30. Chương 30: Lễ Cúng Tiên

Mầm Ác

Chương 30: Lễ Cúng Tiên

Mầm Ác thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Y Lực Ngang không biết cha mẹ mình đã quyết định thế nào, từ hôm đó trở đi, mỗi sáng sớm mẹ đều đến những thôn khác cạo lớp bột đen bám trên tường nhà của những gia đình có người qua đời, khuấy nước thành chén “nước thần tiên” đặc sệt rồi mang về cho Y Lạp Lặc uống. Sau đó, mẹ khóa cửa lại, không cho ai vào thăm, đến sáng hôm sau mới mở cửa để cho Y Lạp Lặc uống thuốc. Y Lực Ngang ngồi như trên đống lửa, ngày nào cũng phải uống một chén nước tro bẩn, làm sao Y Lạp Lặc có thể khỏe lên được? Nó sẽ chết đói mất!
Ngày thứ ba, nhân lúc cha mẹ không ở nhà, Y Lực Ngang ôm ba cái bánh bao trèo cửa sổ vào phòng. Y Lạp Lặc nằm trên giường, chăn phồng lên trông như một nấm mồ nhỏ cô đơn. Y Lực Ngang bò đến trước mặt em, khẽ gọi:
“Y Lạp Lặc, mau ăn bánh đi.”
Y Lạp Lặc hé mắt nhìn cậu, thở yếu ớt, không hít vào.
“Anh hai ơi…”
“Cái gì dưới thôn ấy?” Y Lực Ngang hỏi.
“Nó nhìn em… Em sợ lắm…” Ánh mắt đờ đẫn của Y Lạp Lặc quay sang, “Anh hai ơi, anh phải đi sao? Đưa em đi với…”
“Em ăn bánh bao trước đã, ăn xong mới có sức, có sức rồi anh sẽ dẫn em đi.”
Y Lạp Lặc cắn một miếng rồi không nuốt nổi. Cậu lo sợ, nhìn qua song cửa sổ, thấy cha mẹ mình đang trở về trên con đường nhỏ. Y Lực Ngang không dám ở lại lâu, hứa sẽ quay lại thăm em rồi trèo cửa sổ ra ngoài.
Những ngày sau đó, mẹ vẫn đối xử với Y Lạp Lặc như thế, không cho ăn cơm, cũng không cho uống thuốc, chỉ toàn uống chén nước đen đặc sệt đó.
Y Lực Ngang càng căm ghét cha mẹ mình và cả lão pháp sư già trong thôn. Mỗi lần trong thôn có người bệnh, lão luôn nói: “Dâng cho Thái Tuế.” Người bệnh lần lượt chết hết, nhưng dân làng vẫn nghĩ họ còn sống, mỗi bữa ăn đều bày một bộ bát đũa trống bên cạnh, như thể họ vẫn còn ăn cơm được vậy. Y Lực Ngang biết, nếu cậu không đưa Y Lạp Lặc chạy trốn, nó sẽ chết trong tay pháp sư và cha mẹ chúng.
Đến ngày thứ sáu, sau khi Y Lạp Lặc uống thuốc xong, mẹ cầm một cái túi lớn đi ra khỏi phòng. Bà dặn Y Lực Ngang: “Cha mẹ phải chuẩn bị lễ cúng tiên cho em trai, con ngoan ngoãn ở nhà, không được vào phòng của em, nghe chưa.”
Khi cha mẹ đều rời khỏi nhà, Y Lạp Lặc thu gom quần áo và lương khô rồi lặng lẽ trốn vào phòng của cha mẹ lấy trộm chìa khóa. Sau mấy hôm quan sát, cậu nhớ rõ chỗ mẹ giấu chìa khóa.
Y Lực Ngang mở khóa, hô lớn: “Y Lạp Lặc, anh đến cứu em đây!”
Vừa bước vào cửa, cậu thấy Y Lạp Lặc đứng trước giường quay lưng về phía mình.
“Y Lạp Lặc, em đứng dậy được rồi hả?” Y Lạp Lặc vui vẻ đáp: “Tốt quá, anh còn tưởng phải cõng em nữa cơ.”
Cậu bước tới vỗ vai Y Lạp Lặc, nhưng bỗng thấy đầu của Y Lạp Lặc lắc lư rồi rơi khỏi cổ, đập vào mu bàn chân của Y Lực Ngang. Lúc này Y Lực Ngang mới nhận ra đó chẳng phải đầu gì, mà là khối gỗ hình cầu đội tóc giả. Thi thể không đầu của Y Lạp Lặc đứng thẳng trước mắt cậu, vết cắt đỏ như máu trên cổ đập vào mắt cậu. Y Lực Ngang choáng váng, đầu óc trống rỗng, há to miệng nhưng không bật ra được âm thanh nào.
Bữa trước, cái túi mẹ xách ra khỏi phòng là đầu của Y Lạp Lặc sao?
Thân thể Y Lạp Lặc đột nhiên cử động, xoay người một cách khó khăn rồi đối mặt với Y Lực Ngang, tiến thêm một bước về phía cậu. Y Lực Ngang hét lớn, quay người chạy ù ra khỏi phòng và đóng chặt cửa. Đôi tay cậu run run, phải khóa mấy lần mới thành công. Cậu trả chìa khóa về phòng cha mẹ, rồi ngồi trên cầu thang gỗ với vẻ mặt sững sờ.
Lúc trời nhá nhem tối, các pháp sư mặc áo lông vũ đến khua chiêng gõ trống trước cửa nhà cậu.
“Thái Tuế đã đến, kẻ không phận sự hãy tránh ra!”
Lão pháp sư tụng kinh văn mà cậu không hiểu, rồi dẫn một nhóm pháp sư trẻ tuổi vào phòng Y Lạp Lặc, sau đó khiêng một cái cáng đi ra. Y Lạp Lặc bị phủ vải trắng, Y Lực Ngang trơ mắt nhìn em bị mang đi.
Mẹ lau nước mắt hỏi lão pháp sư: “Khi nào thì Y Lạp Lặc về nhà ạ?”
Lão pháp sư đáp: “Đến khi trong nhà cô có bóng dáng Thái Tuế, Y Lạp Lặc sẽ trở về.” Bỗng lão chỉ vào Y Lực Ngang đang đứng trên cầu thang gỗ: “Trông chừng đứa lớn này cho cẩn thận, Thái Tuế nói nó xông vào nhà, phá vỡ quy củ.”
Cha và mẹ đột nhiên quay đầu lại, trừng mắt nhìn cậu đầy hung tợn.
Y Lực Ngang rùng mình, quay người chạy lên tầng, nhốt mình trong phòng.
Mẹ đứng trước cửa phòng cậu nói: “Cho đến khi em mày về thì mày không được phép ra ngoài.”
Về sao? Y Lạp Lặc đã chết rồi, làm sao có thể về được nữa? Tiếng khua chiêng gõ trống đi xa, Y Lực Ngang nhìn bóng lưng những người đó rời đi, nhớ lại cái xác không đầu mà cậu đã hơn một lần nhìn thấy trong phòng Y Lạp Lặc. Y Lực Ngang gạt sạch nước mắt trên khóe mắt, vác bao quần áo lên, trèo qua cửa sổ. Cậu nhảy lên cây cổ thụ trước nhà như con khỉ, trượt từ thân cây xuống, nhìn theo hướng tiếng chiêng trống biến mất rồi chạy đi.
Y Lạp Lặc, anh xin lỗi. Lúc ấy, cậu vẫn còn quá nhỏ, đối mặt với sự thần bí, cậu chỉ như con kiến bò. Cậu đã chọn chạy trốn, chạy vào rặng núi Tế Nô rộng lớn mênh mông, tìm đến nơi văn minh.
Cậu đi ba ngày ba đêm, lạc trong rừng mưa nhiệt đới, người đầy vết muỗi đốt. Những lúc mê man, dường như cậu nhìn thấy một bóng đen nhỏ bé đi theo mình. Cuối cùng cậu không gắng gượng nổi nữa, ngã xuống triền núi và đập đầu vào một tảng đá. Các nhà điều tra địa chất núi Tế Nô phát hiện ra cậu, đưa cậu về bệnh viện Giáp Sái. Khi tỉnh lại, những ký ức kinh khủng kia đã phai mờ trong tâm trí cậu. Cậu chỉ nhớ mang máng tên mình có một chữ Ngang. Cậu được đưa vào viện phúc lợi và được một đôi vợ chồng Hoa kiều nhận nuôi, từ đó cậu ra nước ngoài sinh sống và đổi tên thành Hoắc Ngang.
Cậu đã quên rất nhiều chuyện, tính tình vốn vô tư, nên khi cậu phát hiện quần lót bẩn mình giấu bốn, năm ngày bỗng nhiên được giặt sạch sẽ phơi khô trong sân, cậu cũng không nghĩ nhiều, còn tưởng là mẹ nuôi giặt giúp mình. Bài tập còn dang dở đột nhiên được hoàn thành, cậu cũng không để ý, còn tưởng rằng mình làm rồi mà quên mất, mặc dù tất cả bài tập đều làm đúng, song đi thi toàn rước về con 0 tròn trĩnh. Cậu thậm chí còn không để tâm những dấu chân dưới gầm giường, tiếng bật điện thoại trên ghế tựa giữa đêm khuya tĩnh lặng, và cả tủ lạnh bị mở lúc nửa đêm nữa. Chỉ có người mẹ nuôi nhạy cảm của cậu lúc nào cũng phàn nàn rằng dường như có thêm một ai đó trong gia đình này.
Năm 18 tuổi, cậu rời xa gia đình, đi đến biên cảnh một quốc gia nhỏ bé ở châu Á. Ánh mặt trời nơi đó nóng như thiêu đốt, khắp nơi đều là những dãy núi trơ trọi cùng với sa mạc mênh mông. Tiền đồn của họ tọa lạc sâu trong núi, cậu bị xếp vào một tiểu đội chiến thuật gồm sáu người, ngày hôm sau bằng cách nào đó mà tiểu đội sáu người này lại biến thành bảy người, tất cả mọi người đều không nhận ra rằng trong đội ngũ của mình có thêm một chàng trai trầm tĩnh và xinh đẹp.
Cuối cùng Hoắc Ngang cũng nhớ đến cái ngày mà kế hoạch nhiệm vụ tập kích vũ trang thất bại, bọn họ bị vây khốn trong núi ở Abbottabad chờ cứu viện. Tay đột kích cuối cùng trong đội bị bắn vỡ đầu, não văng tung tóe dính khắp mặt hắn.
Hắn vuốt mặt, hô to: “Tay đột kích số 1 và số 2 của đội đều đã chết! Đội ta không còn đột kích nữa!”
“Ông đần hả! Còn một người kìa!” Chiến hữu chỉ vào một người nằm dưới chiến hào ở phía sau.
“Ai?” Hoắc Ngang đực mặt ra.
“Y Lạp Lặc,” người nọ ló đầu ra khỏi chiến hào, đôi mắt màu hổ phách sáng như sao, “Tôi tên Y Lạp Lặc.”
Hắn nhìn Y Lạp Lặc, cảm thấy cậu trai này thật quen mắt, nhưng không nhớ ra đã từng gặp ở đâu. Bọn họ đồng sinh cộng tử, đấu tranh sinh tồn trên chiến trường đầy khói súng. Khi hai người họ cửu tử nhất sinh trở về căn cứ, hắn dẫn Y Lạp Lặc đến quán bar của thị trấn, còn chiếm dụng phòng của chủ quán.
“Như vậy không tốt đâu, bọn mình…” Y Lạp Lặc chần chừ mãi thôi.
“Có gì mà không tốt chứ?” Hắn cười vô cùng càn rỡ, “Y Lạp Lặc, có ai nói với cậu rằng cậu rất ngoan ngoãn, thấy thương quá trời luôn chưa?”
Y Lạp Lặc cúi đầu, sau đó gật đầu mấy cái.
Bộ dạng của cậu thật đáng thương, Hoắc Ngang không đành lòng chạm vào cậu, thế là xoay người mặc quần áo vào rồi nói: “Sau này đừng có lảng vảng trước mặt anh nữa, làm anh cứ muốn bắt nạt cậu thôi. Bỏ đi, tối nay về căn cứ ngủ.”
Y Lạp Lặc giữ chặt vạt áo hắn, khẽ nói: “Nếu sau này anh đi đâu cũng mang theo cùng, em sẽ đồng ý.”
Hoắc Ngang quay đầu lại nhìn cậu, vẻ mặt cậu vô cùng nghiêm túc, đôi mắt chớp chớp như hồ nước trong đêm. Hoắc Ngang là một lãng tử, sau này không biết mình sẽ đi đâu về đâu. Có lẽ một mai hắn sẽ bỏ mình ở nơi hoang dã không tên nào đó tại Châu Phi, bị một con sư tử đi ngang qua gặm nhấm bụng mình. Hoặc có lẽ hắn sẽ áo gấm về làng, quay về quê hương và trở thành một tay súng bắn tỉa xuất sắc. Ngay cả bản thân hắn còn chưa nghĩ kỹ chuyện này, sao có thể hứa hẹn với người khác được? Nhưng khi nhìn vào đôi mắt ấy, trái tim của hắn như bị ai đó chạm vào, khiến nó bắt đầu đau nhói mà không hiểu nguyên cớ vì sao.
Ma xui quỷ khiến, hắn đáp lời: “Được, sau này dù đi đến đâu, tôi cũng sẽ đưa em đi cùng.”
***
Tác giả có lời muốn nói:
Trường Bội cấm luận loan, hai người họ không làm gì cả đâu, tình đồng đội trong sáng đó nha.