ là cảnh bình thường, nhưng không khí yên tĩnh lại căng như sắp nổ tung, giống như chỉ cần một mồi lửa là bùng đại chiến. Đến giọng Hạc Diệp cũng nhỏ lại như sợ làm ảnh hưởng đến trận đấu.
Từ lúc Trần Tinh Nhiên vào phòng, ánh mắt Diêu Thụ đã luôn dán chặt lên cậu. Đối phương vẫn cúi đầu mà chưa từng ngước lên một lần, khiến hắn rất chắc rằng mình chưa bị lộ.
Ván này… cơ hội rất lớn để giết.
Diêu Thụ thở phào, đồng đội sắp tới nơi, chuẩn bị chặn hết đường lui của Yêu Đao. Đúng kiểu “ba ba trong hủ” đến thần tiên cũng khó thoát.
“Bọn tôi đã vào vị trí, đánh luôn không?”
Diêu Thụ hít sâu một hơi: “Đánh!”
Vừa dứt lời, hắn nhảy từ xà nhà xuống, tay ném thẳng kỹ năng khống chế đặc trưng của Tàng Ảnh là Định Ảnh Thuật nhắm vào Trần Tinh Nhiên!
“Diêu Thụ ra tay rồi!”
Giọng Hạc Diệp cao hẳn: “Vừa vào là Định Ảnh Thuật! Muốn khống chế dồn sát thương luôn?!”
“Bóng!”
Echo nhíu mày, rồi ánh mắt lập tức sáng lên: “Trần Tinh Nhiên đã nhìn thấy bóng của Diêu Thụ!”
“Keng——”
Ngay khoảnh khắc kỹ năng được tung ra, cơ thể Trần Tinh Nhiên lập tức chuyển động.
Lưỡi đao ánh vàng phản chiếu lửa sáng rực cả căn phòng. Mặt hồ yên tĩnh chợt dậy sóng dữ dội. Tốc độ rút đao của Trần Tinh Nhiên nhanh đến cực hạn như tia chớp xé không khí. Cùng lúc, quỷ hỏa bùng cháy từ cánh tay lan khắp toàn thân, thân hình Yêu Đao hóa thành Ma Thần, sát khí tràn ngập bùng nổ trong khoảnh khắc —
Quỷ Thần Lâm!
“Cái gì?!”
Diêu Thụ gần như không tin vào mắt mình. Đây tuyệt đối không phải phản ứng theo bản năng tức thời, chỉ có một lời giải thích… Trần Tinh Nhiên đã phát hiện hắn từ trước!
Khi nào?!
Trong khoảnh khắc nắng gắt rọi xuống Hồn Thiên Thành yên ả, ngay lúc Trần Tinh Nhiên định rời căn phòng cũ kỹ, ánh sáng chiếu xuống tạo thành bóng và để lộ vị trí ẩn nấp của Diêu Thụ.
Tuyệt chiêu Quỷ Thần Lâm vừa được thi triển, hiệu ứng vô địch lập tức vô hiệu hóa Định Ảnh Thuật. Trần Tinh Nhiên xoay người vung đao, âm thanh chói tai vang lên như bom nổ, luồng sát khí sắc bén cuốn trào và thổi tung cả căn nhà gỗ!
Một nhát đao thẳng, mạnh bạo, không cho đường lui.
Diêu Thụ không kịp né, trơ mắt nhìn lưỡi đao càng lúc càng gần, ánh mắt lạnh lẽo dưới vành mũ trùm của Trần Tinh Nhiên còn thoáng hiện nụ cười chắc thắng.
“Ba ba trong hủ” thì đúng là vậy.
Nhưng ai mới là con ba ba… lại khó nói.