Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Nghiệp Quật
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi quét sạch và xử lý gọn gàng đội S.Pub, mọi người bắt đầu tranh thủ nhặt chiến lợi phẩm.
“Nghèo rớt mồng tơi luôn…”
La Bạch Bạch lật tung đống đồ mà S.Pub để lại, giọng đầy thất vọng: “Sao lại chẳng có nổi một món vũ khí ra hồn vậy nè.”
“Đi đánh đi.”
Dương Vân Triệt chỉnh lại cây cung trong tay: “Báo chiêu cuối đi.”
“Chiêu cuối của tôi sắp xong rồi, 83%.”
Trần Tinh Nhiên lên tiếng.
Tiêu Nam: “Tôi mới 30%.”
Trần Tinh Nhiên một mình đối phó hai người, nhanh chóng hạ gục người hồi máu và kẻ đánh lén, rồi quay lại hỗ trợ Tiêu Nam. Cậu là người chủ lực gây sát thương trong trận này, nên năng lượng ao nghĩa tích lũy rất nhanh, đợt giao tranh trước vừa xả xong, đánh xong bọn S.Pub là gần đầy lại luôn rồi.
Trong tay Trần Tinh Nhiên đã có chiêu cuối, chẳng khác gì tiếp thêm sức mạnh cho ZMD. Vòng bo thu hẹp, bọn họ tranh thủ kiểm tra lại trang bị rồi bắt đầu chạy về phía vòng bo tiếp theo.
Liên tục mấy đợt giao tranh, trang bị trên người ZMD tốt đến khó tin.
“Tôi mở bảng thống kê xem thử đây.”
Dương Vân Triệt mở giao diện Hồn Ngọc, liếc nhìn một lượt rồi cười nói.
Trên người anh gắn rất nhiều Hồn Ngọc đặc biệt, toàn bộ đều dành riêng cho cung thủ.
Hỏa Thỉ: Khi bắn, mũi tên sẽ mang hiệu ứng lửa, gây sát thương thiêu đốt.
Nhị Liên Thỉ: Giảm nhẹ sát thương mỗi mũi tên, nhưng mỗi lần bắn sẽ phóng ra hai mũi liên tục.
Bao Tên Đoạn Gân: Hồn Ngọc đặc biệt, có thể cường hóa 12 mũi tên bắn ra, khi trúng địch sẽ khiến đối phương bị trói chân trong 2 giây. Khi dùng hết số tên này, viên Hồn Ngọc cũng sẽ biến mất.
Trong phiên bản hiện tại, do hệ thống Hồn Ngọc được thêm vào, vũ khí tầm xa cũng thay đổi hoàn toàn sức mạnh. Ví dụ như cung tên, khi được gắn đầy đủ các Hồn Ngọc đặc biệt thì từ món đồ tầm thường trở thành một pháo đài di động đúng nghĩa. Khi kết hợp combo Hỏa Thỉ + Nhị Liên Thỉ + Bao Tên Đoạn Gân + 【Bạo Liệt Tiễn】, nó sẽ gây ra sát thương diện rộng cực mạnh, kèm hiệu ứng khống chế và sát thương cộng thêm, mang lại hiệu quả chiến đấu kinh khủng.
Thậm chí cả người mới chơi, nếu được trang bị bộ Hồn Ngọc hoành tráng này thì cũng có thể biến thành một cỗ máy bắn tên liên tục, vừa gây sát thương lan, vừa thiêu đốt máu, thậm chí nhắm mắt bắn cũng có thể trúng. Nếu có đủ bộ này, việc gây ra năm sáu chục nghìn sát thương trong một trận đấu là điều hoàn toàn bình thường.
Điều này giúp thu hẹp khoảng cách giữa người chơi mới và cao thủ, rất thân thiện với những người mới tham gia, đồng thời cũng khiến trò chơi Vận Mệnh trở nên bất ngờ và khó đoán hơn.
Chỉ là tập hợp đủ bộ Hồn Ngọc dành cho cung thủ không hề dễ dàng chút nào, Hồn Ngọc đặc biệt vốn đã hiếm, chủng loại lại đa dạng, tìm được đúng viên mình cần lại càng khó hơn gấp bội.
Dương Vân Triệt hiện giờ chỉ còn thiếu duy nhất viên 【Bạo Liệt Tiễn】 là hoàn chỉnh bộ. Theo lời anh thì chỉ còn thiếu mảnh ghép cuối cùng, có nó là hoàn thành combo.
“Trời ơi, đội trưởng giàu có vậy sao?”
La Bạch Bạch nhìn mà thèm nhỏ dãi: “Cho em 50 đồng, cho em chơi thử một chút đi.”
Tuy kỹ năng bắn cung của cậu không bằng Dương Vân Triệt, nhưng với đống Hồn Ngọc đó hỗ trợ thì cơ bản cũng chẳng cần phải nhắm chuẩn, La Bạch Bạch cũng muốn thử cảm giác đứng từ xa, dùng cung tên khống chế toàn bộ trận đấu.
“Mơ à.”
Dương Vân Triệt bĩu môi, dập tắt ngay hy vọng của La Bạch Bạch: “Nếu cậu cầm bộ Hồn Ngọc đó bắn từ xa, vậy ai sẽ hồi máu cho đồng đội?”
“Đây đâu phải giải đấu chính thức, chỉ là đấu xếp hạng thôi mà.”
La Bạch Bạch không chịu bỏ cuộc: “Cho em chơi thử một chút thôi mà, chỉ một chút thôi, xin anh đó anh Vân Triệt ~”
Tiêu Nam rùng mình, cảm thấy hơi rợn người vì La Bạch Bạch.
Trần Tinh Nhiên nhìn cũng đỏ mắt thèm thuồng: “Tôi cũng muốn chơi thử…”
“Cậu á?”
Dương Vân Triệt quay người liếc nhìn cậu một cái, dứt khoát đặt những viên Hồn Ngọc đang gắn trên người xuống đất, tiện tay đưa luôn cây cung vàng đang cầm cho Trần Tinh Nhiên: “Cầm đi mà chơi.”
La Bạch Bạch: “?”
“Đưa cho Nhiên Bảo chơi thì chi bằng đưa cho em!”
La Bạch Bạch vẻ mặt đầy uất ức: “Rõ ràng cậu ấy còn tệ hơn em mà…”
Dương Vân Triệt: “Người chơi kém thì phải luyện tập chứ sao.”
La Bạch Bạch: “Nhưng Nhiên Bảo cầm cung đánh tầm xa, vậy ai sẽ đánh trực diện?”
Dương Vân Triệt: “Tôi.”
Vừa dứt lời, cả ba người còn lại đều im lặng.
“Thôi, hay là anh cứ chơi đi thì hơn…”
Trần Tinh Nhiên ngập ngừng nói: “Tôi cầm đao đánh cận chiến là được rồi.”
“Không sao đâu, đây đâu phải giải đấu chính thức, chơi xếp hạng cho vui thôi mà.”
La Bạch Bạch: “Ơ, câu này nghe quen quen… Nãy giờ không phải em cũng vừa nói sao?”
Dương Vân Triệt vung tay đầy khí chất của một cao thủ, nói với Trần Tinh Nhiên: “Đưa đây, để mọi người biết trình độ cầm đao của tôi đến đâu.”
Anh bắt chước dáng vung đao của Trần Tinh Nhiên, vung thử một cái… suýt chút nữa thì tự chém vào cổ mình.
Dương Vân Triệt ho khan một tiếng, giả vờ như không có chuyện gì, phất tay ra hiệu: “Đi thôi!”
……
Trong trận chung kết.
“Cứu tôi với!!”
Dương Vân Triệt cắm đầu chạy thục mạng, vừa chạy vừa hét: “La Bạch Bạch, dùng kỹ năng cứu tôi với!”
“Dùng rồi đó!”
La Bạch Bạch vẻ mặt như muốn sụp đổ:
“Em có mười kỹ năng cũng không đủ cứu anh đâu!”
Dương Vân Triệt vừa mới hùng hồn tuyên bố đao pháp kinh thiên động địa, quay đầu vào trận liền bị nghiệp quật, bị một sát thủ đã rình rập từ nãy giờ phục kích. Hai bên giao chiến vài chiêu ngay rìa vòng bo, sau đó...
Dương Vân Triệt bị bạo đao.
Tên sát thủ khi ấy chắc cũng choáng váng.
—— “Khoan đã, đây không phải đấu xếp hạng sao? Mình đang đối đầu với một chiến sĩ chuyên nghiệp đấy à?”
Sao đao pháp của ông ta yếu ớt như xé giấy vậy?
Ăn một cú bạo đao choáng váng, Dương Vân Triệt gần như bốc hơi tại chỗ, may mà La Bạch Bạch kịp thời tung kỹ năng hồi máu, Tiêu Nam cũng rút khỏi tiền tuyến chạy tới tiếp ứng, giúp giải vây nếu không Dương Vân Triệt đã chắc chắn lên bảng đếm số.
Ở phía sau, Trần Tinh Nhiên cầm cung do dự cả buổi, giống như đang đi chợ lựa rau, lưỡng lự mãi vẫn chưa bắn được phát nào.
“Tinh Nhiên, mau hỗ trợ đi!”
Tiêu Nam hơi chịu không nổi nữa, hét lên: “Cậu đang ngắm cái gì thế?”
“Cái tên Lôi Quyền đó cứ chạy qua chạy lại, tôi không biết bắn trúng ai…”
Trần Tinh Nhiên lẩm bẩm nhỏ giọng.
“Bắn về phía tôi đây này!”
Dương Vân Triệt vừa chạy vừa gọi rồi đột ngột dừng lại, dùng bản thân làm mồi nhử để kéo đối phương.
“Ờ.”
Trần Tinh Nhiên cuối cùng cũng bắn, tay phải buông dây cung, dưới tác dụng của Hồn Ngọc Nhị Liên Thỉ và Hỏa Thỉ, hai mũi tên bốc cháy phóng vèo ra, xẹt qua không khí như hai vệt lửa đẹp mắt.
“Vèo ——”
“Ầm!”
Cách vị trí Dương Vân Triệt chừng 5 mét, một đống đá vụn bị mũi tên nổ tung, đá bắn tung tóe lên trời, trong đó có một cục bay thẳng vào trán Dương Vân Triệt.
Dương Vân Triệt: “……”
Đã làm bia sống thì thôi đi, anh đứng im không nhúc nhích mà cậu cũng bắn được hiệu quả như vậy sao?
“Xin lỗi.”
Trần Tinh Nhiên vội vàng nói, tiếp tục kéo dây cung, bắn tiếp một phát nữa.
Lần này khá hơn, mũi tên trúng địch, ngay lập tức kích hoạt hiệu ứng thiêu đốt, các con số sát thương cháy liên tục nhảy trên đầu địch, đồng thời cũng kích hoạt hiệu ứng giam chân, khiến đối phương đứng yên tại chỗ trong 2 giây.
Kẻ địch bị định thân, không nhúc nhích được, mắt Dương Vân Triệt sáng rực, cảm thấy thời cơ đã đến liền giơ đao lao thẳng tới. Thanh đao tím xé gió lao tới, tung đòn tấn công!
“Đang đang đang!”
Hai giây sau.
“La Bạch Bạch hồi máu!!”
Dương Vân Triệt lại bị ăn một cú bạo đao, ngay lập tức phát tín hiệu cầu cứu trong kênh đội nhóm.
Trình độ dùng đao của Dương Vân Triệt nếu so với những người chơi bình thường thì còn tạm chấp nhận được, nhưng đối thủ lần này là tuyển thủ chuyên nghiệp, lại còn ở vị trí sát thủ. Trình độ dùng đao của anh hiển nhiên không thể địch lại, dù đối thủ bị khống chế đứng im hai giây cũng dễ dàng đánh cho Dương Vân Triệt không kịp trở tay.
Trần Tinh Nhiên: “……”
Ơ? Kẻ địch sơ hở tùm lum, anh chỉ cần giơ cung chặn đường là có thể dễ dàng phản đòn rồi mà, sao vẫn bị ăn bạo đao được vậy?
La Bạch Bạch và Tiêu Nam nhìn hai người họ rồi quay sang liếc nhau bằng ánh mắt đầy vẻ "ghét bỏ", trong lòng đầy u sầu.
Rõ ràng là hai người từng đứng top máy chủ quốc gia ở vị trí sát thủ, vậy mà đổi vũ khí một cái là như biến thành người khác, còn không bằng trình độ bạch kim. Năm phút trước còn đang càn quét cả bản đồ, phối hợp ăn ý như một, giờ đây thì như hai người bị trúng thuốc tê liệt thần kinh, thao tác trận sau tệ hơn trận trước, đến mức La Bạch Bạch cũng không dám nhìn nữa.
Đội đối thủ đương nhiên không bỏ lỡ cơ hội này. Dù không rõ vì lý do gì mà cả xạ thủ lẫn cận chiến bên ZMD đều chơi tệ đến vậy, nhưng xạ thủ của họ lại sở hữu trang bị cực kỳ "ngon", bộ Hồn Ngọc gần như đầy đủ. Một "con mồi béo bở" như vậy mà không xử lý thì phí quá.
Đội kia phối hợp rất nhịp nhàng, một sát thủ mở màn tấn công, liên tục dội bom vào vị trí Trần Tinh Nhiên đang đứng, buộc cậu phải lùi về sau. Những người còn lại thì lập tức chuyển hướng tấn công Dương Vân Triệt, chỉ mất ba đòn là tiễn anh về thành.
ZMD mất đi một chủ lực. Trong vòng bo cuối với phạm vi chật hẹp, Trần Tinh Nhiên không thể phát huy khả năng di chuyển và tấn công tầm xa, La Bạch Bạch lại đang lo giữ máu cho Tiêu Nam, không có thời gian bơm máu cho cậu. Trong lúc cậu đang vừa uống máu vừa chạy, lại bị một đội khác đã theo dõi từ trước nhảy ra dồn sát thương. Tiếng súng và cung bắn vang lên liên tục, rút cạn nốt lượng máu còn lại của Trần Tinh Nhiên.
Nửa phút sau, ZMD bị xóa sổ hoàn toàn.
Đội vừa tiêu diệt Dương Vân Triệt liền nhào vào tranh giành chiến lợi phẩm, vừa nhặt vừa ngạc nhiên cảm thán: “Đội này giàu có quá trời luôn á.”
Còn thiếu một viên Hồn Ngọc nữa là đủ bộ cung, ba món giáp vàng, một giáp tím, thêm cây cung vàng với vũ khí phụ cũng tím nốt, đúng là một "kho báu" giữa vòng bo cuối.
Tiếc là hai tên sát thủ kia yếu quá, không hiểu sao lại lọt được vào đấu xếp hạng.
Trong lòng họ thầm cảm thán, rồi tiếp tục “mlem mlem” lục hết túi đồ của Trần Tinh Nhiên, gom cả cây cung vàng với đống Hồn Ngọc, gia nhập cuộc hỗn chiến ở vòng bo cuối.
Nhìn màn hình hiện ra bảng thống kê cuối trận, cả đội ZMD lặng thinh.
Giai đoạn đầu game, Dương Vân Triệt và Trần Tinh Nhiên còn là hai người gây sát thương cao nhất, bỏ xa La Bạch Bạch và Tiêu Nam. Nhưng từ lúc đổi vũ khí và Hồn Ngọc xong, sát thương của hai người tụt thảm hại, hầu như không đóng góp được gì trong những đợt giao tranh cuối. Toàn bộ sát thương đều do Tiêu Nam và La Bạch Bạch gánh vác.
Vì vậy, bảng thống kê trận đấu hiện lên một cảnh cực kỳ xấu hổ, hai người chơi sát thủ lại gây sát thương còn thấp hơn cả hỗ trợ và đỡ đòn.
Dương Vân Triệt phá vỡ bầu không khí yên lặng: “Cây cung dở quá.”
Trần Tinh Nhiên cũng không chịu thua: “Cây đao tệ thấy mồ.”
Tiêu Nam mặt đầy vạch đen: “Hai người im giùm tôi cái.”