Chương 5: Mồng Hai

Mãn Môn Sao Trảm - Thập Vỹ Thỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mãi đến tận khuya Diệp Tích Nhân mới chợp mắt, trong cơn mơ, nàng liên tục chìm vào ác mộng, giấc ngủ chẳng yên ổn chút nào. Đôi mắt nàng nhắm chặt, trên trán rịn ra từng hạt mồ hôi li ti, như thể bị trói buộc tứ chi, cố sức giãy giụa nhưng không thoát được, cũng chẳng tài nào tỉnh lại.
“Không!” Diệp Tích Nhân đột ngột bừng tỉnh, bật người ngồi dậy trên giường, trong bóng tối, hơi thở dồn dập, hổn hển.
Nghe tiếng động, Tuyết Thiền vội chạy vào, vén tấm màn mỏng, gương mặt đầy lo lắng: “Cô nương?”
Diệp Tích Nhân cứng đờ nhìn nàng, cổ họng nghẹn lại, thử dò hỏi: “Tuyết Thiền, hôm nay là ngày… mấy tháng mấy?” Giọng nàng run rẩy, dè dặt cẩn thận.
Tuyết Thiền ngẩn ra, rồi vẫn đáp: “Mồng hai tháng ba. Cô nương lại gặp ác mộng ư? Có cần mời lang trung đến xem không?” Nàng ngồi xuống bên cạnh, giúp Diệp Tích Nhân đắp lại chăn, lo lắng nghĩ: “Hai hôm nay cô nương đều chẳng ngủ yên, nên để lang trung xem thì hơn. Đại công tử hôm qua bị người đánh bị thương, đại phu vẫn đang ở trong phủ, kê thuốc cũng tiện…”
Tuyết Thiền vừa lo lắng vừa lải nhải, mặt mày u sầu. Trái lại, Diệp Tích Nhân nghe lời nàng nói mà nở nụ cười rạng rỡ, con ngươi đen nhánh sâu thẳm không giấu được niềm hân hoan sau khi thoát chết.
Tốt quá rồi! Quả thật đã qua mồng một tháng ba!
Được xác nhận, toàn thân Diệp Tích Nhân thả lỏng, dây thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng giãn ra. Nàng rốt cuộc đã “thoát khỏi” mồng một tháng ba, cùng cả Diệp gia tránh được số kiếp mãn môn sao trảm, không còn phải bị áp giải ra chợ lớn, rồi bị chém đầu nữa.
“Cô nương?” Tuyết Thiền hoang mang.
Nụ cười trên mặt Diệp Tích Nhân vẫn chẳng đổi, nàng ôm chăn ngả người ra sau, lăn một vòng trên gối khiến mái tóc dài đen nhánh rối tung, kéo chăn trùm kín mặt, trong giọng nói không giấu nổi ý cười: “Không sao, chỉ là gặp ác mộng, qua cả rồi. Ta ngủ thêm một lát nữa!”
Nàng khép mắt, rốt cuộc ngủ say.
Tuyết Thiền gãi gãi đầu, mặt đầy ngơ ngác, nhưng thấy cô nương đã ngủ thì vẫn khẽ kéo chăn xuống một chút, tránh che kín mũi miệng, rồi nhẹ chân bước ra ngoài, khẽ dặn dò: “Cô nương hai ngày nay ngủ chẳng yên, giờ muốn nghỉ thêm chút. Mau đi báo lại phu nhân, còn nữa, các ngươi cũng nên khẽ tiếng, đừng quấy rầy cô nương…”
Diệp gia không quá câu nệ quy củ, lại luôn thương yêu cô nương, chỉ là ngủ nhiều hơn đôi chút mà thôi, chẳng tính là chuyện lớn gì.
Trong mộng, khóe môi Diệp Tích Nhân cũng cong lên, nàng ngủ say đến tận giữa giờ Thìn mới dậy.
Vẫn là ngày mồng hai tháng ba. Không phải mộng, nàng đã vượt qua kiếp nạn, còn sống.
Tuyết Thiền vừa chải tóc cho nàng, vừa cười nói: “Hôm nay tâm tình cô nương thật tốt, cứ cười mãi.”
“Ừ, còn sống thì đã là vui rồi.” Diệp Tích Nhân đáp khẽ, lòng thấy khoan khoái mà cầm lấy cây trâm vàng nàng yêu thích nhất. Lần trước bị Hoàng Thành tư bắt đi, cây trâm này nàng đã cho lính canh, sau khi bị chém đầu và sống lại, mọi chuyện lại trở lại như cũ.
Không biết là gặp được tiên, hay chạm phải quỷ.
Nàng đưa trâm cho Tuyết Thiền, để nàng cài lên tóc, lại hỏi: “Đúng rồi, hôm qua ta dặn để ý kỳ thi xuân, có xảy ra chuyện gì không?”
Tuyết Thiền lắc đầu: “Không có gì, mọi chuyện bình thường, cửa trường thi còn chưa mở.”
Kỳ thi xuân vòng đầu kéo dài ba ngày, lúc này vẫn chưa phải lúc mở cửa.
Nụ cười trên mặt Diệp Tích Nhân lập tức tắt ngấm, ánh mắt trầm xuống, tim như bị ai bóp chặt, nỗi bất an lại lan tràn. Suy đoán trước kia rốt cuộc đã được chứng thực, vụ gian lận trong trường thi chỉ nhắm vào một mình Diệp Trường Minh.
Không có Diệp Trường Minh vào trường thi, thì sẽ chẳng có gian lận.
Diệp Tích Nhân mừng thầm vì hôm qua đã không để ca ca vào trường thi, trò gian lận ấy vốn nhắm thẳng vào một mình huynh ấy, chỉ cần vào trường ắt sẽ gặp chuyện. Chỉ có chém đứt gốc rễ mới hóa giải được.
Nhưng rốt cuộc là ai muốn hãm hại ca ca? Lại dùng thủ đoạn gì để hại huynh ấy?
Diệp Tích Nhân chau mày, ánh mắt nặng nề, chìm vào suy nghĩ.
“À đúng rồi,” Tuyết Thiền chải xong tóc, đặt chiếc lược gỗ đào trở lại trong tráp, như sực nhớ ra điều gì, lại nói: “Hôm qua cô nương bảo muốn đi lễ Phật, sáng nay lão phu nhân nghe thấy, nghĩ dạo này trong nhà chẳng yên ổn, nên cho gọi cả nhà hôm nay vào Phật đường, cùng nhau bái Phật.”
Diệp Tích Nhân gật đầu: “Được.”
Đúng là nên đi lễ rồi.
Hôm nay nàng dậy hơi muộn, phu nhân Liêu thị đã dùng cơm, Diệp Tích Nhân ăn ở trong viện mình rồi mới đi đến Trường Thọ Đường.
Tổ mẫu Triệu thị vốn xuất thân tướng môn, nghe nói thời trẻ còn từng xông pha sa trường giết địch, được Lương Văn Tông tự mình phong tặng Cáo mệnh phu nhân. Nay tuổi tác đã cao, có phần tin Phật, thường ngày ăn chay niệm kinh, rất hiếm khi rời Trường Thọ Đường.
Khi Diệp Tích Nhân đến nơi, nghe thấy giọng mẫu thân đang thở dài bên trong: “Trong nhà không hiểu sao lại thế này, Trường Minh thì bị người đánh gãy một tay, còn Tuyết Thiền nói mấy hôm nay Tích Tích chẳng ngủ yên, như bị ác mộng quấy nhiễu…”
Diệp Trường Minh lập tức chen vào nói: “Muội muội là lo cho con đấy!” Nói xong, hắn lại nghiến răng nghiến lợi: “Đều tại cái đồ khốn kiếp chết tiệt kia, đánh gãy tay lão tử, nếu không thì…”
“Con xưng ‘lão tử’ với ai?” Triệu thị nheo mắt cười.
Liêu thị trừng mắt nhìn con trai. Diệp Trường Minh lập tức co rúm lại, ngồi rụt cổ trên đệm mềm ở bên cạnh: “Con là vì quá tức giận thôi, mà kẻ ra tay đến giờ vẫn chưa bắt được. Người ta giờ đều đi dự thi cả, chỉ có con ngồi đây dưỡng thương, uất ức chết đi được!”
Hắn ôm lấy cánh tay trái, mặt mày ấm ức.
“Nhị cô nương.” Ngoài cửa, nha hoàn Liễu Tụ thấy nàng vội hành lễ, vén rèm lên: “Lão phu nhân, Nhị cô nương đến rồi.”
Diệp Tích Nhân bước nhanh vào: “Tổ mẫu.”
Nàng kính cẩn hành lễ, Triệu thị muốn đứng dậy mà không được, sốt ruột vẫy tay gọi. Diệp Tích Nhân đi thẳng đến, được tổ mẫu nắm chặt tay, kéo ngồi xuống đệm mềm. Bàn tay già nua ấm áp ôm trọn bàn tay lạnh lẽo của nàng, như muốn truyền từng chút hơi ấm sang, khiến lòng nàng ấm áp lạ thường.
“Gặp ác mộng sao? Chốc nữa bảo đại phu khám cho.” Triệu thị vừa nói vừa vén gọn mái tóc nàng.
Diệp Tích Nhân không từ chối ý tốt của tổ mẫu, chỉ khẽ gật đầu.
Một bên, Diệp Trường Minh lẩm bẩm: “Ai cũng thương xót muội muội, sao chẳng ai thương ta đang bị thương thế này?” Dứt lời còn định đứng lên cử động đôi chút, nào ngờ chân hắn cũng bị thương, động mạnh quá, đau đến nhe răng nhếch mép, mặt mũi méo xệch: “Muội đừng lo cho ta, cứ ngủ cho ngon. Vết thương này thật ra chẳng nặng, chỉ là không thể đi dự thi thôi.”
Hắn cho rằng Diệp Tích Nhân vì lo cho mình mà mất ngủ, nên cố chịu đau để an ủi. Trong lòng nàng khẽ chùng xuống.
Diệp Trường Minh vẫn còn nghiến răng: “Đều tại cái đồ thiếu đạo đức kia!”
Diệp Tích Nhân: “……”
“Đồ thiếu đạo đức” hắng giọng một cái, khéo léo đổi đề tài: “Ca, huynh có đắc tội với ai chăng, đến mức người ta phải ra tay hủy hoại kỳ thi của huynh?”
“Ta thì có thể đắc tội với ai?” Diệp Trường Minh theo bản năng phản bác, nhưng dưới ánh mắt chăm chú của ba người, dần dần cũng thấy chột dạ, lắp bắp: “Chắc… là không đâu?”
Diệp Tích Nhân lặng thinh.
Liêu thị thở dài: “Ra tay ngăn cản ngay trên đường đi thi, đây là cố ý muốn con chẳng thể tham gia khoa cử. Rốt cuộc là thù oán thế nào mà lại ra tay ác độc đến vậy?”
Diệp Trường Minh đếm trên đầu ngón tay những kẻ không ưa mình. Nhưng tính đi tính lại, chẳng ai có vẻ sẽ bỏ tiền thuê người ngăn cản hắn đi thi. Phải biết rằng xuống tay kiểu này mà bị phát giác, ắt hẳn sẽ kết thù sâu sắc, không đội trời chung.
Diệp Tích Nhân cúi đầu, tựa như buột miệng: “Đúng vậy, hẳn là muốn hủy hoại kỳ thi của ca ca. Nếu tàn độc hơn, ngay trong cuộc thi mà giở trò, vu cho ca ca tội gian lận thi cử, thì đó chính là tội tru di cả nhà đấy.”
Nghe vậy, ba người trong phòng đồng loạt bật cười.
Diệp Trường Minh lắc đầu: “Ai dám giở trò trong trường thi? Ai có cái bản lĩnh ấy chứ?”
Triệu thị khẽ vỗ tay Diệp Tích Nhân, giọng nói ôn hòa, từ ái: “Kỳ thi mùa xuân là chuyện hệ trọng, kẻ dám gian lận đều không có kết cục tốt đẹp, dám giở trò quỷ quyệt cũng là tội liên lụy cả gia đình. Huống hồ, kỳ thi lại diễn ra ngay dưới chân thiên tử, tra xét càng nghiêm ngặt, không ai dám hành động liều lĩnh đâu.”
Diệp Tích Nhân cúi thấp mi mắt. Nhưng rõ ràng, vẫn có người đã ra tay, ba lần bước vào trường thi, ba lần mãn môn sao trảm.
“Sắp đến giờ rồi, chúng ta đi Phật đường thôi.” Triệu thị nói xong liền đứng dậy.
Diệp Tích Nhân vội đưa tay đỡ lấy, Diệp Trường Minh cũng muốn tiến lên dìu, song bị Liêu thị lườm một cái, lập tức bị gạt sang bên: “Bệnh tật thế này rồi còn bày đặt dìu dắt ai? Thương gân động cốt, phải tĩnh dưỡng cả trăm ngày, con lo dưỡng thương cho yên đi…” Liêu thị vừa trách vừa cằn nhằn.
Diệp Trường Minh xấu hổ gãi mũi, khập khiễng bước theo sau. Thấy hôm nay muội muội cài cây trâm tua rua rất đẹp, hắn đưa tay chọc thử, vô tình làm vướng tóc nàng. Diệp Tích Nhân bất đắc dĩ quay đầu lườm hắn, Diệp Trường Minh chỉ nhướn mày.
Một hàng người dần khuất xa, bóng in dài trên mặt đất, gió lay khiến bóng hình lắc lư, chuông gió dọc hành lang leng keng vang vọng, cảnh sắc bình yên, năm tháng êm đềm.
Trong Phật đường.
Triệu thị cầm chuỗi hạt Phật, thành tâm quỳ phía trước, vừa niệm kinh vừa lần hạt. Sau lưng là Liêu thị cùng hai hài tử, lặng lẽ cầu nguyện cho con cái bình an, mạnh khỏe, phúc thọ dài lâu.
Diệp Tích Nhân chắp tay nhìn tượng Quan Âm. Trước kia nàng cũng theo tổ mẫu bái Phật, nhưng tuổi trẻ vốn ít tin quỷ thần, tâm trí thường phân tán khi quỳ gối, chưa từng một lần chăm chú nhìn kỹ pho tượng Quan Âm này. Bồ Tát bằng bạch ngọc, dung nhan hiền hậu. Tổ mẫu phủ lên tượng Quan Âm một tấm lụa đỏ, chỉ để lộ phần chính diện, nét mặt hiền hòa, ngón tay khẽ nâng hoa, mỉm cười từ bi như thể đang nhìn xuống chúng sinh, cứu độ muôn loài.
Diệp Tích Nhân ngước nhìn Quan Âm, chợt có cảm giác như Quan Âm cũng đang nhìn thẳng vào mình.
【Hôm qua… là nhờ Bồ Tát phù hộ sao? Cho ta lần này đến lần khác sống lại, cho đến khi tránh được kiếp nạn của Diệp gia, giữ toàn mạng cho cả gia tộc…】
Chém đầu rất đau, nhất là khi đã biết rõ là đau mà vẫn phải đối diện. Nhưng những thống khổ ấy, so với mạng sống của cả nhà, chẳng đáng gì. Trước kia Diệp Tích Nhân sợ nhất là quỷ thần, sợ những điều huyền bí khó lường. Thế nhưng lần này, nàng lại vô cùng cảm tạ ông trời đã cho nàng cơ hội giữ lại mạng cả nhà.
Diệp Tích Nhân cúi đầu dập lạy.
Đa tạ.
Diệp Trường Minh thì chỉ còn một tay lành lặn, quỳ bên cạnh nhàm chán vô cùng. Thấy muội mình dập đầu thành kính, hắn nhích người, khẽ huých vào cánh tay nàng nhưng Diệp Tích Nhân không đáp.
Diệp Trường Minh đành bất lực, ngẩng nhìn Quan Âm: “Bồ Tát, nếu ngài có linh thiêng, thì hãy phù hộ ta mau chóng tìm ra kẻ hại ta, để hắn lập tức gặp xui xẻo, không có kết cục tốt đẹp gì!”
Diệp Tích Nhân: “……” Nàng bất đắc dĩ ngẩng lên, đang định mở miệng.
“Rầm!”
Ngoài kia, cửa lớn bị người ta một cước đá tung, một nhóm người từ tiền sảnh xông thẳng vào, ngang nhiên lục soát. Tiếng bước chân nặng nề dồn dập “thình thịch” vang lên, càng lúc càng gần.
Động tĩnh quá lớn, bọn nha hoàn tiểu nô bên ngoài kêu lên thất thanh, nhưng rất nhanh bị khống chế. Tiếng kêu như chim non bị bóp nghẹt, vội vàng tắt lịm. Một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt, xen lẫn tiếng bước chân dồn dập, càng thêm quái dị.
Thình thịch, thình thịch. Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, cho đến ngay cửa Phật đường. Người trong đường nghi hoặc quay đầu nhìn lại.
Diệp Tích Nhân giật mình, quá quen thuộc.
Khoảnh khắc tiếp theo, nàng còn chưa kịp đứng lên, đã thấy một nhóm người ùa vào, vây chặt lấy bọn họ.
Kẻ cầm đầu vẫn là đội mũ ô sa đen, áo đỏ màu máu, ánh mắt sắc như dao, tay cầm một cuộn chiếu chỉ màu vàng. Cảnh tượng hoàn toàn trùng lặp với mấy lần trước, chỉ khác là, lần này không phải ở tiền sảnh, mà là ngay trong Phật đường.
Diệp Tích Nhân: “???”