Mãn Môn Vai Ác Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Đậu Bỉ
Chương 63: hắn rốt cuộc là vì cái gì như vậy đua a?
Mãn Môn Vai Ác Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Đậu Bỉ thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Linh Lang đưa cuộn da dê trên tay về phía Tạ Lâm Dật, nở một nụ cười đáng yêu và thân thiện.
“Nào, in dấu tay của huynh lên đây, chúng ta hôm nay có thể đường ai nấy đi rồi.”
Tạ Lâm Dật vội vàng rụt tay lại, cả người như viết rõ hai chữ “từ chối”.
Khoảnh khắc đó, Diệp Linh Lang bỗng nhiên không cười nữa, khuôn mặt trẻ thơ bỗng hiện lên vẻ lạnh lẽo đáng sợ. Đây là lần đầu tiên Tạ Lâm Dật thấy Diệp Linh Lang với cái dáng vẻ vừa ngây thơ vừa hung dữ này, nói thật, hắn trong lòng có chút e sợ.
“Tạ Lâm Dật, ta còn nhỏ nên chẳng có kiên nhẫn gì đâu, tâm địa vốn không tốt, không phải người lương thiện. Nếu huynh còn không chịu phối hợp, ta sẽ ra tay đánh huynh đấy.”
Tim Tạ Lâm Dật đập loạn xạ, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hắn cũng coi như là người từng trải, nhưng Diệp Linh Lang không hề có uy áp mà lại chỉ dựa vào khí thế cá nhân đã mang đến áp lực cực lớn cho người khác, điều này hắn vẫn là lần đầu tiên thấy.
Hắn theo bản năng vươn tay về phía cuộn da dê của Diệp Linh Lang, thấy ngón tay sắp sửa đặt xuống thì một tiếng kêu to của Diệp Dung Nguyệt đã khiến hắn giật mình rụt lại.
“Các ngươi đang nói gì vậy? Giấy nợ gì cơ? Linh Lang, muội đang ép buộc đại sư huynh của ta làm gì thế?”
Diệp Dung Nguyệt thấy Diệp Linh Lang đang ép buộc Tạ Lâm Dật, nàng vội vàng chạy về phía Tạ Lâm Dật, định ngăn cản Diệp Linh Lang. Nhưng nàng vừa đi được nửa đường thì một thanh kiếm đã chắn ngang trước mặt, chặn đường nàng.
Nàng vừa ngẩng đầu đã thấy khuôn mặt lạnh như băng của Quý Tử Trạc. Nàng đang định nói chuyện thì lúc này, mọi người của Thanh Huyền Tông, kể cả Đông Phương Tẫn, cũng đã đi tới đứng chắn trước mặt nàng, thậm chí còn rút kiếm trong tay ra.
Tình hình như vậy là điều Diệp Dung Nguyệt chưa bao giờ nghĩ tới. Nàng chẳng qua là muốn ngăn cản một chút Diệp Linh Lang, vậy mà bọn họ lại dùng vũ lực uy hiếp để ngăn cản nàng là có ý gì?
Diệp Linh Lang là muội muội của nàng, nàng đến gần muội muội thì có sao đâu? Những người này cần phải quan tâm, phải căng thẳng như vậy sao?
“Các ngươi đây là có ý gì?”
“Tiểu sư muội của ta đang làm việc của nàng, người không liên quan không được quấy rầy.” Quý Tử Trạc nói.
“Ngươi nói ta là người không liên quan sao? Linh Lang là muội muội của ta, người mà muội ấy đang gây khó dễ lại là đại sư huynh của ta, ngươi nói ta là người không liên quan ư?”
Diệp Dung Nguyệt tức giận đến bảy khiếu bốc khói. Nàng vào Tu Tiên giới lâu như vậy rồi mà chưa từng có ai đối xử với nàng vô lễ như vậy, ngay cả Tư Ngự Thần, người được mệnh danh là băng sơn đệ nhất lạnh lùng cao ngạo của Tu Tiên giới, cũng chưa từng đối đãi với nàng như thế.
“Khi tiểu sư muội không cho phép tỷ đi qua, tỷ chính là người không liên quan. Nếu nàng cho phép tỷ đi qua, tự nhiên ta sẽ nhường đường.”
“Linh Lang, muội không quản sư huynh muội sao? Muội lại để hắn đối xử với ta như vậy ư?”
Diệp Linh Lang quay đầu lại, nở một nụ cười khẽ với Diệp Dung Nguyệt.
“Tỷ tỷ, tỷ không quản sư huynh tỷ sao? Mau khuyên huynh ấy ký giấy nợ đi, bằng không ta thật sự sẽ đánh huynh ấy đấy. Đến lúc đó sẽ không đơn giản chỉ là thổ huyết thôi đâu. Ít nhất cũng phải gãy mấy cái xương sườn, một cái chân cũng phải phế đi, tốt nhất là mất một con mắt, còn tay thì phế một cái là được.”
Diệp Dung Nguyệt trừng lớn hai mắt, nàng hoàn toàn không ngờ tới những lời tàn nhẫn như vậy lại có thể thốt ra từ miệng Diệp Linh Lang, hơn nữa còn là nói trong khi cười.
Diệp Dung Nguyệt hít sâu một hơi, nàng phát hiện mình một chút cũng không hiểu về người muội muội không cùng huyết thống mà nàng chưa bao giờ để tâm này. Nàng ta tựa hồ không phế vật như nàng vẫn nghĩ.
“Linh Lang, muội muốn đại sư huynh của ta ký giấy nợ gì? Muội dù sao cũng phải cho ta biết, ta mới dễ khuyên huynh ấy chứ?”
“Nói đơn giản thì là đệ tử Thất Tinh Tông của các ngươi suýt chút nữa hại chết đồng môn Thanh Huyền Tông của ta. Ta thiện lương rộng lượng nên không trực tiếp lấy mạng bọn họ, chỉ cần một vạn trung phẩm linh thạch làm phí bồi thường thôi. Nếu bọn họ không trả nổi, ta cũng không ép buộc, chỉ cần viết một tờ giấy nợ, sau này ta sẽ từ từ thu.”
Một vạn trung phẩm linh thạch!
Diệp Dung Nguyệt trừng lớn hai mắt, nhiều linh thạch như vậy ngay cả nàng cũng còn lâu mới đủ!
Diệp Linh Lang không khỏi quá mức sư tử há mồm. Đây đã không phải đòi bồi thường nữa, mà là tống tiền. Thế này làm sao mà ký được? Nếu không trả nổi, nàng ta thấy đệ tử Thất Tinh Tông nào cũng sẽ lôi giấy nợ ra để đòi nợ, thì thể diện của Thất Tinh Tông biết để đâu?
Không thể, tuyệt đối không thể!
“Linh Lang, muội đòi hỏi như vậy không khỏi quá nhiều rồi, lòng tham không đáy sẽ chẳng có gì cả đâu. Nghe tỷ tỷ khuyên một câu, một trăm trung phẩm linh thạch, chuyện này coi như bỏ qua đi, dù sao các ngươi cũng không chết mà.”
Diệp Linh Lang khẽ mỉm cười.
“Tỷ tỷ, chúng ta ra ngoài thưởng cho ăn mày cũng không dưới một trăm trung phẩm linh thạch đâu. Đệ tử Thanh Huyền Tông có tiền và mạng rất quý. Ta đây là nể mặt tỷ đấy, mới không bắt đệ tử Thất Tinh Tông các ngươi trực tiếp đền mạng. Huynh nói có phải không, Tạ sư huynh?”
Diệp Linh Lang vừa dứt lời, cây đại thụ mà Tạ Lâm Dật đang tựa lưng vào bỗng nhiên “Xoẹt” một tiếng, một cành cây vừa mảnh vừa dài mọc ra, cứa qua cổ Tạ Lâm Dật, máu tươi nhỏ từng giọt xuống.
Tạ Lâm Dật bị dọa đến cả người cứng đờ. Mấy ngày nay hắn bị Diệp Linh Lang tra tấn đến tinh thần đều muốn sụp đổ, cứ thấy nàng là sợ.
Nếu không thì ký quách đi, cố gắng làm nhiệm vụ sớm trả nợ là được. Hắn không muốn đối đầu với Diệp Linh Lang, thật sự, Tư Ngự Thần còn không đáng sợ bằng nàng.
“Diệp Linh Lang, muội không khỏi quá đáng rồi! Nếu muội còn làm hại đại sư huynh của ta, thì đừng trách ta không khách khí!”
“Được thôi, vậy đừng khách khí, ra tay đi!”
Diệp Dung Nguyệt sững sờ, nàng không nghĩ tới Diệp Linh Lang lại không hề sợ hãi như vậy. Chẳng lẽ là vì nàng có một vị sư huynh Kim Đan kỳ ở đây sao?
Nàng hít sâu một hơi, liếc mắt nhìn về phía Quý Tử Trạc. Kim Đan kỳ mà thôi chứ, nàng từ trước đến nay cùng cấp vô địch, thậm chí có thể vượt cấp chiến đấu, nàng thật sự chưa chắc không đánh lại Quý Tử Trạc.
Vì thế nàng rút trường kiếm trong tay, hướng về phía Quý Tử Trạc.
“Vậy xin Thanh Huyền Tông sư huynh chỉ giáo.”
Quý Tử Trạc lười đôi co với nàng, liền rút kiếm đâm thẳng về phía nàng.
Lần trước ở Tây Sơn Bí Cảnh, Diệp Dung Nguyệt đã biết Quý Tử Trạc rất mạnh. Nhưng mấy tháng nay nàng đã nỗ lực tu luyện, ra ngoài rèn luyện, đạt được không ít cơ duyên và bảo bối. Nàng tự tin về phương diện tăng trưởng tu vi và sức chiến đấu thì hầu như không ai có thể vượt qua nàng.
Nhưng nàng hoàn toàn không ngờ tới, mấy tháng nay Quý Tử Trạc lại tăng tiến còn lớn hơn nàng, hắn trở nên càng mạnh mẽ và hung hãn hơn. Kiếm khí ẩn chứa lãnh quang, như đã dung hợp thuộc tính thủy hệ của hắn vào trong kiếm khí, tự thành một thể.
Diệp Dung Nguyệt bị Quý Tử Trạc một kiếm đánh cho liên tục lùi về phía sau, sắc mặt nàng tức giận đến trắng bệch. Nàng đã đủ nỗ lực rồi, mỗi ngày ít nhất cũng dành ra năm canh giờ để tu luyện, nhưng tốc độ tiến bộ của Quý Tử Trạc thế này, e là một ngày phải luyện mười canh giờ mới được?
Hắn rốt cuộc vì điều gì mà liều mạng đến vậy?
Thanh Huyền Tông là một tông môn nghèo túng như vậy, chẳng lẽ còn có chưởng môn, trưởng lão ngày đêm thúc giục bọn họ luyện công sao? Có chuyên nghiệp đến vậy không?
“Dung Nguyệt, muội không sao chứ?” Tạ Lâm Dật lo lắng kêu lớn: “Đừng đánh nữa, Diệp Linh Lang, ta ký! Chuyện này ta làm ta chịu, tuyệt đối không thể liên lụy Dung Nguyệt vì ta mà chịu tội!”
Diệp Dung Nguyệt sững sờ, nàng không nghĩ tới đại sư huynh luôn đặt nàng ở vị trí đầu tiên, ngay cả bản thân mình cũng không để ý, bất cứ lúc nào cũng chỉ nghĩ cho nàng.
Nàng đang cảm động thì Diệp Linh Lang bỗng nhiên hỏi với vẻ mặt vui vẻ: “Tạ sư huynh, huynh nói thật chứ?”
Tạ Lâm Dật cả người cứng đờ, cảm thấy có gì đó không ổn. Nàng cười chắc chắn không có chuyện tốt!
“Nghe rõ chưa? Một vạn trung phẩm linh thạch này đại sư huynh của các ngươi một mình gánh vác, không cần các ngươi phải tốn kém nữa. Các ngươi còn không mau đi cảm tạ huynh ấy?”
Đệ tử Thất Tinh Tông vừa nghe, từng người đều lộ ra nụ cười kích động.
“Đại sư huynh, huynh đối xử với chúng ta thật tốt quá! Ta thật sự quá cảm động!”
Diệp Dung Nguyệt, người vừa giây trước còn đang cảm động: ???
Tạ Lâm Dật, người bỏ qua bản thân, chỉ vì Dung Nguyệt: ……