Chương 41: Bữa tiệc

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tôi đến gặp Thẩm tổng để bàn chuyện làm ăn," Âu Dương Tấn khẽ cười, "Không ngờ lại gặp được cậu ở đây. Cậu khỏe chứ?"
Bàn chuyện làm ăn... Ôn Nhiên chợt nhớ đến hôm qua trong phòng làm việc, Thẩm Minh Xuyên và nhân viên của anh ấy có nhắc đến vị tổng giám đốc Âu Dương, chắc hẳn chính là người này.
Hôm qua, khi nghe đến họ Âu Dương xa lạ này, cậu đã nghĩ ngay đến Âu Dương Tấn. Không ngờ suy đoán của mình lại linh nghiệm đến vậy.
"Tôi rất khỏe," Ôn Nhiên thấy nơi này bình thường vẫn có nhân viên qua lại, đứng nói chuyện trước cửa phòng vệ sinh thế này thực sự rất bất nhã, vì vậy liền né người sang một bên. "Cậu cứ đi đi, khi khác chúng ta nói chuyện sau."
Âu Dương Tấn mở miệng như còn muốn nói thêm điều gì, nhưng người đang mang thai kia đã nhanh chóng rời đi trước rồi.
Vì cuộc gặp mặt giữa Thẩm Minh Xuyên và Âu Dương Tấn khá trang trọng, nên họ chọn phòng họp của công ty. Một mình Ôn Nhiên ngồi trong phòng làm việc, làm việc mà tâm trí cứ lơ đãng.
Thực ra, chuyện cậu từng thích Âu Dương Tấn đã là chuyện của hơn mười năm trước rồi. Cái cảm giác yêu thích cuồng nhiệt ấy đã biến mất từ lâu, bản thân Ôn Nhiên cũng thấy mình không phải là người có thể si mê thứ gì quá lâu. Lúc còn thích thì rất mãnh liệt, khi bên cạnh Âu Dương Tấn có mối quan hệ tốt hơn một chút với bạn học nữ nào, lòng cậu tràn đầy khó chịu, luôn lo được lo mất, phải tự hành hạ mình bằng cách làm hai tờ đề thi mới có thể bình phục lại tâm trạng buồn bã ấy.
Nhưng khi chuyện giữa cậu và Âu Dương Tấn chẳng bệnh mà cũng chết yểu, bản thân Ôn Nhiên cũng không cảm thấy quá khó chịu, thậm chí còn có cảm giác giải thoát rất vui vẻ.
Chỉ là cái cảm xúc của thời niên thiếu ấy, hiện tại dư vị còn đọng lại vẫn cứ chua xót như xưa. Không phải cậu còn có tình cảm gì với Âu Dương Tấn, chỉ là khoảng thời gian từng qua lại với nhau lúc ấy, giờ nhớ về nó thật sự cũng không biết là hương vị gì.
Đại khái thì đó chính là thanh xuân của cậu.
Âu Dương Tấn là một học bá, luôn rất giỏi giang, hôm nay cuối cùng cũng đã trở thành người phụ trách hạng mục Minh Nhã. Hai ngày nay Ôn Nhiên ngồi trong phòng làm việc của Thẩm Minh Xuyên, cậu cũng biết được sơ lược về hạng mục Minh Nhã to lớn ấy. Minh Nhã cũng là một công ty phát triển rất tốt trên thị trường.
Âu Dương Tấn tuổi còn trẻ mà đã có thể ở trong một công ty như thế trở thành người phụ trách hạng mục lớn, tương lai sáng lạn.
Mãi đến tận giờ nghỉ trưa Thẩm Minh Xuyên vẫn chưa quay lại. Trước đây hai người đều đi ăn cơm trưa ở căng tin công ty, nơi có đầu bếp riêng của Thẩm Minh Xuyên. Hiện tại Thẩm Minh Xuyên chưa quay lại, Ôn Nhiên cũng không muốn đi một mình.
Đợi gần 15 phút, trong đầu Ôn Nhiên đã ngập tràn hình ảnh sườn heo xào tỏi và chân gà hấp muối, cuối cùng Thẩm Minh Xuyên mới quay lại.
"Đi ăn cơm, đi ăn cơm!" Ôn Nhiên lập tức hưng phấn trở lại, "Em sắp chết đói rồi."
Thẩm Minh Xuyên nhìn dáng vẻ hăng hái của cậu, có chút bất ngờ. Tiểu bảo bối ham ăn này của anh ấy, thực sự khiến người ta không thể không yêu thích cậu thêm một chút nữa.
"Trưa nay chúng ta không ăn ở căng tin, mà sẽ đi ăn trưa bên ngoài."
"Đi ăn bên ngoài?" Ôn Nhiên có một dự cảm chẳng lành.
"Ừm, chúng ta sẽ đi ăn cùng với tổng giám đốc Âu Dương, để bàn chuyện làm ăn."
Nói chuyện làm ăn trên bàn tiệc, đạo lý này luôn luôn bất biến, Ôn Nhiên hiểu nhưng cậu cực kỳ không muốn đi. Người yêu hiện tại và người cậu từng rung động lại ngồi chung một chỗ, đó là chuyện quái quỷ gì thế này chứ.
Nhưng nếu không đi, lại có vẻ như giấu đầu lòi đuôi. Lỡ đâu Âu Dương Tấn lại nói với Thẩm Minh Xuyên chuyện cậu ta và Ôn Nhiên từng là bạn học hay chuyện đại loại như thế. Dĩ nhiên, với chỉ số thông minh của Thẩm Minh Xuyên, kết hợp với chuyện mà trước đó cậu kể, e rằng anh ấy có thể đoán ra đến bảy tám phần.
Lỡ đâu hắn lại nghĩ linh tinh thì phải làm thế nào? Ôn Nhiên cũng không nỡ để Thẩm Minh Xuyên phải khó chịu, chẳng thể làm gì khác ngoài việc đành đi theo.
Địa điểm hẹn là một nhà hàng sang trọng không rõ mùi vị ra sao ở cạnh công ty. Thẩm Minh Xuyên quẹt thẻ phòng đã đặt trước, đoàn người cùng bước vào.
Âu Dương Tấn bên kia chỉ mang theo một người trợ lý, còn Thẩm Minh Xuyên bên này lại dẫn theo tổng giám đốc Tề của bộ phận kinh doanh, trợ lý cấp cao Đường Phỉ Phỉ và Ôn Nhiên đến để ăn ké.
Đường Phỉ Phỉ phụ trách gọi món ăn, cô lịch sự hỏi trước bên Âu Dương Tấn có kiêng ăn món gì không. Âu Dương Tấn cười nói: "Bỏ ít đường là tốt nhất."
Nói rồi, cậu ta áy náy nhìn những người ngồi xung quanh: "Tôi mới đến thành phố B không lâu, không quen đồ ăn quá nhiều muối và đường ở đây, xin mọi người thứ lỗi."
"Không sao không sao," Tề tổng cười ha hả nói, rồi tiện miệng hỏi: "Cậu Âu Dương là người ở đâu vậy?"
Tim Ôn Nhiên đánh thịch một cái. Lão Tề tổng này, thật đúng là nói toàn những chuyện không nên nói!
"Tôi là người ở huyện Trấn Đinh, thành phố D."
"Ồ, huyện Trấn Đinh, thành phố D. Tiểu Nhiên chẳng phải cũng là người ở đó sao?" Đường Phỉ Phỉ vừa gọi món xong cũng ngồi xuống nói, "Hóa ra là đồng hương, duyên phận không hề nhỏ nha."
"...." Ôn Nhiên muốn đập chết cái con đồng đội heo Đường Phỉ Phỉ này.
"Không chỉ là đồng hương đâu," Âu Dương Tấn đáp, "Thực ra trước đây tôi và Ôn Nhiên từng học chung trường."
Đường Phỉ Phỉ: "Ôi chao, ra là bạn học, vậy thì thật sự khéo quá."
Trọng tâm câu chuyện một khi đã mở ra thì không thể ngăn lại được. Tề tổng lại nói: "Tôi thấy cậu Âu Dương và Tiểu Nhiên tuổi đều không chênh nhau mấy, là bạn học thì chắc trước đây cũng từng gặp nhau rồi."
Âu Dương Tấn mỉm cười gật đầu: "Chúng tôi có gặp nhau một lần. Ôn tiên sinh trước kia viết văn rất hay, mỗi lần trường chọn văn mẫu để in ra thì đều có bài của cậu ấy. Khi đó cậu ấy rất được các bạn nữ ngưỡng mộ."
Thẩm Minh Xuyên liếc nhìn Ôn Nhiên vẫn luôn giả bộ bình tĩnh, không hề tiếp lời. Anh ấy nhàn nhạt nói: "Tổng giám đốc Âu Dương cũng tốt nghiệp từ một trường đại học nổi tiếng, hẳn là lúc trung học cũng là một nhân vật nổi bật."
"Thẩm tổng quá khen rồi, chỉ là miễn cưỡng không làm vướng bận mà thôi."
Trợ lý của Âu Dương Tấn chen lời nói: "Ấy? Em nhớ có nghe ai nói là tổng giám đốc Âu Dương trước đây khi thi thường nằm trong top 5 của trường mà. Anh vừa đẹp trai lại học giỏi thế thì chắc chắn là học bá rồi."
Ôn Nhiên: "..."
Cầu xin mấy người đi đóng phim truyền hình luôn đi được không vậy? Anh một lời tôi một lời, tình tiết trong phim truyền hình cũng chẳng mạch lạc được như mấy người đâu!
Ôn Nhiên dở khóc dở cười, theo bản năng nhìn Thẩm Minh Xuyên, đã thấy vẻ mặt anh ấy lạnh nhạt, hơn nữa ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm dành cho cậu.
Khẳng định là anh ấy đã đoán ra.
Xong rồi, Thẩm Minh Xuyên sẽ không tức giận chứ.
Người đàn ông này đến việc trợ lý chạm vào bụng cậu mà còn ghen, hôm nay lại gặp người mà cậu thích hồi trung học, chẳng phải sẽ càng trở nên bực mình hơn sao?
Tình tiết này cũng quá "thần triển khai" rồi đó.
Ôn Nhiên rất muốn giải thích với Thẩm Minh Xuyên rằng cậu với Âu Dương Tấn một chút quan hệ cũng không có. Những chuyện ấy đã trôi qua mười mấy năm rồi, nếu có nhớ thì cũng chỉ là một lần gặp mặt thoáng qua đó thôi. Đừng nói là tình cảm gì đó, ngay cả việc nhớ được ngoại hình và cái tên cũng đã là rất khó rồi.
May mà cái đề tài ấy cũng chỉ là "món khai vị". Bầu không khí khi đã dần trở nên thân thiện hơn, bọn họ liền nhanh chóng chuyển đề tài sang chuyện công việc, cũng không đào sâu quá nhiều.
Đồ ăn cũng từ từ được mang lên.
Bọn họ nói gì Ôn Nhiên cũng không hiểu, mà Ôn Nhiên cũng chẳng để tâm mà nghe, bởi vì cậu phát hiện, Thẩm Minh Xuyên thực sự đã tức giận rồi!
Thông thường khi hai người ăn cơm chung với nhau, Thẩm Minh Xuyên luôn rất chăm sóc cho cậu. Anh ấy bóc bao đũa, rót nước cho cậu, còn giúp chuyển những món cậu thích ăn ra trước mặt cậu. Đó chỉ là những chi tiết nhỏ, nhưng lại tri kỷ không gì sánh được.
Hiện giờ Thẩm Minh Xuyên lại hoàn toàn không để ý tới cậu, chỉ lo cho bản thân, vừa ăn vừa nói chuyện với mọi người, dường như chẳng quen biết gì cậu.
Ôn Nhiên sầu não khều khều bát cơm, cảm thấy chút ngon miệng nào cũng chẳng có.
Thẩm ba ba ghen rồi phải làm sao bây giờ? Gấp quá, online chờ giải pháp!
Ôn Nhiên suy nghĩ một chút, liền dịch lại gần Thẩm Minh Xuyên. Cậu bỏ đũa xuống, đưa tay xuống dưới mặt bàn, đặt tay lên bắp đùi trong của Thẩm Minh Xuyên.
Mỗi lần Ôn Nhiên làm ra hành động thân mật nho nhỏ này, Thẩm Minh Xuyên sẽ luôn luôn bị lấy lòng. Nhưng lần này, Thẩm Minh Xuyên lại cầm lấy tay cậu rồi tuyệt tình đặt tay cậu trở lại trên đùi của chính cậu.
A, lần này hình như anh ấy tức giận rất nghiêm trọng rồi.
Ôn Nhiên cứ nghĩ ngợi lung tung, không hề chú ý là bàn tay của đối phương đặt trên đầu gối mình không hề thu về. Bàn tay kia chỉ yên phận được chốc lát, bỗng nhiên bắt đầu chuyển động, thăm dò vào nếp gấp mềm mại ở đùi trong của cậu, nhẹ nhàng vuốt ve, lưu luyến qua lại.
Ôn Nhiên nhất thời cứng đờ, khuôn mặt nhanh chóng đỏ ửng lên. Lão lưu manh này, ở ngay tại đây mà chiếm tiện nghi của cậu. Trong thời gian mang thai cơ thể cậu nhạy cảm, làm sao chịu nổi kiểu trêu chọc này, nhanh chóng kẹp chặt hai chân lại không cho hắn sờ soạng nữa.
Thẩm Minh Xuyên thấy đường không thông, cũng chẳng hề tức giận, ngược lại còn chuyển sang phía bắp đùi ngoài mà sờ.
Ngay cả hô hấp của Ôn Nhiên cũng đều trở nên dồn dập hơn, không thể không lại mò tay mình xuống dưới bàn một lần nữa. Cậu đang muốn bắt lấy bàn tay làm loạn kia, mà bàn tay ấy đã nhanh nhẹn bắt lấy tay cậu. Ôn Nhiên cũng không giãy ra được, chẳng thể làm gì khác ngoài việc đành để anh ấy nắm tay mình, dù sao thì so với bị sờ đùi thì nắm tay thế này cũng tốt hơn.
Nhưng cậu đã đánh giá quá thấp độ mặt dày vô sỉ của Thẩm Minh Xuyên rồi. Anh ấy nắm tay Ôn Nhiên nhưng lại kéo để lần mò về phía vùng nhạy cảm của cậu.
Tự tay mình lại sờ vào nơi đó thật sự là một cảm giác rất quái dị. Sức lực của Ôn Nhiên làm sao sánh bằng người thường xuyên đến phòng tập gym kia được, miễn cưỡng bị anh ấy buộc phải chà xát vài lần.
Cơ thể cậu thành thật gần như là lập tức có phản ứng.
Ôn Nhiên đột nhiên hất tay anh ấy ra rồi đứng dậy.
"Ơ, Tiểu Nhiên, cậu làm sao thế?" Đường Phỉ Phỉ thấy mặt cậu đỏ bừng, liền quan tâm hỏi.
"Xin lỗi, tôi thất lễ rồi."
Ôn Nhiên vội vàng chạy ra phòng vệ sinh. Thẩm Minh Xuyên cũng đứng dậy, gật đầu với Âu Dương Tấn: "Xin lỗi, xin thứ lỗi, tôi đi xem em ấy."
Trong phòng vệ sinh, Ôn Nhiên rửa tay, cố gắng điều hòa lại hơi thở dồn dập của mình. Cậu nhìn gương mặt ửng hồng của mình trong gương, có hơi xấu hổ. Người đàn ông Thẩm Minh Xuyên này bình thường thì luôn tỏ ra đạo mạo, hóa ra suy nghĩ lại hư hỏng đến vậy.
Ngay khi còn đang mải suy nghĩ, chính chủ đã đẩy cửa phòng vệ sinh vào, sau đó đóng lại, khóa trái. Một loạt động tác lưu loát. Đây là nhà vệ sinh trong phòng riêng của bọn họ, không cần lo đến việc ảnh hưởng người khác sử dụng.
Hành động này của Thẩm Minh Xuyên chính là ý đồ của Tư Mã Chiêu. Ôn Nhiên có hơi sợ anh ấy, sợ người bên ngoài nghe được hai người nói chuyện, liền nhỏ giọng bảo: "Em đã nói với anh rồi, anh đừng làm gì xằng bậy."
"Gì mà xằng bậy," Thẩm Minh Xuyên bày ra vẻ mặt vô tội, "Anh thấy em vội vã chạy vào đây, anh tưởng em thấy khó chịu nên mới đến giúp, sao lại thành làm xằng bậy rồi."
Ôn Nhiên nổi đóa: "Anh giữ lại chút liêm sỉ đi nha."
Thẩm Minh Xuyên vây cậu ở giữa bồn rửa tay và chính mình: "Có phải là cậu ta không?"
Cái danh "cậu ta" này, đương nhiên là chỉ Âu Dương Tấn.
Ôn Nhiên gật đầu, thản nhiên thừa nhận, còn nói: "Em với cậu ta thật sự..."
Lời kế tiếp đã bị Thẩm Minh Xuyên thuận lý thành chương mà ngăn lại trong miệng. Nụ hôn này có chút mạnh bạo. Ôn Nhiên bị anh ấy nhốt trong lồng ngực, bị buộc phải đón nhận nụ hôn quá mức nồng nhiệt này. Tay không tự chủ được mà nắm chặt lấy áo sơ mi của Thẩm Minh Xuyên, chỉ một lát sau đã nắm đến độ chiếc áo sơ mi nhăn nhúm lại, chẳng thể nào hồi phục được nguyên dạng.
Người này sao lại ghen tuông đến mức này chứ? Ôn Nhiên bị anh ấy hôn đến ý thức chẳng còn rõ ràng, hỗn độn mà nghĩ. Bình thường Thẩm Minh Xuyên rất che chở cho cậu, Ôn Nhiên chỉ cảm thấy đầy một bụng nhu tình mật ý. Hiện tại nụ hôn lại hơi mang theo tính xâm lược, thế nhưng lại khiến cậu cảm thấy vô cùng kích thích.
Ôn Nhiên cực kỳ xấu hổ mà nổi lên cảm giác.
Thẩm Minh Xuyên vén áo Ôn Nhiên lên, rồi bàn tay cứ nấn ná trên eo cậu. Ôn Nhiên không chịu nổi loại kích thích này, mềm nhũn người nằm trong lồng ngực anh ấy, mặc cho anh ấy động thủ động cước.
Cho đến khi bàn tay của Thẩm Minh Xuyên dần thăm dò xuống sâu hơn.
Ôn Nhiên giật mình, bắt lấy tay anh ấy, mang theo ánh mắt khẩn cầu: "Đừng mà!"
Lần trước ở trong bệnh viện tim cậu đã bị một trận kích thích đến không chịu nổi. Bây giờ lại còn phòng vệ sinh play, dưới tình huống chỉ cách mấy người ở bên ngoài có một cánh cửa, Ôn Nhiên liền sống chết không cho anh ấy được như ý.
Thẩm Minh Xuyên thấy cậu chống cự kịch liệt, cũng không thể cưỡng cầu, liền xoa xoa khuôn mặt đỏ ửng của cậu: "Thôi, không làm thế cũng được. Vậy em đổi cách thức khác để anh vui vẻ đi thì anh sẽ bỏ qua cho em."
Đổi cách thức...
Đối mắt với đôi mắt sâu thẳm của Thẩm Minh Xuyên, Ôn Nhiên bỗng dưng lại phúc chí tâm linh, học theo Thẩm Minh Xuyên, cậu vươn tay kéo khóa quần của anh ấy xuống.
Bên ngoài, Đường Phỉ Phỉ cười nói: "Tổng giám đốc Âu Dương, đồ ăn này hợp với khẩu vị của anh chứ?"
Âu Dương Tấn gật đầu, ưu nhã dùng giấy ăn lau miệng: "Thật ngại quá, lại bắt mọi người phải dùng bữa theo khẩu vị của tôi."
"Không sao đâu, là do khác vùng miền mà," Đường Phỉ Phỉ nói, vừa nhớ ra điều gì đó, "Cũng liên quan đến cả khẩu vị cá nhân nữa, tôi thấy Tiểu Nhiên rất thích ăn đồ ngọt đấy."
"À, nói đến Tiểu Nhiên, cậu ấy với Thẩm tổng sao đi lâu thế nhỉ? Không phải là vì cơ thể khó chịu quá đó chứ?" Lúc này Tề tổng mới nhớ ra hai người đã đi một lúc lâu chưa quay lại.
Đường Phỉ Phỉ nói: "Có lẽ là đi ra ngoài cho thoáng khí rồi. Hồi em có bầu nếu cứ ở trong chỗ nào đó kín quá lâu thì dễ bị chóng mặt, lúc ấy chỉ muốn ra ngoài hít thở cho thoải mái."
Là người từng trải, Đường Phỉ Phỉ rất có kinh nghiệm, tình cờ đã giải vây giúp hai người họ.
Một lúc lâu sau, hai phu phu cuối cùng cũng quay lại.
"Xin lỗi," Thẩm Minh Xuyên vừa giúp Ôn Nhiên kéo ghế ngồi, vừa tao nhã lịch sự nói, "Trong này hơi bí, Tiểu Nhiên có chút khó chịu, nên tôi dẫn em ấy ra ngoài hít thở một chút."
Lý do này cũng không khác lời Đường Phỉ Phỉ nói là mấy.
Âu Dương Tấn tỏ vẻ đã hiểu.
Đây chỉ là một đoạn nhạc đệm, tất cả mọi người lại một lần nữa hâm nóng bầu không khí. Đường Phỉ Phỉ ngồi bên cạnh chú ý, từ sau khi Ôn Nhiên quay lại thì dường như hận không thể vùi đầu vào mâm làm nàng dâu e thẹn, liền nhỏ giọng hỏi: "Nè, không phải là cậu bị Thẩm tổng trêu ghẹo đấy chứ?"
"... "
Đường Phỉ Phỉ để ý thấy vành tai của Ôn Nhiên đỏ bừng ngay lập tức, lập tức biết đáp án. Thảo nào đi lâu như vậy, ông chủ đúng là cầm thú, trường hợp này mà cũng không buông tha cho Ôn Tiểu Nhiên.
Thật sự chẳng có tí tiết tháo nào.
Cũng không biết là lấy bộ dạng cấm dục thường ngày ở đâu ra nữa!
Ôn Nhiên cũng không biết Đường Phỉ Phỉ não bộ đang tưởng tượng lung tung cái gì, nhưng cậu mới vừa nãy, đã cực kỳ dũng cảm, lớn gan đã có với Thẩm Minh Xuyên một cuộc "giao lưu tình cảm" giữa tay phải và chân giữa.
Kết quả cái người anh em đấy lại chẳng có tí cảm kích nào, xoa nắn nửa ngày mà chẳng có động tĩnh gì. Ôn Nhiên tức giận bóp nơi ấy của anh ấy, nói: "Không phải trước đây đã từng có chung đụng rồi còn gì? Thế nào bây giờ lại vẫn chưa được nữa?"
Thẩm Minh Xuyên tỏ vẻ mình rất oan uổng. Thứ nhất, lần trước là do lúc đó cậu nhỏ này tinh thần tràn đầy. Thứ hai là vì người nọ dùng miệng... khiến Thẩm Minh Xuyên trong nháy mắt đã tới đỉnh.
Hiện tại Ôn Nhiên lại chỉ xoa nắn chẳng có tí kỹ thuật nào như vậy, anh ấy thật sự không thể nào phấn khích nổi.
Sau đó Ôn Nhiên cũng không biết là cái sóng não nào trong đầu cậu bị sai nữa, cũng có thể là vì toàn tâm toàn ý muốn lấy lòng anh ấy, muốn đem chuyện của Âu Dương Tấn lừa gạt qua ải, đầu óc nóng lên liền ngồi sụp xuống trước mặt anh ấy...
Ho khan một tiếng, thật ra Ôn Nhiên cũng chỉ là hôn lung tung hai cái, ngay cả mắt cũng không dám mở, nhưng mà tiểu cầm thú kia thì gần như chỉ một giây sau đã cương cứng rồi.
Trọng tâm trên bàn lại quay về chuyện làm ăn. Thẩm Minh Xuyên và Âu Dương Tấn đều là người khôn khéo. Ôn Nhiên nhìn bọn họ tuy là ăn uống linh đình, hòa thuận vui vẻ, thực ra là đang ngầm giao chiến, không ai nhường ai.
Đến cuối cùng thì Ôn Nhiên cũng không thể nhìn ra được giữa bọn họ ai hơn ai kém. Chủ yếu là song phương đều đã tính toán kỹ lưỡng trong lòng, tràn đầy tự tin. Ở một mức độ nào đó để mà nói, thì cả hai dường như đều có điểm tương đồng vô hình?
Nghĩ tới đấy, Ôn Nhiên vội vàng lắc đầu. Ý tưởng này mà bị Thẩm Minh Xuyên biết được, chỉ sợ là cái vại dấm chua kia sẽ lại đổ xuống mất.
Đến khi tàn cuộc, Âu Dương Tấn muốn dẫn trợ lý cùng quay về Minh Nhã. Lúc ra về, cậu ta nói với Ôn Nhiên: "Ôn tiên sinh, chúng ta là đồng hương, lại là bạn học, có thể ở giữa thành phố B gặp lại nhau đúng là duyên phận. Cậu không thêm Wechat với tôi chứ?"
Đồng hương lại kiêm bạn học cùng trường, muốn thêm Wechat là quá bình thường. Tuy Ôn Nhiên là một minh tinh, nhưng địa vị của đối phương cũng không thấp, bởi vậy Đường Phỉ Phỉ và Tề tổng đều không có chút hoài nghi nào.
Ôn Nhiên đang nghĩ xem nên tìm cớ gì để cự tuyệt đối phương, Thẩm Minh Xuyên đã chẳng có tí thành ý nào mà thuận miệng nói dối: "Thật ngại quá, nghề nghiệp của em ấy yêu cầu phải bảo mật, Wechat không thể tùy tiện thêm người khác, tổng giám đốc Âu Dương thứ lỗi."
Thẩm Minh Xuyên đặc biệt nhấn mạnh hai chữ "tùy tiện".
Trong mắt Âu Dương Tấn hiện lên một tia khó hiểu, sau đó cười nói: "Vậy thì thật đáng tiếc rồi."
"Không có gì đáng tiếc hết," Thẩm Minh Xuyên tức chết người mà không đền mạng, nói, "Tổng giám đốc Âu Dương nếu như cũng muốn theo đuổi thần tượng thì khi nào chúng ta ký hợp đồng, có thể tặng miễn phí ảnh chụp có chữ ký của bà chủ Viễn Tông."
"... "
Thẩm Minh Xuyên mỉm cười vươn tay ra trước mặt cậu ta: "Hợp tác vui vẻ, tổng giám đốc Âu Dương."
Âu Dương Tấn và Thẩm Minh Xuyên đối mắt nhau một hồi, cậu ta bật cười, bắt tay với Thẩm Minh Xuyên: "Hợp tác vui vẻ, Thẩm tổng."