Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Chương 93
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dương Vân Triệt cảm thấy đau xót và buồn bã khôn nguôi vì đã phải vất vả lắm mới gom đủ số Hồn Ngọc cung tiễn, anh rơi vào trạng thái thẫn thờ ngay tại chỗ.
Sau chuyện lần này, cả đội ZMD đã rút ra một bài học: không nên cố chấp trong mọi việc, mỗi người nên giữ đúng vị trí của mình, an phận thủ thường thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp.
Thực ra, ở các đội khác cũng không hiếm người chơi vị trí đánh xa, chỉ là phần lớn tuyển thủ chuyên nghiệp đều có thể chơi tốt cả cận chiến lẫn viễn chiến. Khi ở khoảng cách gần thì rút đao chém, còn xa thì đổi vũ khí tầm xa để bổ sung sát thương, tùy vào tình huống trên chiến trường mà thay đổi linh hoạt.
Những người như Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt, mỗi người chỉ chuyên tâm vào một lĩnh vực và đạt đến trình độ hiếm có khó tìm, thì quả thật rất hiếm thấy.
Dĩ nhiên, cũng có không ít người giống như Dương Vân Triệt, chuyên tâm theo đuổi con đường đánh xa, luôn tin rằng "khoảng cách giữa tôi và cậu, chính là ranh giới giữa sống và chết". Hơn nữa, kỹ thuật đánh xa của Dương Vân Triệt cũng không phải là độc quyền; một kỹ năng khi đã chứng minh được hiệu quả thì chắc chắn sẽ có vô số người học theo, bởi vì trong game không có cái gọi là kỹ năng độc quyền, chỉ cần dùng tốt thì đáng để bỏ công sức học hỏi.
Nhưng muốn đạt đến trình độ như Dương Vân Triệt thì gần như không ai làm được, dù cố gắng học cũng không thể đạt tới.
Phần lớn những người theo đuổi vị trí đánh xa đều là từ các game FPS chuyển sang, giống như Dương Vân Triệt. Nhưng vũ khí đánh xa trong Vận Mệnh lại khác rất nhiều so với súng ống trong các game FPS khác. Ví dụ như cung tên, nó có quỹ đạo bay riêng và tốc độ bay đặc trưng. Khi tấn công kẻ địch ở khoảng cách xa, người chơi phải đoán trước hướng di chuyển của đối phương, đồng thời phải tính toán cả tốc độ bay của mũi tên, không giống như các game FPS khác, chỉ cần ngắm chuẩn, bóp cò là trúng đích.
Đây cũng là lý do chính khiến Trần Tinh Nhiên mãi không thể điều khiển được vũ khí đánh xa. Như vừa rồi lúc cậu cầm Cung Vàng, rõ ràng ống ngắm đã nhắm trúng Dương Vân Triệt, nhưng khi tên rời dây lại bay chậm, cuối cùng rơi lệch hoàn toàn so với vị trí cậu định bắn ban đầu.
Sau khi Dương Vân Triệt nổi danh ở Vận Mệnh, cũng có không ít tuyển thủ chuyên nghiệp từ Hắc Triều chuyển sang, nhưng phần lớn đều bỏ cuộc giữa chừng. Vua Rắn thì xem như còn may mắn, tìm được lối chơi phù hợp, từ một tuyển thủ FPS chuyển hẳn sang làm tay đua cầm đao nổi tiếng hàng đầu Châu Âu, không gặp phải tình cảnh sống dở chết dở như nhiều người khác, thậm chí còn sống ổn hơn hồi chơi ở Hắc Triều. Nếu không vì đầu óc có vấn đề, suốt ngày đổ oan cho Trần Tinh Nhiên, có khi sự nghiệp của hắn còn đi xa hơn nữa.
Bởi vậy, muốn chơi vũ khí đánh xa đạt đến trình độ như Dương Vân Triệt thì ngoài việc cần ngắm chính xác, dự đoán chuẩn xác, còn phải biết nắm bắt thời cơ thật tốt, đồng thời phải hiểu rõ tâm lý đối phương; chỉ cần thiếu một yếu tố thôi là không được.
Thuật đánh xa của Dương Vân Triệt lợi hại là vì không ai có thể nắm bắt hết được tinh túy. Mỗi lần anh đổi vũ khí đều đúng thời điểm then chốt, di chuyển cũng cực kỳ linh hoạt, lại còn có tài đánh lừa đối thủ rất giỏi.
Trong lúc giao tranh căng thẳng, không ai biết lúc nào anh sẽ rút vũ khí đánh xa ra bắn một phát. Mà khi người ta tưởng anh chuẩn bị rút cung bắn tên thì anh lại đổi sang vũ khí cận chiến để bất ngờ gây sát thương, khiến đối phương cực kỳ khó chịu. Ngay cả Trần Tinh Nhiên hiện tại, khi đối đầu với kỹ thuật đánh xa của Dương Vân Triệt, cũng thấy rất khó khăn, chỉ cần hơi lơ là một chút là có thể thất bại ngay lập tức.
Mọi người cố gắng hết sức, đánh thêm vài trận xếp hạng nữa trong máy chủ thi đấu rồi kết thúc buổi huấn luyện hôm nay.
Đánh mấy chục trận xếp hạng liền, tỷ lệ đội ZMD "ăn gà" (giành chiến thắng) cao đến mức đáng sợ, gần như trận nào cũng lọt vào top 5 ở vòng chung kết. Bình thường mà nói, game sinh tồn như Vận Mệnh có tính bất định rất cao, vì không ai biết lúc nào sẽ bị đánh lén. Trên chiến trường phức tạp và hỗn loạn, cho dù kỹ năng cận chiến của Trần Tinh Nhiên có mạnh tới đâu, thì cậu cũng thường xuyên gặp khó khăn vì cục diện khó lường.
Nhưng đầu óc chiến thuật của Dương Vân Triệt thật sự đáng kinh ngạc. Mỗi lần chọn điểm nhảy lúc bắt đầu trận đấu, anh không chỉ để ý khu vực mình nhảy có bao nhiêu đội, mà còn nhớ kỹ số lượng các đội ở những khu vực khác, có bao nhiêu đội chọn cách đi farm, khu vực tài nguyên cao có bao nhiêu đội nhảy, ước chừng họ sẽ đánh bao lâu thì xong, và sau đó có khả năng sẽ di chuyển theo hướng nào để dọn đường hoặc cản trở đối thủ khác... Những thông tin như vậy gần như đã khắc sâu vào tâm trí Dương Vân Triệt như một bản năng.
Đây cũng là điểm mạnh khi trong đội có một người chuyên đánh xa như anh, chiếm giữ tầm nhìn tốt nhất từ trên cao, giống như một quân sư bày mưu tính kế, có thể nắm bắt được nhiều thông tin hơn các thành viên khác trong đội, từ đó đưa ra phán đoán và hỗ trợ đội bằng những phương án tối ưu nhất.
Không chỉ một hai lần, mỗi lần Trần Tinh Nhiên chuẩn bị truy đuổi kẻ địch đang còn ít máu, trong tai cậu đều vang lên giọng nhắc nhở của Dương Vân Triệt.
“Rút lui trước, đừng đuổi theo, gần đó có đội đang đến.”
“Có thể giải quyết vú em đó trong vòng 30 giây không? Nếu không thì lui trước đi, bên Tàng Phong Cốc có hai đội, chắc vừa đánh xong và giờ đang tiến về hướng này.”
“Tinh Nhiên, cậu đi loot Mộ Hoang đi, nhưng đừng qua hướng sau Ô Thôn, loot xong thì rút, gần khu Long Tích có đội farm, khả năng cao là đang hướng về phía bên cậu.”
Lúc mới vào đội, Trần Tinh Nhiên còn hơi không phục sự chỉ huy của Dương Vân Triệt. Tàng Phong Cốc cách đó còn xa, ai biết mấy đội kia có thực sự đến không, và đến khi nào mới đến?
Nhưng thực tế đã chứng minh, Dương Vân Triệt đoán cực kỳ chuẩn xác, anh như bật hack nhìn xuyên bản đồ. Chỉ cần dựa vào vài thông tin ban đầu là có thể suy luận ra hướng di chuyển của địch với tỷ lệ chính xác cao đến đáng kinh ngạc. Dù thỉnh thoảng có sai sót, nhưng cũng không ảnh hưởng đến cục diện trận đấu, cùng lắm chỉ là bỏ lỡ một điểm tài nguyên, chứ không bao giờ vì chạy loạn cả bản đồ mà rơi vào nguy cơ bị quét sạch.
Có một đội trưởng như vậy trong đội, rất nhiều yếu tố bất định sẽ bị loại bỏ, lối chơi trở nên cực kỳ vững chắc, điều này là lợi thế cực lớn khi bước vào thi đấu. Trước kia, lúc còn là Du Hoằng Vĩ, Dương Vân Triệt còn có thể kéo theo một người vốn cực kỳ bốc đồng như hắn vào được trận chung kết Cúp Túc Mệnh. Sau khi đổi thành Trần Tinh Nhiên, ưu thế của ZMD lại càng rõ ràng hơn.
“Vòng loại của Cúp Túc Mệnh hình như bắt đầu rồi.”
La Bạch Bạch liếc qua lịch, chợt nhớ ra.
ZMD là đội top đầu, có suất cố định vào vòng đấu chính thức, không cần giống như các đội khác phải đánh vòng loại nên thật ra vòng loại này không liên quan nhiều đến ZMD.
“Lát nữa xem livestream đi.” Dương Vân Triệt nói.
Cúp Túc Mệnh vốn không phải là chiến trường chỉ dành riêng cho các đội top, thường thì ngay ở vòng loại phá vây đã có rất nhiều ngựa đen xuất hiện, là những đội tiềm năng cần được chú ý trong tương lai. Chiến thuật thi đấu và đội hình của mỗi đội đều là điều mà ZMD cần phải phân tích kỹ.
Hơn nữa, ở vòng đấu chính thức, các đội top bị lật kèo không phải là hiếm. Như năm ngoái, đội Thịnh Đường là ví dụ điển hình khi là một đội top mà ngay vòng đầu đã bị đánh bại bởi một đội ngựa đen vừa từ vòng loại phá vây lên, kết quả là ngay cả vòng thứ hai của giải đấu chính thức cũng không vào được, bị fan của chiến đội chỉ trích trên Weibo suốt ba ngày ba đêm, tình hình vô cùng khốc liệt.
Mọi người ăn cơm tối xong, bảo mẫu trong căn cứ cũng tiện tay chuẩn bị một ít trái cây cho họ. Ăn xong thì vừa kịp tới 7 giờ tối, là thời gian bắt đầu vòng loại phá vây.
Phòng khách căn cứ ZMD có đặt một chiếc TV màn hình lớn cực kỳ hiện đại, kèm cả dàn âm thanh chất lượng cao, với giá cả rất xa xỉ. Bình thường dùng để xem phim thì cảm giác còn hơn cả đi xem phim ở rạp. Nhưng các thành viên ZMD lại rất ít khi dùng chiếc TV này, thỉnh thoảng rảnh rỗi nghỉ ngơi thì La Bạch Bạch mới ghé qua coi vài bộ phim truyền hình không mấy bổ ích.
Trước TV là một dãy ghế sô pha mềm mại sang trọng, trên bàn trà để sẵn trái cây và đồ ăn vặt. Phó Châu ôm theo laptop, thong thả đi đến, chọn một chỗ ngồi xuống.
“Xem thi đấu mà còn ôm laptop chi vậy giám đốc Phó!”
La Bạch Bạch khó chịu nói: “Sao còn làm việc nữa, phá hỏng không khí quá!”
“Tôi làm vậy là vì ai hả?”
Phó Châu trợn trắng mắt, bực bội nói: “Việc chiến đội nhiều như thế, không lẽ cậu tới làm thay tôi?”
La Bạch Bạch rụt cổ, im re.
Cậu ấy nhìn quanh một vòng, định ngồi xuống cạnh Dương Vân Triệt, nhưng bị anh liếc mắt trừng cho một cái: “Ngồi bên Tiêu Nam đi.”
“Anh Tiêu ơi!”
La Bạch Bạch mặt mày thảm thương nhào vào lòng Tiêu Nam: “Đội trưởng ghét em rồi, em hết sức hút rồi đúng không huhuhu…”
“Anh đâu có nhớ em có sức hút hồi nào đâu.”
Tiêu Nam né người ra: “Sô pha to cỡ đó, có thể ngồi cách anh xa một chút không?”
Đang nói thì Trần Tinh Nhiên từ trên lầu đi xuống, tay cầm ly nước, vừa uống vừa đi về phía bọn họ.
Cậu vừa mới tắm xong, người vẫn còn thoảng mùi sữa tắm và hơi nước ấm, tóc ướt nửa đầu, vài sợi dính trên trán, mặc một bộ đồ rộng thùng thình, nhìn qua mang theo vài phần vẻ lười nhác.
Dương Vân Triệt giả vờ chăm chú nhìn TV, nhưng ánh mắt lại không nhịn được cứ liếc về phía Trần Tinh Nhiên.
“Tinh Nhiên.”
Phó Châu ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính: “Chuyện lần trước, tôi đã liên hệ với bên Liên Minh rồi, sẽ không ảnh hưởng gì đến cậu đâu.”
Y đang nói đến chuyện Trần Tinh Nhiên ở bệnh viện lần trước. Phó Châu đã báo cáo với Liên Minh chuyên nghiệp rồi, coi như đã giải quyết xong.
“Ừm.”
Trần Tinh Nhiên gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói: “Cảm ơn anh Phó.”
“Cảm ơn cái gì.”
Phó Châu bất lực: “Mấy đứa đừng gây chuyện nữa, lo mà chuẩn bị thi đấu thật tốt, đánh ra thành tích rồi chia tiền thưởng cho tôi một ít là được, khỏi cảm ơn bằng lời.”
Trần Tinh Nhiên bật cười: “Ok.”
Sau vụ Phó Châu mắng bọn họ, mấy ngày liền y không thèm nói chuyện với Dương Vân Triệt và Trần Tinh Nhiên, mặt nặng như chì. Rõ ràng trong lòng vẫn còn giận. Sau đó Trần Tinh Nhiên chủ động đến tìm nói chuyện tử tế, lại hứa sẽ không làm chuyện bậy bạ nữa, lúc đó Phó Châu mới chịu dịu xuống.
Từ lúc Trần Tinh Nhiên gia nhập ZMD đến giờ, với tư cách giám đốc chiến đội, Phó Châu phải lo hết mọi chuyện lớn nhỏ, cũng giúp đỡ cậu rất nhiều. Ngày thường cũng quan tâm cậu không ít, nên trong lòng Trần Tinh Nhiên vẫn luôn thấy biết ơn y.
“Nhiên Bảo, tắm xong rồi hả?”
La Bạch Bạch lại gần nhìn Trần Tinh Nhiên từ trên xuống dưới: “Giờ trông anh giống kiểu cậu chủ nhà giàu trong phim truyền hình ấy, kiểu đang mặc áo choàng ở biệt thự uống rượu vang đỏ á.”
Trần Tinh Nhiên bật cười: “Thật à?”
“Em ngồi cạnh anh nha, cùng xem trận đấu.” La Bạch Bạch nói.
Trần Tinh Nhiên không có ý kiến: “Ừ, được.”
Dương Vân Triệt: “!”
Anh trơ mắt nhìn Trần Tinh Nhiên ngồi xuống đầu bên kia của sô pha, La Bạch Bạch thì thuận tay ngồi ngay bên cạnh cậu, hai người vừa nói vừa cười, vừa xem TV. Dương Vân Triệt cứng đờ quay đầu, nhìn chỗ trống bên cạnh mình, vẻ mặt đầy u sầu.
Trên màn hình TV, các tuyển thủ của nhóm đầu tiên trong vòng loại phá vây đã lần lượt vào chỗ. Sân đấu điện tử rộng lớn như vậy, khoảng trăm cabin thao tác được sắp xếp ngay ngắn bên trong, xung quanh là biển người giơ lightstick hò reo cổ vũ, phía trên là màn hình thực tế ảo siêu lớn, khung cảnh cực kỳ hoành tráng.
“Thi đấu chuyên nghiệp nhìn oách ghê.”
Trần Tinh Nhiên lần đầu tiên xem Cúp Túc Mệnh qua livestream, có chút kinh ngạc thốt lên.
“Cái này vẫn còn là bình thường thôi, mới chỉ là vòng loại, sân thi đấu này cũng không tính là quy mô lớn.”
La Bạch Bạch nhún vai: “Chờ tới khi vào vòng đấu chính thức, thậm chí là chung kết, quy mô còn lớn gấp mấy lần. Như lần trước trận chung kết, tụi em đấu ở Trung tâm Điện Tử Tinh Không, chính là sân đấu lớn nhất ở thủ đô đó. Trần nhà cao ngút, khán giả đông nghịt, ánh đèn sáng choang, lúc đó mới gọi là hoành tráng thực sự.”
Trần Tinh Nhiên gật gù, cậu từng nghe nói tới Trung tâm Thi đấu Điện tử Tinh Không ở thủ đô, nhưng chưa từng tới bao giờ, nghe vậy thì trong lòng cũng thấy có chút mong đợi.
Nếu là ở kiếp trước, mà vòng đấu cổ võ cũng có được quy mô thi đấu lớn như vậy, có nhiều cao thủ tranh tài nở rộ thì tốt biết bao...
“La Bạch Bạch.”
Dương Vân Triệt nãy giờ không lên tiếng bỗng nhiên mở miệng: “Ra phòng khách lấy giùm tôi ly nước đi.”
“Hả?”
La Bạch Bạch ngớ người, hơi không muốn nhúc nhích: “Anh Vân, anh tự đi lấy không được à… Em ngồi xuống rồi hay là anh gọi dì Đồng rót nước cho?”
“Lần sau nhặt được nguyên bộ cung tiễn Hồn Ngọc, cho cậu chơi một ván.”
Dương Vân Triệt đưa ra điều kiện.
La Bạch Bạch lập tức bật dậy: “Chờ chút, em đi lấy ngay cho!”
Cậu ấy hí hửng đứng lên, ra phòng khách rót nước mang vào, còn chu đáo bỏ thêm miếng chanh. Nhưng lúc trở về phía trước sô pha thì lại phát hiện chỗ của mình đã bị Dương Vân Triệt ngồi mất.
“Ủa anh Vân, anh làm gì vậy?”
La Bạch Bạch ngơ ngác: “Bên kia ngồi không ngon lành à?”
Dương Vân Triệt đáp tỉnh bơ: “À, hơi nóng, tôi qua đây cho thoáng.”
“… Nóng?”
La Bạch Bạch tròn mắt ngạc nhiên. Hệ thống thông gió của căn cứ ZMD là loại cao cấp, hơn nữa bây giờ cũng sắp sang cuối thu rồi, làm gì có chuyện nóng?
Dương Vân Triệt nhận ly nước từ tay hắn, uống một ngụm như vô tình nói: “Cảm ơn, cậu ngồi bên kia đi.”
“Nhưng mà…”
La Bạch Bạch gãi đầu, định nói gì đó.
“Mau đi đi, trận đấu bắt đầu rồi, đừng chắn màn hình.”
Dương Vân Triệt nhẹ ho một tiếng, thúc giục.
“… Ờ.”
La Bạch Bạch tủi thân liếc anh một cái, ngoan ngoãn chuyển qua ngồi vào chỗ Dương Vân Triệt lúc nãy.
Trần Tinh Nhiên khó hiểu liếc nhìn Dương Vân Triệt đang ngồi ngay bên cạnh mình, cũng cảm thấy có gì đó không đúng: “Nóng à?”
Đôi mắt màu hổ phách đầy nghi hoặc của cậu khẽ ngước lên. Từ góc nhìn của Dương Vân Triệt, có thể thấy những lọn tóc xoăn ướt dính nhẹ lên trán, vài sợi tóc vắt ngang lông mày, dưới đó là hàng mi dài như lông quạ và đôi môi ướt mềm với đường nét đẹp đẽ. Hương sữa tắm cùng hơi nước từ người thiếu niên tỏa ra nhè nhẹ, len lỏi vào mũi anh.
Dương Vân Triệt vội vã tránh ánh mắt cậu, lúng túng nói: “… Ừ, nóng thật.”