3. Chương 3: Lối chia xa

Mãi Ở Trong Lòng Anh

Chương 3: Lối chia xa

Mãi Ở Trong Lòng Anh thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Maruru
****
Trong con hẻm tối tăm, gió lạnh thổi vù vù.
Hai bên im phăng phắc.
Cảnh sát vốn đang tức giận sôi sùng sục, quát tháo cái đám đàn ông đánh nhau ẩu đả. Nhưng khi nhìn thấy người ra tay là một cô gái, còn kẻ bị đánh là mấy gã đàn ông, họ tức thì tắc tị.
Dù sao họ cũng gặp nhiều chuyện như thế này, nên mấy tên tiểu tử tính tình bồng bột kia nhanh chóng phản ứng lại.
"Giữa đêm khuya đánh nhau ẩu đả, định đến đồn công an ăn Tết phải không?"
Mấy đứa trẻ vốn bị đánh bầm dập, giờ nhìn thấy cảnh sát liền ngoan ngoãn.
*Ghi chú: "Hoàng mao tiểu tử" nghĩa là những kẻ trẻ tuổi, tính tình nông nổi.
Có kẻ liếc mắt nhìn cô gái bên cạnh, không ngờ cô lại có thể phản đòn mạnh mẽ như thế. Nếu biết trước, chắc chúng đã không dám trêu chọc.
Kỳ lạ thay, cô gái vừa đánh mạnh bằng vỏ chai, hung dữ và tàn nhẫn, giờ lại trở nên trầm tĩnh.
Có phải cô sợ cảnh sát không?
Đèn đường đầu ngõ mờ mờ, ánh sáng yếu ớt chiếu vào hẻm.
Bàn tay dính đầy máu đỏ tươi chảy qua kẽ ngón tay, Dịch Yên buông vỏ chai xuống.
Cô nhìn Tô Ngạn từ xa, chỉ vài bước chân.
Trước đây, khi gặp nhau, anh đã chẳng ngại ngần tiến về phía cô sao?
Nhưng giờ đây, anh không làm thế nữa.
Người đàn ông mặc sơ mi trắng, gọn gàng, đứng nhìn cô với ánh mắt vô cảm.
Tim Dịch Yên như bị thắt lại, vỏ chai trượt khỏi tay cô.
"Đội phó Tô, mấy tên này xử lý thế nào ạ?" Mấy cảnh sát mặc đồng phục lên tiếng.
Thanh niên đầu đinh nói: "Đương nhiên là đưa các đồng chí cảnh sát nhân dân của chúng tôi về, bọn họ chuyên nghiệp lắm, hiểu không? Đánh nhau ẩu đả chúng tôi không xử lý được."
"Mẹ chúng bay định đến đồn công an ăn Tết phải không?"
"Ha ha, đúng thế, anh bạn eii."
Dù nói thế, bọn họ vẫn nghe lời Tô Ngạn, chờ anh nói tiếp.
Lúc này, Kỷ Đường đứng bên cạnh im lặng suốt từ đầu bỗng nhiên lên tiếng: "Tô Ngạn!"
Tô Ngạn nhíu mày, ánh mắt rời khỏi Dịch Yên, nhìn về phía anh.
"Có phải anh là Tô Ngạn không?"
Nói xong, không đợi Tô Ngạn trả lời, Kỷ Đường vội chạy đến bên Dịch Yên: "Tớ nhớ ra rồi! Hôm trước cậu hỏi tớ, lúc đó không nhớ, giờ gặp mặt liền nhớ ra!"
Gương mặt ấy, vừa đẹp vừa đặc biệt, khiến người khác khó lòng quên được. Giờ gặp lại, mọi thứ đều trở về ký ức.
Dịch Yên không trả lời, ánh mắt vẫn dán chặt vào Tô Ngạn.
Không biết có phải ảo giác không, khi Kỷ Đường nhắc tới Tô Ngạn tối qua, Tô Ngạn mơ hồ chớp mắt.
Khi Dịch Yên tỉnh táo quan sát, phát hiện cái chớp mắt ấy chỉ thoáng qua, anh vẫn lạnh lùng như cũ.
Lúc này, có người hỏi: "Đội phó Tô, quen biết người này à?"
Kỷ Đường tuy đã tỉnh rượu hơn nửa, nhưng thần kinh vẫn bất thường, ôm lấy vai Dịch Yên chỉ vào cô, rồi chỉ vào Tô Ngạn, miệng không tự chủ nói: "Quen biết chứ! Hồi trước hai người thân lắm!"
Cả hiện trường chợt im lặng.
Mọi người kinh ngạc, không thể tin nổi, không khí trở nên ngượng ngập.
Mà từ đầu đến cuối, hai nhân vật chính đều không hề lên tiếng.
Sau khi Kỷ Đường buột miệng nói ra, anh mới nhận ra mình vừa làm chuyện sai trái, hoàn toàn tỉnh rượu.
Đồng thời, không biết tại sao người trước mặt cứ nhìn chằm chằm vào cánh tay đang ôm vai Dịch Yên của hắn, Kỷ Đường không chịu nổi, buông tay khỏi vai cô.
"Cái đó... ờm..."
Sau một hồi lâu, giọng lạnh lùng xa cách của Tô Ngạn mới chậm rãi vang lên.
"Không thân."
Trong nháy mắt, tim Dịch Yên như bị cắt vụn, đau đớn vô cùng.
Ánh mắt Tô Ngạn lạnh lùng, anh quay người bước đi.
"Đưa họ về đồn công an."
————
Một nhóm người đánh nhau bị đưa vào đồn công an.
Khi Dịch Yên và Kỷ Đường bước ra ngoài, đã hơn một giờ sau.
Kỷ Đường lườm nhìn đám côn đồ: "Kỳ quái, chúng ta được thả, sao tụi nó còn chưa đi? Chúng ta chỉ đến đồn công an uống trà, nhưng không cần viết kiểm điểm hay nộp phạt, còn tụi nó phải nộp phạt."
"Cậu nghĩ Tô Ngạn ngầm hiểu chứ?"
Trời hừng đông, tiết trời lạnh buốt.
Dịch Yên mặc chiếc áo khoác gió dài, để cổ áo phơi ra ngoài, như thể không cảm thấy lạnh, hai tay nắm chặt túi, bước đi thờ thẫn.
Kỷ Đường bị cơn gió lạnh làm cho tỉnh táo, nhìn Dịch Yên: "Cậu không lạnh à."
Dịch Yên đột nhiên hỏi: "Cậu gọi điện cho bố phải không?"
"Hả?" Kỷ Đường co cổ lại, có chút chán nản, "Sao cậu biết hết thế..."
Lúc nãy ở đồn công an, Kỷ Đường được cảnh sát cho phép ra ngoài một chút.
Dịch Yên đương nhiên biết anh làm gì.
Bố Kỷ Đường có tiền có quyền, một cuộc gọi có thể cứu họ thoát khỏi cảnh phiền phức dễ như trở bàn tay.
Dù Dịch Yên đã đoán trước, nhưng khi Kỷ Đường thừa nhận, lòng cô vẫn không khỏi thất vọng.
Một lúc lâu sau, cô cúi đầu, nhẹ thở dài: "Quả nhiên không phải anh ấy."
Giọng Dịch Yên rất nhỏ, gió thổi mạnh, Kỷ Đường không nghe rõ, hỏi: "Cậu nói gì?"
"Không có gì."
Bên kia đồn công an, đèn điện sáng chói.
Một tên côn đồ nhìn hai bóng người đã đi xa, tức tối: "Dựa vào cái gì họ được thả chứ."
Lời này vô tình lọt vào tai viên cảnh sát ngồi bên cạnh, anh trách cứ: "Các cậu quấy rầy người ta trước, vốn dĩ là mấy người sai."
"Cô ta cũng đánh chúng tôi."
"Đến đồn công an còn cò kè mặc cả? Câm miệng cho tôi, ngày thường các ngươi vẫn loạn bát nháo, bây giờ còn hận chưa đủ à!"
Nói xong, điện thoại bàn của viên cảnh sát reo, anh nhận cuộc gọi, mặt tươi lên, gọi một tiếng: "Đội trưởng Tô, đã nghe anh phân phó thả người đi, không phiền, không phiền."
Tên côn đồ chọc cánh tay hắn, báo hiệu hắn câm miệng: "Đừng nói nữa, người ta có chống lưng, thật đúng là con mẹ nó đen đủi, chọc phải người không nên chọc vào, cô ta với tên cảnh sát trong hẻm nhỏ kia là cùng một giuộc."
————
Phía bắc thành phố, xa xa, ánh sáng chân trời rực rỡ, mặt trời như quả cầu lửa ló rạng sau đám mây xám.
Kỷ Đường ngồi trên ghế phụ, chuyện vừa xảy ra khiến anh khó tin nổi.
Anh nghẹn ngào suốt từ lúc nãy, cuối cùng không nhịn được hỏi.
"Năm đó hai người chia tay, loạn đến nỗi mất cả chì lẫn chài sao?" Nếu không vậy, sao giờ gặp lại nhau anh không chút lưu luyến?
Trời vừa sáng, toàn thành phố đã thức giấc, trên đường chính, xe cộ thưa thớt.
Dịch Yên đạp mạnh chân ga, chiếc xe màu đen phóng băng băng về phía trước.
Cô không trả lời.
Kỷ Đường vốn tính nóng nảy, thấy Dịch Yên im lặng, anh cảm thấy khó xử, nhưng bản tính thích nói chuyện, dù cô không nói, lời của anh vẫn tuôn ra như suối.
"Người này sao lại thay đổi nhiều thế chứ? Dù nói người ta sẽ đổi thay, nhưng không đến mức hoàn toàn như vậy. Tớ nhớ rõ hồi học cấp ba, hắn luôn cười tươi, đôi mắt to, môi hồng răng trắng."
Kỷ Đường chìm trong hồi tưởng về thời Tô Ngạn học cấp ba, nói đến đâu nhớ đến đó: "Hắn không chủ động nói chuyện với người ngoài, nhưng rất ngoan, tính cách ôn nhu."
Anh nghĩ ngàn lần cũng không ngờ: "Tại sao giờ lại trở nên như vậy? Không thích nói chuyện, không cười, tính cách lạnh lùng, như thể thiếu hẳn mấy trăm vạn người vậy."
Hồi đó, Tô Ngạn cảm giác tồn tại vô cùng thấp, tính cách không có gì đặc sắc, nếu không có Dịch Yên nhắc tới tối qua, Kỷ Đường cũng không nhớ ra người này.
Nhưng giờ đây, Tô Ngạn tính cách lạnh như băng, cứng rắn, khiến người khác không thể không nhớ tới.
Chỉ có Dịch Yên biết, đây mới là con người thật của anh.
"Nhưng không nghĩ anh lại là cảnh sát, tính cách hắn trước kia như vậy, sao có thể làm cảnh sát, hơn nữa chức vụ còn không đơn giản, ai cũng cao to."
Kỷ Đường nhắc tới quá khứ, Dịch Yên cũng khó tránh khỏi nhớ tới Tô Ngạn trước đây.
Anh...
Thật sự thay đổi quá nhiều.
Trước kia không đánh người, giờ lại trở thành cảnh sát, Dịch Yên nhớ tới lần trước anh đến bệnh viện, vết thương ấy chắc là bị lúc làm nhiệm vụ.
Cả đêm cô không ngủ được, thân thể mệt mỏi, nhưng đầu óc tỉnh táo.
Kỷ Đường cũng thức suốt đêm, lải nhải nói vài câu, rồi giọng dần nhỏ đi, nằm trên ghế phụ ngủ thiếp đi.
Nhà Kỷ Đường ở trong khu biệt thự đắt tiền, Dịch Yên đưa anh về, sau đó lái xe thẳng đến bệnh viện.
Một đêm không nghỉ, nhưng vẫn đến làm việc đúng giờ.
6 giờ rưỡi giao ban, Dịch Yên đến bệnh viện trước giờ.
Y tá trực nhìn cô, kinh ngạc: "Bác sĩ Dịch, sao hôm nay cô đến sớm vậy, mới 6 giờ, còn nửa tiếng nữa mới đến ca."
Ai cũng muốn đi làm muộn, chứ không muốn đến sớm như vậy.
Dịch Yên: "À, hôm nay dậy sớm."
"Cô ăn sáng chưa?"
Cô cầm quần áo bước vào phòng thay đồ: "Ăn rồi."
Thật ra cô chưa ăn, từ nhỏ cô đã không có thói quen ăn sáng, giờ uống rượu tối hôm qua, dạ dày lại đau nhức.
Nhưng cô không thích giải thích.
Dịch Yên mặc áo blouse trắng, trở về phòng khám, bắt đầu công việc.
————
Mùa đông xám xịt, tuyết rơi đầy khắp nơi, đã qua nửa tháng.
Sắp đến Tết Âm Lịch, thành phố xám xịt thêm sắc màu hạnh phúc.
Cây cối hai bên đường lớn treo đèn lồng đỏ, phía trên phủ tuyết.
Trời vừa chập tối, công nhân vệ sinh quét đường, thổi còi huyên náo.
Nửa đường, Kỷ Đường gọi điện, Dịch Yên nhận.
"Năm nay cậu đến nhà tớ ăn Tết không?"
Dịch Yên: "Không, cậu ngoan ngoãn đón năm mới đi."
"Cái cậu này, mỗi lần ăn cơm tất niên đều ăn một mình, nhà tớ dù sao cũng có người, sao lại không đến."
Dịch Yên cười: "Cơm tất niên là ăn cùng người nhà, cậu não gì vậy, tớ giúp cậu lấy ra."
Kỷ Đường là kẻ đầu đần, nói không cần nghĩ: "Nhưng cậu không có——"
Nói đến nửa chừng, hắn bỗng im lặng, cảm thấy không thể nói như vậy.
Dịch Yên không thấy có gì, bèn tiếp lời: "Cậu muốn nói tớ không có người nhà, đến nhà cậu ăn cũng không sao đúng không?"
Cô cười, "Cậu đừng lo lắng cho tớ, tớ đã quen ở một mình, ngược lại cùng cậu đón năm mới lại không quen."
Trừ việc không biết Dịch Yên làm việc vào giao thừa, mấy hôm trước Kỷ Đường gọi cho cô là muốn cô suy xét đề nghị trước của hắn.
Nhưng Dịch Yên nói như vậy, Kỷ Đường cũng không khuyên giải.
"Vậy cậu chuyên tâm lái xe đi, tớ không quấy rầy cậu nữa," Kỷ Đường nói, "Đêm nay học tỷ không cần tăng ca, tớ hẹn chị ấy đi ăn cơm."
"Theo đuổi cho tốt vào, năm nay vẫn không được, tớ thân ái cười vào mặt cậu."
Kỷ Đường: "Cút ngay."
Nói xong, Kỷ Đường đột nhiên hỏi: "Cậu không nghĩ tới việc đi tìm anh ta sao?"
Dịch Yên đang cười, chốc lát bỗng nhiên cứng đờ.
Đây là lần đầu tiên Kỷ Đường nhắc tới Tô Ngạn kể từ ngày đó.
"Dù hắn chủ động chia tay, nhưng nếu cậu vẫn còn thích người ta, có thể quay về tìm hắn."
Dịch Yên lập tức phản bác: "Là... tớ nói chia tay."
"Cái gì? Cậu nói chia tay?!"
Kỷ Đường như nghe thấy chuyện kinh khủng, lập tức im lặng. Mấy giây sau, mới nói: "Này... Sao lại như vậy chứ..."
Hồi đó ở cấp ba, cả trường đều biết nữ lưu manh Nhị Trung theo đuổi Tô Ngạn bên cạnh.
Theo lâu không được, đến khi đuổi kịp, người ta đều nói Tô Ngạn không thích Dịch Yên, chỉ bị cô làm xúc động mới nhận lời.
Mọi người đều nghĩ chẳng bao lâu, Tô Ngạn và Dịch Yên sẽ chia tay.
Nhưng sao lại là Dịch Yên nói chia tay?
Kỷ Đường không nghe thấy Dịch Yên trả lời, cảm thấy mình không nên nhắc chủ đề này, cũng không hỏi lại.
"Được rồi được rồi, cậu lo lái xe đi, tớ cúp máy đây."
Chờ điện thoại tắt, Dịch Yên đã trở lại vẻ tự nhiên, không còn vẻ u ám như vừa rồi.
Cô lái xe về nhà, tắm rửa xong gọi cơm hộp, như thường lệ không ăn hết, dọn dẹp xong liền lên giường ngủ.
Cuộc sống như vậy đã nhiều năm, có quy luật, yên ả, không có chuyện phát sinh ngoài ý muốn.
Người duy nhất xuất hiện ngoài ý muốn trong đời cô lại biến mất, như tuyết rơi lặng lẽ đến rồi lặng lẽ đi.
Dịch Yên không biết từ lúc nào, cứ chìm đắm trong quá khứ.
Trong mơ, tám năm trước, ánh mặt trời nhạt nhạt, không khí có tiếng thiếu niên đập bóng rổ dưới sân.
Cô nhìn thấy Tô Ngạn, anh ngồi đọc sách dưới gốc cây.
Trong mơ, Dịch Yên như biến thành người đứng xem, cô biết mình đang mơ, nhưng không muốn tỉnh giấc.
Nhưng...
Dịch Yên mở trừng mắt, nhìn thấy phòng tối đen như mực.
Cô nằm im không nhúc nhích thật lâu, sau đó giật mình ngồi dậy.
Sau cái ngày gặp nhau trong hẻm nhỏ đó, Dịch Yên không còn mơ thấy Tô Ngạn, cũng không gặp lại anh, cuộc sống vẫn tiếp diễn, cô nghĩ sẽ không bao giờ nhớ đến anh.
Trong bóng đêm, Dịch Yên chớp chớp mắt, sự thật lại không phải như vậy.
Rất nhớ anh.
Chỉ là rất nhớ anh.
Con người lúc tuyệt vọng nhất, luôn muốn níu lấy cọng rơm như vậy, dù cọng rơm ấy mềm yếu, không thể cứu được.
Dịch Yên nhớ lời Kỷ Đường đêm nay nói.
—— Cậu không muốn đi tìm anh ta sao.
Lời của Kỷ Đường chính là cọng rơm ấy, cho Dịch Yên một lý do để tìm anh.
Trong đêm tối, Dịch Yên ngồi lặng lẽ. Cuối cùng, cô xốc chăn lên, bước xuống giường, cầm điện thoại ngồi cạnh cửa sổ.
Đã nhiều năm như vậy, cô vẫn nhớ rõ số điện thoại của Tô Ngạn.
Mười một con số đã in sâu vào máu cô, không cần nhớ, chỉ cần buột miệng là có thể nói ra.
Nhưng cô nhớ rõ, không có nghĩa là Tô Ngạn không đổi số, huống hồ số này là năm đó cô đưa cho anh.
Từ trên cao nhìn xuống qua cửa sổ, ánh đèn thành phố vẫn chưa tắt.
Dịch Yên ấn số, đặt điện thoại lên tai.
Vài giây yên tĩnh, như ngưng đọng, dài như một thế kỷ.
Dịch Yên nghĩ đầu bên kia sẽ truyền đến tiếng báo số không tồn tại, nhưng chốc lát, tiếng kết nối vang lên.
****
Tác giả có lời muốn nói:
Mọi người đều không chú ý tới chi tiết này, tôi về nhà sửa lại một chút, không thì khó hiểu.
Dịch Yên là Ngạn nhãi con từ đồn công an vớt ra. (Oke Ngạn nhãi con)