21. Chương 21: Bị Hãm Nhục

Mầm Ác

Chương 21: Bị Hãm Nhục

Mầm Ác thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khương Dã lạnh lùng nhìn hắn, càng nhìn càng thấy hắn cười toe toét, rồi cúi đầu hôn lên môi cô. Cô cố né tránh, định tung tay đấm hắn. Hắn nghiêng đầu tránh đi, ghìm chặt hai tay cô, rồi rút đôi tất từ túi quần ra trói cô lại. Cô bị hắn buộc chặt vào tường, giống như một chú bướm bị đóng đinh vậy. Phía bên kia tường là phòng của Bạch Niệm Từ, tiếng nói chuyện của họ vọng sang rõ mồn một.
“Cẩn thận, không khéo bị họ nghe thấy.” Cận Phi Trạch thì thầm bên tai cô, vừa hôn vành tai cô.
“Cách… xa… tôi… ra.” Cô nghiến từng chữ.
Cận Phi Trạch làm ngơ, “Khương Dã, cậu không giữ lời hứa, không trả lời tin nhắn của tớ, không nghe điện thoại, còn lén chạy trốn, đổi sim, tớ tức lắm. Phải phạt cậu mới được.”
“Phạt thế nào?” Cô cười khẩy, “Chặt tôi ra sao? Đồ điên.”
Cận Phi Trạch lấy ra một món đồ nhỏ xíu bằng cao su. Cô nhìn chằm chằm thứ này, nhíu mày. Nó hình giọt nước, nhẵn bóng, tinh xảo.
“Trong đó có máy định vị vệ tinh, dù cậu ở đâu tớ cũng tìm được. Đừng hủy nó, nếu không điện thoại tớ sẽ báo động.”
Cô thờ ơ hỏi: “Sợ tôi vứt nó đi à?”
“Cậu không vứt được,” Cận Phi Trạch thì thầm bên tai cô, “Bởi vì tớ muốn cậu nuốt nó.”
Nuốt thứ ấy, to như vậy, cô có sợ nghẹn chết không? Cận Phi Trạch định làm gì vậy? Khương Dã cảm thấy lạnh người, nhìn hắn không tin nổi.
Cận Phi Trạch kéo cô lên giường. Cô định tấn công, nhưng hắn né đi, tránh lực công kích, rồi đẩy cô ngã xuống đệm. Hắn như luyện Thái Cực Quyền, cô không đánh lại được. Hắn ép cô nằm, lấy sợi dây giày cột tay cô vào đầu giường.
“Buông tôi ra,” Cô nghiến răng, “Cậu có tin tôi kêu cứu không!”
“Cậu muốn bị người ta nhìn thấy à?” Cận Phi Trạch cười nhạo.
Hắn cởi thắt lưng cô, kéo quần xuống, mông cô lộ ra. Bên cạnh giường có một chiếc gương lớn, hình ảnh vòng eo thon gọn cùng cặp mông trắng nõn của cô hiện rõ trong gương. Cô là chàng thanh niên vừa trổ mã, vòng eo săn chắc, dáng người cao gầy như cây trúc, tuy cứng cỏi nhưng dễ gãy. Đôi chân trần trong không khí lạnh khiến cô run lên.
Cô vừa thẹn vừa giận, người run rẩy.
Khương Nhược Sơ là mẹ đơn thân nuôi cô lâu dài, cô đã tự lập từ năm 5 tuổi, chưa bao giờ lõa thể trước mặt người khác. Lần trước trên tàu hàng, cô bị làm nhục khi bất tỉnh. Bây giờ là lần đầu tiên bị nhìn thấy khỏa thân khi tỉnh táo.
Cô bắt đầu thỏa hiệp, “Tôi bảo đảm lần sau sẽ giữ lời.”
“Không được, phải phạt.” Cận Phi Trạch ra vẻ nghiêm túc.
Hắn mở tuýp kem dưỡng da, bắt đầu mát-xa lỗ hậu cô. Cô ngửi thấy mùi hoa anh đào nồng nặc, nhận ra hắn chuẩn bị làm chuyện gì, ngọn lửa xấu hổ và giận dữ bùng cháy. Mặt và cổ cô đỏ bừng, thân thể cũng ửng đỏ. Cô quá mẫn cảm, chỉ chạm nhẹ đã run lên. Mấy kẻ trong “tư liệu học tập” kia tô son trét phấn, mặt dữ tợn, không xứng xách dép cho cô nữa. Ban đầu Cận Phi Trạch thấy tẻ nhạt, nhưng giờ xem ra không tệ lắm khi làm với cô.
Hắn vuốt ve vòng eo cô, như chơi đùa với món đồ sứ quý giá. Một ngọn lửa vô danh bùng lên, gọi là dục vọng, cảm giác kỳ lạ nhưng hắn thấy mới lạ.
“Tiểu Dã, cậu thật xinh đẹp.”
Động tác của hắn nhẹ nhàng, trong gương phản chiếu gương mặt chăm chú của hắn, ánh đèn vàng chiếu lên khóe mắt khiến hắn càng dịu dàng. Gương mặt cô đỏ như cà chua, cô vùng vẫy, nhưng hắn ghìm eo cô lại. Kỹ thuật xoa bóp của hắn không quen lắm, nhưng khiến người ta thoải mái.
Cô thở hổn hển, chờ tỉnh táo thì cắn mạnh vào đầu lưỡi. Phản ứng của cơ thể không nói dối.
Cận Phi Trạch khẽ than thở: “Cậu nhạy cảm quá.”
Mặt cô đỏ phừng, nóng đến có thể luộc trứng.
“Cận Phi Trạch,” cô dùng tức giận che giấu bản năng, “đồ khốn kiếp.”
Cận Phi Trạch mạnh tay hơn, cô bị đau nên hít hà.
“Cậu vừa nói gì?” Hắn mỉm cười.
Cô im lặng.
Cận Phi Trạch ngắm nghía cô, “Mấy kẻ kia xấu quá, cậu đẹp hơn nhiều.”
Lời nói phóng đãng của hắn còn khiến cô xấu hổ hơn hành động. Giọng cô khàn đi, “Đồ khốn kiếp…”
“Tớ đang khen cậu mà, sao lại mắng tớ?” Hắn tỏ vẻ vô tội.
Cô chịu đựng tủi nhục, giận dữ và đau đớn, vùi mặt vào gối.
“Lần sau đừng chạy trốn nữa, dù cậu chạy đến đâu tớ cũng tìm được.” Hắn hôn lên hõm eo cô, khiến cô run lên, “Ngoan, lần sau chạy nữa là nuốt cái khác.” Hắn kề tai cô thỏ thẻ, “Còn chạy không?”
Cô cắn chặt môi, không trả lời.
Tay hắn đột nhiên đẩy mạnh hơn, thân thể cô run theo, cô khàn giọng nói: “… Không chạy.”
“Cam đoan đi.”
“Cam đoan.” Cô nói với giọng run rẩy.
Cận Phi Trạch hài lòng cười. Hắn dùng cồn khử khuẩn máy định vị, lau sạch rồi đút vào miệng cô. Người cô khẽ run, như chiếc lá trong gió thu, buộc phải nuốt dần. Hắn vỗ nhẹ lưng cô, như trấn an con mèo bị thương. Nếu không hành động xấu xa, hắn trông như người tình dịu dàng.
“Trông cậu khó chịu nhỉ,” Hắn khẽ hỏi, “Tớ giúp cậu nhé?”
Cô không còn sức phản kháng, nằm xụi lơ trong vòng tay hắn như bãi bùn. Không biết qua bao lâu, cuối cùng dày vò xong, cô nhếch nhác, quần áo xộc xệch. Còn hắn vẫn tươm tất.
Hắn cảm thấy nóng, nới cổ áo lông, xoay đầu cô sang rồi hôn sâu lên môi nóng bỏng. Máu hắn nhỏ xuống môi cô, chiếc cằm trắng nõn lưu vệt máu đỏ rực như lửa. Đó là lần đầu hắn nếm dục vọng, vị ngọt ngào như máu.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Nhắc nhở, đừng há miệng to quá.
Lời của ban biên tập: Ban đầu tụi tui làm chương này vẫn thấy bình thường, cho đến tình tiết chương sau (A Dã vệ sinh máy định vị) thì đã khiến bọn này rơi vào trầm tư. Thế là tui lót tót lên Trường Bội đọc cmt:
A: A Dã không cần đi ị sao????
–> Rep: +1?
B: “Nuốt” bằng miệng nào vậy?
–> Rep: “miệng” trên thì cởi quần làm éo gì?
Các bạn suy ra được chưa:_)) Trạch là một thằng biến thái.
Câu hỏi của bạn A vẫn chưa có câu trả lời…