Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 17: Tìm Chốn Nương Thân
Ma Tôn Mang Thai Con Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Hắt xì!” Tiêu Tịch Hòa khẽ rùng mình, nghi hoặc quay đầu nhìn quanh.
… Không có ai theo sau, vậy mà sao cô lại cảm thấy sống lưng lạnh toát? Cô xoa xoa thái dương, chỉ nghĩ gần đây mình đã nghe quá nhiều tin tức về việc Tạ Trích Tinh đến Hợp Hoan Tông, nên mới tự mình hoảng sợ như vậy.
Cô thở nhẹ một hơi, ổn định tâm trạng rồi nhìn về phía cánh cổng khá khiêm tốn phía trước, biết mình đã tìm được một nơi trú ẩn lý tưởng —
Dược Thần Cốc, một Tiên môn chuyên dành cho y tu.
Bởi vì người trong Tu Tiên giới hiếm khi ốm đau, đa số vết thương cũng có thể tự hồi phục. Hơn nữa, xu hướng tu tiên hiện nay khá vội vàng, ai nấy đều chỉ muốn tu luyện nhanh chóng để trở nên mạnh hơn, không còn thiết tha cứu người giúp đời, vì vậy rất ít người muốn học y thuật. Điều đó khiến Dược Thần Cốc ngày càng vắng vẻ, cả Cốc chủ lẫn đệ tử chỉ còn vỏn vẹn ba bốn người.
Còn Tiêu Tịch Hòa chọn môn phái này, thứ nhất, những người ở đây chuyên tâm nghiên cứu y thuật, ngoài việc thỉnh thoảng ra ngoài chữa bệnh, họ gần như sống tách biệt với thế giới bên ngoài, cô trốn ở đây sẽ không dễ dàng bị phát hiện. Thứ hai, trong nguyên tác dài 500 nghìn chữ, dù môn phái này chỉ được miêu tả chưa đến 300 chữ, nhưng lại tiết lộ một thông tin vô cùng quan trọng —
Cốc chủ Dược Thần Cốc từng cứu mạng cha ruột của Tạ Trích Tinh, đồng thời cũng là Ma chủ Tạ Vô Ngôn.
Tạ Trích Tinh mồ côi mẹ từ nhỏ, được Tạ Vô Ngôn tự tay nuôi lớn. Tính tình hắn tuy hung bạo, thất thường, nhưng lại vô cùng hiếu kính với phụ thân. Liễu Giang, Cốc chủ Dược Thần Cốc, nổi tiếng yêu thương đệ tử như con ruột. Chỉ cần cô trở thành đệ tử của ông, thì sau này nếu thân phận bị bại lộ mà Tạ Trích Tinh thực sự tìm đến gây khó dễ, có lẽ Liễu Giang sẽ ra mặt cầu xin Tạ Vô Ngôn tha thứ cho cô.
Nếu Tạ Vô Ngôn đã lên tiếng… thì chắc Tạ Trích Tinh sẽ nghe lời thôi nhỉ?
Tiêu Tịch Hòa thở nhẹ một hơi, vẻ mặt nghiêm túc bước đến trước cổng, gõ nhẹ ba tiếng lên cánh cổng.
Có người nhanh chóng ra mở cửa, là một phụ nữ trung niên chừng 40 tuổi, với thái độ niềm nở hỏi: “Đến khám bệnh hay mua thuốc?”
“Ta đến bái sư.” Tiêu Tịch Hòa vội nói.
Người phụ nữ sững người, dường như có chút phân vân.
… Dược Thần Cốc quanh năm vốn thiếu người, thấy có kẻ đến bái sư chẳng phải nên mừng rỡ sao? Cớ sao lại lộ vẻ khó xử như vậy? Tiêu Tịch Hòa bỗng cảm thấy bất an, vội hỏi: “Có chuyện gì sao ạ?”
“Không sao… Cô hãy theo ta vào đã.” Người phụ nữ nói, rồi cúi đầu đi vào trong.
Tiêu Tịch Hòa vội vàng bước theo.
Dược Thần Cốc được núi bao quanh, ở giữa có một con sông dài xuyên suốt, nhìn sơ qua gần giống Bối Âm Cốc, nhưng môi trường lại hoàn toàn khác biệt. Ở đây trồng phần lớn là cây cảnh, thân cây lớn nhất cũng chỉ bằng miệng chén, cao không quá ba bốn mét, không che chắn ánh nắng nên không khí cũng khô ráo ấm áp, tỏa ra một chút hương ngọt dịu.
Tiêu Tịch Hòa thấy hoàn cảnh này, càng muốn ở lại.
Đi tiếp về phía trước, mùi hương ngọt ngào trong không khí dần bị thay thế bởi vị đắng của dược liệu. Tiêu Tịch Hòa thò đầu nhìn, thấy cách đó không xa có một sân lớn phơi đầy dược liệu, bên trái là nhà bếp đang bốc khói trắng, bên trong có bóng người thấp thoáng, dường như đang sắc thuốc.
Người phụ nữ dẫn cô đi đến giữa sân rồi dừng lại, quay đầu nhìn cô nói: “Cô đợi ở đây, ta vào hỏi ý kiến Cốc chủ.”
“Vâng ạ.” Tiêu Tịch Hòa gật đầu đồng ý.
Người phụ nữ gật nhẹ đầu, rồi quay người vào nhà bếp.
Tiêu Tịch Hòa đứng một mình trong sân, không nhịn được nhìn ngắm xung quanh. Nửa năm nay tuy phải trốn chui trốn lủi, nhưng cô cũng mở mang được nhiều hiểu biết. So với các Tiên môn khác thì Dược Thần Cốc quả thật nghèo nàn đáng thương, đừng nói đến lầu cao cung điện, ngay cả nhà ngói cũng chỉ có hai ba gian, gian lớn nhất để ngỏ cửa, có thể lờ mờ thấy kệ thuốc bên trong.
Cô đang mải mê nhìn thì bỗng từ trong bếp truyền ra một giọng nói cáu kỉnh: “Ta đã nói không nhận là không nhận, bà đừng có khuyên ta nữa!”
“Ông nhỏ tiếng thôi!” Là giọng của người phụ nữ.
Tiêu Tịch Hòa quay đầu nhìn lại.
Tông giọng gắt gỏng lại còn nâng cao hơn: “Ta không thích nói nhỏ đấy! Đừng tưởng ta không biết những kẻ này nghĩ gì, Tiên môn khác không nhận thì chạy đến coi nơi đây như lựa chọn thứ hai, đợi sau này dùng đủ linh dược vun đắp căn cơ rồi bỏ đi theo chỗ khác, ý đồ rõ ràng như ban ngày, chẳng lẽ coi ta là kẻ ngốc sao?”
“Ôi ông thật là… Chưa gặp người ta đã phán xét, có vội vàng quá không?” Người phụ nữ bất lực khuyên giải.
Người kia mỉa mai hừ một tiếng: “Kiểu người này ta thấy nhiều rồi, giờ bà đuổi nó đi đi, Dược Thần Cốc ta không bao giờ làm bàn đạp cho ai!”
“Thế thì ít nhất ông cũng gặp một lần, biết đâu lại ưng mắt?” Người phụ nữ tiếp tục thuyết phục.
Chốc lát sau, người phụ nữ dẫn một ông lão râu trắng bước ra, Tiêu Tịch Hòa và ông lão vừa nhìn mặt nhau, cười ngượng nghịu.
Ông lão hừ một tiếng, bực bội nhìn người phụ nữ: “Gặp rồi, giờ có thể đuổi nó đi chưa?”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
“Ông chả hỏi han gì cả!” Người phụ nữ không khỏi trừng mắt nhìn ông ấy.
Khí thế của ông lão lập tức yếu đi, nhưng vẫn rất bực bội: “Có gì mà phải hỏi, đến cả khuôn mặt cũng là giả, thì làm sao có thể thành tâm bái sư được?”
Tiêu Tịch Hòa giật thót: “Sao ngài biết?” Khi rời Bối Âm Cốc, cô vẫn dùng khuôn mặt thật của mình, nhưng từ khi biết tin Tạ Trích Tinh đã đến Hợp Hoan Tông, cô liền thay đổi thành một dung mạo khác hoàn toàn.
Dung mạo này thuộc dạng đại trà, bình thường mà chân thực, đáng tin hơn cả khuôn mặt xinh đẹp lúc đầu cô biến hóa, vậy mà ông ấy vừa nhìn qua đã phát hiện?
Đây là câu đầu tiên cô nói với ông lão, thậm chí ông ấy còn không buồn liếc cô, nhưng vẫn cáu kỉnh giải thích: “Tướng mạo, chiều cao, cân nặng của mỗi người đều phải hài hòa với nhau. Đường nét khuôn mặt và khí vận của cô vừa nhìn đã thấy không khớp với khung xương vốn có. Chắc đến bái sư cũng định dùng tên giả phải không?”
Tiêu Tịch Hòa quả thật định dùng tên giả để bái sư, nghe vậy thì cười ngượng nghịu.
Ông lão cũng không quan tâm đến cô, quay đầu quở trách người phụ nữ: “Đừng gặp ai cũng dẫn về, nhìn nó là biết gặp rắc rối ở ngoài rồi tìm chỗ trốn. Người không rõ lai lịch như thế này, nơi khác tránh còn không kịp, bà thì giỏi rồi, chẳng hỏi gì hết đã đưa về cho ta!”
“Chẳng phải vì thấy ông thiếu người nên ta mới định tìm người giúp đỡ ông đó sao?” Người phụ nữ hơi bực bội.
Ông lão cười khẩy: “Bà hay tìm người lắm, nhưng tìm về toàn là những kẻ chẳng ra sao, có đứa nào dùng được không?”
“Sao ông không nói là vì ông xấu tính nên mới đuổi người ta đi?” Người phụ nữ bị châm chọc vài câu, giọng điệu cũng không tốt.
Nghe bà ấy nói tính mình không tốt, ông lão nổi đóa: “Bà bảo ai xấu tính cơ?”
“Bây giờ ông đang giả vờ đấy!”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Có ai cứu cô với!
Cô cũng không ngờ là mình chỉ muốn bái sư thôi, giờ không những chẳng thành mà còn trở thành mồi lửa cho cuộc nội chiến trong môn phái người ta, chỉ có thể gượng gạo tiếp tục can ngăn.
Tiếc là hai người càng cãi càng hăng, trông có vẻ như sắp đánh nhau. Tiêu Tịch Hòa đau đầu như búa bổ, đang nghĩ có nên lẻn đi không thì ngoài sân vang lên tiếng khóc từ xa đến gần.
Ba người trong sân cùng quay đầu thì thấy một tiểu cô nương chừng mười lăm, mười sáu tuổi vừa khóc vừa chạy tới, lao thẳng vào lòng ông lão, khóc nức nở: “Cha! Mẹ! Sư tỷ sắp không qua khỏi rồi, người mau đi cứu sư tỷ đi!”
Cha? Mẹ? Tiêu Tịch Hòa quay đầu nhìn ông lão và người phụ nữ, khóe miệng hơi giật. Lúc trước cô cứ tưởng người phụ nữ này là đệ tử của ông lão, còn nghĩ đệ tử này gan to thật, dám cãi sư phụ như vậy, hóa ra họ là vợ chồng.
“Nửa canh giờ trước ta đã nói với con rồi, thai lớn khó sinh, đứa bé và nó chỉ có thể giữ lại một. Con cứ nhất quyết muốn giữ cả hai, thế này chẳng phải một xác hai mạng sao.” Sắc mặt ông lão khó coi.
Tiểu cô nương khóc càng dữ dội: “Nhưng mà, sư tỷ không muốn làm hại đứa bé.”
“Vậy thì chỉ có thể hy sinh nó.” Ông lão nhíu mày.
“Đó là sư tỷ của con! Sao cha có thể dễ dàng hy sinh sư tỷ!” Tiểu cô nương khóc nức nở phản đối.
Ông lão còn định nói gì, người phụ nữ bên cạnh bất mãn lên tiếng: “Ông không thể tự mình đi xem thử sao? Biết đâu còn có cơ hội? Liên Nhi đã theo ta và ông bấy nhiêu năm rồi, ông chẳng niệm chút tình nghĩa nào sao?”
Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ gật đầu.
“Niệm tình nghĩa gì? Ngay từ đầu ta đã bảo nó đã lớn tuổi khó sinh, là nó nhất quyết muốn có con, còn lén lút chạy ra ngoài giao phối với heo rừng, giờ gặp chuyện lại đòi ta niệm tình nghĩa sao!” Ông lão giận điên người: “Nếu ta cứu được thì cớ sao ta lại nói chỉ có thể giữ một?”
Tiêu Tịch Hòa nghe vậy, vẻ mặt hơi phức tạp… Sao đệ tử sắp chết đến nơi rồi mà ông ấy vẫn có thể nói những lời vô tình như vậy, dù không cứu được cũng ít nhất nên đến xem xét một lần chứ. Hơn nữa ông ấy mắng chửi người cũng thật thô tục quá đi, còn chửi cả bạn đời của đệ tử là heo rừng nữa.
“Con không quan tâm! Con muốn sư tỷ của con, con muốn sư tỷ!” Tiểu cô nương sụp đổ, ngồi bệt xuống đất mà khóc gào.
Người phụ nữ lập tức trừng mắt nhìn ông lão. Ông lão vừa tức vừa bực, lại không dám kêu ca khi vợ nổi giận, đang bí bách thì bỗng đối mặt với Tiêu Tịch Hòa đang lặng lẽ xem kịch.
Tiêu Tịch Hòa: “?”
“Cô!” Ông lão nghiêm mặt hỏi: “Không phải cô muốn bái sư sao?”
Tiêu Tịch Hòa giật mình, lắp bắp: “… À.”
“Cô đi cứu Liên Nhi, nếu cứu được thì ta sẽ cho cô bái sư.” Ông lão nói xong, phủi tay áo rồi bỏ đi.
Tiểu cô nương không ngờ ông ấy lập tức bỏ trốn, lập tức gào khóc: “Cha ơi!”
“Đừng lo đừng lo, ta đi gọi ông ấy về.” Người phụ nữ vội vàng an ủi một câu rồi quay đầu đuổi theo ra ngoài.
Tiểu cô nương vẫn tiếp tục sụp đổ, Tiêu Tịch Hòa im lặng một lúc, đang chuẩn bị lặng lẽ rời đi thì tiểu cô nương bỗng ngước đầu nhìn cô.
“… Nhìn ta làm gì, ta chẳng biết chút y thuật nào.” Cô chỉ là một đầu bếp thôi.
Tiểu cô nương như thấy được cọng rơm cứu mạng cuối cùng của mình, đột nhiên ôm chặt chân cô: “Cha ta nói tỷ có thể cứu được, vậy chắc chắn tỷ sẽ cứu được thôi, cầu xin tỷ giúp ta…”
Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa khẽ giật giật: “Ông ấy chỉ nói bừa để tìm cớ thôi, cô tin thật sao?”
“Huhuhu…”
“… Ta thật sự không biết đỡ đẻ.” Tiêu Tịch Hòa đau đầu.
“Huhuhuhu…”
Giọng của tiểu cô nương mười lăm, mười sáu tuổi vốn thanh tao dễ nghe, nhưng một khi khóc lên thì lại chói tai như móng tay cào bảng đen khiến Tiêu Tịch Hòa thấy đau cả đầu: “Cô khoan khóc đã!”
Tiểu cô nương lập tức nín bặt, thút thít nhìn cô: “Vậy tỷ đi xem sư tỷ đi.”
“… Được.”
Tiêu Tịch Hòa vừa đồng ý, tiểu cô nương lập tức đứng dậy, phủi bụi trên mông rồi đi ra ngoài sân. Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ theo sau, hai người lần lượt xuyên qua con đường mòn nhỏ và rừng hoa, cuối cùng cũng đến trước một hang động.
“Sư tỷ ở trong đó.” Tiểu cô nương nghẹn ngào nói.
Tiêu Tịch Hòa gật đầu, đang định theo nàng ấy vào thì trong hang động bỗng truyền ra một tiếng heo kêu thảm thiết.
“… Còn người khác nữa à?” Tiêu Tịch Hòa khó khăn lắm mới thốt lên lời.
Tiểu cô nương ngơ ngác: “Không có, chỉ có sư tỷ thôi.”
“Vậy sư tỷ của cô… chắc khá đau nhỉ?” Đau đến mức kêu rống như heo rồi.
Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt, nhìn hang động như nhìn thú dữ. Cả hai kiếp rồi mà cô chưa từng thấy phụ nữ sinh con, nhưng cũng tưởng tượng được bên trong là cảnh tượng máu me thế nào, vừa nghĩ đến đã không nhịn được run lên.
“Tỷ tỷ…” Tiểu cô nương thúc giục.
Tiêu Tịch Hòa nhìn đôi mắt đỏ hoe của tiểu cô nương, chỉ có thể miễn cưỡng bước vào hang động.
Hang động không lớn, nhưng cũng sạch sẽ sáng sủa, cô vừa bước vào đã ngửi thấy mùi máu tanh đặc quánh. Tiêu Tịch Hòa cố gắng chịu đựng sự khó chịu, theo tiếng động phía trước nhìn qua, rồi thấy một… con heo.
Heo…
Cô giật mình, mở to mắt kinh ngạc: “Không ổn rồi, sư tỷ cô biến mất rồi!”
“Biến mất ở đâu?” Tiểu cô nương mơ hồ nhìn đống rơm khô dưới đất: “Đang ở đây mà?”
Tiêu Tịch Hòa sững sờ, đột nhiên nhận ra điều bất thường: “Sư tỷ của cô… là một con heo sao?”
“Tỷ ấy tên Liên Nhi.” Tiểu cô nương nghiêm túc giải thích: “Tỷ ấy không phải là con heo thông thường, mà là một con heo đã có linh trí, tính ra cũng là Yêu thú cấp thấp.”
Có gì khác đâu! Dù nó có đắc đạo phi thăng thì vẫn là một con heo! Nàng ấy lại gọi nó là sư tỷ… Vậy là ông lão kia thà nhận một con heo làm đệ tử cũng không chịu nhận cô sao? Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, cố bình tĩnh lại.
Trong lúc hai người nói chuyện, con heo dưới đất đã thoi thóp, tiểu cô nương nhìn thấy lại sắp khóc: “Tỷ ơi, tỷ mau cứu sư tỷ đi!”
Tiêu Tịch Hòa khó xử: “Ta không biết cứu thế nào…”
“Tỷ mau lại đây!” Tiểu cô nương đẩy cô đi về phía trước.
Tiêu Tịch Hòa đành phải tiến lên, con heo… Liên Nhi cảm nhận được cô đang lại gần nên bất an cựa quậy liên hồi, tiểu cô nương vội đến an ủi: “Sư tỷ đừng sợ, vị tỷ tỷ này đến cứu sư tỷ đó.”
Tiêu Tịch Hòa lập tức cảm thấy áp lực nặng nề, lê từng bước lại gần rồi giơ tay sờ cái bụng phình to của Liên Nhi: “… Heo con vẫn còn động đậy, chắc vẫn còn sống.”
“Nhưng không sinh được…” Tiểu cô nương lại bắt đầu lau nước mắt: “Cha ta nói bị mắc kẹt bên trong, muốn giữ con thì phải mổ bụng… Sư tỷ giờ đã hơn ba mươi tuổi, mổ bụng e rằng khó lòng qua khỏi.”
Liên Nhi âm thầm nhìn nàng ấy, dường như đang dùng cách riêng của mình để an ủi.
Tiêu Tịch Hòa nhìn một người một heo, nhẹ nhàng thở dài: “Nhưng ta không giúp được các cô.”
“Nhưng mà cha ta…”
“Cha cô lừa cô đấy, ta thật sự chẳng biết gì cả.” Tiêu Tịch Hòa bất lực: “Cô nghĩ xem, ông ấy còn không cứu được, nếu ta cứu được chẳng phải giỏi hơn ông ấy sao, thế ta còn đến đây bái sư làm gì?”
Tiểu cô nương không nói nên lời.
Trong hang động chợt tĩnh lặng, Liên Nhi đột nhiên k** r*n một tiếng rồi bắt đầu co giật, tiểu cô nương lập tức lo lắng: “Sư tỷ, sư tỷ…”
“Không lựa chọn nữa thì thật sự một xác hai mạng đấy.” Tiêu Tịch Hòa thấy tiểu cô nương chẳng nghe lọt tai bất cứ điều gì, đành phải ngồi xổm nhìn Liên Nhi: “Còn cô thì sao? Cô muốn làm thế nào?”
“Ẹc ẹc…” Liên Nhi yếu ớt kêu lên hai tiếng.
Tiêu Tịch Hòa kỳ lạ thay lại hiểu được ý của nó, mím môi nhìn tiểu cô nương: “Gọi cha cô qua đỡ đẻ đi, đây là lựa chọn của sư tỷ cô đấy, cô phải học cách chấp nhận.”
“Ta không…”
“Không phải lúc để cô bướng bỉnh.” Tiêu Tịch Hòa nghiêm giọng.
Tiểu cô nương sững sờ, đối diện với ánh mắt Tiêu Tịch Hòa là một đôi mắt ngập tràn nước mắt, nhưng lần này nàng ấy không khóc ra tiếng mà chỉ vội vã lau mắt, đầu không ngoảnh lại mà chạy vội ra ngoài.
Trong hang động chỉ còn lại một mình Tiêu Tịch Hòa, cô ngồi xuống đệm rơm khô bên cạnh con heo: “Cố lên nhé Liên Nhi, nhất định phải kiên trì.”
“Ẹc…”
Tiêu Tịch Hòa ngáp một cái, vừa đợi tiểu cô nương đưa người về vừa suy nghĩ rời Dược Thần Cốc mình có thể đi đâu. Tu Tiên giới chắc chắn không thể ở lại được nữa, Ma giới càng không cần phải xét đến, còn Yêu tộc thì khỏi phải nghĩ, với tu vi của cô mà đến đó thì chẳng khác gì tự mình đi nộp mạng, chỉ còn mỗi Phàm giới là có thể đi… trừ phi cô tự phế tu vi.
Nếu thật sự không còn cách nào khác thì cứ phế thôi, làm người phàm cũng tốt mà, chẳng phải trước đây cô cũng chỉ là người phàm thôi sao, chỉ là tiếc 200 năm tuổi thọ cô khó khăn lắm mới có được.
Tiêu Tịch Hòa đang nghiêm túc suy nghĩ thì con heo bên cạnh đột nhiên kêu thảm thiết, toàn thân nó bắt đầu co giật. Cô giật mình, vội giơ tay vỗ nhẹ vào mặt nó, cố giữ cho nó tỉnh táo. Con heo bị vỗ trở nên bất an, không nhịn được mà húc cô một cái.
“Roẹt…” Tay Tiêu Tịch Hòa bị răng nó cào rách, lập tức ứa ra máu tươi, máu theo lòng bàn tay trượt xuống, nhỏ vào miệng con heo.
Giữa trán con heo lóe lên một tia sáng, tiếp đó nó gầm rú lên một tiếng. Tiêu Tịch Hòa không kịp nhìn thấy ánh sáng kia, vừa ngẩng đầu lên, cô đã thấy cảnh tượng heo con chào đời.
… Đáng sợ quá aaaa!!!
“Ban đầu bảo con tự ra quyết định thì con không chịu, đến giờ Liên Nhi sắp chết rồi con mới tìm ta, trì hoãn đến bây giờ thì e rằng lành ít dữ nhiều rồi!”
“Huhuhu…” Tiểu cô nương tiếp tục buồn bã.
“Được rồi, đừng mạnh miệng nữa, nếu không quan tâm Liên Nhi sao ông lại đứng bên ngoài chờ đợi lâu như vậy?” Người phụ nữ khuyên nhủ.
“Ta đâu có đợi, nó nhất quyết không cho ta cứu chữa, giờ lại chạy đến tìm ta, thời cơ tốt nhất để cứu chữa đã bị trì hoãn như thế đấy!”
Giọng ông lão càu nhàu từ xa vọng lại, cùng với tiếng bước chân vội vã, cả gia đình ba người cùng lúc xuất hiện trong hang động.
Đôi mắt Tiêu Tịch Hòa thất thần, ngẩng đầu nhìn ba người: “Ta cũng không rõ là đực hay cái, nói chung là mẹ tròn con vuông, ngoài ra…” Cô nuốt nước bọt: “Có vẻ như nó đã sinh ra một con heo rừng.”
Cả gia đình ba người cùng im lặng.
“Ẹc ẹc…” Liên Nhi yếu ớt biểu thị mình vẫn còn sống.
Tiểu cô nương thút thít một tiếng, lao tới ôm chặt lấy nó.
Tiêu Tịch Hòa nhìn ông lão: “Ta có thể gia nhập Dược Thần Cốc được rồi chứ?”
“… Cô làm thế nào vậy?” Ông lão ngẩn người, không nói nên lời.
Tiêu Tịch Hòa bối rối: “Không biết.”
Miệng ông lão khẽ giật, đang định nói thì người phụ nữ bên cạnh bỗng cười: “Trước đây chẳng phải ông nói muốn trở thành một y tu ưu tú, chỉ có y thuật là chưa đủ mà còn phải có thêm chút vận may sao? Y thuật thì dễ có, vận khí thì khó tìm, có vẻ như lần này ông đã nhận được một đệ tử rất khá đấy.”
Ông lão khẽ “hừm” một tiếng, miễn cưỡng lên tiếng: “Đi theo ta.”
Tiêu Tịch Hòa phấn chấn hẳn lên, vội vàng theo sau.
Một khắc sau, hai người trở lại sân.
“Ta hỏi cô vài câu, cô phải trả lời thành thật, nếu dám che giấu điều gì thì thôi, không cần nói nữa.” Ông lão tùy tiện tìm một cái ghế ngồi xuống.
“Vâng.” Tiêu Tịch Hòa tập trung tinh thần, cung kính đứng trước mặt ông.
“Cô tên gì, trước đây ở môn phái nào?”
“Ta tên Tiêu Tịch Hòa, trước đây là người của Hợp Hoan Tông.” Tiêu Tịch Hòa trả lời.
Ông lão nhướn mày: “Hy Hòa? Cái tên này có vẻ hơi to tát đấy nhỉ.”
Tiêu Tịch Hòa vừa nghe đã biết ông hiểu lầm: “Không phải ‘Hy Hòa’ nữ thần mặt trời đó đâu ạ, là ‘Tịch’ trong hoàng hôn, ‘Hòa’ trong lúa non… Hình như cũng có liên quan đến mặt trời thật nhỉ.”
Ông lão khẽ gật đầu, lại hỏi: “Cô lánh đời vì lý do gì?”
Tiêu Tịch Hòa dừng lại, do dự có nên nói thật không.
Ông lão lập tức nheo mắt nhìn cô.
… Thôi được, xuất thân đã nói rồi thì ngại gì chuyện này nữa. Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi: “Ta đắc tội với Tạ Trích Tinh.”
Ông lão dừng lại, hiểu ra: “Bảo sao cô lại đến Dược Thần Cốc, hóa ra là muốn tìm ta làm hậu thuẫn.”
Tiêu Tịch Hòa cười trừ, nhưng cũng không phủ nhận.
Ông lão suy nghĩ một lúc, cuối cùng chậm rãi nói: “Từ hôm nay, cô không còn là Tiêu Tịch Hòa gì sất nữa, mà là đệ tử Dược Thần Cốc của ta. Trước cô còn có ba người, cô xếp thứ tư, sau này… cứ gọi là A Tứ đi.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Cái tên này thật là qua loa.
“Không muốn sao?” Ông lão hỏi.
Tiêu Tịch Hòa: “Muốn ạ!”