3. Chương 3: Nhan sắc như ngọc

Mầm Ác

Chương 3: Nhan sắc như ngọc

Mầm Ác thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, Khương Dã ngồi xe buýt đến trường. Khi bước xuống sân trường, cậu vô thức nhìn quanh tìm bóng dáng Lưu Bội. Dù không tin chuyện ma quỷ, nhưng không thể phủ nhận rằng tối qua cậu đã gặp một cô gái đã chết. Cậu ngẩng đầu lên, định xem xung quanh có camera không, đề phòng khi báo cảnh sát thì còn bằng chứng. Không như mong muốn, xung quanh chẳng có camera nào cả.
Cậu gọi điện đến công ty xe buýt: "Xin chào, chiều tối hôm qua khoảng 5 giờ tôi bị trộm mất ví ở trạm xe buýt số 302. Các anh có thể cho tôi xem video giám sát được không?"
"Xin lỗi anh, mấy hôm nay hệ thống giám sát tuyến 302 gặp trục trặc, đang sửa chữa, chắc không ghi lại được hình ảnh của kẻ trộm rồi." Nhân viên điện thoại nói với giọng lịch sự. "Anh có thể báo cảnh sát, chúng tôi nhất định sẽ phối hợp điều tra."
"Được rồi, cảm ơn."
Cậu vừa cúp máy thì có một cuộc gọi đến, đó là mẹ cậu. Cậu không bắt, điện thoại chuyển sang cuộc gọi nhỡ. Tin nhắn Wechat của mẹ hiện lên màn hình:
Mẹ: 【A Tử, thấy tin nhắn thì gọi lại cho mẹ ngay.】
Cậu cầm điện thoại lâu, đứng hứng gió lạnh, mặt lạnh toát, nhưng Lưu Bội vẫn không xuất hiện. Cô qua đời quá đột ngột, để lại cho Khương Dã vô số dấu hỏi. Tại sao cô lại cảnh báo cậu đừng về nhà? Đến giờ cảnh sát vẫn chưa tìm ra hung thủ giết hại Lưu Bội, liệu tên tội phạm có đang trốn ở gần nhà cậu?
Căn biệt thự của bố dượng cậu nằm ở khu ngoại ô "Dinh Thự Thiên Lộc", một khu dân cư cao cấp, nơi mà nửa người giàu thành phố đều mua nhà. Tên sát nhân đi quanh đây, cậu cần cảnh báo gia đình, nhưng quan hệ giữa cậu và họ khá nhạy cảm, sợ bố dượng không nghe lời, nên cậu quyết định sau giờ học sẽ tìm Lý Diệu Diệu.
Wechat có thông báo mới, Ma Nữ Thích Ăn Ngọt gửi cho cậu một bức ảnh, đó là một đôi giày cao gót màu đỏ.
Ma Nữ Thích Ăn Ngọt: 【Bé nhận được giày cao gót anh tặng rồi! Đẹp thật đấy!】
Argos: 【Ừ.】
Ma Nữ Thích Ăn Ngọt: 【Có giày mới mà không có quần áo để mặc.】
Khương Dã: "…"
Cậu không ngốc, hiểu ý cô nàng muốn cậu mua quần áo mới cho.
Ma Nữ Thích Ăn Ngọt: 【Ỏ ỏ ỏ, muốn váy mới cơ.】
Cậu nhìn số dư tài khoản Alipay, trừ tiền cơm tháng này, còn lại đều chuyển cho cô nàng.
Ma Nữ Thích Ăn Ngọt: 【Cục cưng tốt với bé quá đi!】
Tiếng chuông vào tiết reo vang, Khương Dã bước vào lớp. Chỗ ngồi của cậu ở hàng cuối, bên cạnh thùng rác, vị trí quen thuộc của học sinh dở. Cậu vứt cặp sang bên cạnh, tắt điện thoại, nhắn tin cho Lý Diệu Diệu: 【Tan học tới lớp của anh.】
Giờ tự học buổi sáng, tiếng lật sách sột soạt vang khắp phòng, chỉ có cậu là thất thần. Thầy giáo ném viên phấn về phía cậu, cậu nghiêng đầu né, viên phấn bắn trúng thùng rác. Thầy quát: "Mọi người đang đọc sách, chỉ có em là không. Sắp nghỉ đông rồi, còn mấy hôm nữa ở trường? Sao không biết tận dụng."
Cậu không trả lời, một tay đút túi quần, tay còn lại mở sách Ngữ Văn.
Xưa nay cậu thích thì làm, không thích thì không, lời thầy dạy như gió thổi bên tai. Kỳ thi đại học sắp đến, học sinh không tự giác thì thầy cũng bó tay. Thầy quay sang hỏi bạn cùng bàn: "Phi Trạch, em ấy có làm ảnh hưởng việc học của em không? Không thì thầy nói với chủ nhiệm đổi chỗ ngồi cho em."
Bạn cùng bàn ngẩng đầu lên, ánh ban mai chiếu rọi khuôn mặt lạnh lùng trắng trẻo, cả thế giới như bừng sáng. Thượng đế tạo người này đã nhọc công gọt dũa cẩn thận mới hạ phàm, còn người khác đều là hàng kém chất lượng. Hắn cong mắt cười: "Sẽ không đâu ạ, không cần đổi chỗ đâu, cảm ơn thầy."
Khương Dã cảm thấy nên đổi chỗ thì hơn. Cận Phi Trạch là học sinh giỏi nhất lớp, niềm kiêu hãnh của trường, năm trước hết chỗ ngồi, chỉ còn vị trí bên cạnh Khương Dã trống, nên xếp cậu ngồi cùng. Khương Dã vốn ngồi một mình, tự do thoải mái. Từ khi Cận Phi Trạch đến, ánh mắt thầy cô đổ dồn về đây, số lần cậu bị mắng tăng theo cấp số nhân.
Không chỉ thầy cô, các bạn học cũng vô tình tụ tập về đây. Ban đầu Khương Dã có người theo đuổi, sau khi có bạn gái, không ai trêu ghẹo nữa.
Giờ có một anh đẹp trai mới đến, nghiễm nhiên trở thành tâm điểm lớp. Chỉ là Khương Dã không ngờ sự yên tĩnh vất vả lâu nay bị phá vỡ, bàn học lúc nào cũng chật ních, bởi mọi người xếp hàng hỏi bài Cận Phi Trạch.
Cận Phi Trạch không từ chối ai, đối xử với người khác dịu dàng tinh tế, giọng nói nhẹ nhàng như gió xuân. Có người không biết dốt thật hay có dụng ý, giảng bao nhiêu cũng không hiểu, Khương Dã ngồi bên cạnh chau mày, định đuổi đi, Cận Phi Trạch vẫn tủm tỉm cười: "Tan học tớ giảng lại cho cậu nhé."
Khương Dã không thích hắn, lần trước cậu đi dạo sân thể dục thấy Cận Phi Trạch vứt quà của mấy bạn nữ vào thùng rác. Tâm ý rõ ràng, hắn có thể từ chối trực tiếp, nhưng lại chơi đùa người ta, như thú vị lắm.
Cậu nhoài người ra bàn ngủ, ánh mắt lơ đãng quét qua chân bàn, đột nhiên thấy dưới chân Cận Phi Trạch có một túi đồ cao cỡ 30cm, bên trong nhét một chiếc khăn quàng cổ len đen, phồng lên. Ánh mắt Khương Dã khựng lại, nhớ tới chiếc khăn trên cổ Lưu Bội. Khăn quàng cổ len đen có đầy đường, nhưng của Lưu Bội rất đặc biệt, vương mùi nước hoa hương nhài. Vừa rồi cậu ngồi thẳng nên không ngửi thấy, giờ cúi đầu, hương hoa nhài thoang thoảng bay đến.
Sao Cận Phi Trạch lại có khăn của Lưu Bội?
Cậu ngẩng đầu hỏi: "Chiếc khăn này cậu lấy đâu ra?"
Cận Phi Trạch cúi đầu nhìn, cười: "Em gái cậu tặng cho tớ đấy."
Lý Diệu Diệu? Cậu cau mày, móc điện thoại nhắn: 【Bây giờ ra ngoài đi, anh đi tìm em.】
Lớp 10 học ở lầu 1, nhân lúc giáo viên viết bảng, cậu đứng dậy chuồn ra ngoài. Gặp Lý Diệu Diệu trước cửa nhà vệ sinh, cô bé buộc tóc đuôi ngựa, khuôn mặt trắng nõn, thiếu nữ mười sáu tuổi toát lên vẻ thanh xuân.
Cô bé lấy gương vuốt tóc mái, hỏi: "Tìm em gấp vậy làm gì, còn bảo em cúp tiết tự học nữa? Hôm nay người trông tiết tự học buổi sáng của em là Diệt Tuyệt Sư Thái, em nói em bị tiêu chảy mà bà không tin."
Khương Dã đi thẳng vào vấn đề: "Chiếc khăn em tặng cho Cận Phi Trạch là ở đâu ra?"
"Em tự đan đó," Lý Diệu Diệu tự hào nói, "Không ngờ em gái mình khéo tay đến vậy phải không."
"Không phải em đan," Khương Dã nói, "Là Lưu Bội."
Lý Diệu Diệu sửng sốt: "Sao anh biết…"
"Nói thật." Sắc mặt Khương Dã trầm xuống.
Sắc mặt cậu lạnh lùng, căng lên tỏa ra sự áp bức. Lý Diệu Diệu từ nhỏ đã sợ anh trai không cùng huyết thống, lập tức nói sự thật: "Anh làm gì dữ vậy, em cũng đâu làm chuyện xấu gì. Tháng trước em với Lưu Bội hẹn nhau cùng đan khăn tặng nam thần. Bọn em mua sợi len, đan lâu lắm. Em đan không được, nhỏ thuận tay giúp em đan. Mà nhỏ chưa kịp đưa em đã bị sát hại rồi. Em nghĩ cuộc đời lắm bất ngờ, biết đâu một ngày nào đó em đột nhiên không còn nữa, nên tốt hơn là tặng sớm. Vừa nhắc đến Lưu Bội, sắc mặt cô nàng ủ rũ, vẻ sầu thảm: "Anh à, anh nói xem rốt cuộc ai độc ác vậy, nhỏ mới mười sáu tuổi, sao lại chết không rõ ràng vậy chứ? Nam thần của nhỏ là anh đó, anh tranh thủ chút thời gian đi viếng nhỏ với em đi, nhỏ dưới suối vàng có linh chắc chắn sẽ vui lắm á."
"…" Khương Dã nhíu mày hỏi: "Nam thần của em là Cận Phi Trạch?"
"Đúng vậy." Lý Diệu Diệu chỉ ngón tay.
Khương Dã nhớ năm trước nam thần của con bé là Từ Văn Kiệt lớp bên cạnh.
Lý Diệu Diệu trộm liếc sắc mặt cậu, hỏi: "Anh gọi em ra đây chỉ hỏi chuyện này thôi hả?"
Khương Dã ngừng, nói dối mặt không biến sắc: "Tin tức nói có tội phạm giết người đang lẩn trốn gần Dinh Thự Thiên Lộc, mấy ngày này mọi người chú ý, tốt nhất thuê thêm vệ sĩ, phòng ngừa chuyện."
Lý Diệu Diệu hoảng hồn: "Bố mẹ ra ngoài mấy ngày, thứ sáu mới về, giờ trong nhà chỉ còn em thôi!" Sắc mặt nhỏ trắng bệch: "Mấy ngày nay cứ tối là em nghe tiếng cọt kẹt trên tầng gác mái, có phải tên tội phạm giết người đó nấp trên tầng gác mái nhà mình không? Hay đêm nay em đến ở chỗ anh nha? Thứ sáu bố mẹ về, vừa khéo tan học thì về luôn."
"Trên lầu chỉ có chuột," Khương Dã hờ hững nói, "Về nhà đi."
"Anh ơi," Lý Diệu Diệu ngập ngừng, "Em biết anh vẫn luôn cảm thấy mẹ thiên vị, mẹ như vậy là vì em không phải con ruột. Nếu hai ta đổi vị trí, năm tám tuổi người bị đánh chắc chắn là em."
Khương Dã lạnh lùng: "Chỗ anh không tiện, em tự ở khách sạn đi."
Lý Diệu Diệu tỏ vẻ đau khổ: "Anh yên tâm để em ở khách sạn một mình sao? Em đây xinh đẹp như hoa, biết đâu đi nửa đường bị bắt cóc. Chỉ một buổi tối thôi được không? À anh biết gì không, Cận Phi Trạch ở căn đối diện anh đó. Em đến chỗ anh, biết đâu gặp phải anh ấy thì sao."
Cận Phi Trạch ở đối diện nhà cậu? Khương Dã mới biết, trước giờ chưa từng gặp hắn trong khu chung cư. Cậu cảm thấy kỳ lạ, mỗi lần tan học hắn đều biến mất, ngay cả giáo viên cũng không tìm được. Lai lịch của Cận Phi Trạch vô cùng thần bí, không ai biết bố mẹ hắn là ai, trước đây học trường nào.
Lý Diệu Diệu thấy Khương Dã không trả lời, cho rằng cậu không đồng ý, nắm tay áo cậu làm nũng. Cậu không biết làm sao, đành phải đồng ý. Con bé tuổi vị thành niên, quả thật không yên tâm để nó ở khách sạn một mình.
Trở về phòng học, Khương Dã lại liếc túi đồ dưới chân Cận Phi Trạch. Có lẽ chẳng bao lâu nữa, chiếc khăn này sẽ nằm gọn trong thùng rác sân thể dục. Cho Lý Diệu Diệu một bài học nhớ đời cũng tốt, đỡ phải trồng hoa si suốt cả ngày.
Tiết tự học buổi tối kết thúc, Khương Dã dẫn Lý Diệu Diệu đi ăn cơm xong, trở về khu chung cư. Lý Diệu Diệu bịt mũi đi suốt dọc đường, tiếc thương nam thần phải ở cái khu rách nát này.
Khương Dã móc chìa khóa ra mở cửa, cửa vừa mở, thấy mấy tấm thẻ cô nàng ngực bự rơi vãi dưới đất. Hôm nay vẫn bị nhét nhiều thẻ, người phát thẻ kiên trì thăm hỏi mỗi ngày, cứ nhất mực cho rằng học sinh thuê nhà gần trường học tinh lực tràn trề, cần giải quyết nhu cầu. Chẳng qua tấm thẻ kỳ lạ, chúng nằm cách kẹt cửa quá xa, thậm chí có tấm bay đến gần huyền quan.
Không lẽ có người vào nhà? Khương Dã giật mình. Có người vào cửa, vô tình đá tấm thẻ nên nó bay xa.
Lý Diệu Diệu định bước vào, Khương Dã cản: "Đứng ngoài chờ anh."
Cậu cởi giày, đi chân trần vào, quan sát bốn phía. Dưới đất không có dấu chân, đồ vật trên bàn vẫn nguyên. Cốc, đĩa, máy tính bảng không hề xê dịch.
"Anh ơi, sao thế?" Lý Diệu Diệu đứng cửa gọi.
Nhìn quanh không thấy gì kỳ lạ, nếu có trộm vào nhà thì phải để lại dấu vết, chưa kể tiền bạc giấy tờ cũng chẳng ít. Có lẽ do đa nghi, hoặc người phát thẻ quen tay, có thể phi tấm thẻ vào khe cửa bắn ra xa. Cậu bảo Lý Diệu Diệu đi vào, song gọi mấy lần không thấy trả lời. Ra đến cửa mới phát hiện con nhóc đang bắt chuyện với Cận Phi Trạch. Cô nàng õng a õng ẹo, sắc mặt thẹn thùng, khác hẳn vẻ kiêu căng đanh đá thường thấy.
Cận Phi Trạch dựa khung cửa chào Khương Dã. Đôi mắt gã trai này thâm sâu, đuôi mắt xếch lên, mang nét quyến rũ tự nhiên, nhìn ai như bày tỏ tình cảm. Bảo sao Lý Diệu Diệu thích hắn, hắn có vẻ ngoài đa tình, đặc biệt nốt ruồi lệ bên khóe mắt phải, rưng rưng như sắp rơi.
"Đàn anh Cận ơi, trước đây anh học ở đâu vậy?" Lý Diệu Diệu hỏi.
"Ý của em là trước khi vào trung học Dục Dương ấy hả? Hồi trước anh bị bệnh, nên lên núi nghỉ ngơi điều trị." Cận Phi Trạch cười tủm tỉm nói.
"À… Hóa ra sức khỏe đàn anh không tốt, dự báo thời tiết nói nhiệt độ ngày mai giảm, đàn anh nhớ mặc nhiều quần áo vào nha." Lý Diệu Diệu nói.
Chàng trai ốm yếu càng khiến bản năng làm mẹ của thiếu nữ dâng tràn, cô nàng hận không thể chăm sóc hắn suốt 24 tiếng.
Cô say đắm vẻ đẹp hắn, u mê không kìm được, vẫn không nhận ra Cận Phi Trạch chẳng nhìn cô lấy một lần.
Cận Phi Trạch nhìn đăm đăm Khương Dã xuất hiện cửa, cười: "Tớ vừa ra ngoài đổ rác, thấy nhà cậu có người đi ra, là người nhà cậu à?"
Sống lưng Khương Dã ớn lạnh, vội hỏi: "Nam hay nữ? Có đeo khăn choàng cổ không?"
"Là phụ nữ," Cận Phi Trạch xoa cằm nhớ lại, "Cô ấy mặc áo khoác cổ đứng, không rõ có choàng khăn hay không."
Khu chung cư tồi tàn không có giám sát, Khương Dã không cách nào xác nhận danh tính kẻ đột nhập. Nếu là phụ nữ, tám mươi phần trăm là Lưu Bội. Cậu không hiểu tại sao cô ấy đến nhà mình? Có thể cô ấy có ý đồ xấu, không cho cậu về nhà là bởi đêm khuya cô ấy muốn ghé thăm, mưu toan điều gì đó. Từ trước đến giờ cậu không ngại suy đoán mặt xấu người khác, lúc sinh thời là cô gái dịu dàng, sau khi chết không thể loại trừ khả năng biến thành lệ quỷ. Cậu day day huyệt thái dương, cảm thấy nhức đầu.
Lý Diệu Diệu còn muốn nói gì với Cận Phi Trạch, Khương Dã trực tiếp túm gáy con bé, ném vào trong cửa.
"Ngày mai gặp nha, đàn anh!" Lý Diệu Diệu vùng vẫy hô to.
Khương Dã lạnh lùng buông câu "Ngủ ngon" rồi đóng cửa, bỏ lại gương mặt xinh đẹp của Cận Phi Trạch đằng sau.
"Em ngủ phòng ngủ đi, anh ngủ phòng khách, chiều mai tan học không tham gia tiết tự học buổi tối nữa, chúng ta về nhà."
Lý Diệu Diệu định trách cậu không tạo cơ hội cho mình và nam thần, nghe thấy vậy sửng sốt: "Anh chịu về nhà hả?"
Khương Dã không ừ hử, lấy chăn đệm ra. Lý Diệu Diệu nhát như cấy, nếu nói với con bé rằng cậu bị nữ quỷ ám và ngôi nhà này không an toàn, chỉ sợ con bé cả đêm không ngủ. Cậu đáp bừa hai câu, quay đi rửa mặt.
Trước cổng khu dân cư, bà cô già lượm ve chai nhặt rác. Bà mở thùng rác, bên trong là chiếc túi đồ to đùng. Bà lấy ra lục lọi, có một chiếc khăn len màu đen. Mới tinh, vẫn dùng được. Bà cất khăn vào túi rồi tiếp tục nhặt vỏ chai.
"Brừm—-"
Điện thoại Khương Dã rung, cậu cầm lên.
Ma Nữ Thích Ăn Ngọt: 【Cục cưng, dự báo thời tiết nói ngày mai nhiệt độ hạ thấp, bé vẫn chưa có khăn quàng cổ. Có người tặng bé, bé vứt rồi, bé chỉ muốn anh tặng bé thôi.】
Khương Dã: "…"
Cậu thở dài, chuyển cho cô nàng 300 tệ.
Ma Nữ Thích Ăn Ngọt: 【Cục cưng tốt quá đi à, chụt chụt! Thưởng cho anh một cái ảnh đẹp nè~】
Cô gửi qua một bức ảnh, chụp đôi chân mình đang xỏ tất đen. Chân cô thẳng tắp thon dài, tất đen kéo căng, cố tình rạch thêm mấy đường, để lộ làn da trắng nõn qua vết rách hẹp. Chiếc giày cao gót lắc lư treo đầu ngón chân, láng bóng mượt, gót nhọn, lộng lẫy sắc bén, phong thái tựa ánh mặt trời, xinh đẹp khó cưỡng.
Khương Dã: "…"
Ma Nữ Thích Ăn Ngọt: 【Thích không?】
Argos: 【Đừng có mặc cái này ra đường.】
Cậu gửi tin nhắn cuối rồi tắt màn hình, đứng dậy mở máy tính cày thuê.