Chương 14: Bữa tối

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi xuất viện, Ôn Nhiên ở nhà nghỉ ngơi suốt mấy ngày liền. Ngoài một lần ốm nghén, cậu không gặp thêm bất kỳ vấn đề sức khỏe nào.
Ôn Nhiên lại vui vẻ trở lại.
"Ôn tiên sinh, mọi việc đã được giải quyết ổn thỏa." Khi Ôn Nhiên đang rảnh rỗi ngồi xem kịch bản ở nhà thì nhận được tin nhắn từ trợ lý riêng của mình.
Trợ lý Diệp Vĩ là trợ lý cá nhân của Thẩm Minh Xuyên. Với địa vị như Ôn Nhiên, cậu có trợ lý, quản lý, thậm chí cả một studio riêng, nên vốn không cần thêm trợ lý cá nhân.
Thế nhưng chuyện này không thích hợp để cậu hay đội ngũ của cậu đứng ra giải quyết, nên cậu đã nhờ trợ lý cá nhân của Thẩm Minh Xuyên ra tay giúp đỡ.
Sau tin nhắn ấy, cậu nhận được một đoạn video.
Ôn Nhiên ấn mở.
Ngay lập tức, âm thanh thét chói tai như heo bị chọc tiết vang thẳng vào tai: "Đừng đánh, cứu mạng, đừng đánh, a a, tôi sẽ đưa tiền cho các người, van cầu các người đừng đánh nữa."
Ôn Nhiên xem vài giây, thấy chẳng có gì thú vị liền tắt nó đi.
Nhân vật chính trong đoạn video đó chính là người đại diện trước kia của cậu. Ôn Nhiên không hề mang thù với kẻ ấy. Sau khi kết hôn với Thẩm Minh Xuyên, cậu đã thành phượng hoàng đậu cành cao, ngoại trừ việc sảng khoái hủy bỏ hợp đồng với công ty quản lý cũ và thoát khỏi cảm giác ghê tởm khi không bao giờ phải đối mặt với tên quản lý đó nữa, cậu cũng chưa từng có ý định trả thù gã.
Hơn nữa, thời điểm đó cậu cũng chỉ dựa vào Thẩm Minh Xuyên mà cáo mượn oai hùm, nên cũng không muốn trả thù. Mặt khác, công việc quá bận rộn, cậu liền tạm gác lại chuyện này.
Giờ đây, vì cơn ác mộng ấy ập về, những hình ảnh phẫn uất đó lại hiện rõ mồn một trước mắt cậu. Tên quản lý đó, dưới tay hắn đều là những nghệ sĩ không nổi tiếng, bình thường vẫn hay dẫn mối, công việc tương tự như môi giới cho các giao dịch không trong sạch.
Trong giới này, những kẻ liên kết với hắn thường là các CEO sắc dục huân tâm hoặc những kẻ lắm tiền, không biết đã gây ra bao nhiêu tai họa cho những người cùng đường như Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên không phải người đầu tiên, cũng không phải người cuối cùng gặp phải chuyện này. Đó chính là quy tắc sống còn của những kẻ làm quản lý như gã.
Giờ đây, tìm người dạy dỗ gã một bài học, coi như là vì dân trừ hại.
Ôn Nhiên nghĩ một chút, rồi gửi tin nhắn cho người trợ lý: "Tôi không muốn nhìn thấy gã xuất hiện trong giới này nữa, bất kể dùng thủ đoạn nào."
Trợ lý rất nhanh đã nhắn lại: "Tôi đã hiểu, Ôn tiên sinh, tôi sẽ thu xếp ổn thỏa."
Ha ha, sao mà lại như đang dấn thân vào thế giới ngầm thế này, Ôn Nhiên nhìn thoáng qua lịch sử tin nhắn, buồn cười nghĩ, không ngờ rằng bản thân mình lại có ngày hành động kiểu giang hồ như vậy.
Nhưng thật sự là rất thích, a ha ha ha ha ha.
"Anh Nhiên, anh có chuyện gì mà vui vẻ thế?" Tiểu Lâm đi từ trên lầu xuống, nhìn thấy Ôn Nhiên ôm điện thoại cười tươi như hoa thì hỏi.
Cậu nhóc này mấy ngày nay đều ở đây để chăm sóc cậu, tiện thể cùng cậu tập thoại và sắp xếp đồ đạc cậu muốn mang theo khi vào đoàn phim. Thời gian hai tháng là rất dài, hiện tại phải phòng tránh cái lạnh tháng ba, quay đến tầm giữa hoặc cuối tháng năm, không chừng lúc đó trời đã nóng, trải qua hai mùa, cho nên quần áo của cả mùa đông và mùa hè đều phải chuẩn bị đủ.
Tiểu Lâm là một trợ lý nam, thu dọn đồ đạc rồi chăm sóc Ôn Nhiên, mọi chuyện đều không thành vấn đề. Quan trọng là còn có thể cùng Ôn Nhiên tập thoại và chơi game, tinh thông nhiều kỹ năng, vô cùng toàn năng, được Ôn Nhiên rất coi trọng.
"Đang cười một kẻ ngốc thôi." Ôn Nhiên cười nhạo gã.
Tiểu Lâm cũng tinh ý không hỏi nhiều, mà nói: "Đúng rồi, dì giúp việc bận việc gia đình, dì ấy nói chắc không thể đến làm cơm tối. Vậy buổi tối để em đi mua cơm mang về hay là ra ngoài ăn ạ?"
Bây giờ Ôn Nhiên đối mặt với chuyện ra ngoài ăn có chút ám ảnh, chủ yếu là vì nỗi sợ hãi cơn đau hôm đó. Cậu chưa từng biết là đau dạ dày cũng có thể dày vò tới mức chết đi sống lại, thậm chí là sống không bằng chết.
"Hâm nóng lại đồ ăn trưa cũng được, không để qua đêm thì chẳng sao cả."
"Em thấy không nên đâu anh Nhiên, Thẩm tiên sinh mà biết chắc chắn sẽ đánh chết em mất." Tiểu Lâm cực kỳ sợ Thẩm Minh Xuyên.
"Cậu sợ gì chứ, anh ấy cũng đâu có biết."
"Đừng đừng đừng, biết đâu chừng đồ ăn buổi trưa dì giúp việc đều đổ đi hết rồi ấy chứ. Haizz! Nếu anh không ghét bỏ em nấu ăn dở thì em nấu cho anh cũng được, món trứng chưng cà chua em cũng có thể làm."
"Anh còn chưa muốn chết, cảm ơn." Ôn Nhiên không chút nghĩ ngợi mà từ chối. Những món khác cậu không biết, nhưng cơm Tiểu Lâm nấu thì có thể hạ độc chết người khác, món trứng chưng cà chua có khi còn nhằn ra cả vỏ trứng.
Có điều, tự mình nấu cơm, dường như cũng không phải là sự lựa chọn tồi.
Ôn Nhiên từ bé đã được mẹ Ôn rèn luyện kỹ năng nấu nướng, nấu ăn rất khéo tay. Nhưng cậu cực kỳ ghét việc rửa bát, cho nên thà ra ngoài ăn còn hơn là phải dọn dẹp.
Nhưng mà bây giờ có Tiểu Lâm ở đây thì chẳng phải đã có Tiểu Lâm đây rồi sao?
Ôn Nhiên nghĩ vậy thấy khá là khả thi, liền chảy nước miếng khi nghĩ đến hàng loạt món ăn, bèn bảo Tiểu Lâm đi chợ mua nguyên liệu về để cậu nấu ăn.
Hiệu suất làm việc của Tiểu Lâm rất cao, mới đi ra ngoài được nửa tiếng đã mang theo túi lớn túi nhỏ nguyên liệu nấu ăn trở về.
Ôn Nhiên nấu cơm, Tiểu Lâm phụ giúp, rất nhanh đã hoàn thành bữa tối. Măng tây xào tôm bóc vỏ, bánh tổ xào cua lông, ức bò hầm cà chua, giá đỗ xào chua ngọt, cùng canh sườn ngô.
Lúc đầu Tiểu Lâm không kỳ vọng nhiều, kết quả nhìn thấy một mâm cơm đầy đủ hương vị thơm ngon thế này thì nước miếng chảy ròng ròng. Đợi đến món ăn cuối cùng được bưng lên, cậu liền vội vàng chuẩn bị cầm bát đũa để ăn.
Nhưng trời không chiều lòng người, cậu nhóc vừa mới ngồi xuống, lại nghe thấy tiếng "lạch cạch" mở cổng.
"Để em đi xem là ai." Tiểu Lâm đặt đôi đũa vừa cầm xuống, chạy ra phòng khách nhìn. Đợi đến khi thấy rõ là ai rồi thì cả người nhất thời không ổn chút nào.
Tiểu Lâm gần như chân tay luống cuống chạy lại: "Anh Nhiên, chuyện là, Thẩm tiên sinh đã về rồi, em đi trước đây ạ."
"Anh ấy về rồi à?" Ôn Nhiên cũng rất bất ngờ, Thẩm Minh Xuyên nói là ngày mai mới về được, vậy mà lại về sớm hơn một ngày.
"Vâng, không phải nói ngày mai mới về sao, em em em em, em đi đây." Tiểu Lâm nói chuyện cũng trở nên lắp bắp, cậu nhóc thật sự rất sợ Thẩm Minh Xuyên.
Ôn Nhiên nhìn dáng vẻ của nhóc không nhịn được cười thành tiếng: "Sao lại làm như chúng ta đang yêu đương vụng trộm vậy hả."
Tiểu Lâm rất nhanh liền đáp: "Yêu đương vụng trộm cũng không đáng sợ bằng đối mặt với Thẩm tiên sinh. Em chuồn trước nha anh Nhiên, bát đĩa anh không muốn rửa thì anh cứ để đó, mai em qua sẽ dọn."
Lúc này Thẩm Minh Xuyên đã đi vào đến phòng khách, hắn đặt hành lý sang một bên. Nghe thấy tiếng động trong phòng ăn thì liền đi thẳng qua đó, trên đường còn đụng phải Tiểu Lâm đang chạy thục mạng. Hắn khó hiểu hỏi Ôn Nhiên: "Trợ lý của cậu sao lại trốn nhanh như vậy?"
"Có lẽ là vì sàn nhà chúng ta làm nóng bỏng chân nhóc ấy đấy," Ôn Nhiên đâu dám trả lời là vì bị anh dọa chứ, thuận miệng đùa, rồi lại hỏi, "Không phải mai anh mới về sao?"
"Hôm nay chờ đợi bên đó cũng không có việc gì. Nếu sáng mai mới về thì sẽ làm chậm trễ nửa buổi làm việc của tôi."
".........." Đúng là lời của một kẻ cuồng công việc như Thẩm Minh Xuyên sẽ nói.
"Vậy anh ăn cơm tối chưa, tôi có làm hai suất, cùng nhau ăn không?"
"Cậu làm?" Thẩm Minh Xuyên nhíu mày, "Dì Trần đâu?"
"Dì ấy có việc nhà nên xin nghỉ. Thẩm tổng, đừng có coi tôi là người tàn tật cần phải chăm sóc nữa được không vậy, nấu cơm chỉ là chuyện nhỏ thôi, tất nhiên là không thành vấn đề với tôi."
Thực ra Thẩm Minh Xuyên sợ Ôn Nhiên lại tự làm... khụ khụ, tự làm mình phải nhập viện lần nữa. Dù sao thì cũng là vì ăn thịt tự nướng chưa chín ở quán mà đã phải nhập viện rồi.
Lần trước lúc ở trên núi cậu cũng từng nấu cơm rồi, nhưng Thẩm Minh Xuyên nghĩ đấy là nhờ công của bà Tôn, cậu hơn nửa chỉ là phụ giúp mà thôi.
Thế nhưng nhìn vào mấy món ăn, bề ngoài cũng có vẻ không tồi. Hắn mới xuống máy bay, căn bản là bữa cơm trên máy bay cũng vô cùng khó nuốt, bụng hắn đang réo ầm ĩ. Hiện giờ thấy một bàn mỹ thực thế này, nước miếng cũng không thể kiềm chế mà muốn chảy cả ra.
Thẩm Minh Xuyên ngồi xuống chỗ mà lúc trước Tiểu Lâm mới ngồi: "Vậy tôi phải nếm thử chút tài nấu nướng của đại minh tinh mới được."
Tiểu Lâm còn chưa kịp ăn, bát đĩa vẫn sạch sẽ. Hắn gắp một miếng bánh tổ lên ăn, rồi lại gắp một miếng ức bò, thực sự bất ngờ là mùi vị của cả hai món đều không tệ.
Ôn Nhiên mong chờ nhìn hắn: "Thế nào, Thẩm tiên sinh, xin hỏi tài nấu nướng của tôi có thể so sánh được với đầu bếp của anh không?"
Đối với sự kén ăn của Thẩm Minh Xuyên, Ôn Nhiên cũng có biết đôi chút. Nghe nói cơm trưa của hắn đều là do đầu bếp riêng nấu, bởi vì hắn không quen ăn đồ ăn ở căng tin công ty, đồ ăn bên ngoài thì có thể không sạch sẽ.
"So với đầu bếp à, nếu bảo trình độ ngang bằng thì là quá đề cao. Nhưng kỹ năng này bổ sung thêm vào vai diễn Thẩm phu nhân thì có thể tăng lương."
"Haizz, thế này rốt cuộc là khen ngợi hay chê bai đây?"
Thẩm Minh Xuyên cũng không tiếp tục đề tài này: "Tập trung ăn cơm đi, nói chuyện trong lúc ăn sẽ bị đau dạ dày đó."
".........." Ông già.
Vì thế hai người yên lặng ăn xong bữa tối. Thẩm Minh Xuyên chắc chắn sẽ không rửa bát, Ôn Nhiên lặng lẽ dọn bát đĩa mang vào trong bếp --- Cậu cũng không muốn rửa, đơn giản là ngâm chúng vào nước xà phòng, chờ ngày mai dì giúp việc sẽ tới rửa.
Chính là vô sỉ như vậy, chính là không biết xấu hổ như vậy đấy.
"Cốc cốc cốc."
Ôn Nhiên vừa mới ngâm bát đĩa vào nước xong, chuẩn bị lau khô tay thì nghe thấy tiếng gõ cửa từ phía sau. Ôn Nhiên quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Thẩm Minh Xuyên đang tựa vào khung cửa ra vào, một tay cầm ly rượu vang, một tay đút túi quần.
Vị tổng tài đại nhân có lợi thế về vóc dáng, còn nhiều dáng đứng đẹp hơn cả các minh tinh. Chỉ cần tùy ý đứng như vậy thôi cũng có thể chụp một bộ ảnh đặc tả tư thế để đưa lên bìa tạp chí.
Ôn Nhiên thấy may mắn vì bản thân không phải nhan khống, nếu không với dung mạo xuất chúng này của Thẩm Minh Xuyên, căn bản là không thể chống cự được.
Thẩm Minh Xuyên sẽ không vô duyên vô cớ mà tìm cậu nói chuyện, nhất định là phải có việc gì đó nói với cậu.
"Đồ của cậu khá thú vị đấy." Thẩm Minh Xuyên nhìn lướt qua chiếc tạp dề cậu đang mặc, mỉm cười nói.
"........."
Ôn Nhiên hai tay đang đầy bọt xà phòng đưa mắt xuống nhìn cái tạp dề, nhất thời hai tai nóng bừng lên. Đây là tạp dề mà dì giúp việc thường dùng.
Cũng không biết dì ấy có tâm thái và gu thẩm mỹ gì mà lại có thể mua một chiếc tạp dề màu hồng nhạt, trên tạp dề còn in hình mèo Hello Kitty rất lớn, quả thực là nữ tính đến mức không còn gì nữ tính hơn.
Một người đàn ông to cao như cậu mặc vào, mặc dù không thể nói là khó coi, nhưng cũng có cảm giác rất khó tả.
Ôn Nhiên cũng đâu có muốn vậy, nhưng cái tạp dề nào của dì ấy cũng kiểu kiểu như vậy, cái này đã là ít khoa trương nhất rồi.
"Đây là đồ dì Trần mua, hôm nay tôi nấu cơm nên mượn để dùng."
Ôn Nhiên ra vẻ bình tĩnh giải thích, cố gắng giả vờ như chẳng có chuyện gì, trong đầu lại nghĩ phải ném ngay cái tạp dề dở hơi này vào thùng rác, đúng là thứ quái quỷ.
"Con mắt của dì ấy thật không tệ." Thẩm Minh Xuyên tiếp tục nói.
Anh mới là con mắt không tệ, cả nhà anh con mắt không tệ!
Ôn Nhiên chửi thầm đến đó, lại cảm thấy có gì đó sai sai. Nếu chửi cả nhà thì chẳng phải là chửi luôn cả mình sao.
"Xem ra là anh rất thích kiểu này nhỉ Thẩm tiên sinh, nếu không thì để tôi cởi ra cho anh mặc đỡ nghiền nha?" Ôn Nhiên châm chọc hắn.
"......." Thẩm Minh Xuyên bị cậu làm cho nghẹn họng một chút, suýt chút nữa thì sặc rượu. "Tôi không cần, cậu mặc nó trông hợp hơn."
Ôn Nhiên nhịn cười đáp lại: "Cũng không nhất định là thế, chưa thử làm sao đã biết được, biết đâu chừng lại có bất ngờ đấy chứ."
Nói xong, trong đầu Ôn Nhiên liền tưởng tượng ra bộ dạng Thẩm Minh Xuyên mặt xụ xuống khi mặc cái tạp dề này, chắc chắn là cực kỳ thú vị. Cậu có chút mong chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra.
Thẩm Minh Xuyên đành chịu thua cậu, hắn nhấp một ngụm rượu, cũng làm bộ như chưa có chuyện gì xảy ra mà chuyển sang đề tài tiếp theo: "Bao giờ thì cậu vào đoàn phim, bố mẹ tôi bên đó muốn qua dặn dò cậu."
Nhảy đề tài nhanh vậy, Ôn Nhiên nhướn mày, đáp: "À, cảm ơn, thứ hai này tôi bay... Anh thực sự không muốn thử mặc cái tạp dề này?"
Vẫn còn bám lấy đề tài này phải không, Thẩm Minh Xuyên lấy điện thoại từ túi quần ra: "Tôi chụp ảnh đăng lên Weibo."
"Đừng đừng đừng." Ôn Nhiên lập tức sợ hãi. Cái này mà đăng lên Weibo thì cậu khỏi phải sống nữa. Cậu vội vàng sợ hãi mà làm lành: "Ba ba, em sai rồi mà ba ba."
Ôn Nhiên gọi một tiếng "ba ba" khiến Thẩm Minh Xuyên rất vui sướng trong lòng. Hắn cất điện thoại đi, rất hào phóng tha cho cậu.
"Gần đây tôi khá bận, phải qua một thời gian nữa mới rảnh rỗi để đến thăm đoàn phim được," Thẩm Minh Xuyên nói thêm, "Đừng quên chuyện cậu đã đồng ý với tôi, tôi không hy vọng ở nhà lại nghe được tin tức không tốt từ cậu."
Để tạo vẻ họ rất ân ái, trong khoảng thời gian Ôn Nhiên quay phim, chắc chắn Thẩm Minh Xuyên sẽ tới một lần, hoặc là tiễn cậu đến đoàn phim, hoặc là đến thăm đoàn phim, còn phải tùy vào tâm trạng và lịch trình của Thẩm Minh Xuyên.
"Yên tâm đi, tôi sẽ chăm sóc thật tốt con của anh."
Thẩm Minh Xuyên khẽ mỉm cười: "Cũng phải tự chăm sóc tốt bản thân mình nữa."
Hả? Ôn Nhiên ngừng tay lại.
Từ sau sự kiện đau dạ dày hôm đó, Thẩm Minh Xuyên bỗng nhiên quan tâm tới cậu nhiều hơn. Mấy ngày đi công tác này, mỗi ngày đều đặn gọi về một cuộc điện thoại, lo lắng về tình trạng cơ thể cậu, vô cùng để tâm.
Nếu là trước kia, làm sao hắn lại có thể quan tâm khi vào đoàn phim cậu có chăm sóc tốt bản thân mình hay không cơ chứ. Có khi ngay cả ngày cậu vào đoàn phim hắn cũng chẳng biết.
Trong lòng, Ôn Nhiên tự thuyết phục bản thân, đây chỉ là do Thẩm Minh Xuyên bị sự kiện cậu đau dạ dày dọa sợ mà thôi. Cậu nhắc nhở bản thân không được nghĩ nhiều, Thẩm Minh Xuyên thực sự chẳng coi cậu là gì cả đâu. Từ lúc kết hôn đến giờ đã ba năm rồi, muốn làm gì thì đã làm rồi, còn phải chờ đến bây giờ sao?
Cũng có thể vì xuất phát từ sự quan tâm của Thẩm Minh Xuyên, hơn nữa trong khoảng thời gian này hai người có quá nhiều tiếp xúc, làm Ôn Nhiên không nhịn được mà trong lòng trở nên xao động. Thiện cảm đối với Thẩm Minh Xuyên cũng vì thế mà từ từ tăng lên.
Cậu cảm thấy, mình đúng là hết thuốc chữa rồi.