Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Thương Ảnh Áp Đảo
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vòng bo độc thứ tư đã bắt đầu lan rộng.
Trần Tinh Nhiên đoán không sai, trận chung kết lần này vòng bo cuối cùng thu hẹp ngay cạnh Bất Lão Tuyền. Cậu là người vào vòng trước, do bắt được một người gần bo nên tạm thời kiếm được 4 điểm hạ gục, trong khi bốn người đang dẫn đầu trước đó thì mỗi người đã có 8 điểm.
Lúc này vòng bo đã rất nhỏ, độc lan nhanh khiến phạm vi di chuyển của mọi người bị ép gọn trong khu vực Bất Lão Tuyền, nhưng số người còn lại vẫn lên tới 17 người.
Đã vào tới vòng chung kết thì không ai là tay mơ, ai cũng dày dạn kinh nghiệm, không kiểu gặp người là lao vào như những người chơi cấp thấp, đánh không lại thì trận sau lại đánh tiếp. Lối chơi giờ đã nghiêng hẳn về phòng thủ. Huống chi tình hình giờ như kiểu bầy sói đói bị nhốt chung chuồng, chỉ cần một người ra tay và gây ra chút động tĩnh là lập tức sẽ bị người khác để ý ngay.
Với 8 điểm hạ gục trong tay, thứ hạng của Trần Tinh Nhiên đã rất ổn định, nên cậu không cần chủ động ra tay nữa, chỉ cần trụ được tới top 3, lấy điểm sống sót là có thể giữ vững thứ hạng trong nhóm dẫn đầu rồi.
“Phanh!”
“Vèo ——”
“Oành!”
Trong vòng bo nhỏ hẹp, dùng vũ khí tầm xa để rỉa máu từ xa là lựa chọn tốt nhất lúc này. Trong chốc lát tiếng súng bắn tỉa và tên bay vang lên liên tục, pháo nổ ánh lửa sáng rực. Dù né rất tốt thì cũng thỉnh thoảng bị dính vài phát đạn hay tên lạc.
Trần Tinh Nhiên đang núp trong một căn nhà gỗ nhỏ, vị trí này hiện là chỗ ngon nhất trong bo. Nếu vòng bo tiếp theo tiếp tục quét vào đây thì cậu có thể bám trụ luôn. Tầm nhìn thoáng đãng, lại có vật chắn hỗ trợ, một vị trí đắc địa như thế này đúng kiểu món mồi béo bở ai cũng thèm, chẳng mấy chốc đã bị người khác để ý tới.
Có hai người chơi giỏi đấu đao, tự tin vào kỹ năng cận chiến của mình, đã lao lên định dùng đao buộc Trần Tinh Nhiên phải rời khỏi căn nhà gỗ.
Cậu cầm thương vàng trên tay, đối mặt với kẻ địch chẳng hề ngán, chỉ cần đối thủ sơ hở là cậu lập tức ra tay. Trong căn nhà nhỏ hẹp, vũ khí tầm xa không phát huy được nên hoàn toàn phải dùng đao kiếm để phân định thắng bại. Mũi thương của Trần Tinh Nhiên vung ra, đánh bật những kẻ có ý định chiếm chỗ phải liên tục lùi bước!
Thương dài vốn là vũ khí lợi hại trong cận chiến, đặc biệt ở địa hình chật hẹp lại càng phát huy uy lực tối đa. Liên tục có hai ba người xông vào, Trần Tinh Nhiên đều ép lui được, cuối cùng cũng nắm được cơ hội, kiếm thêm một điểm hạ gục.
“Hưu!”
Một mũi tên gió lẻn qua khe hở căn nhà gỗ, lấy đi một phần máu của cậu. Trần Tinh Nhiên lập tức đổi vị trí, nép vào góc nhà gỗ, định dùng giáp nhỏ để hồi phục phòng ngự.
Nhưng túi đồ thì đã trống rỗng.
Vòng chung kết, vũ khí tầm xa bay đầy trời, chỉ cần sơ sẩy dính vài phát là phải dùng giáp bổ sung ngay, nếu không sẽ rất dễ bị đánh lén khi đang ở trạng thái yếu. Chính vì vậy mà vật phẩm hồi phục trong giai đoạn cuối này cũng cạn kiệt cực kỳ nhanh. Dù Trần Tinh Nhiên đã chuẩn bị đầy túi giáp trước đó, lúc này cũng chẳng còn gì dùng được nữa.
Cậu từng cướp sạch các điểm loot gần mộ hồn phía trước, nhưng giáp ở đó giờ cũng cạn sạch luôn rồi.
Vì không kịp hồi phục kịp thời, cậu lập tức bị người khác nhắm vào. Ngay sau đó, hai kẻ địch với máu và giáp đầy đủ từ hai bên xông vào căn nhà gỗ. Trần Tinh Nhiên quật ngang cây thương vàng, hất văng một kẻ địch ra xa mấy mét, sau đó liếc nhanh thanh máu của mình, không chần chừ mà quyết đoán bỏ căn nhà đó và rút ra ngoài.
"Vòng chung kết đánh căng thật đấy."
"Trần Tinh Nhiên nắm được một vị trí ngon, nhưng tiếc là người khác không để cho cậu ấy yên ổn trốn trong đó. Qua mấy đợt tấn công thì trạng thái của cậu ấy đã xuống khá thấp rồi."
"Sao không dùng thuốc? Hết vật phẩm hồi phục rồi à?"
"Chắc là vậy, căn nhà đó bị bao vây hỏa lực suốt từ nãy tới giờ, giáp cũng bị tiêu hao rất nhanh. Giờ với nửa cây giáp như vậy, Trần Tinh Nhiên sẽ làm gì khi phải đối đầu hai người... À, có vẻ như cậu ấy chọn cách rút lui."
"Phanh!"
Vừa lao ra khỏi nhà gỗ, một viên đạn đã chờ sẵn, bắn trúng vai Trần Tinh Nhiên, máu bắn ra như pháo giấy.
"Xui thật sự, cửa ra lại bị chặn rồi. Trần Tinh Nhiên vừa ăn thêm một đòn, giáp đã vỡ luôn rồi!"
"Quỷ Ảnh Nhất Đao? Xem ra cậu ấy định dùng kỹ năng di chuyển để rút lui... Ủa? Lao lên à?! Giờ mà còn dám lao lên á?!"
Trên màn hình, Trần Tinh Nhiên vừa ăn đạn xong, giáp bị bắn nát. Đúng ra là phải tìm đường rút lui nhưng cậu lại làm điều ngược lại, cậu kích hoạt kỹ năng Quỷ Ảnh Nhất Đao, đánh văng hai kẻ đang trong nhà gỗ ra ngoài, bỏ lại chiến trường cho họ tự giao tranh, còn bản thân thì lao thẳng về phía kẻ vừa nổ súng!
Các bình luận viên nghe mà không tin nổi vào tai mình, nhưng ở hàng ghế khách mời, Dương Vân Triệt lại khẽ gật đầu rất nhẹ, gần như không ai nhận ra.
Bây giờ không còn vật phẩm hồi phục, vòng chung kết lúc này đúng là trong tình trạng hết đạn, cạn kiệt tài nguyên. Nếu giờ không tìm được cơ hội, thì cho dù có trốn được vào chỗ an toàn cũng không sống nổi đến cuối. Kẻ khác mà nhìn thấy cậu trong trạng thái bị phá giáp là sẽ như cá mập ngửi thấy mùi máu tanh, lao vào ngay không do dự, lúc đó thì hoàn toàn bị động.
Lợi dụng lúc hai người trong nhà gỗ đang loay hoay đánh nhau, Trần Tinh Nhiên chọn lao đến kẻ vừa nổ súng kia, thực ra lại là một nước cờ cực kỳ thông minh.
Góc quay trên màn hình chuyển từ căn nhà gỗ sang Trần Tinh Nhiên, ba bình luận viên trên khán đài đều tập trung theo dõi từng bước di chuyển của cậu.
"Chuẩn rồi, cậu ấy định đấu đao, chứ không hề có ý định rút lui."
"Bên kia Vu Độc cũng kịp phản ứng... xem nào? Vu Độc rút kiếm!"
"Tốt, hai bên bắt đầu solo đao rồi..."
Đang đang đang ——
Thương vàng rung lên, từ tay Trần Tinh Nhiên lập tức tung ra hàng loạt thương ảnh mãnh liệt, lao thẳng vào Vu Độc, kẻ vừa dùng Điểu Súng đánh lén cậu.
Hết cú đâm này đến cú đâm khác, nhanh và dồn dập, tạo thành một chuỗi sát thương liên tục không ngừng. Dù đang trong trạng thái bị phá giáp, nhưng lối đánh của cậu vẫn vô cùng dữ dội, không để đối phương có một giây nào để thở.
Năm giây sau, Vu Độc bạo đao!
Máu Trần Tinh Nhiên dưới ảnh hưởng của độc tố tụt còn một phần ba, nhưng kết cục đã định!
"Vèo!"
Ngay lúc cú đâm cuối cùng chuẩn bị kết liễu kẻ địch, từ phía xa lại có một mũi tên lao đến, kèm theo tiếng rít gió sắc lạnh! Trần Tinh Nhiên trong lòng giật mình, ngay lập tức thực hiện một pha xoay người cực nhanh, né tránh được mũi tên đang chuẩn bị xuyên thủng lưng cậu!
Cậu thoát khỏi sát thương từ mũi tên, nhưng Vu Độc đứng sau, do vừa bị bạo đao xong còn đang choáng váng, đã ăn trọn mũi tên vào người, lập tức ngã xuống biến thành hồn trủng.
"Lần này lại làm nền cho người khác cướp mạng rồi..."
"Mạng vừa rồi bị người khác cướp mất, điểm hạ gục cũng theo đó mà bay, uầy, tiếc thật!"
"Người bắn tên chính là tuyển thủ Đổng Kỳ Dật của chúng ta, cú bắn đẹp quá trời luôn!"
Trần Tinh Nhiên vừa ngẩng đầu liếc mắt, rất nhanh đã xác định được hướng mũi tên bay tới. Ở đó, một Ảnh Vũ Giả đang đứng thu lại cây cung sau khi tiện tay cướp mất mạng của cậu, lại còn giương cung kéo dây lần nữa.
Được lắm, ta sẽ nhớ kỹ ngươi.
Trần Tinh Nhiên híp mắt lại. Hiện giờ trạng thái cậu đang rất tệ, rõ ràng không thể chịu thêm trận đánh nào nữa. Cậu dùng tốc độ nhanh nhất để thu gom hết giáp từ xác của Vu Độc vào túi đồ, rồi lại xoay người dùng thương gạt bay mũi tên đang lao tới, sau đó vọt đi tìm một nơi an toàn có công sự để hồi phục.
Đổng Kỳ Dật hạ cung xuống, nhìn bóng dáng thoăn thoắt như bóng ma của cậu mà khẽ trầm ngâm.
Phong cách chiến đấu của Dạ Thiêu cực kỳ độc đáo, hắn cũng từng xem video của Dạ Thiêu nên chỉ liếc qua một cái là nhận ra ngay.
Trần Tinh Nhiên...
Đổng Kỳ Dật khẽ nhẩm cái tên đó trong đầu.
Trong trí nhớ của hắn, Trần Tinh Nhiên lúc nào cũng là kiểu người trầm lặng, giống như một con thỏ yếu ớt chẳng có gì đáng sợ, bị bắt nạt thì chỉ biết đỏ hoe mắt. Nhưng không biết từ bao giờ, cậu như lột xác thành một con người khác, không còn là Trần Tinh Nhiên lầm lì ít nói ngày nào, mà đã trở thành Dạ Thiêu nổi bật khiến ai cũng phải chú ý. Cậu thay đổi không chỉ về tính cách, mà còn có cả cái lối đấu đao nghẹt thở khiến người khác không kịp phản ứng.
Trong lòng Đổng Kỳ Dật bỗng chốc thấy một chút hụt hẫng, nhưng rồi lại dần trở nên kiên định.
—— Ai cũng đang tiến lên phía trước, hắn cũng phải cố gắng đuổi kịp.
"Trận đấu vẫn đang tiếp tục, vòng bo tiếp theo chuẩn bị thu lại rồi!"
"Trần Tinh Nhiên vừa lấy thêm được một điểm hạ gục nữa, hiện tại điểm của cậu ấy đang rất cao!"
"Rồi, cậu ấy chuẩn bị vào vòng bo... Khoan đã, hình như cậu ấy đang theo dõi Đổng Kỳ Dật?"
Quỷ Ảnh Nhất Đao!
Trong khung hình, Trần Tinh Nhiên đã hồi đầy trạng thái, vác thương vàng lao thẳng về phía Ảnh Vũ Giả, kẻ vừa nãy cướp mạng bằng một mũi tên.
Đổng Kỳ Dật đang chạy về phía vòng trong, đột nhiên cảm giác sau lưng có luồng gió rít mạnh lao tới, liền theo phản xạ quay người lại. Lưỡi đao và thương vàng va chạm vào nhau tóe lửa!
Trần Tinh Nhiên mặt không chút cảm xúc, siết chặt báng thương kim loại, như một mãnh long vừa xuất động, tung ngay hai chiêu chí mạng lao thẳng vào Đổng Kỳ Dật!
Đổng Kỳ Dật xoay người phản đòn, nhưng thương pháp của Trần Tinh Nhiên nhanh hơn hắn rất nhiều, lực mạnh thế mãnh, mới vừa chạm nhau mà thanh đao trong tay Đổng Kỳ Dật đã có chút lung lay.
Hắn muốn thoát ra khỏi nhịp tấn công của Trần Tinh Nhiên, nhưng đối phương không cho lấy một cơ hội. Mũi thương lần nào cũng đánh trúng đúng điểm yếu, phá hoàn toàn nhịp ra đòn của hắn, luôn giữ vững thế tấn công áp đảo. Báng thương vung ra như mãnh hổ xổ chuồng, hai tay ra đòn chuẩn xác, mỗi chiêu đều thấm nhuần thương ý “Rắn xoay mình”, luồn lách chuẩn xác qua khe hở phòng thủ của đao, đâm thẳng vào vai Đổng Kỳ Dật.
Dù Đổng Kỳ Dật là một trong những sinh viên xuất sắc nhất năm nay, nhưng dù sao cũng còn trẻ. Trong các game khác, tuổi trẻ có thể là lợi thế lớn vì phản xạ nhanh, thao tác mượt mà và đủ để áp đảo các tuyển thủ lớn tuổi hơn. Nhưng đấu đao trong Vận Mệnh thì không như vậy. Đấu đao giống như việc ủ rượu, ngoài phản xạ ra, còn cần cả tầm nhìn chiến thuật và kinh nghiệm chiến đấu dày dạn. Những tuyển thủ trên 25 tuổi vẫn đứng được trên sân thi đấu của Liên minh Chuyên nghiệp đều là cao thủ dày dạn, kỹ năng lão luyện vô cùng.
Đổng Kỳ Dật càng đánh càng kinh ngạc, thậm chí là không thể tin nổi.
Sao có thể như vậy?!
Cái áp lực như đối mặt với cả đội quân đang tràn tới, kình lực mạnh đến mức đau nhức cả da thịt…
Đây thật sự là Trần Tinh Nhiên à…
Tất cả những ấn tượng trước kia trong khoảnh khắc này bị đảo lộn. Đổng Kỳ Dật càng đánh càng đuối, cuối cùng hoàn toàn không đuổi kịp tiết tấu đấu đao của Trần Tinh Nhiên nữa. Trước mắt hắn giờ chỉ còn lại là một màn thương ảnh dày đặc, đường đi mơ hồ không thể nắm bắt, máu cũng tụt điên cuồng, chớp mắt đã bị phá giáp!
"Đổng Kỳ Dật dường như không trụ nổi nữa rồi!"
"Kỹ năng đấu đao của Trần Tinh Nhiên thì khỏi phải bàn cãi, ngay cả đội trưởng Lộc của Mãn Thiên Tinh cũng khó mà áp đảo cậu ấy trong đấu tay đôi trực diện. Đối mặt với một quái vật solo như thế này, cách tốt nhất vẫn là né tránh rồi tìm cơ hội phản đòn."
"Có lẽ là vì quá tự tin vào bản thân thôi, nhưng mà nói thật nếu không tận mắt nhìn thấy, tôi cũng khó mà tin nổi một sinh viên năm nhất của học viện lại có thể đạt tới trình độ đấu đao này!"
"Ha ha ha, tôi cũng vậy! Nhưng thế giới này đúng là có thiên tài thật, tôi cảm thấy sau này biết đâu lại được thấy Trần Tinh Nhiên tỏa sáng trên đấu trường thế giới cũng nên... Và rồi! Đổng Kỳ Dật đã bạo đao!"
"Không trụ nổi nữa! Bạo đao dứt khoát!"
Khán đài cũng vang lên một tràng hò reo đầy bất ngờ.
Dù gì thì Đổng Kỳ Dật cũng là sinh viên nổi bật nhất năm nay, bao lần thực chiến trước đó đều chứng minh thực lực của hắn.
Còn Trần Tinh Nhiên thì sao? Cậu từng đấu tay đôi với Lộc Minh Dụ và trở thành Vua đấu đao mới, có thể xếp vào top đầu trong nước, nên nếu so ra thì Đổng Kỳ Dật vẫn còn một khoảng cách khá xa. Nhưng việc Đổng Kỳ Dật bạo đao sớm đến vậy thì đúng là nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Trong game không nhìn thấy ID, Trần Tinh Nhiên cũng không biết người vừa nãy là ai, chỉ biết bị Ảnh Vũ Giả kia cướp mạng khiến cậu rất bực mình, nên ra tay cũng chẳng nương nhẹ chút nào.
“Keng!”
Đổng Kỳ Dật sau khi bạo đao liền rơi vào trạng thái cứng đờ, Trần Tinh Nhiên không bỏ qua cơ hội này. Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ cơ bắp trên người cậu căng như dây đàn, sống lưng thẳng tắp, chuẩn bị dồn toàn lực vào cú đánh tiếp theo, tựa như đang vung một chiếc rìu cực đại đập mạnh xuống, một chiêu Bán Nguyệt Phách đầy sát khí mang theo toàn bộ sức mạnh giáng thẳng xuống đầu đối thủ!
- 751!!
Con số sát thương khổng lồ hiện lên trên đầu Đổng Kỳ Dật, tựa như tiếng sét giáng xuống, tiếp theo là dòng thông báo “đã bị hạ gục” xuất hiện trong giao diện.
Trần Tinh Nhiên vừa thấy tên “Đổng Kỳ Dật” thì khựng lại một chút.
“Thương tổn cao thật đấy!”
“Vậy mà còn gọi là cao hả? Mấy ông chưa từng thấy Dạ Thiêu dùng Kinh Lôi à, lúc dùng Đường đao mới thật sự là bùng nổ sát thương!”
“Đổng Kỳ Dật hơi đáng tiếc, nhưng trên tay cậu ta cũng gom được kha khá điểm hạ gục rồi, chắc vẫn đủ điểm để vào vòng tiếp theo dù không xếp hạng cao.”
“Chuẩn, chứ bị Trần Tinh Nhiên bám vào rồi thì gần như không có đường thoát. Nhưng mà tôi thấy Trần Tinh Nhiên hình như có thù riêng với những người chơi tầm xa thì phải? Sao ai dùng cung hay súng mà bắn lén là cũng bị cậu chém ngọt xớt vậy?”
Bình luận viên thì nói liên tục, dòng bình luận cũng nhảy khắp màn hình.
【 Ha ha ha ha ha ha ha bình luận viên nói đúng tim đen luôn 】
【 Dạ Thiêu: Dám bắn ta bằng cung sao? Về mà chọn mộ đi! 】
【 Công nhận luôn, ai đánh tầm xa với Dạ Thiêu đều chết thảm 】
【 Vân Thần: Tôi nghi các vị đang nói móc tôi đấy 】