Diệp Tích Nhân – cái tên tưởng chừng chỉ thuộc về một tiểu thư khuê các bình thường, được cưng chiều trong nhung lụa của một gia tộc hiển hách bậc nhất kinh thành. Tổ mẫu cao quý là Cáo mệnh phu nhân đức cao vọng trọng; Phụ thân uy nghiêm là Thượng thư Bộ Hộ danh chấn kinh thành; Mẫu thân thông tuệ là đương gia chủ mẫu tài trí hơn người; Huynh trưởng tài hoa là công tử phong lưu bậc nhất kinh đô… Trong vòng vây của những tinh anh đó, nàng tự nhận mình tầm thường, một đóa hoa nhỏ bé không hương sắc. Thế nhưng, bức tranh gia tộc hoàn mỹ ấy lại vỡ tan tành trong chớp mắt. Huynh trưởng "gian lận trường thi" – cả nhà bị tru di! Tổ mẫu "tàng trữ chứng cứ thông địch" – cả nhà bị tru di! Phụ thân "tham ô quân phí", mẫu thân "biết mà không báo" – cả nhà vẫn bị tru di! Sự thật nghiệt ngã hơn gấp vạn lần: gia tộc này chưa bao giờ yên bình như nàng tưởng. Và nàng, "tiểu thư tầm thường" ấy, lại là người duy nhất biết rõ mọi âm mưu, mọi cái chết, mọi bi kịch. Bởi vì, nàng đã sống lại, chứng kiến cảnh máu chảy đầu rơi của người thân, và rồi bị chính tay đao phủ kết liễu... không phải một lần, hai lần, mà đã là **lần thứ hai mươi rồi!** Mỗi lần tỉnh lại, Diệp Tích Nhân đều nghe thấy tiếng vọng của định mệnh: "Ván này thua, khởi động lại!" --- Trong khi đó, ở một góc tối của vận mệnh, Tiểu tướng quân Nghiêm Đan Thanh lẫy lừng chiến trường lại đang mắc kẹt trong một vòng lặp kỳ lạ không kém. Bị giam cầm trong ngục tối, hắn chờ đợi ngày bị xử trảm. Kẻ giam giữ với gương mặt dữ tợn luôn gằn giọng tuyên bố: "Ba ngày sau, ngươi chắc chắn phải chết!" Thế nhưng, ba ngày trôi qua, rồi lại ba ngày, rồi thêm ba ngày nữa... Hắn vẫn sống. Mỗi lần mở mắt, thời gian lại quay về điểm khởi đầu, và gã cai ngục ấy vẫn chỉ tay, vẫn gào lên lời đe dọa cũ rích. Nghiêm Đan Thanh: Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra? --- Hai số phận bị xiềng xích bởi vòng lặp thời gian tàn khốc, một người cố gắng thay đổi quá khứ đầy bi kịch, một người hoang mang giữa lằn ranh sinh tử. Liệu Diệp Tích Nhân có thể phá vỡ lời nguyền, cứu lấy gia tộc và chính mình? Hay cả hai sẽ mãi mãi chìm trong vòng xoáy bất tận của cái chết và sự tái sinh? Đời người chẳng phải là chết, rồi chết, rồi chết... hay sao? Hay là cơ hội để sống, để yêu, và để thay đổi tất cả?