4. Chương 4: Tiếng động nơi tầng gác mái

Mầm Ác

Chương 4: Tiếng động nơi tầng gác mái

Mầm Ác thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau đi học, đúng như dự báo thời tiết, nhiệt độ đột nhiên hạ thấp hẳn. Khương Dã mặc chiếc áo lông, còn Lý Diệu Diệu vì không mang theo quần áo nên phải mượn tạm chiếc áo khoác của anh. Điện thoại của cô nàng rung lên liên tục, bởi Ma Nữ đang tức giận về cô bạn cùng lớp vừa ngớ ngẩn vừa phiền phức của mình. Cô ấy thuộc kiểu người được cưng chiều từ nhỏ, giống như một tiểu thư đài các. Người khác bắt chuyện, cô lại chê giọng họ khó nghe. Người khác tặng quà sinh nhật, cô lại bảo gói quà xấu xí. Loại người như vậy thật khó kết bạn, nhưng cô nàng vẫn luôn than thở rằng có rất nhiều bạn nữ rủ mình đi uống trà sữa, chứng tỏ các mối quan hệ xã hội của cô ấy không đến nỗi tồi. Khương Dã không hiểu nổi tại sao cô ấy lại có thể làm được như vậy.
Cậu có thói quen xem lại lịch sử cuộc gọi, và vẫn chỉ thấy những cuộc gọi từ mẹ cậu ngày hôm qua. Hôm nay, bà không gọi nữa.
Chuông báo vào lớp vang lên, Khương Dã bước vào phòng học, thấy Cận Phi Trạch đã ngồi ngay ngắn tại bàn, cổ đeo một chiếc khăn đỏ. Một chàng trai đeo khăn đỏ trông thật kỳ lạ, nhưng hắn lại đeo rất hợp, nhất là với làn da trắng nõn của mình, trông càng thêm ưa nhìn.
"Khăn của cậu đẹp đấy." Khương Dã ngồi xuống cạnh hắn.
Không thấy khăn của Lý Diệu Diệu đâu, chắc là cô ấy đã vứt đi rồi.
"Cảm ơn." Hắn mỉm cười, đôi mắt sáng rỡ, "Người tớ thích thường tặng cho mình những thứ như thế."
Khương Dã nhíu mày, "Cậu cũng có người mình thích à?"
Hắn gật đầu, "Tất nhiên, cô ấy đối xử với tớ rất tốt."
"Vậy tại sao cậu lại nhận quà từ mấy bạn nữ khác?" Khương Dã hỏi.
Hắn tỏ ra ngạc nhiên, "Không thể nhận sao?"
Khương Dã không biết nói gì hơn, bèn lắc đầu bỏ đi. Chuyện của người khác, cậu có quản làm gì. Cậu im lặng lắc đầu, như một lời trả lời.
Cận Phi Trạch cười nói: "Hóa ra là không thể nhận, tớ nhớ rồi."
Khương Dã nhìn hắn ghi chép vào một cuốn sổ da nhỏ cỡ bàn tay. Cậu không khỏi nghĩ ngợi, không lẽ hắn thật sự ghi lại câu "Không thể nhận quà của bạn nữ khác" sao? Chắc là không đâu, Khương Dã cảm thấy mình suy nghĩ quá nhiều rồi. Cận Phi Trạch là học sinh gương mẫu, chắc hắn chỉ đang ghi chép bài học thôi.
Tan học buổi chiều, tài xế của gia đình đã đến đón. Chiếc xe đen nhánh như đuôi cá lặng lẽ hòa vào dòng xe cộ. Bầu trời đã tối sầm, mùa đông khiến cảnh vật trở nên ảm đạm. Những ánh đèn neon chiếu lên gương mặt Khương Dã, rọi những vệt sáng loang lổ. Họ đi qua cây cầu, tiến vào khu rừng thưa ở ngoại ô. Người giàu thích sống ở những nơi không khí trong lành, khu vực này được quy hoạch để khôi phục lại vẻ hoang sơ ban đầu. Khu dân cư yên tĩnh, mấy căn biệt thự đen sì như mực.
Càng đến gần ngôi nhà mà cậu gọi là "nhà", lòng Khương Dã càng cảm thấy mâu thuẫn. Cậu nghĩ mình không nên trốn tránh nữ quỷ như thế, so với việc ở lại trong căn nhà đó, đối phó với nữ quỷ có lẽ còn dễ chịu hơn. Lần cuối cậu về nhà ăn cơm là cách đây một tháng, và lần đó, cậu và mẹ đã có một cuộc chia tay không vui vẻ.
"Trước đây con có phải đứa trẻ như thế này đâu, sao bây giờ lại biến thành như vậy?" Mẹ cậu nghiêm mặt, "Một năm nay con về nhà được mấy lần? Con có coi đây là nhà của mình không? Con nhìn em gái con đi, ngày nào cũng về đúng giờ, đi đâu cũng báo bố mẹ trước, chưa bao giờ khiến bố mẹ phải lo lắng. Sao con không học tập em gái mình một chút nào?"
Cậu thờ ơ lắng nghe, nhưng trong lòng cậu hiểu rõ: không phải cậu thua kém gì em gái, mà là đối với mẹ, địa vị của cậu thật sự kém xa con gái của bố dượng.
Giọng bà càng lúc càng lớn, "Con chưa trưởng thành đã dọn ra ngoài ở, nói xem đối tác làm ăn của bố con sẽ nghĩ gì về bố con đây?"
Lại là chuyện "bố".
Như bị đổ một gáo nước lạnh, trái tim Khương Dã dần chùng xuống. Hóa ra bà tức giận không phải vì con trai mình không thân thiết với gia đình, mà là bà sợ người ta đồn rằng bố dượng không thương con riêng của vợ.
Bà còn định nói gì nữa, Khương Dã bỗng ngắt lời: "Mẹ, con muốn hỏi mẹ một câu."
Bà sửng sốt, "Chuyện gì?"
Cậu ngẩng đầu, nhìn thẳng vào khuôn mặt được chăm sóc cẩn thận của bà, hỏi: "Con học lớp mấy, mẹ biết không?"
Mẹ cậu lập tức lúng túng, nói đi nói lại "hai" rồi "ba", mãi không đưa ra được câu trả lời dứt khoát. Lý Diệu Diệu đứng bên cạnh, ngơ ngác hỏi: "Mẹ à, không phải chứ? Mẹ không biết anh học lớp mấy sao?"
Bà xấu hổ nói: "Gần đây mẹ bận quá, có một dự án làm suốt mấy năm không xong. Lúc nào mẹ về cũng tặng quà cho con mà, sao lại quên con được chứ?"
Cậu đứng dậy, đi lên phòng mình. Một lúc sau, cậu ôm một chồng hộp quay trở lại, đặt chúng trước mặt mẹ, chỉ vào từng món một: "Đây là quà mẹ tặng con lần trước, cũng là mô hình Gundam. Lần đầu, lần thứ hai, lần thứ ba, toàn là những món giống nhau. Mẹ à, mỗi lần mẹ đưa quà cho con, chúng đều y hệt nhau."
Bà đứng sững người, lắp bắp không nói nên lời.
Khương Dã đứng đó hồi lâu, chờ bà nói một câu "Xin lỗi", nhưng cuối cùng bà chẳng buông ra được lời nào. Thật ra cậu cũng không mong đợi gì xa vời, chỉ cần bà xin lỗi, biết đâu cậu sẽ hục hặc với bà vài ngày rồi thôi. Họ là máu mủ ruột rà, dù sao cậu cũng không thể oán giận bà suốt đời. Thế nhưng bà chưa bao giờ nói lời xin lỗi, luôn lấy cớ "Mẹ có chuyện khó xử, con phải hiểu cho mẹ chứ", "Mẹ đang bận một dự án lớn", "khảo cổ có phát hiện mới". Cậu gần như có thể đoán trước những lời bà sắp nói.
Quả nhiên, bà lên tiếng: "Mẹ có nỗi khổ riêng, dự án của mẹ đang đến giai đoạn quan trọng…"
Tim cậu như bị kim châm, khiến cậu khó chịu đến mức không thở nổi. Cậu ghét bản thân mình đã quá hiểu bà, càng đoán trúng bao nhiêu, lòng càng đau bấy nhiêu.
Cậu ngắt lời bà: "Không cần nói nữa, sau này mỗi tháng con sẽ về nhà một lần, bữa cơm hôm nay ăn vậy thôi, con đi đây."
Cậu cầm lấy cặp sách, đứng dậy và rời đi mà không ngoảnh đầu lại.
Tối hôm ấy, cậu không bắt được xe, đành phải cuốc bộ vào con đường lớn trong rừng. Gió đêm thổi buốt hai má cậu. Không ai đuổi theo, cũng chẳng có ai nhắn tin cho cậu. Mẹ cậu thậm chí còn quên mất ngôi nhà ở vùng hẻo lánh này, buổi tối chẳng có chiếc taxi nào chạy qua. Xung quanh toàn là nhà giàu có tài xế riêng, xe cao tốc cũng không nhận đơn đến đây.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Sâu Lười
2. Chiều Hư
3. Cấm Động, Yêu Nghiệt Này Là Của Tôi!!
4. Hồng Trần Ái Tình
=====================================
Bà quan tâm đến thể diện, thành tựu, bố dượng, quan tâm đến đủ thứ, chỉ không quan tâm đến cậu.
Ma Nữ Thích Ăn Ngọt đột nhiên nhắn tin: 【Anh đang ở đâu thế?】
Argos: 【Có chuyện gì?】
Ma Nữ Thích Ăn Ngọt: 【Số bước chân của anh trên WeChat đột nhiên tăng vọt, chả lẽ anh chạy bộ đêm à?】
(*) Tính năng đếm bước chân trên WeChat, có thể chia sẻ với bạn bè.
Argos: 【Ừ, chạy đêm.】
Ma Nữ Thích Ăn Ngọt: 【Đừng có nói dối, trước đây anh bảo tối nay không online, chắc là về nhà ăn cơm xong lại cãi nhau với gia đình phải không?】
Ma Nữ Thích Ăn Ngọt: 【Gửi địa chỉ cho bé đi.】
Argos: 【?】
Ma Nữ Thích Ăn Ngọt: 【Yên tâm, bé không từ trên trời rơi xuống trước mặt anh đâu.】
Cậu gửi định vị qua WeChat, nửa tiếng sau, một chiếc xe dừng trước mặt cậu. Ma Nữ gọi cho cậu một chiếc xe riêng. Cậu đứng bên vệ đường do dự một lúc, rồi xách cặp lên xe. Tài xế lịch sự hỏi điểm đến, cậu báo về căn hộ, rồi cúi đầu gõ tin nhắn.
Argos: 【Cảm ơn.】
Ma Nữ Thích Ăn Ngọt: 【Chỉ cảm ơn thôi à? Không thực tế quá.】
Argos: 【Tối nay online đi, anh dẫn em.】
Ma Nữ Thích Ăn Ngọt: 【Không cần, bé muốn anh làm bạn trai của bé cơ.】
Khương Dã nhíu mày, cậu gõ chữ vào khung chat: Xin lỗi, anh không yêu qua mạng.
Chưa kịp gõ xong, Ma Nữ Thích Ăn Ngọt đã nhắn thêm tin nhắn.
Ma Nữ Thích Ăn Ngọt: 【Mở cửa sổ ngẩng đầu lên đi!】
Nếu không phải chiếc xe đang chạy tốc độ cao, cậu có thể tưởng tượng ra khuôn mặt cô gái cười khúc khích bên ngoài cửa sổ. Cậu hạ kính xe xuống, ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Pháo hoa nổ vang giữa bầu trời đêm, sắc màu rực rỡ lộng lẫy. Pháo hoa lớn quá, không biết bắn từ đâu mà cả thành phố đều nhìn thấy.
Điện thoại rung lên một tiếng, cậu cúi đầu nhìn, "Ma Nữ Thích Ăn Ngọt" gửi tin nhắn:
【Sinh nhật vui vẻ.】
Hóa ra hôm nay là sinh nhật cậu, mẹ cậu không nhớ, ngay cả bản thân cậu cũng quên mất.
Pháo hoa nở từng chùm, cậu dựa cửa sổ xe nhìn đăm đăm những ánh sáng rực rỡ lướt qua, đôi mắt đen của cậu thoáng chốc được thắp sáng. Cậu biết Ma Nữ có ý với mình, ngày nào cô ấy cũng chờ cậu online, rồi ở bên cậu đến tận khi cậu tắt máy. Lúc đầu cô chơi rất tệ, sau đó dần khá hơn, chắc hẳn cô ấy đã lén luyện tập từ lâu. Cậu không thích yêu qua mạng, bởi tình yêu qua mạng là ảo, giống như chơi game không thể là thật. Thế nhưng giờ đây, cậu chẳng muốn phân biệt thật hay giả nữa. Mẹ là thật, nhưng mẹ chẳng quan tâm cậu. Ma Nữ là giả, nhưng cô ấy sẽ bắn pháo hoa cho cậu ngắm.
Cậu cúi đầu, chậm rãi xóa bỏ ký tự trong khung chat.
Argos: 【Được.】
Ma Nữ Thích Ăn Ngọt: 【Được cái gì cơ?】
Argos: 【Làm bạn trai của em, được thôi.】
Thật ra cậu biết, Ma Nữ cũng như những cô bé khác, trong danh sách WeChat của cô ấy có lẽ có rất nhiều người như cậu, mỗi ngày đều xếp hàng tặng quà cho Ma Nữ. Ma Nữ thích cậu, chắc chỉ là hứng thú nhất thời, chọn ra một con cá cô đơn từ trong hồ. Nhưng cậu không quan tâm, cậu tiêu tiền cho Ma Nữ, lắng nghe những lời vô nghĩa của Ma Nữ, chịu đựng sự nhàm chán của cô ấy, chỉ vì Ma Nữ nhớ sinh nhật của cậu.
(Kết thúc hồi ức)
Đến trước cửa nhà, cậu dừng chân, day day giữa hai đầu lông mày. Cậu thật sự không biết phải đối mặt với mẹ như thế nào.
"Anh…" Lý Diệu Diệu lo lắng gọi.
"Mở cửa đi." Cậu nói.
Lý Diệu Diệu nhấn ngón tay vào khóa vân tay, đèn điện tử sáng lên, khóa cửa vang lên tiếng "cùm cụp", cuối cùng "tích" một tiếng, cửa đã mở. Khương Dã đẩy cánh cửa chống trộm nặng trịch vào, một mùi khó chịu xộc thẳng vào mặt. Mùi này không thể tả rõ là hôi hay gì, nói tóm lại là khó ngửi. May mà không quá nồng, ám trong phòng lâu nên không còn xộc thẳng lên mũi nữa.
Lý Diệu Diệu bực bội: "Là mùi mẹ xông đó, mẹ nghi thần nghi quỷ, nói trong nhà có gián, em thông gió mấy hôm rồi mà vẫn còn mùi."
"Bố ơi, mẹ ơi —— Anh về rồi!" Lý Diệu Diệu hét to.
Trong nhà không ai đáp lời, gian nhà tối om, có một loại áp lực không thể nói thành lời. Bức tranh nghệ thuật loang lổ màu sắc treo trên tường trắng trong bóng đêm trông thật kỳ dị.
Lý Diệu Diệu gãi đầu: "Sao nói hôm nay về nhà mà nhỉ? Sao đến giờ vẫn chưa về?"
Khương Nhược Sơ không về, Khương Dã thở phào nhẹ nhõm. Cậu bật đèn ở huyền quan, ấn công tắc nhưng không có phản ứng. Bật mấy cái công tắc liền cũng không mở được, cậu ra ngoài nhìn thử cầu dao, không bị đứt.
"Hay là bố mẹ quên đóng tiền điện rồi," Lý Diệu Diệu tức giận, "Rốt cuộc hai người họ còn nhớ tới anh em mình không?"
May mà bên ngoài có đèn đường, cửa sổ nhà bọn họ sát đất, không tới mức không nhìn thấy năm ngón tay. Khương Dã đóng cửa chống trộm lại, bật đèn flash điện thoại rồi đi lên lầu. Nhà không có điện, không dùng được thang máy, chỉ có thể leo bộ. Lý Diệu Diệu sợ tối, kéo quai cặp của cậu lẽo đẽo theo sau.
Phòng của bố dượng và mẹ ở lầu hai, hai người ngó thử, không một bóng người, chiếc chăn tơ tằm trên giường không có dấu vết mở ra. Bọn họ thật sự không trở về. Khương Dã nhìn quanh, phát hiện căn phòng có rất nhiều vết mốc, từng mảng đen xì giống như nấm mốc, trông thật đáng sợ.
Lý Diệu Diệu oán trách: "Đã nói là mua nhà mới rồi mà bố không chịu, nhìn xem nhà của chúng ta thành gì rồi này."
Bọn họ về phòng mình ở lầu ba, càng lên cao, mùi khó chịu kia càng dày đặc. Lúc lên tới lầu ba, rõ ràng mùi nặng hơn nhiều so với lầu một, nhưng vẫn còn trong phạm vi chịu đựng được. Giữa màn đêm yên tĩnh, bỗng nhiên có tiếng động từ trần nhà vọng xuống.
"Kẽo kẹt… kẽo kẹt…"
Lý Diệu Diệu rùng mình, nói: "Trên gác mái đó anh, mấy hôm nay gác mái nhà mình có tiếng động lạ lắm, em không dám lên xem… Anh, có phải tên sát nhân đó đang trốn trong nhà mình không?"
Khương Dã cảm thấy chắc là chuột, bố dượng mua căn nhà này mười mấy năm rồi, cộng thêm ở khu vực ngoại thành, mấy con chuột cũng không có gì lạ.
"Có khi có chuột chết trên gác mái."
Lý Diệu Diệu giật mình, "Bảo sao lại hôi như thế."
Mùi hương này khiến người ta khó chịu, không biết Lý Diệu Diệu làm sao mà nhẫn nhịn lâu đến vậy. Khương Dã quyết định lên gác mái dọn xác chuột. Gác mái ở trên trần lầu ba, phải leo thang mở cánh cửa ngầm mới lên được. Khương Dã gọi Lý Diệu Diệu xuống phòng bếp lầu một lấy túi đựng rác và bao tay dùng một lần, còn mình thì đi tìm thang. Vừa hay nhìn thấy một cái thang gấp bằng nhôm ở hành lang lầu ba, cậu dựng thang, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy trần nhà đầy mốc đen. Mấy mảng mốc đó dính với nhau, gần như chiếm một nửa trần nhà. Khương Dã quyết định xử lý xong con chuột sẽ gọi công ty vệ sinh tới dọn dẹp.
Cậu vừa bước một chân lên thang đã nghe thấy tiếng hét thảm thiết của Lý Diệu Diệu.
Cậu giật mình, chạy vội xuống lầu.