Mầm Ác
Chương 6: Thi thể trong cốp xe
Mầm Ác thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý Diệu Diệu tái mặt hỏi: “Có phải mẹ không?”
Khương Dã cũng không rõ, cậu tiến đến gần cốp xe, hỏi: “Mẹ, nếu đúng thì hãy lên tiếng đi.”
Cốp xe im lặng. Đúng lúc Lý Diệu Diệu lấy hết can đảm bước tới thì bỗng từ bên trong vọng ra một tiếng “rầm” lớn. Nắp cốp bằng thiếc phồng lên một cục to như chiếc bánh bao. Lý Diệu Diệu vội vàng lùi về phía sau Khương Dã.
Lúc này, dù không biết bên trong là xác không đầu của mẹ Khương hay không, nhưng chắc chắn không phải bà. Dù là trường hợp nào đi nữa, họ cũng không thể vội vàng mở cốp xe ra được.
“Bây giờ phải làm sao?” Lý Diệu Diệu thò đầu ra hỏi.
“Ngày mai chúng ta sẽ đến đồn cảnh sát báo án.” Khương Dã nói.
Xét theo khía cạnh khác, việc có xác không đầu trong cốp xe có thể lại là chuyện tốt. Khương Dã đoán rằng xác không đầu ở Dinh Thự Thiên Lộc có thể đã biến mất. Ngay cả nếu họ báo cảnh sát, cảnh sát cũng không thể điều tra được gì. Hơn nữa, câu chuyện về xác không đầu nghe quá phi lý, khiến người ta có cảm giác hai học sinh cấp ba đang nói chuyện nhảm nhí. Nhưng bây giờ họ có trong tay bằng chứng sống rõ ràng, lời của họ sẽ có độ tin cậy cao. Hơn nữa, ban ngày đông người, chỉ cần đông người thì họ không cần sợ những thứ nấp trong bóng tối nữa.
“Nhưng…” Lý Diệu Diệu ngập ngừng, “Anh không tò mò liệu bên trong có phải là mẹ không?”
Khương Dã im lặng.
Quả thật, cậu cũng rất muốn biết.
Họ phải mở chiếc cốp xe này, ngay trong đêm nay.
Xác không đầu rất nguy hiểm, cần phải chuẩn bị cẩn thận. Khương Dã nhìn quanh công trường nhưng không tìm thấy vũ khí phòng thân phù hợp.
“Em ở đây, anh về nhà lấy cây gậy bóng chày.” Cậu nói.
Lý Diệu Diệu lắc đầu mạnh mẽ, “Không được, em không dám đứng gần nó đâu.”
Khương Dã nói: “Em trốn đi chỗ khác đi, chờ anh quay lại.”
Lý Diệu Diệu vẫn lắc đầu.
Thực sự Khương Dã cũng không yên tâm để cô bé ở đây một mình, nhưng đi hai người dễ gây sự chú ý, nhanh chóng sẽ bị phát hiện.
Vậy thôi. Khương Dã nói: “Vậy cùng đi, nhanh lên.”
Họ về chung cư lấy gậy bóng chày và cuộn dây ni lông. Vừa xuống tầng 1 thì gặp Cận Phi Trạch đang đi đổ rác. Hắn mặc chiếc áo lông cao cổ màu trắng với quần dài xám nhạt, phối đồ khá tùy tiện nhưng dường như nhờ hắn mà cả đêm bừng sáng.
Lý Diệu Diệu nhìn thấy hắn liền nước mắt lưng tròng.
“Đàn anh Cận ơi,” cô bé chạy đến trước mặt hắn, hai mắt đẫm lệ, “Bố em mất rồi.”
Cận Phi Trạch nghiêng đầu nghi ngờ: “Sao thế?”
Lý Diệu Diệu nói hỗn loạn: “Nhà em có yêu quái, bố em bị sát hại, bây giờ có thể mẹ em đang nằm trong cốp xe của bọn em.”
Khương Dã ngăn cô bé lại, “Đừng nói linh tinh.”
Cận Phi Trạch chau mày sắc sảo, lo lắng hỏi: “Các cậu gặp rắc rối à, có cần tớ giúp gì không?”
Lý Diệu Diệu và Khương Dã cùng mở miệng ——
Lý Diệu Diệu: “Muốn ạ!”
Khương Dã: “Không cần.”
Cận Phi Trạch mỉm cười: “Vậy là muốn hay không muốn đây?”
Khương Dã kéo Lý Diệu Diệu đi, “Tôi tự xử lý được.”
Lý Diệu Diệu không đồng ý, “Vừa nãy anh còn loay hoay ứng phó với bố em, anh tự làm được không?”
“Thừa dịp tớ cũng rảnh, hay tớ cùng đi xem sao.” Cận Phi Trạch nói.
Khương Dã thực sự không muốn ở cùng Cận Phi Trạch, bèn nói: “Không cần.”
Cận Phi Trạch nhìn chằm chằm Khương Dã, ánh mắt tinh tế thoáng vẻ khinh bỉ.
“Khương Dã, hình như cậu ghét tớ lắm phải không?”
Lý Diệu Diệu liều mạng nháy mắt với Khương Dã.
Có thêm người quả thật an toàn hơn. Cuối cùng Khương Dã thôi từ chối, nói: “Cậu nghĩ kỹ đi.”
“Tớ nghĩ kỹ rồi.” Cận Phi Trạch thong dong mỉm cười.
“Được, vậy đi với tôi.”
Ba người quay lại công trường, cốp xe vẫn phát ra tiếng “rầm rầm”. Khương Dã đưa cuộn dây ni lông cho Cận Phi Trạch, nói: “Lát nữa cậu sẽ biết bên trong là gì. Cứ tùy cơ ứng biến, tôi sẽ đánh ngất nó, cậu lập tức trói nó lại.” Sau đó cậu quay sang bảo Lý Diệu Diệu, “Em mở cốp xe, phải nhanh lên, mở xong thì chạy ngay.”
Lý Diệu Diệu hít một hơi thật sâu, sau đó mở cốp xe và nhanh chóng lùi ra sau. Cốp xe mở “tạch” một tiếng, mùi hôi thối nồng nặc bốc ra, thứ bên trong đứng bật dậy. Quả nhiên là một xác không đầu, hơn nữa còn trông giống một người phụ nữ, dáng người béo ục ịch, cái bụng tròn vo như cái nồi. Khương Dã thở phào nhẹ nhõm, mẹ cậu chăm sóc bản thân rất kỹ, dáng người đẹp vô cùng, kẻ này tuyệt đối không phải mẹ cậu.
Cận Phi Trạch nhìn cái thứ đang đứng trên xe, ánh mắt thoáng hiện sự kinh ngạc.
“À…” Hắn nói, “Đúng là ghê gớm thật.”
Hắn vừa lên tiếng, xác không đầu kia lập tức lao về phía hắn như đạn pháo. Khương Dã nhanh chóng vung gậy, nhưng chợt nhận ra cậu đã bỏ quên một chi tiết quan trọng —— xác không đầu làm gì có đầu, cậu phải đập vào đâu thì nó mới ngất được đây? Trong nháy mắt, cậu đổi vị trí, hạ thấp người xuống đánh vào chân. Không ngờ cái xác không đầu này cứng như sắt thép, gậy bóng chày cứ thế gãy làm đôi. Khương Dã hoàn toàn không làm nó chậm lại, nó phi thẳng đến chỗ Cận Phi Trạch.
“Cận Phi Trạch, chạy mau!” Khương Dã hét to.
Cận Phi Trạch không nhúc nhích, đoạn khom lưng nhặt một cái cưa điện lên. Đó là cưa điện mà công trường kiến trúc dùng để cắt vật liệu bằng thép và đá, lưỡi cưa còn dài hơn cánh tay người. Cận Phi Trạch mở cưa điện, lưỡi cưa nhanh chóng chuyển động, phát ra âm thanh rè rè đáng sợ. Xác không đầu lập tức lao về phía hắn, lưỡi cưa trong tay Cận Phi Trạch đâm xuyên cơ thể nó, nó mắc kẹt trên lưỡi cưa, rung lắc dữ dội, máu tươi bắn tung tóe đầy mặt và người Cận Phi Trạch.
Cận Phi Trạch xoay cưa điện, lưỡi cưa xoắn vào bụng xác không đầu tạo ra âm thanh nhớp nháp của máu thịt trộn lẫn. Hắn tắt cưa, rồi đạp xác không đầu một cái, nó rơi ra khỏi lưỡi cưa. Hắn khởi động cưa điện lần nữa, sau đó thong thả cưa đứt tay chân của xác không đầu. Dù cho tay chân bị cắt cụt, nó vẫn ngọ nguậy liên tục hệt như một con dòi mập ú. Tư thế đó cực kỳ đáng sợ, bất kì người nào nhìn thấy cũng sẽ mất ăn mất ngủ. Cận Phi Trạch “Chậc” một tiếng, đá mặt nó xoay sang bên, lưỡi cưa trong tay cắm vào sống lưng nó, chém đứt đôi cột sống của nó.
Cuối cùng nó cũng thôi động đậy.
Lý Diệu Diệu nhìn máu tươi và tứ chi vương vãi đầy đất mà ngây ra như phỗng.
Khương Dã cũng ngây người, cậu không ngờ Cận Phi Trạch lại lựa chọn cách thức xử lý tàn bạo như vậy.
Cận Phi Trạch ném cưa điện đi, lau máu trên mặt rồi nói: “Đã giải quyết xong, về ngủ đi.”
Hắn nói rất nhẹ nhàng, như thể ban nãy hắn không phải cưa đứt cơ thể nào mà chỉ đơn giản là lột củ tỏi mà thôi.
Lý Diệu Diệu như sực tỉnh từ trong mộng, vội đỡ cửa xe nôn liên tục.
Khương Dã nhíu mày nói: “Cận Phi Trạch, cậu chặt xác nó rồi, nếu cảnh sát phát hiện thì chúng ta biết nói thế nào đây. Sẽ không ai tin chúng ta gặp một cái xác không đầu biết đi đâu.”
Cận Phi Trạch mỉm cười xin lỗi, “Tớ không nghĩ nhiều thế. Vậy làm sao bây giờ?”
Khương Dã cũng không biết làm sao, cậu nhìn mảnh vụn xác chết dưới đất, đột nhiên chú ý đến nhúm tóc đen trên tay nó. Cho đến bây giờ thì mỗi xác chết không đầu mà Khương Dã nhìn thấy đều có tóc đen trên da thịt. Cậu kiếm một cái tua vít, khảy khảy mấy sợi lông đen đó.
“Gớm quá.” Lý Diệu Diệu nói, “Anh đừng có đụng vô nó nữa.”
Cậu nghĩ cách xử lý thi thể, rồi đứng dậy tìm một cái túi da rắn rồi thu gom hết mấy phần của cái xác lại. Sau đó cậu xoay người đến vách tường mở tủ phòng cháy, rút vòi chữa cháy ra, vặn miệng cống rồi phun nước xịt hiện trường dính đầy máu. Chẳng mấy chốc vết máu đã được rửa sạch sẽ, khi trời sáng công nhân bắt đầu làm việc thì nước ở đây cũng sẽ bốc hơi hết, tất thảy mọi dấu vết cũng sẽ biến mất không còn thấy tăm hơi.
Bây giờ còn một vấn đề cuối cùng, làm sao để xử lý mấy phần thi thể bị cắt cụt trong túi da rắn này đây?
“Để ở nhà tớ đi.” Cận Phi Trạch cười tủm tỉm đề nghị.
Khương Dã nhìn hắn cười tươi, cảm thấy hắn có điểm quái gở. Nụ cười của gã này vô cùng hoàn mỹ, hệt như đeo một chiếc mặt nạ.
Cận Phi Trạch để ý đến ánh mắt săm soi của Khương Dã, cười hỏi: “Làm gì nhìn tớ mãi thế?”
“…” Khương Dã quay mặt đi, “Tôi đang nghĩ cách.”
“Nhìn tớ thì sẽ nghĩ nhanh hơn hở?”
“…”
“Vậy cứ để ở nhà tớ đi, nhà tớ có tủ đông.” Cận Phi Trạch nói.
Vẻ mặt Lý Diệu Diệu hoàn toàn sụp đổ, “Bọn mình rõ ràng là người bị hại, sao bây giờ lại giống như tội phạm giết người vậy?”
Khương Dã nói với Cận Phi Trạch: “Cảm ơn, bọn tôi có nơi để đi.”
Cận Phi Trạch khẽ mỉm cười: “Các cậu còn có thể đi đâu chứ? Kéo theo một cái bao lớn như thế, chỗ nào sẽ nhận các cậu đây?”
Khương Dã không trả lời, đẩy Lý Diệu Diệu vào trong xe, sau đó ném chiếc túi da rắn ra cốp đằng sau. Không thể ở lại công trường được nữa, phải chuyển sang một nơi vắng người để xử lý cái xác. Cậu ngồi vào ghế lái, khởi động xe, chầm chậm lái ra khỏi công trường. Trong gương chiếu hậu, Cận Phi Trạch vẫn đứng ở đó, máu loang trên chiếc áo len màu trắng. Bóng dáng gầy gò ấy trong gió đêm lạnh lẽo tựa như một cây mận vậy.
“Bọn mình còn có thể đi đâu được?” Lý Diệu Diệu nhỏ giọng nói, “Nếu không thì cứ tạm qua nhà đàn anh Cận thử xem.”
Khương Dã lạnh lùng hỏi: “Em không cảm thấy hắn có vấn đề à?’
Lý Diệu Diệu ẩu tả từ xưa giờ, không nhận ra được manh mối gì. Con bé nói: “Ý anh là anh ấy chặt xác rất ghê rợn ấy hả? Nhưng mà anh ấy còn cách nào khác nữa đâu, xác không đầu vẫn động đậy mà.”
Khương Dã xoay vô lăng, lái vào một con ngõ nhỏ khác, “Cách thức chặt xác của hắn cực kỳ dứt khoát, xương rất là cứng, chặt đâu dễ như thế. Cả quá trình chặt xác không đầu còn chưa đến mười phút, vô cùng thành thạo, chắc chắn trước đây hắn đã từng giết người.”
Lý Diệu Diệu sững người, vội lắp bắp: “Anh, anh đa nghi quá rồi đấy, anh ấy cũng chỉ là học sinh cấp 3 như tụi mình thôi!”
Khương Dã lắc đầu: “Hắn nói nhà hắn có tủ đông, mà mấy căn trọ trong tòa nhà này của bọn anh đều nhỏ với cũ nát, tối đa không quá 50 mét vuông. Cái nhà bé như thế thì sao phải mua tủ đông? Em không thấy quái lạ à?”
Có đánh chết Lý Diệu Diệu cũng không tin Cận Phi Trạch từng giết người, tay anh ấy trắng, thon dài và sạch sẽ như vậy, nụ cười thì ấm áp thế kia, sao mà có thể giết người được?
“Anh làm sao thế, anh ấy là bạn cùng bàn với anh mà, anh ấy là ai anh còn không rõ ư?”
“Bọn anh không thân.” Khương Dã tắt xe rồi nói, “Anh đi mua chai nước với bánh mì.”
Lý Diệu Diệu bĩu môi, xuống xe đi theo sau Khương Dã. Cô bé vẫn cảm thấy Khương Dã quá đa nghi rồi, để mà nói quái lạ thì anh trai của cô bé cũng kỳ lạ lắm. Tận mắt nhìn thấy một người bị phanh thây, phản ứng bình thường nhất không phải là buồn nôn rồi ói mửa như cô à? Thế nhưng anh của cô vẫn có thể giữ bình tĩnh mà dọn dẹp hiện trường đấy thôi.
Nếu hỏi cô bé, thì cả hai đều kỳ quái như nhau.
Cô cúi đầu bước đi, không để ý anh trai đã dừng lại ở đầu ngõ, thế là đập đầu vào lưng cậu.
“Sao…”
Con bé còn chưa kịp hỏi thành câu thì đã bị Khương Dã bịt miệng lại. Khương Dã áp vào tường, nhíu mày nhìn chếch bên phía đối diện. Một đám người mặc đồ sẫm màu đang đứng vây quanh cửa hàng tiện lợi, tất cả những người này đều quấn khăn quàng cổ, không ai ngoại lệ. Một mùi lạ khó tả lan tràn trên con phố, chính là mùi của xác chết không đầu.
Khương Dã lập tức kéo Lý Diệu Diệu quay lại, đi vào một con đường khác, vừa ló đầu ra đã thấy ở đầu đường xuất hiện mấy bóng người quấn khăn quàng cổ. Khương Dã rụt đầu lại, tim thòng xuống tận đáy. Đâu đâu cũng có xác không đầu, vây kín bốn bề, và họ không còn nơi nào để đi.
“Làm sao bây giờ?” Lý Diệu Diệu thấp thỏm lo sợ.
Khương Dã thở dài nói: “Chẳng còn cách nào nữa.”
Một học sinh cấp ba thuộc diện tình nghi giết người vẫn dễ đối phó hơn quỷ không đầu đúng không?
Cậu trở lại cốp xe lấy túi da rắn, mười phút sau, họ có mặt trước cửa nhà Cận Phi Trạch.
Lý Diệu Diệu gõ cửa Cận Phi Trạch, điều kỳ lạ là một lúc lâu sau mà Cận Phi Trạch vẫn không ra mở cửa. Họ gần như cho rằng Cận Phi Trạch không về nhà, nhưng đã trễ thế này hắn còn đi đâu nữa chứ? Thời gian trôi qua, Lý Diệu Diệu càng thêm phần sốt ruột. Mấy thứ kia đã bám theo đến gần đây, sắp sửa đến chung cư rồi. Cô không kìm lòng được mà ngoái đầu lại nhìn hành lang tối om, xem có quái vật không đầu xuất hiện hay không.
Lý Diệu Diệu như ngồi trên đống lửa, “Em cứ có cảm giác là chúng sắp đến rồi đó, em nói trực giác của em chuẩn lắm, hồi xưa em cảm thấy mình sẽ thi trượt thì cứ y như là mình thi trượt luôn.”
Cô vừa dứt lời, dưới lầu bỗng vang lên tiếng bước chân “Cộp cộp cộp.”
Khương Dã: “…”
Miệng cô bé này linh như quỷ.
Tiếng bước chân kia dồn dập hỗn loạn như nhịp trống đòi mạng, Lý Diệu Diệu mặt cắt không còn giọt máu. Khương Dã nghe thấy tiếng bước chân kia càng lúc càng gần, lầu 2… lầu 3… lầu 4…
Đúng lúc này, “Xoạch” một tiếng, cửa mở ra. Cận Phi Trạch mỉm cười, “Xin lỗi, ban nãy mới tắm…”
Hắn còn chưa nói xong, Khương Dã đã trực tiếp đưa tay ấn lên ngực hắn đẩy vào huyền quan, Lý Diệu Diệu nhanh chóng theo sau rồi trở tay đóng cửa, thuận tiện khóa cửa lại.
“Sao thế?” Cận Phi Trạch hỏi.
Khương Dã che miệng hắn lại. Ba người chen chúc ở huyền quan, Cận Phi Trạch và Khương Dã mặt đối mặt, gần trong gang tấc. Đèn cảm ứng chợt tắt, trong bóng tối, Cận Phi Trạch chớp chớp mắt. Tiếng bước chân vang vọng ngoài hành lang, càng lúc càng gần. Ba người không dám nhúc nhích, giống như sợ quấy nhiễu mãnh thú, im lặng nghe tiếng bước chân kia đến gần.
Lên lầu đi, lên lầu đi. Lý Diệu Diệu thầm niệm trong lòng. Chỉ cần lên lầu thì chứng tỏ kẻ đó chỉ là hộ gia đình bình thường, không phải xác không đầu.
Nhưng mà trời không chiều lòng người, tiếng bước chân dừng lại ở ngoài cửa.