Chương 42: Sinh con

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy Ôn Nhiên thành khẩn nhận lỗi, Thẩm Minh Xuyên lập tức cảm thấy hài lòng, vì vậy rộng lượng cho qua chuyện này, không còn bận tâm đến Âu Dương Tấn nữa.
Thế nhưng, về chuyện hỗ trợ vận hành, hắn lại cực kỳ kiên quyết. Âu Dương Tấn đã mềm mỏng có, cứng rắn có, đàm phán vài lần nhưng đều không mang lại kết quả nào. Cuối cùng, nhận thấy thời hạn công trình không chờ đợi ai, không dám chậm trễ nữa, hạng mục này đành phải tiến hành theo hợp đồng đã ký trước đó, tự lực cánh sinh.
Ôn Nhiên cảm thấy gần đây Thẩm Minh Xuyên vô cùng phấn khởi, không biết có phải vì sự chờ đợi dài đằng đẵng sắp kết thúc, cuối cùng cũng viên mãn trở thành cha, hay là bởi vì những chuyện khác.
Thế nhưng hắn thì thoải mái, chứ Ôn Nhiên lại chẳng thấy dễ chịu chút nào.
Gần đến ngày sinh, chân của Ôn Nhiên bắt đầu hơi phù, trông cứ như chân heo vậy, ấn xuống một cái mà mãi thịt ở chân mới trở lại vị trí cũ.
Mặc dù bác sĩ nói không có gì đáng ngại, hiện tượng này thường xảy ra ở tay và chân, chỉ cần nằm nghỉ ngơi nhiều là được, nâng chân lên thích hợp cũng giúp cải thiện lưu lượng máu đến nhau thai, giảm bớt hiện tượng phù.
Nhưng Ôn Nhiên lại lo rằng đến ngày thứ hai thì khuôn mặt đẹp đẽ của mình sẽ phù to như đầu heo mất.
Vậy thì quá là hủy hoại dung nhan rồi.
May mà nỗi lo lắng đó cũng không xảy ra, nhưng còn cách ngày dự sinh nửa tháng nữa thôi, sức khỏe của Ôn Nhiên đã không thể nào chịu đựng để tiếp tục đi làm ở công ty nữa, đành phải nằm ru rú ở nhà.
Thẩm Minh Xuyên cố gắng dành thời gian ở nhà cùng cậu, ba mẹ Thẩm cũng bớt thời gian tới thăm họ, nhưng nhóc con trong bụng lại chẳng có bất cứ động tĩnh gì.
"Sao lại hành hạ như tiểu yêu tinh thế không biết, mãi chẳng chịu ra." Ôn Nhiên nhìn chằm chằm bụng mình, mặt mày ủ dột.
"Còn chưa tới ngày dự sinh mà em," Thẩm Minh Xuyên thấy vẻ mặt sốt ruột của Ôn Nhiên, biết là cậu khó chịu, hắn liền giúp cậu nhẹ nhàng xoa cái eo mà mình cũng có 'công' gây ra, "Em nhịn một chút, sẽ nhanh thôi."
Ôn Nhiên quay đầu lại, không hề nương tay cắn bả vai hắn một cái: "Còn muốn đứa thứ hai thì anh cứ chờ tới kiếp sau đi, em không muốn chịu khổ thêm lần nữa đâu."
Thẩm Minh Xuyên tốt tính cứ để mặc cậu gặm nát cái áo sơ mi giá trị xa xỉ của mình, dỗ dành cậu: "Được, được, bọn mình tạm thời không suy nghĩ đến chuyện đứa thứ hai nữa, trước tiên cứ nuôi dưỡng tốt bé cưng này đã."
"Em muốn ăn tôm hùm đất."
"..." Vẫn còn chưa quên vụ này nữa, Thẩm Minh Xuyên cười khổ, tiếp tục tốt tính dỗ dành, "Em nhịn mấy ngày nữa, nhịn vài ngày... á."
Người nào đó coi vai hắn trở thành tôm hùm đất mà cắn.
Dì Trần đã được thăng cấp từ người giúp việc theo giờ thành người giúp việc toàn thời gian, ở lại nhà bọn họ, chăm lo ăn uống sinh hoạt cho cặp phu phu bọn họ. Là một người từng trải, bà rất có kinh nghiệm mà nhìn bụng Ôn Nhiên: "Sắp rồi, chỉ tầm mấy ngày nữa thôi."
Mấy ngày sau đó thực sự trở nên vô cùng gian nan.
Ôn Nhiên không có việc gì làm, cậu lấy một món đồ chơi có bộ lông rất dài từ trong phòng đứa nhóc chưa ra đời này, chẳng có việc gì làm liền bứt đám lông ấy, cứ thế bứt vài ngày, bứt đến nỗi món đồ chơi ấy trọc lóc, nhưng thằng nhóc con này vẫn chưa chịu ra ngoài.
Ôn Nhiên muốn nổ tung.
Vốn dĩ mấy hôm trước đã tới ngày dự sinh, họ thu dọn đồ đạc vào viện chờ, chờ tới lúc tiểu tổ tông này chịu ra ngoài. Nhưng có thể là vì tiểu tổ tông tính cách chậm chạp, cứ lần lữa mãi vẫn chưa chịu ra, Ôn Nhiên ngại nằm viện phiền phức, thế là họ lại về nhà.
Tình trạng này của cậu khiến Thẩm Minh Xuyên rất lo lắng, tính cách của Ôn Nhiên vốn dĩ ôn hòa, thỉnh thoảng có nổi điên thì cũng rất có chừng mực, chưa bao giờ giống như bây giờ.
Bác sĩ nói rằng không có vấn đề gì, nóng nảy là hiện tượng bình thường trước khi sinh nở, đừng để cậu nghĩ quá nhiều về đứa bé, có thể làm những chuyện khác như đi dạo tản bộ, phân tán sự chú ý.
Sáng sớm hôm nay, Ôn Nhiên mở mắt ra đã thấy Thẩm Minh Xuyên đang mặc quần áo ----- chính là bộ đồ đôi mà hai người mua lần trước. Cậu dụi mắt hỏi hắn: "Anh đi đâu mà lại mặc thế vậy?"
"Em dậy rồi à," Thẩm Minh Xuyên vừa thấy cậu tỉnh dậy, liền chỉnh lại quần áo rồi nói, "Anh đưa em ra ngoài giải sầu."
Giải sầu! Ôn Nhiên ở nhà nhiều đến độ nấm mốc đầy người – vừa nghe thấy hai chữ ấy liền tinh thần phấn chấn hẳn lên: "Đi đâu thế!"
"Giờ em đứng lên đánh răng rửa mặt ăn sáng, rồi chúng ta đi."
Làm thần bí như vậy, Ôn Nhiên lại càng thêm tràn đầy hiếu kỳ, quyết đoán rời giường ngay.
Ôn Nhiên vốn tưởng là Thẩm Minh Xuyên chỉ dẫn mình đi đến mấy khu gần đó đi dạo, kết quả lại ngoài dự đoán, Thẩm Minh Xuyên lái xe ra, đưa cậu tới một sơn trang nghỉ dưỡng rất nổi tiếng ở ngoại thành.
Sơn trang được xây dựng ngay bên cạnh hồ, địa thế rộng lớn, mỗi một căn biệt thự nghỉ dưỡng đều có sân thượng riêng, bể bơi, vườn hoa ở phía sau, có thể hưởng thụ những hoạt động thanh nhàn như tắm nắng, du ngoạn hồ, bơi lội. Đây là khu thắng cảnh nghỉ dưỡng hiếm hoi ở thành phố B nơi tấc đất tấc vàng.
"Ây, không công bằng chút nào nha Thẩm tổng, lúc em chưa mang bầu to như quả bóng, sao anh không dẫn em tới cái nơi hưởng thụ tốt đẹp này hả?"
Thẩm Minh Xuyên đáp: "Nếu em thích, chờ em sinh xong thì mình lại tới đây chơi."
"Thôi đừng. Nơi như thế này thì chỉ tới một lần là đủ rồi, còn không bằng ra nước ngoài nghỉ dưỡng."
"Ừm," Thẩm Minh Xuyên rất nghiêm túc gật đầu, nói, "Anh cũng muốn hưởng tuần trăng mật."
Trước đây tuần trăng mật của họ là ở một hòn đảo tư nhân tại nước ngoài, khi đó quan hệ giữa hai người đến bạn bè còn chẳng phải, có thể tưởng tượng được tuần trăng mật ấy xấu hổ đến mức nào.
May mà đó là đảo nhỏ tư nhân, ở quanh căn biệt thự họ thuê chẳng có một bóng người, người phục vụ sinh hoạt cho họ cũng là người nước ngoài, cho nên không cần phải giả vờ trước mặt họ, hai người cứ tự làm việc của mình suốt một tuần trăng mật giả kéo dài.
"Anh đó, trong đầu chỉ toàn biết tính toán mấy chuyện tốt đẹp đó thôi!"
Thẩm Minh Xuyên bật cười: "Là một người công dân tốt của chế độ Chủ nghĩa xã hội, chẳng lẽ trong đầu anh lại đi tính toán mấy chuyện xấu."
"Hứ." Ôn Nhiên xì một hơi từ mũi ra tỏ vẻ khinh thường.
Thẩm Minh Xuyên đưa tay ra xoa xoa đầu cậu.
Giờ Ôn Nhiên đang ở bộ dạng này thì cũng chẳng thể tham gia hoạt động vui chơi mạnh mẽ nào, chỉ có thể ngồi trên ghế bên bờ cát và uống những trái dừa tươi mát được vận chuyển bằng đường hàng không từ Hải Nam về, cậu nhìn người đàn ông của mình cứ như cá heo đang bơi với một vóc dáng hoàn mỹ.
Giống như cố ý biểu diễn, Thẩm Minh Xuyên liên tục bơi vài vòng, dáng người cường tráng, như cá gặp nước, dáng bơi cực kỳ đẹp.
"Chim Công."
Ôn Nhiên nhìn một hồi, bình luận một câu, nhưng hình như cái từ này không thích hợp lắm với Thẩm tiên sinh anh minh thần võ.
"Cơ mà chim Công đực thì sẽ không xòe đuôi"
Ôn Nhiên sửa lại đánh giá.
À, nhưng hình như chim Công cái mới không xòe đuôi chứ nhỉ. (*)
(*) Vào thời kì sinh sản tầm tháng 3,4 hàng năm, chim Công đực sẽ xòe đuôi để thu hút bạn tình.
Buổi chiều bọn họ đi thuyền để du ngoạn hồ, bây giờ là mùa hè nóng bức, người bình thường đều muốn chỉ ở trong nhà nằm điều hòa chứ chẳng muốn ra khỏi cửa.
Thế nhưng mấy cái thuyền ở các khu nghỉ dưỡng thì luôn có những biện pháp giải quyết rất khéo léo. Ở đuôi của con thuyền gỗ màu đỏ này có làm một khoang nhỏ, bên trong khoang thuyền được bày biện rất khéo léo, còn có một chiếc điều hòa nhỏ chạy bằng động cơ. Con thuyền nhỏ lững lờ trôi ở bãi cỏ lau dài bên hồ, ở phía trong khoang thuyền có một tấm kính trong suốt có thể thưởng thức được cảnh trí bên ngoài, vô cùng thư thái và dễ chịu.
Lúc này Ôn Nhiên mới cảm thấy sự nôn nóng do ngày dự sinh sắp tới gần mang lại đã được giảm bớt đi một chút.
Cậu thật sự sắp bị hành hạ đến chết rồi mà.
Suốt 10 tháng mang thai lâu như vậy đều kiên nhẫn được, đến thời khắc mấu chốt rồi, lại như có một loại cảm giác không thể nào chịu đựng nổi nữa.
"Người lái thuyền nói ở đây có thể câu được tôm hùm đất hoang mà em thích ăn đấy, bây giờ trời vẫn còn sớm, bọn mình dừng ở đây câu một ít tôm hùm đất nhé?"
"Em cũng có được ăn đâu." Ôn Nhiên vô cùng oán niệm đối với ba chữ "tôm hùm đất".
"Anh sẽ bảo đầu bếp xử lý sạch sẽ, rồi cho phép em ăn mấy con." Thẩm Minh Xuyên "rủ lòng từ bi" nói.
Ôn Nhiên lập tức phấn khởi hẳn: "Thế thì anh mau đi chuẩn bị cần câu đi."
Mui của thuyền này không lớn, không đủ rộng để thao tác, Thẩm Minh Xuyên phải ra ngoài câu. Ôn Nhiên ngồi chờ bên trong chán đến chết lại đột nhiên cảm nhận được một trận co thắt đau đớn.
Cơn đau ấy đến không hề báo trước, nó quá xa lạ làm cho người ta không thể thích ứng nổi. Ôn Nhiên vỗ vào đùi, mẹ nó, cuối cùng cũng tới rồi.
"Thẩm Minh Xuyên."
Ôn Nhiên bị đau dữ dội, ôm bụng gọi người.
Nhưng rõ ràng cái người vẫn luôn đáng tin cậy kia, đã gọi vài câu mà lúc này vẫn chưa thấy đâu.
Mẹ nó hiệu quả cách âm của cái khoang thuyền này quá tốt rồi!
Chết tiệt, vì sợ phóng xạ của di động nên điện thoại cũng không mang theo.
Cái cảm giác không có ai bên cạnh làm tim của Ôn Nhiên đập liên hồi vì sợ hãi và bất lực, cậu cố nén cơn đau, đưa tay lên gạt đổ hết đồ đạc hai bên, những thứ ở trên giá cứ thế mà rơi tạo thành tiếng động, rơi đầy xuống sàn.
Thẩm Minh Xuyên ở bên ngoài đang chuẩn bị cần câu.
Kết quả là cái cần câu này có lẽ đã để quá lâu nên không dùng được, hoặc là có thể vì sử dụng quá nhiều, không thể nào rút được bao cần câu. Quan trọng là vốn dĩ bọn họ không định đi câu cho nên chỉ có đúng một cái cần này. Thẩm Minh Xuyên không thể làm gì khác ngoài việc mang cái cần này đi sửa lại.
Nhưng cũng không rõ vì nguyên nhân gì, trong lòng của Thẩm Minh Xuyên cứ cảm thấy bồn chồn không yên, hình như là sắp có chuyện gì đó xảy ra.
Người lái thuyền tiếp lời hắn: "Vợ của ngài bao giờ thì lâm bồn?"
"Ừm, cũng phải mấy ngày nữa."
"Ngài thật là có phúc khí."
"Cảm ơn."
"Để tôi xem..."
[Loảng xoảng]
Người lái thuyền còn chưa nói hết câu, họ đã nghe mơ hồ tiếng đồ vật rơi xuống đất. Thẩm Minh Xuyên đứng bật dậy vội vàng đi vào bên trong khoang thuyền, hắn vừa mở cửa đã thấy Ôn Nhiên đau đến túa mồ hôi lạnh thì cực kỳ hoảng sợ.
Đây là sắp sinh rồi.
"Anh lái thuyền, phiền anh mau quay lại, nhanh lên một chút!"
"A, được được."
Thẩm Minh Xuyên lại dặn dò tài xế chờ đón họ tại bến tàu, đồng thời thông báo cho bệnh viện chuẩn bị sẵn sàng, hắn sẽ đưa người qua.
Dặn dò đâu vào đấy xong xuôi, Thẩm Minh Xuyên để Ôn Nhiên tựa vào trong lồng ngực mình, thay cậu lau đi những giọt mồ hôi túa trên trán: "Sớm biết ngày hôm nay sẽ sinh thì đáng lẽ anh không nên đưa em ra ngoài thế này."
"Anh đừng lo." Ôn Nhiên cười nói, "Đau bụng khi sinh thì chỉ có một khoảng thời gian thôi, nói không chừng thằng nhóc này chỉ là sét đánh trời quang chứ không mưa (*)."
(*) Nguyên gốc "打雷不下雨": Ý chỉ là ồn ào nhưng không có hành động thực tế. Mà Ôn Nhiên muốn nói là có thể chỉ đau thế này nhưng bé con sẽ ra đời sớm chứ không bị dai dẳng đau.
Ôn Nhiên nghe nói có người bị đau đến mấy ngày liền mà vẫn không sinh nổi, vậy thì mệt mỏi lắm.
Thẩm Minh Xuyên nắm lấy tay cậu, đưa lên môi hôn: "Vất vả cho em rồi."
Cả người lái thuyền và tài xế đều vô cùng cố gắng, thế nhưng cũng phải hơn một tiếng sau mới tới được bệnh viện. Ôn Nhiên đã đau đến mức mặt mũi tái nhợt, chẳng còn sức đâu để nói chuyện.
Bên phía bệnh viện đã sớm chuẩn bị xong, vừa thấy Thẩm Minh Xuyên ôm người tới thì liền mang băng ca cứu thương đến đón rồi đẩy đi.
Nói là sắp sinh, nhưng thực ra cũng không phải là sẽ sinh ngay lập tức. Bác sĩ bảo Thẩm Minh Xuyên thay quần áo hộ cậu, rồi lại dặn hắn cho Ôn Nhiên ăn chút gì đó để cậu lấy lại sức.
Trong khoảng thời gian này, cơn đau lại ngừng lại một lúc, khiến cho Ôn Nhiên tưởng rằng nhãi con ấy thay đổi ý định lại không muốn ra nữa. May mà bác sĩ nói đó là hiện tượng bình thường, vậy là cậu tranh thủ nhân cơ hội này ăn cơm, còn tắm rửa qua loa một cái.
Đến 10 giờ tối, Ôn Nhiên rốt cuộc cũng vào phòng sinh.
Thẩm Minh Xuyên không được phép đi vào, Ôn Nhiên bày tỏ sợ rằng lúc sinh mình sẽ trông rất khó coi, không muốn bị hắn nhìn thấy.
Ba mẹ Thẩm khi nhận được tin của Thẩm Minh Xuyên thì đã chạy tới, cũng vô cùng lo lắng đứng chờ bên ngoài.
Ôn Nhiên cũng chẳng biết mình đã làm thế nào để vượt qua khoảng thời gian ấy, cảm giác như đã trải qua cả một thế kỷ dài đằng đẵng vậy. Đau đớn bao vây lấy cậu, cơ thể giống như bị xé rách thành hai nửa, có lẽ niết bàn trọng sinh chính là loại cảm giác như thế này.
Cho đến lúc có một tiếng khóc thật to truyền tới, rốt cuộc Ôn Nhiên mới như đã hoàn thành sứ mệnh, nhất thời chìm vào giấc ngủ mê mệt.
Cục cưng và vợ lần lượt được đẩy ra khỏi phòng sinh. Thẩm Minh Xuyên liếc nhìn bé con có thể gọi là xấu xí một cái, cũng chẳng để ý đến việc y tá đang nói đến cân nặng của em bé mới sinh. Hắn bước nhanh về phía Ôn Nhiên, thấy cậu vẫn nhắm nghiền hai mắt thì càng hoảng sợ, vội hỏi bác sĩ: "Em ấy không sao chứ?"
"Thẩm tiên sinh yên tâm, cả hai đều bình an," Bác sĩ rất đơn giản mà thô bạo vỗ vỗ lên mặt Ôn Nhiên, "Này, tỉnh tỉnh, nhìn con trai cậu một cái đã rồi ngủ tiếp."
Thẩm Minh Xuyên: "..."
Sau khi sinh, Ôn Nhiên mệt mỏi đến mất hết sức lực, ngay cả thức đêm liên tục để quay phim, một ngày chỉ được ngủ có 4 tiếng thì cũng không thống khổ đến vậy. Cậu bị bác sĩ vỗ cho tỉnh lại, chỉ nhìn thoáng qua bé con xấu đến mức thiếu chút nữa làm cậu hít thở không thông kia là con mình, rồi lại mê mê man man mà ngủ thiếp đi.
Trước khi mê man, Ôn Nhiên còn mơ mơ màng màng nghĩ, rõ ràng nhan sắc của cả cậu và Thẩm Minh Xuyên đều rất cao, mà thế nào lại sinh ra được đứa con xấu như vậy nhỉ?
Sau đó, Ôn Nhiên bị mệt đến không chịu nổi liền nằm mơ thấy con trai quái vật của mình đang đuổi theo chém hết một ngày một đêm, rồi cậu mới chậm rãi tỉnh lại.
"Nhiên Nhiên," Người túc trực bên giường chính là mẹ Thẩm, bà vừa thấy Ôn Nhiên tỉnh lại liền cười nói, "Cuối cùng cũng tỉnh, thực sự vất vả cho con quá!"
"Mẹ."
Mẹ Thẩm tươi cười rạng rỡ, đưa tay ra đỡ cậu ngồi dậy nói, "Minh Xuyên nó ở bên con suốt một ngày một đêm, mẹ vừa mới kêu nó đi nghỉ thôi. Bé con thì được ôm đi cho ăn sữa rồi, để lát cho người ôm bé con qua để con ngắm, tiểu tử kia trắng trắng tròn tròn dễ thương kinh khủng."
"Con ngủ lâu vậy cơ ạ?" Ôn Nhiên xoa xoa cổ, rồi lại hoài nghi lời mẹ Thẩm nói bé cưng trông trắng trắng tròn tròn, cậu nhớ rõ ràng là thằng bé vừa hồng hào nhưng da lại nhăn nheo mà.
"Bình thường mà, nào, súc miệng rồi ăn chút gì đi con, khẳng định là con đói bụng rồi."
Ôn Nhiên thấy dáng vẻ muốn tự tay chăm sóc mình của mẹ Thẩm, cậu nào dám nhận, vội vàng nói là tự mình làm được, nhưng cậu vừa khẽ cử động đã thấy cả người khó chịu.
Mẹ Thẩm dứt khoát đưa nước súc miệng đến tận miệng Ôn Nhiên, nói: "Mẹ chồng chăm sóc con dâu đang ở cữ đều là chuyện rất bình thường, con đừng bị áp lực tâm lý."
Ôn Nhiên ăn một chút canh hầm mà dì giúp việc nhà Thẩm làm, lại ăn thêm bát cơm, mới cảm nhận được sức lực của mình hơi hồi phục đôi chút. Tháo được quả bóng lớn giúp cậu cảm thấy cả người nhẹ hơn hẳn, nhưng cũng cảm thấy không quen, dù sao thì cái quả bóng kia cũng ở trong bụng cậu quậy phá lâu thế mà.
Cho đến tận lúc bảo mẫu đã đút sữa cho bé xong, mới ôm bé qua đây.
Ấn tượng của Ôn Nhiên đối với bé cưng là xấu, quan trọng là bé cưng xấu xí này lại còn ở trong giấc mơ đuổi theo chém cậu rất lâu, khiến cậu vô cùng khó chịu cực độ.
Cho nên khi thấy bé con được bọc trong chăn đang ngủ say sưa, lại khá xinh xắn, phản ứng đầu tiên của một người cha chẳng có chút chuyên nghiệp nào chính là: "A, có, có phải là ôm sai rồi không? Con nhớ rõ là thằng bé rất xấu mà."
Mẹ Thẩm cười nói: "Trẻ con lúc mới ra đời thì tương đối xấu, nhưng về sau càng lớn thì nhìn sẽ càng đẹp."
"Ra là vậy ạ."
Ôn Nhiên lúc này mới ôm lấy con từ trong tay của bảo mẫu, cậu đem bé ôm vào trong lòng, từ sâu trong tim dấy lên một loại tình cảm khác thường, có hơi kỳ quái, lại rất an tâm, giống như đã ôm được bảo vật quý giá nhất của mình, trái tim cũng trở nên mềm mại.
Ôn Nhiên cúi đầu hôn lên khuôn mặt tròn như sắp trong suốt của cục cưng.
Bé con ăn no đang ngủ say, Ôn Nhiên tay chân cứng đờ mà ôm bé, giữ nguyên một tư thế nghiêm túc, không dám cử động dù chỉ một chút, sợ làm bé con giật mình tỉnh giấc. Vừa cẩn thận ngắm nghía khuôn mặt còn chưa to bằng ba ngón tay của bé, suy nghĩ cả nửa ngày vẫn không nhìn ra bé con tròn tròn này giống ai cả.
"Thằng bé lớn lên sẽ giống ai mẹ nhỉ?"
"Ngũ quan của bé con có hơi giống Minh Xuyên lúc nhỏ, nhưng mà tai thì sau này lớn lên sẽ giống con. Con không cần căng thẳng như thế, tư thế bế có thể thả lỏng một chút, con cứ bế như vậy sẽ nhanh mệt lắm đấy."
Mẹ Thẩm rất có kinh nghiệm liền dạy cho cậu cách bế bé con. Trong việc chăm sóc em bé, Ôn Nhiên có thiên phú hơn người, có thể dễ dàng học được.
"Con so với Minh Xuyên thì chuyên nghiệp hơn nhiều đấy, nó dù có chuẩn bị cả nửa ngày thì tay chân vẫn cứng ngắc, cũng không biết lúc làm bố thì sẽ thế nào đây."
"Con vừa mới dậy đã nghe thấy mẹ nói xấu con rồi." Lời mẹ Thẩm vừa dứt, thì Thẩm Minh Xuyên đẩy cửa bước vào.
Mẹ Thẩm nói: "Mẹ đây là đang phê bình anh, làm bố rồi mà vẫn không biết bế con."
Vẻ mặt của Thẩm Minh Xuyên rất thản nhiên ghé đến bên giường Ôn Nhiên ngồi xuống, hắn ôm lấy cả Ôn Nhiên lẫn bé cưng vào lòng: "Con ôm con dâu mẹ là được rồi."
Ôn Nhiên cũng thuận thế mà tựa vào trong lồng ngực của Thẩm Minh Xuyên.
Mẹ Thẩm là bị cái sự ân ái này chọc cho mù mắt.