Chương 13: Ác mộng

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trợ lý riêng nhanh chóng có mặt, mang theo hai bộ quần áo và ân cần hỏi: "Thẩm tiên sinh, Ôn tiên sinh ở đây cứ để tôi chăm sóc, ngài về nghỉ ngơi đi ạ."
"Không cần, ngày mai cậu tới sớm một chút mang theo cháo dì giúp việc nấu vào đây."
"Vâng. Ôn tiên sinh cần phải ở lại viện bao lâu ạ, có cần tôi phải sắp xếp chuyển viện không vậy ạ?"
Dù sao đây cũng là bệnh viện lớn, nhiều người ra vào, dễ gây chú ý. Thân phận của Ôn Nhiên lại đặc biệt, nếu phải nằm viện dài ngày, chuyển đến bệnh viện tư hoặc một phòng khám nào đó sẽ tốt hơn cho cậu ấy.
"Ngày mai sẽ xuất viện, cậu nhớ phải giữ bí mật tuyệt đối, đừng để truyền thông phát hiện ra chuyện này."
Nếu không, ngày mai sẽ lại có một tiêu đề gây chấn động, không chỉ khiến mọi người đều biết và lo lắng, mà chắc chắn còn có đủ loại người lấy cớ đến thăm bệnh.
Khi trợ lý riêng rời đi, Thẩm Minh Xuyên lại lấy khăn trên trán Ôn Nhiên xuống, nhúng vào nước lạnh rồi đắp lại lên trán cậu. Thẩm Minh Xuyên không quen chăm sóc người khác, nên hành động có phần lúng túng, vụng về.
May là quá trình ấy cũng không phức tạp. Đắp khăn xong, Thẩm Minh Xuyên ngồi vào phía bên cạnh giường của cậu. Khuôn mặt của Ôn Nhiên đã hồng hào trở lại, cũng không biết là do còn sốt hay vì bệnh tình đã chuyển tốt.
Cậu an tĩnh ngủ trên giường. Mặc dù hai người họ đã là "vợ chồng già", nhưng đây là lần đầu tiên Thẩm Minh Xuyên quan sát Ôn Nhiên một cách nghiêm túc và kỹ lưỡng đến vậy.
Làn da Ôn Nhiên trắng nõn, thậm chí có thể nhìn thấy cả mạch máu xanh mờ dưới da. Gương mặt cậu thanh tú, lông mi đặc biệt dài, dưới ánh đèn tạo thành bóng râm hình cánh quạt.
Mỹ nhân khi ngủ cũng chỉ đến thế này.
Người vợ này của hắn quả thật là vô cùng xinh đẹp!
Sau ba năm kết hôn, Thẩm Minh Xuyên có một phát hiện lớn...
Ôn Nhiên khi ngủ thực sự không có cảm giác an toàn.
Giống như lại nhớ đến thời điểm cậu vẫn còn là một diễn viên vô danh, đã một thời gian dài không đóng phim, thì đột nhiên nhận được điện thoại từ người đại diện. Người đó nói có một vai nam hai, nhà sản xuất từng xem phim cậu đóng trước đó và rất hài lòng, muốn mời cậu đi ăn cơm để bàn bạc.
Cái nghèo đã làm lu mờ lý trí của Ôn Nhiên, cậu bị mức thù lao sáu vạn một tập làm cho đầu óc choáng váng, chẳng nghĩ ngợi nhiều, háo hức phấn khởi đi. Cậu còn đặc biệt chỉnh tề một phen, tốt đẹp đến lạ lùng, cứ như giây tiếp theo sẽ bước lên đỉnh cao cuộc đời.
Nhưng ngay khi gặp nhà sản xuất kia, cả người Ôn Nhiên đều trở nên ngây dại.
Đàm Hoài là nhà sản xuất nổi danh trong giới giải trí. Lão ta có tướng mạo xấu xí nhưng lại lắm tiền, trong tay nắm giữ rất nhiều tài nguyên. Với thân phận đó, không biết lão đã gây ra bất hạnh cho bao nhiêu ngôi sao nhỏ rồi.
Ôn Nhiên là một mỹ nam tử đứng hạng nhất nhì trong giới, Đàm Hoài đã muốn có cậu từ rất lâu. Giờ đây lão tìm người đại diện của cậu theo đường dây này, mượn danh nghĩa cùng ăn bữa cơm, thực chất là muốn ngủ với cậu.
Đã đến nước này, Ôn Nhiên bất lực. Cậu nghĩ mình đành phải chịu đựng ăn hết bữa cơm rồi sẽ bỏ chạy. Thế nhưng Đàm Hoài lại không có ý định ăn uống yên ổn, lão mượn cớ gắp thức ăn và rót rượu để động chạm, sàm sỡ. Ôn Nhiên một ngụm rượu cũng không dám uống, sợ bị lão đánh thuốc mê.
Ăn được một nửa, cậu thực sự không thể chịu nổi những cái chạm ghê tởm của Đàm Hoài nữa. Cậu lấy cớ đi vệ sinh để bỏ trốn, nhưng lại bị người đại diện theo dõi chặt chẽ.
"Anh Tuyền, anh bỏ qua cho em đi, em thực sự không muốn." Ôn Nhiên gần như là dùng giọng cầu xin để nói.
"Bỏ qua cho cậu?" Người đại diện cười lạnh một tiếng, "Ôn Nhiên, cậu cảm thấy mình bây giờ có tư cách để nói lời này?"
Ôn Nhiên khó hiểu nhìn gã.
"Cậu đã nửa năm nay không đóng phim, cậu nghĩ công ty sẽ nuôi không một ngôi sao hoàn toàn không mang lại lợi ích nào sao? Dương tổng nói, nếu hôm nay cậu không làm cho Đàm tổng tận hứng, liền phong sát cậu."
".........." Ôn Nhiên trợn mắt, "Dựa vào cái gì, thế này không công bằng."
"Công bằng? Trong giới giải trí này có hai chữ công bằng sao? Ôn Nhiên, thanh cao không nuôi sống được cậu đâu. Có ngôi sao nào ra mắt mà sạch sẽ đâu? Cậu thực sự nghĩ trong giới giải trí này chỉ cần bằng kỹ năng diễn xuất là có thể nổi tiếng được sao?"
"Tiền bối Cố Danh Thành không phải là dựa vào cố gắng của bản thân và kỹ năng diễn xuất để nổi tiếng đó sao?" Ôn Nhiên dùng thần tượng của mình để phản bác gã, "Chỉ là đi đường vòng hơn một chút thôi, tôi không quan tâm."
Người đại diện bị lời đối đáp của cậu làm cho tức đến bật cười: "Ôn Nhiên ơi Ôn Nhiên, tôi nói cậu ngây thơ hay ngu dốt cũng được. Hàng năm có bao nhiêu người tốt nghiệp từ trường nghệ thuật, hàng năm có bao nhiêu ngôi sao được phát hiện, nhưng có thể nổi tiếng thì được mấy người? Chẳng phải chỉ có 1% thôi sao? Cậu thực sự nghĩ ai cũng có thể trở thành Cố Danh Thành, trở thành một phần trăm đó sao?"
Ôn Nhiên không nói lời nào.
"Cậu đừng mơ giữa ban ngày nữa. Đàm tổng có tiền, rất hào phóng, quan trọng là cũng không tệ. Người khác muốn được ngủ với ông ta còn chẳng được đâu. Nếu cậu có thể khiến ông ta hài lòng, đừng nói là một vai nam hai nho nhỏ, vai nam chính cũng có thể cho cậu. Cậu đừng có làm ông ta mất hứng."
"Hơn nữa, Đàm tổng đã muốn ngủ cùng người nào, thoát được lần này, nhưng chắc gì đã trốn được lần sau, đến lúc ấy phải quỳ gối bên giường mà cầu xin ông ta, không bằng như hiện tại đi, chịu ít đau khổ hơn."
"Cậu cũng đã 24 tuổi rồi, chờ nữa thì đến ngay cả cơ hội kiếm sống bằng nhan sắc cũng không có đâu. Chấp nhận số mệnh đi Ôn Nhiên."
Người đại diện dạy dỗ Ôn Nhiên một trận, cứ như đã soạn sẵn một bản thảo về việc "tận tình khuyên nhủ", khiến Ôn Nhiên nghe xong chỉ cảm thấy lạnh lẽo.
Đây là giấc mộng mà cậu đã nhiều năm theo đuổi, hướng tới con đường diễn xuất đã lâu như vậy rồi.
Không có ánh đèn flash chớp nháy trên thảm đỏ, không có tiếng vỗ tay như sấm dậy, không có màn trình diễn ưu việt và nhuần nhuyễn. Phía trước bụi gai đã che kín lối, phía sau lại chẳng còn đường lui.
Thật sự... là phải chấp nhận số mệnh sao?
Nỗi lòng không cam chịu của cậu đang gào thét trong lòng. Đã giữ giới hạn của bản thân lâu như vậy, lúc này lại thất bại trong gang tấc.
Chỉ là còn có biện pháp nào khác? Cậu còn hợp đồng hai năm với công ty. Nếu bị phong sát, cậu không thể tìm cho mình một lối thoát khác, chỉ có thể chờ chết đói mà thôi.
Lý tưởng là cậu chiến đấu vì giấc mộng của mình, còn sự thật thì cậu vẫn phải ăn cơm, vẫn phải trả tiền thuê nhà, ăn, mặc, ở, đi lại đều cần dùng đến tiền.
Hơn nữa, Đàm Hoài là ai chứ? Cậu chỉ là một ngôi sao nhỏ hạng bét, lão muốn đối phó với cậu chẳng cần tốn quá nhiều sức lực. Hiện tại cậu không theo, tương lai lão có vô số cách buộc cậu phải nghe lời, đúng như lời người đại diện của cậu đã nói, cậu chỉ có thể quỳ gối bên giường mà cầu xin lão.
Ôn Nhiên dựa vào tường im lặng nghe, nước mắt tự động tuôn thành dòng chảy dài trên má. Lúc này cậu đã khó chịu đến mức không thể diễn tả nổi tâm trạng của mình, một loại cảm xúc tên là tuyệt vọng tràn ra trong lồng ngực cậu, chèn ép khiến cậu không thở nổi.
"Ôn Nhiên, Ôn Nhiên, tỉnh lại đi, Tiểu Nhiên?"
Ngay lúc Ôn Nhiên đang vô cùng khó chịu, cậu cảm giác như có người vỗ vào má mình, kéo cậu ra khỏi hố sâu tuyệt vọng. Những ký ức này lập tức rút đi như thủy triều. Ôn Nhiên khó khăn mở mắt, liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú nhưng hốc hác của Thẩm Minh Xuyên.
"Có phải là gặp ác mộng không?" Thẩm Minh Xuyên lấy khăn tay lau đi nước mắt của cậu. Có thể khiến một đấng nam nhi phải khóc cả trong mơ, chắc chắn chẳng phải điều gì tốt.
Là mơ sao? Không phải mơ, đó đều là những chuyện đã từng xảy ra, thế nhưng cũng đã cách cậu rất xa rồi.
Buổi tối hôm đó, cuối cùng thì giới hạn của cậu vẫn được giữ vững. Thừa lúc người đại diện không chú ý, cậu liền chạy trốn.
Cũng vì thế mà cậu phải trả một cái giá rất đắt. Với địa vị của Đàm Hoài trong giới, đối phó với Ôn Nhiên không cần lão phải mở miệng, mà có không ít kẻ muốn nịnh nọt để lấy lòng lão liền thay lão xử lý cậu.
Trong khoảng thời gian ấy, Ôn Nhiên trở thành mục tiêu bị công kích của kẻ khác. Sự nghiệp vốn đã không thuận lợi, bị cả một đám người nhằm vào như vậy thì khó đi từng bước. Mà người đại diện vì chán ghét cậu nên không để cậu hủy hợp đồng cũng không đưa công việc cho cậu, khiến Ôn Nhiên cứ mãi mắc kẹt như vậy, cũng chẳng khác nào phong sát cậu.
Ôn Nhiên vừa phẫn uất lại vừa tuyệt vọng, chỉ hận bản thân mình không có một vị phụ thân quyền thế họ Lý. Thế nhưng nửa tháng sau, cậu được may mắn bất ngờ từ Thẩm gia kéo ra khỏi hố sâu của sự tuyệt vọng, từ đó về sau bước lên đỉnh cao cuộc đời.
Nhân sinh chính là vở hài kịch như vậy.
Trong khoảnh khắc này, Ôn Nhiên cảm thấy người đàn ông trước mặt mình thật vô cùng soái khí.
Thẩm Minh Xuyên thấy vẻ mặt cậu ngẩn ra, biết cậu có lẽ vẫn đang đắm chìm trong nỗi buồn về cơn ác mộng kia. Hắn liền vỗ nhẹ lưng cậu, có phần gượng gạo an ủi: "Đừng sợ, những chuyện trong mơ đều là điều ngược lại thôi."
Thẩm Minh Xuyên nói xong, với tay ra lấy cốc nước ấm ở bên cạnh: "Cậu uống chút nước đi, không nóng đâu."
Ôn Nhiên thuận theo tay hắn mà uống.
Uống hết nước, Thẩm Minh Xuyên lại đặt chiếc cốc về chỗ cũ, rồi sờ trán cậu: "Hết sốt rồi, chắc là không còn vấn đề gì. Dạ dày còn khó chịu không?"
Ôn Nhiên lắc đầu, khàn giọng hỏi: "Tôi ngủ đã lâu chưa?"
"Mới hơn 7 giờ, chưa lâu lắm."
"Tôi hôm qua cảm ơn anh, làm phiền anh rồi." Cậu nhớ rõ trạng thái của mình tối qua, cậu như vậy, Thẩm Minh Xuyên chắc hẳn đã bị cậu dọa sợ.
Tối qua Thẩm Minh Xuyên hẳn là căn bản không hề ngủ, dưới mắt hằn quầng thâm, thậm chí râu cũng dài hơn một chút, mọc lởm chởm quanh miệng.
Đây là lần đầu tiên Ôn Nhiên nhìn thấy Thẩm Minh Xuyên suy sụp như vậy. Không biết có phải gu thẩm mỹ của cậu có vấn đề hay không, mà lại cảm thấy bộ dạng này của hắn ngoài ý muốn lại vô cùng quyến rũ.
"Không cần phải khách sáo với tôi, hôm qua cậu đã ăn những gì?"
"Là thịt nướng thôi." Ôn Nhiên hơi chột dạ. Ăn một chút thịt nướng mà đã thành dạng thảm hại như vậy, cái giá này có vẻ hơi đắt. Không biết chừng Thẩm Minh Xuyên sẽ xé xác cậu ra mất. "Có lẽ là do tự mình nướng nên mới có chỗ không chín đó."
Vậy mà Thẩm Minh Xuyên lại chỉ thản nhiên gật đầu: "Về sau chú ý một chút."
Hả? Dễ nói chuyện như vậy?
Ôn Nhiên có chút bất ngờ, lại đột nhiên nhớ ra điều gì, khẩn trương hỏi: "Đúng rồi, bé con... bé con có làm sao không? Ngày hôm qua tôi đau đớn dữ dội như vậy, nó có bị ảnh hưởng gì không?"
"Bác sĩ nói không có việc gì, mấy ngày tới cậu chú ý nằm trên giường nghỉ ngơi tốt là được."
Ôn Nhiên nghe thấy vậy thì thở phào, tuy rằng lúc đầu cậu không thể nào thích đứa bé này, thậm chí căn bản là không nghĩ sẽ sinh nó ra, nhưng nếu hiện tại đã quyết định sẽ sinh, cậu sẽ thật sự yêu thương đứa bé.
"Dậy rửa mặt cho tỉnh, hay cậu muốn ngủ tiếp?"
Ôn Nhiên đã ngủ đủ, tối qua cả người cậu ra đầy mồ hôi, trên người dính dấp khó chịu. Phòng bệnh riêng có phòng tắm, Ôn Nhiên dứt khoát đi tắm một cái rồi thay sang bộ quần áo mà trợ lý riêng mang tới.
Dù sao cậu còn trẻ, sức khỏe vốn cũng tốt. Hiện giờ tùy tiện chỉnh trang một chút, lại ra dáng người bình thường, cứ như người hôm qua đau đến chết đi sống lại không phải là cậu.
Chờ đến lúc cậu vệ sinh cá nhân xong đi ra, Thẩm Minh Xuyên đang nghe điện thoại. Ôn Nhiên mơ hồ nghe được là để Phó tổng Lâm đi trước, sáng mai hắn sẽ bay qua, sẽ không tham gia lễ khai mạc, để Phó tổng Lâm thay hắn lên sân khấu phát biểu.
Vậy nên chờ hắn cúp điện thoại, Ôn Nhiên liền hỏi: "Có phải tôi làm chậm trễ công việc của anh không?"
"Thành phố X có một hội nghị cần tham dự, tôi đã để trợ lý sửa lại vé máy bay thành sáng mai rồi."
Ôn Nhiên vội vàng nói: "Không cần phải sửa lại, anh cứ đi đi, còn kịp không?"
"Không sao đâu, ngày mai chỉ là lễ khai mạc, tham gia hay không cũng không quan trọng. Hôm nay tôi ở lại với cậu, lỡ như bệnh tái phát thì còn có người chăm sóc cậu."
Thẩm Minh Xuyên nói vậy, Ôn Nhiên có chút cảm động. Cậu không biết hội nghị hắn nói là cái gì, thế nhưng cậu biết có rất nhiều hội nghị hay các loại diễn đàn, lễ khai mạc còn quan trọng hơn cả mấy ngày hội nghị chính thức.
"Không vấn đề gì đâu, tôi ở bên này cũng không có chuyện gì. Để tài xế trong nhà tới đón tôi là được, tôi sẽ để Tiểu Lâm chăm sóc cho mình. Nếu anh bận thì cứ đi đi."
Ôn Nhiên đã nói đến vậy, Thẩm Minh Xuyên cũng thấy hợp lý. Dù sao thì lễ khai mạc kia cũng rất quan trọng, tương đương với một khoảng thời gian để quảng bá thương hiệu, không chỉ có những lợi ích trong ngành công nghiệp mà còn có một vài chính trị gia cũng sẽ tham dự.
Mặc dù Phó tổng Lâm cũng có thể nói, nhưng bài phát biểu này là do hắn chuẩn bị, đổi thành Phó tổng Lâm thì hiệu quả sẽ kém hơn rất nhiều.
Nhưng hắn lại lo lắng Ôn Nhiên ở nhà một mình, chuyện ngày hôm qua chỉ cần nghĩ đến là đã thấy quá sợ: "Nếu không thì cậu về bên nhà ba mẹ ở mấy ngày?"
"Không cần phiền toái như vậy, Tiểu Lâm là đủ rồi, cậu ấy ở chung với tôi lâu, rất hiểu tính nết của tôi."
Thẩm Minh Xuyên nghĩ cũng thấy đúng. Hơn nữa, người như Ôn Nhiên có chứng ngại hôn nhân, chắc cũng không thích ở chung với ba mẹ chồng. Cho nên hắn nói: "Vậy cậu cảm thấy chỗ nào không thoải mái, nhất định phải tới bệnh viện, không được chịu đựng một mình."
"Vâng, rõ rồi, ba ba!"
Câu "ba ba" này của Ôn Nhiên, tuyệt đối không phải ý gọi "ba ba" với kim chủ thường thấy. Thẩm Minh Xuyên nghe ra được là cậu đang trêu chọc mình, hắn cũng không tức giận, xoa đầu cậu nói: "Còn gọi bậy lần nữa, cho cậu nếm thử chút quyền lực của ba ba."
Ôn Nhiên tò mò hỏi: "Quyền lực của ba ba là cái gì vậy?"
"Măng xào thịt."
"............" Đó không phải là đánh đòn sao!