Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 13: Kẻ Điên
Ma Tôn Mang Thai Con Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ma đầu! Kẻ điên! Ta nhất định phải xem ngươi… chịu báo ứng thế nào!” Kẻ đó trừng mắt nhìn Tạ Trích Tinh.
Tạ Trích Tinh làm như không nghe thấy, quay đầu nhìn Tiêu Tịch Hòa: “Bị thương sao?”
Tiêu Tịch Hòa vô thức che đi vết xước trên cánh tay: “Không… không bị thương.”
“Ngươi mất hết lương tâm, chết không toàn thây…”
Kẻ đó vẫn không ngừng mắng chửi. Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ nuốt nước bọt, chỉ thấy Tạ Trích Tinh nhếch mép cười đầy hiểm ác, quay lại hỏi kẻ đó: “Ngươi nói gì?”
Kẻ đó thù hận ngút trời: “Ta nói… Á!”
Theo tiếng hét thảm, Tiêu Tịch Hòa run bắn người.
Nếu nói pha phản công nhanh gọn vừa rồi khiến cô vừa căng thẳng vừa choáng váng thì những gì xảy ra sau đó, quả thật không thể nào chấp nhận nổi ——
Tạ Trích Tinh rút thanh kiếm đang ghim trong lòng bàn tay kẻ đó ra, rồi men theo kinh mạch mà rạch lên từng tấc một. Mũi kiếm đi đến đâu, gân cốt lộ ra đến đó, máu thịt be bét, máu tươi tuôn xối xả, nhuộm đỏ cả lá khô dưới chân.
Ban đầu kẻ đó còn chửi rủa, mắng Tạ Trích Tinh, cũng mắng cô. Dần dần, tiếng chửi biến thành tiếng cầu xin, rồi hóa thành tiếng khóc than. Giọng nói yếu ớt bị gió cuốn đi, nghe như oán linh vương vấn chốn nhân gian.
Khi sợi gân thứ ba bị cắt đứt, tiếng khóc cũng im bặt. Hắn ta như con cá sắp chết, nằm sấp trên đất, đôi mắt trợn trừng vô hồn. Mặt Tạ Trích Tinh dính đầy máu, trông hệt như tu la bước ra từ địa ngục, hắn vui vẻ nhếch mép nhìn 'kiệt tác' của mình, đang chuẩn bị ra tay tiếp thì phía sau truyền đến một giọng nói run rẩy: “Hay là… cứ giết quách hắn ta luôn đi…”
Tạ Trích Tinh hơi dao động, nhìn kẻ kia một lúc rồi đâm thẳng kiếm vào tim hắn ta. Kẻ đó giật giật mấy cái rồi tắt thở hẳn.
Cả khu rừng chìm vào tĩnh lặng.
Tạ Trích Tinh vứt thanh kiếm trong tay, ghê tởm nhìn xác chết với vẻ mặt hung dữ trên mặt đất, rồi mới từ từ đi về phía Tiêu Tịch Hòa. Trên mặt hắn vẫn còn vệt máu, sắc đỏ ấy càng làm nổi bật đôi lông mày đen như mực, khiến đường nét khuôn mặt hắn thêm rõ ràng và sắc bén. Dù kẻ xâm nhập đã chết, khí tức sát phạt quanh hắn vẫn chưa tan, vừa nóng bỏng lại vừa lạnh thấu xương.
Cuối cùng, hắn dừng cách Tiêu Tịch Hòa một bước, nhìn xuống chỗ cô đang che tay. Một lúc sau, hắn cười khinh miệt: “Đây mà gọi là không bị thương sao?”
Tiêu Tịch Hòa nhìn theo ánh mắt hắn thì thấy dưới kẽ tay, bên trong ống tay áo rách có vệt máu mờ. Cô ngượng ngùng khẽ nói: “Vết thương nhỏ thôi, không đau đâu.”
“Người sợ chết như cô mà còn nói không đau, bị bọn chúng dọa đến ngốc rồi à?” Tạ Trích Tinh chợt nhếch môi cười khẩy, định nắm cổ tay cô để kiểm tra.
Tiêu Tịch Hòa không ngờ hắn lại ra tay bất ngờ như vậy, hoảng hốt né tránh theo phản xạ.
Hành động né tránh ấy hoàn toàn là phản xạ bản năng, đến khi nhận ra thì đã muộn. Ngẩng đầu lên, cô bắt gặp gương mặt vô cảm của Tạ Trích Tinh.
Bàn tay Tạ Trích Tinh vẫn dừng giữa không trung, ánh mắt đã không còn nét cười: “Cô sợ ta.”
Tiêu Tịch Hòa muốn biện hộ, nhưng đối mặt với đôi mắt lạnh lẽo của hắn lại không nói nên lời.
Không khí quanh Tạ Trích Tinh như sắp bùng nổ. Tiêu Tịch Hòa cảm nhận được tâm trạng của hắn, ngay cả hơi thở cũng bắt đầu trở nên khó khăn. Khi cô định lùi lại một bước, giọng hắn vang lên, nửa như đùa nửa như thật: “Còn dám lùi thêm một bước nữa, ta sẽ chặt chân cô.”
Hắn như đang đùa, nhưng Tiêu Tịch Hòa biết hắn nói thật, cô không dám cử động nữa.
Cô nghe lời đứng yên, nhưng Tạ Trích Tinh lại càng thêm bực dọc, nhất là khi nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt cô, khí tức quanh hắn lại càng trở nên lạnh buốt.
Tiêu Tịch Hòa biết lúc này mình phải dỗ dành hắn, nhưng môi mấp máy mãi mà chẳng nói nổi một lời. Đang do dự, chợt phía xa vang lên tiếng động ồn ào. Cô sững sờ quay đầu, thì thấy vị trưởng lão ngoại môn phái Côn Lôn từng đến trước đó, đang dẫn theo người đi về phía này.
Cô giật mình, vội vàng nhặt lấy chiếc áo choàng tàng hình mà đám người kia vứt trên đất, lúng túng khoác lên người. Đợi cô mặc xong, vị trưởng lão ngoại môn cũng đến trước mặt, lạnh lùng chất vấn Tạ Trích Tinh: “Tạ Trích Tinh, ngươi không định giải thích sao?”
Ánh mắt Tạ Trích Tinh lạnh lùng: “Cút.”
“Ngươi…”
“Nhiều người như vậy dễ dàng vượt qua phòng thủ của Côn Lôn, mà ngươi lại tình cờ xuất hiện ở đây.” Ánh nhìn của Tạ Trích Tinh đầy sát khí: “Rốt cuộc, ai mới là kẻ phải giải thích?”
Vị trưởng lão lập tức trợn mắt: “Ý ngươi là ta cố ý thả người vào để hại ngươi à?”
Tạ Trích Tinh chẳng buồn nói thêm nửa lời. Hắn tung một cước đá bật thanh trường kiếm trên đất, rồi vung tay đánh ra, lưỡi kiếm lập tức xuyên qua bụng trưởng lão. Vị trưởng lão trợn mắt, không thể tin nổi Tạ Trích Tinh lại dám ra tay thật.
“Trưởng lão…”
“Tu trưởng lão!”
Những người đi cùng hôm nay đều là đệ tử ngoại môn, thực lực không mạnh, thấy trưởng lão bị thương thì lập tức hoảng loạn, chẳng còn tâm trí chiến đấu. Mấy đệ tử từng gây rắc rối cho Tạ Trích Tinh cũng có mặt, nhìn thấy hắn ra tay như thế, ai nấy đều sợ đến run rẩy.
“Bây giờ lập tức đưa ra khỏi Bối Âm Cốc, với tu vi của ông ta còn chút hy vọng.” Tạ Trích Tinh từ tốn lên tiếng: “Về nói với Chưởng môn các ngươi, nếu không muốn mười vạn ma binh của Ma giới huyết tẩy Côn Lôn thì hãy quản cho chặt người của phái Côn Lôn.”
Các đệ tử ngoại môn không dám cãi nửa lời, vội vàng khiêng vị trưởng lão rời đi.
Những người này vội vàng đến vội vàng đi như đang diễn một vở hài kịch hoang đường buồn cười. Tiêu Tịch Hòa hơi thả lỏng, vùng vẫy cởi chiếc áo choàng không vừa vặn, rồi ngẩng đầu nhìn hắn đầy mong chờ: “Ma Tôn…”
Ánh mắt Tạ Trích Tinh lạnh lùng.
Tiêu Tịch Hòa im miệng.
Tạ Trích Tinh lạnh lùng quay người bỏ đi.
Tiêu Tịch Hòa muốn đuổi theo, nhưng không để ý dưới chân, suýt nữa vấp phải xác chết máu thịt be bét. Cô rùng mình. Đến khi ngẩng đầu lên thì hắn đã biến mất.
… Thôi, cứ để hắn nguôi giận đi đã, giờ mà đến chỉ tổ khiến hắn càng thêm chán ghét.
Tiêu Tịch Hòa liếc thi thể lần cuối, cố nén cơn buồn nôn rồi chạy đi thật nhanh. Sau khi chạy thẳng đến bên suối rửa mặt, cô mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Buổi trưa hôm ấy cô làm một bàn cơm đầy đủ, nhưng Tạ Trích Tinh không đến.
Cô ngẩn người trước bàn nhỏ, chờ mãi đến khi hoàng hôn buông xuống mới sực tỉnh, cất thức ăn nguội vào túi Càn Khôn rồi lại nấu một bàn mới.
Nhưng Tạ Trích Tinh vẫn không đến, cô chờ mãi chờ mãi, chờ đến tận giữa đêm mới do dự đi về chỗ Tạ Trích Tinh ở. Để tránh những xác chết, cô còn cố ý đi đường vòng.
Đến bãi đất nhỏ, cô thò đầu nhìn vào: “Ma Tôn?”
Không ai đáp, nhưng cô biết Tạ Trích Tinh ở trong lều.
Hắn vẫn chịu ngủ trong cái lều do cô dựng, điều này khiến cô thở phào, lưng cũng hơi thẳng lên: “Ta làm khoai lang kéo sợi với gà lá sen, ngài có muốn ăn không?”
Vẫn không có tiếng đáp lời.
“… Nếu ngài muốn ăn gì khác thì hãy nói với ta, ta sẽ làm cho ngài.” Tiêu Tịch Hòa do dự đi về phía lều.
Khi sắp chạm đến lều, bên trong vang lên một giọng trầm khàn đầy lạnh lẽo: “Cút.”
Chân Tiêu Tịch Hòa dừng lại, không dám tiến thêm.
Rừng cây tĩnh lặng, ánh trăng lạnh lẽo rọi xuống, chiếu sáng một khoảng đất nhỏ.
Cô đứng yên rất lâu, mới khẽ nói: “Xin lỗi, ta không cố ý sợ ngài, ta chỉ là… từ nhỏ đến giờ chưa từng thấy cảnh tượng như vậy…”
Nếu nói ngay lúc đó còn có vài phần thuyết phục, thì giờ nói ra lại chỉ như lời chống chế vụng về.
“Ma Tôn đại nhân, ta không cố ý, lúc đó… ta chỉ là… không kịp kiểm soát. Khi ấy ngài thực sự có phần đáng sợ.” Tiêu Tịch Hòa ngượng ngập bổ sung, tiếc là người trong lều hoàn toàn không quan tâm, chẳng chịu nói với cô lời nào.
Cô hoàn toàn bất lực, đứng ngoài lều mãi, chỉ thấy đêm nay thật lạnh, lạnh buốt cả người lẫn trong tim.
… Lạnh? Tiêu Tịch Hòa sững lại, ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng tròn to tỏa sáng trên cao, lúc ấy mới sực nhớ ra hôm nay là Trung Thu.
Trung Thu…
Tiêu Tịch Hòa nhìn lều một lát, cuối cùng không nhịn được bước vào.
Trong lều, sắc mặt Tạ Trích Tinh tái nhợt, nhíu mày tựa bên giường. Trên người hắn phủ một lớp sương lạnh mỏng, ngay cả lông mi cũng đọng băng giá.
Tiêu Tịch Hòa vừa vào lều đã cảm nhận được cái lạnh thấu xương, sững sờ một lúc rồi vội tiến lên: “Ma Tôn, ngài không sao chứ?”
Khi cơ thể lạnh đến cực hạn, dù chỉ bị chạm nhẹ cũng đau thấu xương tủy. Tạ Trích Tinh đột nhiên ngước mắt, ánh mắt còn lạnh hơn cả sương tuyết giá: “Cút ra ngoài.”
“… Sao lần này lại nghiêm trọng thế?” Tiêu Tịch Hòa nắm lấy tay hắn, sương giá trên tay hắn dần tan đi.
Tạ Trích Tinh lạnh lùng định rút tay ra, nhưng Tiêu Tịch Hòa nhận ra ý định đó, lập tức nắm chặt hơn: “Dù có tức giận thì cũng phải đợi qua đêm nay đã, rồi tính sau.”
“Không cần cô lo.” Ngay cả khi Tạ Trích Tinh mở miệng nói chuyện, hơi thở của hắn cũng hóa thành khói trắng lạnh lẽo.
Tiêu Tịch Hòa ôm chặt lấy hắn: “Nơi này chỉ có hai chúng ta, ta không lo thì ai lo?”
Tạ Trích Tinh không vui, giơ tay định đẩy cô ra, Tiêu Tịch Hòa ôm người chặt hơn, khịt mũi rồi nhỏ giọng lên tiếng: “Ma Tôn…”
Tiếng “Ma Tôn” ấy run rẩy như đang chịu đựng nỗi oan ức lớn, nghe như sắp khóc đến nơi. Lưng Tạ Trích Tinh căng cứng, cuối cùng không đẩy cô ra nữa.
Cảm nhận được hắn đã chịu yên, Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ thở phào, ôm chặt lấy hắn như bạch tuộc quấn thân, không khỏi than thầm trong lòng: Người hắn thật lạnh, lạnh đến mức khiến cô nói chuyện cũng run cả lên.
Cô đến Bối Âm Cốc đã hơn 1 năm, đây là lần thứ ba Tạ Trích Tinh phát bệnh, cũng là lần nghiêm trọng nhất, ngay cả sương tuyết cũng dày đặc hơn bình thường. Dù đã ôm lấy hắn, sương tuyết vẫn chưa tan hết, Tạ Trích Tinh càng không có dấu hiệu ấm lên.
Lần đầu gặp tình huống như vậy, Tiêu Tịch Hòa bồn chồn lo lắng: “Ma Tôn, ngài có thấy khá hơn chút nào chưa?”
Tạ Trích Tinh im lặng.
Cô ngẩng đầu lên thì thấy Tạ Trích Tinh nhíu chặt mày, ngay cả môi cũng phủ một lớp băng trắng.
“Ma Tôn, chỗ kia.” Tiêu Tịch Hòa khẽ hất cằm về phía môi hắn.
Tạ Trích Tinh nhìn cô: “Gì?”
Tiêu Tịch Hòa bĩu môi ra hiệu.
Tạ Trích Tinh nhíu mày sâu hơn.
Tiêu Tịch Hòa hết cách, đành đưa một ngón tay chỉ lên môi hắn. Lớp sương giá tan biến, trong lòng cô lập tức thấy dễ chịu hẳn.
Tạ Trích Tinh nhìn cô chằm chằm, một lúc lâu sau đột nhiên môi hắn cử động, cắn lấy ngón tay cô.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Cô thử rút tay lại, ai ngờ hắn càng cắn chặt hơn, Tiêu Tịch Hòa chỉ có thể bất lực lên tiếng: “Ma Tôn.”
Tạ Trích Tinh hờ hững nhìn cô, cuối cùng cũng chịu buông ra..
Tiêu Tịch Hòa nhìn dấu răng mờ mờ trên tay, u ám liếc hắn rồi lại chui rúc vào lòng hắn.
Đêm càng khuya, sương càng nặng, cả hai đều cảm thấy lạnh thấu xương.
Nếu cứ tiếp tục như thế này, Tạ Trích Tinh có chết rét hay không cô không biết, nhưng chắc chắn cô sống không nổi. Nhận ra sự thật này, Tiêu Tịch Hòa run rẩy ngẩng đầu: “Ma Tôn, thế này không ổn đâu, chúng ta phải nghĩ cách khác”
Tạ Trích Tinh cố gắng mở mắt, lười biếng nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt: “Hay là… chúng ta cởi hết quần áo?” Cô nghĩ, dùng thân nhiệt truyền qua da, chắc chắn sẽ hiệu quả hơn là qua lớp áo.
Tạ Trích Tinh tỉnh táo ngay lập tức.