46. Ván cược cho tân binh

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém

Ván cược cho tân binh

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

【 Tấn công trực diện vào điểm yếu 】
【 Cấm hack! 】
【 Chiêu thương này mạnh quá trời ơi, tôi quỳ xuống xem thi đấu luôn 】
【 Thì ra tên thật của Dạ Thiêu là Trần Tinh Nhiên, hehehe quả nhiên người đẹp trai thì tên cũng hay 】
【 Có thể được gọi là Vua Đua Đao mới nổi ngang hàng với đội trưởng Lộc thì thi đấu những trận solo như này, không phải là đồ sát à? 】
【 Cái này thì chưa chắc, lão lục ở khắp mọi nơi mà! 】
Phòng bình luận trực tiếp đang xôn xao bàn tán.
Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Trong hình ảnh thi đấu, Trần Tinh Nhiên vừa giải quyết xong người chơi Lôi Quyền trước mặt, và lấy đi bộ giáp tím từ đối thủ. Còn chưa kịp dùng mảnh giáp để nạp đầy thanh giáp, phía sau đã vang lên tiếng súng Điểu Súng.
"Đoàng!"
Đường đạn của Điểu Súng nhanh hơn mũi tên nhiều. Trần Tinh Nhiên không kịp phản ứng, một lực mạnh truyền đến vai, viên đạn khiến cậu nghiêng hẳn sang một bên, lượng máu cũng sụt đi đáng kể.
Tình huống này rất thường thấy trong đấu solo, Trần Tinh Nhiên đã quen rồi.
Cậu tiện tay nhặt lấy cây cung tím từ xác của Lôi Quyền, xoay người, hơi lúng túng giương cung. Dây cung căng tròn, cong như vầng trăng khuyết, một tiếng "vèo" vang lên rồi mũi tên bay ra ngoài.
Kẻ cầm Điểu Súng theo bản năng co người lại, nấp sau vật chắn. Nhưng mũi tên bay tới nhanh như chớp lại chẳng có chút chính xác nào đáng nói, rơi trượt vào bức tường bên trái cách đó sáu bảy mét, đúng là bắn trượt không thể tệ hơn.
Đối thủ: "..."
Hắn vội vàng thò đầu ra, thì thấy Trần Tinh Nhiên đã nhanh như cắt xoay người, chui tọt vào tầng hai của Thần Điện và biến mất.
【 Ha ha ha ha ha ha ha ha 】
【《 Một phát hụt hẫng 》】
【 Nói thật bà tôi ném đá còn chuẩn hơn thế này 】
【 Quả không hổ danh là đại sư vẽ đường đạn bằng cả thân mình 】
Bình luận viên A: "Ờ... Tuyển thủ Trần Tinh Nhiên của chúng ta có một động tác giả rất khôn ngoan khiến đối thủ phải rút lui."
Bình luận viên B: "Đúng vậy, tuy rằng đao pháp rất mạnh, nhưng mà cái khả năng bắn súng tầm xa này... Có lẽ còn phải luyện tập thêm một chút."
Lời bình luận viên nói rất uyển chuyển nhưng vẫn không thể ngăn cản được bầu không khí vui vẻ của người xem.
【 Hai anh bình luận viên có nghĩ tới rằng không phải cậu ấy đang diễn đâu... 】
【 Dạ Thiêu: Xéo đi, ông đây tưởng mình bắn trúng rồi chứ!! 】
【 Trình bắn cung của tôi cũng tệ y như vậy, làm tròn lên thì tôi cũng là Vua Đấu Đao của server (chống nạnh)! 】
Ở khu vực khách mời, Dương Vân Triệt nhìn cảnh Trần Tinh Nhiên giương cung bắn tên mà khóe miệng giật giật, suýt nữa thì bật cười thành tiếng ngay tại chỗ.
Đợi Trần Tinh Nhiên vào đội, phải kèm cặp cậu ấy thật kỹ kỹ năng bắn súng tầm xa mới được.
Không cần quá chuẩn, ít nhất thì dọa người cũng phải ra dáng một chút chứ...
Trần Tinh Nhiên trốn vào lầu hai Thần Điện, tiện tay nhặt nhạnh vài mảnh giáp, một tai lắng nghe tiếng bước chân gần đó, một tay nạp đầy thanh giáp tím.
Giáp tím cùng thương vàng, có khởi đầu như vậy đã quá tốt, hoàn toàn đủ trang bị để chiến đấu đến vòng chung kết.
Mỗi một phút mỗi một giây trong thi đấu đều vô cùng quý giá. Vòng bo đầu tiên vừa khép lại là thời điểm dễ kiếm mạng nhất. Đến vòng bo sau càng ngày càng nhỏ, các người chơi để giữ vững thứ hạng và tránh bị loại, họ thường chọn cách né giao tranh. Tận dụng khoảng thời gian đầu này, kiếm càng nhiều điểm hạ gục càng tốt để củng cố thứ hạng.
Sau khi nạp đầy giáp, Trần Tinh Nhiên lập tức lao ra khỏi đại điện, cây thương vàng vung lên, mang theo ánh sáng chói lọi như mặt trời và sát khí hừng hực, xông thẳng vào màn sương mù mờ ảo.
Cuộc thi đấu vẫn đang tiếp tục.
Màn hình chính của phòng livestream không thể cứ mãi dừng lại ở một mình Trần Tinh Nhiên. Rất nhanh, nó lại chuyển sang một chiến trường khác đang giao tranh kịch liệt.
Ngoài Trần Tinh Nhiên ra, khán giả cũng được chứng kiến không ít những pha xử lý xuất sắc và đáng chú ý trong trận đấu này. Một phần ba trong số 100 tuyển thủ đã bị loại trong đợt giao tranh đầu tiên sau khi đáp xuống. Vô số tuyển thủ đã tung ra hết mọi kỹ năng. Có người đối đầu trực diện, so tài vũ khí, có người nấp trong bóng tối, dùng vũ khí tầm xa bắn lén, cũng có những trận hỗn chiến nhiều bên. Cũng có rất nhiều người chơi chọn cách nhảy xuống khu vực vắng vẻ và không giao tranh suốt trận để cố gắng vào vòng chung kết.
Trò chơi sinh tồn vốn có rất nhiều yếu tố bất ngờ. Cho đến giây phút cuối cùng, không ai biết ai sẽ là người trụ lại đến cuối cùng. Đây chính là sự hấp dẫn của trò chơi Định Mệnh.
Thanh Long Hiến Trảo!
Trần Tinh Nhiên xoay người đâm tới, trực tiếp hất tung kẻ địch đang hoảng loạn bỏ chạy, mũi thương như mưa rào, liên tục gây sát thương không ngừng, đánh đối thủ gần cạn máu.
Rồi sau đó, cậu như thể có mắt sau gáy. Dù đang tấn công dở chừng, một động tác xoay người vừa nhanh nhẹn vừa đẹp mắt, báng súng va chạm, hóa giải đòn đánh lén từ phía sau. Cây thương vàng vẽ một đường cong tuyệt đẹp như vầng trăng khuyết trong không khí, một cú thương tầm trung được tung ra, khiến kẻ địch bất ngờ lảo đảo lùi về sau.
Kẻ địch gần cạn máu nhân cơ hội dùng kỹ năng di chuyển để thoát thân. Trần Tinh Nhiên lại bị kẻ địch trước mắt bám trụ, đành bất đắc dĩ từ bỏ truy đuổi, xoay người đối phó với kẻ 'lão lục' bất ngờ xuất hiện, bước vào một vòng giao tranh mới.
Thương pháp lúc như gió tuyết, lúc như băng giá. Cây thương dài của cậu không phải là vật vô tri, trong tay cậu nó như có sinh mệnh, đâm, chọc, dễ dàng tìm thấy điểm yếu của đối thủ. Bất động như núi, động như sấm rền; tâm có thể quên tay, tay có thể quên thương; biến hóa khôn lường, thần diệu vô cùng.
Người quay phim cũng bị thu hút bởi thương pháp như nghệ thuật của cậu. Màn hình thường xuyên chuyển đến chỗ cậu. Cứ hễ Trần Tinh Nhiên giao tranh, màn hình lập tức chuyển từ các tuyển thủ khác sang cậu, với đầy đủ cảnh quay cận cảnh.
Sự thiên vị khá rõ ràng này không khiến khán giả bất mãn, ngược lại, mọi người thích thú theo dõi, vỗ tay và trầm trồ khen ngợi.
Những màn so tài vũ khí của các tuyển thủ khác đương nhiên cũng có điểm đáng xem, nhưng so với Trần Tinh Nhiên thì vẫn thiếu một chút thú vị.
Cách cậu giao tranh bằng vũ khí khác biệt rất lớn so với đa số tuyển thủ chuyên nghiệp hiện tại. Chỉ cần xem vài buổi livestream của Trần Tinh Nhiên là có thể nhận ra. Phong cách của cậu cực kỳ xông xáo. Hệ thống điều chỉnh động tác dường như không hề ảnh hưởng đến cậu. Mọi khớp xương trên người cậu dường như hoàn toàn thoát khỏi sự ràng buộc của trò chơi. Từ góc độ điều chỉnh động tác mà nói, những chuyển động của cậu không hề theo chuẩn, nhưng Trần Tinh Nhiên lại sử dụng chúng một cách cực kỳ tự nhiên và nguy hiểm đến tột độ.
"Đoàng đoàng đoàng ——"
Giống như một bậc thầy thư pháp vung bút giữa không trung, chỉ vài nét bút, Trần Tinh Nhiên khiến Vu Độc bạo đao, sau đó thuận đà đâm thương tới và lại có thêm một điểm hạ gục.
Nhặt lấy vài mảnh giáp, Trần Tinh Nhiên nhìn về phía số người còn lại ở góc trên bên phải.
Còn 26 người.
Vòng bo độc đã thu đến vòng thứ ba. Số điểm hạ gục của cậu chỉ có 4, vòng bo này không mấy ưu ái cậu, cách Vân Vụ Thiên Cung hơi xa, cậu phải dành phần lớn thời gian để chạy bo mà không gặp được nhiều kẻ địch.
Người đang dẫn đầu về số điểm hạ gục ván này là Đổng Kỳ Dật. Hắn nhảy dù xuống Hồn Thiên Thành và trụ vững trong thành, hiện tại có khoảng 6 điểm hạ gục.
Trần Tinh Nhiên liếc nhìn vòng bo độc tiếp theo trên bản đồ. Nó sẽ thu về phía Bất Lão Tuyền, gần sát rìa bản đồ. Vị trí của cậu rất khó gặp người. Nghĩ một lát, cậu quyết đoán từ bỏ ý định vừa chạy bo vừa tìm người, mà đi thẳng một mạch về hướng Bất Lão Tuyền.
Bình luận viên A: "Xem ra tuyển thủ Trần Tinh Nhiên của chúng ta định đi đón đầu những người ở rìa vòng bo."
Bình luận viên B: "Đúng vậy, làm như vậy sẽ dễ gặp địch hơn nhưng rủi ro cũng cao."
Bình luận viên C: "Tuy nhiên, hiện tại đối với tuyển thủ Trần Tinh Nhiên mà nói, tranh thủ thời gian kiếm điểm hạ gục mới là quan trọng nhất. Vì vậy, lựa chọn này cũng có thể hiểu được, chỉ cần kiếm thêm vài mạng nữa, dù không ăn được gà thì thứ hạng cũng sẽ không bị tụt quá nhiều."
……
Căn cứ của câu lạc bộ Mãn Thiên Tinh.
Màn hình thực tế ảo khổng lồ treo lơ lửng giữa phòng họp trung tâm rộng lớn, hình ảnh đang phát livestream giải đấu Cúp Người Mới.
Màn hình chiếu đến cảnh Trần Tinh Nhiên. Màn hình thực tế ảo cao cấp nhất thị trường hiển thị hoàn hảo thương pháp của cậu. Một chiêu Bán Nguyệt Phách đột ngột như hổ xuống núi, sau đó là một cú đâm thương bình thường, mũi thương hất lên, bóng thương như rừng, một cơn mưa hoa lê dữ dội bỗng nhiên bùng nổ, dày đặc những con số sát thương nhảy lên, mang về một điểm hạ gục.
Trong phòng họp, các cổ đông lớn của Mãn Thiên Tinh nhìn nhau đầy ngạc nhiên.
Mãn Thiên Tinh là một câu lạc bộ Esport, nhưng bản chất những cổ đông này vẫn là dân kinh doanh, sự hiểu biết về game của họ thậm chí còn không bằng một số game thủ.
Nhưng dù vậy, những cổ đông đã ngoài năm mươi tuổi này vẫn có thể cảm nhận được cảm giác áp đảo truyền đến từ hình ảnh. Những điểm sáng lạnh lẽo nở rộ trong không khí vừa đẹp mắt lại vừa nguy hiểm, tựa như đang xem một màn biểu diễn võ thuật được thiết kế tỉ mỉ, khiến các cổ đông không khỏi cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Lộc Minh Dụ ngồi bên cạnh màn hình thực tế ảo, nhìn Trần Tinh Nhiên trong hình ảnh, trong mắt cũng hiện lên một tia kinh ngạc, cảm thán và ngưỡng mộ.
Nếu là y khi đối mặt với tình huống này chắc chắn sẽ dùng phương pháp đơn giản và dứt khoát nhất để đánh bại kẻ địch, cố gắng đạt hiệu quả cao nhất. Thời gian hạ gục có lẽ sẽ ngắn hơn Trần Tinh Nhiên nhưng lại không thể tạo ra những chiêu thức đẹp mắt và nghệ thuật như thế này.
Đây không phải là sự hoa mỹ vô dụng, mà là đã hiểu rõ binh khí, mỗi một chiêu thức đều thấm nhuần vào tận xương tủy, tùy ý thi triển mà không hề gò bó. Thậm chí những chiêu thức tung ra một cách tùy tiện cũng giống như có gió nhẹ lướt qua, tao nhã thoát tục.
"Đây là người mới mà cậu coi trọng à?"
Sau khi hạ gục đối thủ, hình ảnh livestream chuyển sang chiến trường khác. Trong phòng họp im lặng một lát, vài giây sau, một người đàn ông trung niên tóc mai điểm bạc cất tiếng hỏi, giọng điệu không giấu nổi sự kinh ngạc.
Ông tên là Khấu Hưng, là cổ đông lớn nhất của câu lạc bộ Mãn Thiên Tinh, cũng là một ông trùm lão làng trong ngành sản xuất game, đồng thời là một doanh nhân hàng đầu trên bảng xếp hạng những người giàu nhất cả nước. Dưới trướng ông là vô số công ty game, bao gồm cả việc sở hữu các đội tuyển lớn và xưởng sản xuất buồng điều khiển game theo yêu cầu, hơn một nửa trong số đó đều là nhãn hiệu của ông.
"Đúng vậy."
Lộc Minh Dụ gật đầu.
Cách ăn mặc của y vẫn là kiểu Punk quen thuộc, có phần không hợp với những doanh nhân mặc vest đi giày da trong phòng họp. Nhưng Lộc Minh Dụ không hề tỏ ra khó xử mà giọng điệu vẫn bình thản như thường.
"Chỉ nhìn qua thì quả thật không tệ, động tác rất đẹp mắt, dễ thu hút người hâm mộ và giá trị thương mại không thấp."
Khấu Hưng gật gù. Là một thương nhân, ông quen với việc dùng con mắt kinh doanh để cân nhắc mọi thứ. Thao tác của Trần Tinh Nhiên thì ông không hiểu lắm, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc ông dùng nó để đánh giá giá trị thương mại tiềm năng của đối phương.
"Nghe nói mấy ngày trước cậu thua cậu ta à?"
Người đàn ông trung niên hỏi: "Ở nơi công cộng?"
Lộc Minh Dụ thản nhiên thừa nhận: "Đúng vậy."
Khấu Hưng thở dài: "Thua một tân binh còn chưa bước chân lên đấu trường chuyên nghiệp, danh tiếng của cậu sẽ bị ảnh hưởng rất lớn, cậu quá xúc động rồi. Tôi biết cậu là một người chơi game, nhất thời ngứa nghề là chuyện bình thường, nhưng cậu cũng đại diện cho danh dự của đội Mãn Thiên Tinh, dù muốn so tài thì cũng có thể tiến hành bí mật."
Lộc Minh Dụ nhún vai: "Được, lần sau tôi sẽ chú ý hơn."
Nói là nói vậy, nhưng Khấu Hưng biết chắc chắn y không để lọt tai.
"Được rồi, nói chuyện chính."
Khấu Hưng dừng một chút, tiếp tục nói: "Dù kỹ thuật có tốt đến đâu, cậu ấy cũng chỉ là một tân binh. Đưa một tân binh chưa có bất kỳ kinh nghiệm thi đấu lớn nào ra sân ngay từ đầu là một canh bạc."
"Đúng vậy, nhưng đáng để đánh cược."
Ánh mắt Lộc Minh Dụ nhìn thẳng vào ông mà không hề nao núng: "Tiểu Mạc sắp giải nghệ, Mãn Thiên Tinh sẽ thiếu một trụ cột. Nếu làm theo ý của các ông là tuyển người từ bên ngoài, thành tích mùa giải tới sẽ không mấy khả quan đâu."
"Vậy thì tăng giá."
Khấu Hưng không mấy để ý nói: "Nếu thật sự không được thì đưa Lý Hạo Uyên về, thực lực của cậu ấy thì cậu cũng phải công nhận mà?"
Lộc Minh Dụ nhíu mày: "Thực lực của Lý Hạo Uyên rất mạnh, nhưng phong cách không hợp với Mãn Thiên Tinh. Sở trường của cậu ấy là Tàng Ảnh (ẩn nấp), nhưng Mãn Thiên Tinh hiện tại đang thiếu người có thể tấn công trực diện, chứ không thiếu người khống chế."
"Lý Hạo Uyên không được, chẳng lẽ cậu học sinh này lại được?"
"Tôi không dám chắc chắn cậu ấy nhất định thành công, nhưng ít nhất hiện tại tôi chưa tìm được ai thích hợp hơn cậu ấy."
Lộc Minh Dụ nói: "Khả năng ứng biến của cậu ấy cực kỳ mạnh, khả năng chịu áp lực thậm chí là tốt nhất mà tôi từng thấy cho đến nay. Một người có thể đứng vững dưới áp lực trực diện như vậy, phối hợp có thể từ từ rèn luyện nhưng nhân tài khó kiếm, nếu bị đội khác ký hợp đồng, mùa giải tới chúng ta sẽ gặp rất nhiều áp lực."
"Nguy hiểm quá lớn, cao thủ trong nước nhiều mà, hà tất phải cố chấp đến vậy?"
"Đúng vậy, chi bằng mua người đã có sẵn."
"Một tân binh với giá trị thương mại không được đảm bảo, cũng không thể mang lại lượng người xem cho câu lạc bộ. Tôi cảm thấy tốt nhất là đừng mạo hiểm."
Các cổ đông xung quanh xôn xao bàn tán.
Lộc Minh Dụ nghe thấy hết, nhưng trong lòng không mấy để tâm. Y dừng một chút, rồi tung ra một lợi thế khác: "Dương Vân Triệt của ZMD cũng đánh giá cao cậu ấy."
"Dương Vân Triệt?"
Khấu Hưng tỏ ra hứng thú. Ông ngồi thẳng người dậy một chút, đôi mắt sắc như mắt chim ưng hơi nheo lại, khí thế của người ở vị trí cao không thể nghi ngờ: "Cậu chắc chắn?"
Lộc Minh Dụ gật đầu.
"Thằng nhóc đó cũng dám đánh cược thật."
Khấu Hưng cười cười: "Được, tôi có thể cho cậu cơ hội này nhưng tôi có điều kiện. Nếu cậu thật sự muốn để cậu học sinh này ra sân ngay từ đầu, tôi muốn Mãn Thiên Tinh đảm bảo rằng có thể lọt vào trận chung kết Cúp Túc Mệnh mùa giải sau."
Điều kiện của ông có thể nói là vô cùng khắc nghiệt. Các đội tuyển hàng đầu trong nước rất nhiều, cao thủ như mây. Dù thành tích mùa giải này của Mãn Thiên Tinh không tệ, nhưng để lọt vào trận chung kết Cúp Túc Mệnh thì không ai dám chắc chắn.
"Được."
Lộc Minh Dụ không chút do dự, dứt khoát đáp ứng.
Quả là tự tin.
Khấu Hưng có chút bất ngờ, đồng thời cũng cảm thấy hứng thú hơn với chàng trai trẻ mà Lộc Minh Dụ nhất quyết muốn có.
Có thể khiến Lộc Minh Dụ đưa ra lời cam đoan như vậy, một người vẫn còn là sinh viên mà có thể khiến hai đội trưởng của ZMD và Mãn Thiên Tinh tranh giành, chứng tỏ cậu tuyệt đối không phải là người tầm thường.
Nhận được sự cho phép của Khấu Hưng, Lộc Minh Dụ cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng. Y trông có vẻ bình tĩnh bước ra khỏi phòng họp, nhưng vừa đóng cửa lại đã không kìm được mà đấm tay vào lòng bàn tay.
Tuyệt vời!
Những lần giao tiếp với hội đồng quản trị trước đây, phiếu chống luôn chiếm đa số. Dù có miễn cưỡng nhượng bộ dưới sự yêu cầu mạnh mẽ của y, họ cũng chỉ đồng ý để Trần Tinh Nhiên vào đội hai đánh giải hạng hai.
Lộc Minh Dụ tuy là đội trưởng của Mãn Thiên Tinh, nhưng xét cho cùng thì Mãn Thiên Tinh là nơi anh đã dành rất nhiều tuổi trẻ và tâm huyết, về bản chất cũng chỉ là một sản phẩm thương mại. Quyền quyết định cuối cùng về cách vận hành vẫn nằm trong tay hội đồng quản trị.
Nhân lúc Cúp Người Mới đang diễn ra, Lộc Minh Dụ mang theo buổi livestream đến gặp hội đồng quản trị để thương lượng. Y tin rằng, chỉ cần nhìn thấy cảnh Trần Tinh Nhiên chiến đấu, dù có mù tịt về game đến đâu thì họ cũng sẽ bị thuyết phục bởi tài năng hiếm có của cậu.
Cuối cùng, y đã thuyết phục được nhóm cổ đông này.
Lộc Minh Dụ đã rất lâu rồi không cảm thấy vui vẻ như bây giờ. Y muốn nhanh chóng gửi tin tốt này cho Trần Tinh Nhiên.