Chương 45: Đầy tháng

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor - Beta: Min
Chương 45: Đầy tháng
“....” Ôn Nhiên cầm điện thoại, định gọi cho Tiểu Lâm dặn tiện đường mang cho mình một bộ âu phục.
Thẩm Minh Xuyên giữ tay cậu lại: “Trước đây em gọi ‘ba ba’ lưu loát lắm mà, sao giờ lại ngượng ngùng?”
Trước kia, khi hai người chưa thân thiết, đó chỉ là lời đùa giỡn. Giờ đây con cái đã có, Ôn Nhiên nào còn mặt dày được như thế.
“Anh đúng là nghiện làm ba rồi.” Ôn Nhiên trừng mắt nhìn hắn.
“Làm ba của em là tuyệt nhất.”
“Biến đi!”
Thực ra, Thẩm Minh Xuyên đã sớm chuẩn bị sẵn một bộ âu phục lịch lãm cho Ôn Nhiên. Đó là một bộ âu phục cao cấp, đặt may riêng, màu xanh lam nhạt, vừa vặn và đứng dáng. Sắc phục tươi sáng vừa tôn lên vẻ trẻ trung, năng động của Ôn Nhiên, lại không hề xốc nổi, ngược lại còn toát ra vài phần chín chắn, vô cùng phù hợp với hình ảnh một người cha trẻ tuổi như cậu.
Nếu quan sát kỹ, có thể thấy bộ đồ của cậu và Thẩm Minh Xuyên chính là âu phục đôi.
Đây đúng là ý định “phô bày tình cảm” đến mọi nơi rồi, Ôn Nhiên thầm cười trong lòng. Thẩm Minh Xuyên luôn mang đến cho cậu những bất ngờ nhỏ.
Vì Hạ Diệp muốn đến thăm bé con, mọi người đều đã quen với chuyện này. Cậu ta cùng Trang Tráng Tráng và Lương Duy, cả ba người đã có mặt ở nhà Ôn Nhiên từ sáng sớm.
Ôn Nhiên kiên quyết từ chối nhận tiền mừng, nên cả ba người đều mang theo quà tặng. Lương Duy tặng một đôi vòng tay bạc rất tinh xảo, Trang Tráng Tráng thì tặng bộ đồ hình con bò cho bé con. Hạ Diệp “chịu chơi” hơn, trực tiếp mang đến một hộp tôm hùm đất tươi ngon. Mùa này ở trong nước không còn tôm hùm đất, nghe nói cậu ta đã vận chuyển bằng đường hàng không về đây rồi còn tìm một đầu bếp nổi tiếng để chế biến.
“Quà mọn lòng thành.” Trang Tráng Tráng nói khi tặng quà.
Ôn Nhiên cười: “Các cậu khách sáo quá.”
“Oa, cục cưng của cậu đáng yêu quá đi mất,” Hạ Diệp vô cùng thích thú với Phiền Phiền, cứ vây quanh nôi của bé, “Nhìn thế nào cũng thấy xinh xắn.”
Ôn Nhiên nói: “Cậu thích thì tự sinh một đứa đi.”
“Cậu đừng nói nữa, tôi cũng đang muốn sinh một đứa để chơi cùng đây này, chắc chắn sẽ rất vui. Haizz, tiếc là chẳng ai chịu sinh cho tôi cả.”
Ôn Nhiên, người đã bị bé con “hành” đến phát khóc, chỉ cười mà không nói gì.
Trang Tráng Tráng đáp: “Nếu cậu muốn, số lượng những cô gái sẵn lòng sinh con cho cậu có thể xếp hàng từ cổng Nam tới cổng Bắc trường chúng ta đấy.”
“Đáng tiếc là,” Hạ Diệp làm ra vẻ cảm thán nói, “Ba ngàn con sông, lại không có một gáo nước tôi mong muốn nhất (*).”
(*) Cả câu này là “Ba ngàn con sông chỉ có thể múc một gáo nước, người khắp thiên hạ nhưng chỉ có thể yêu một người”.
Lương Duy bất chợt nói: “Gáo nước ấy, e là cậu đã sớm vứt đi như giày rách rồi.”
Ôn Nhiên, Trang Tráng Tráng: “....”
Đây lại là điệu nhạc tranh cãi nữa sao?
Thế nhưng Hạ Diệp, người vốn không chịu nổi dù chỉ nửa lời oan ức, lại bất ngờ không đáp trả Lương Duy, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Vậy thì chuyện đó cũng chẳng liên quan tới cậu.”
Lương Duy cười nhạt một tiếng, chẳng tiếp lời.
“Mẹ kiếp!” Hạ Diệp không giữ nổi bình tĩnh, chửi thề một tiếng.
Mỗi lần gặp nhau, Ôn Nhiên đều thấy hai người kia có gì đó là lạ, nhưng khi trò chuyện trên nhóm thì lại chẳng có gì bất thường. Ôn Nhiên sợ họ cãi nhau, đang định đứng ra hòa giải thì nghe Lương Duy nói: “Phiền Phiền đang ngủ, chúng ta đứng đây nói chuyện không sợ ồn ào quá sao?”
“Không sao đâu, hiện tại thính lực của thằng bé chưa nhạy cảm đến mức đó. Chỉ cần chúng ta không tạo ra những âm thanh quá chói tai hoặc quá ồn ào là được.”
Lương Duy gật đầu, không nói gì nữa.
Ôn Nhiên toát mồ hôi lạnh, đúng là ông hoàng của sự nhạt nhẽo.
Trang Tráng Tráng vội vàng pha trò: “Phiền Phiền có cần cha nuôi không? Kẻ hèn này có thể “Mao Toại tự tiến” (*) một chút được không?”
(*) Mao Toại tự tiến “毛遂自荐”: Là tự tin vào khả năng đảm đương trách nhiệm quan trọng mà mạnh dạn tự tiến cử. Dựa theo tích: Khi quân đội nước Tần bao vây nước Triệu, Bình Nguyên Quân nước Triệu phải đi cầu cứu nước Sở. Môn đệ Mao Toại của ông tự đề xuất được đi cùng. Ở đó, may nhờ tài năng của Mao Toại mà Bình Nguyên Quân mới thu được thành công như ý muốn.
“Cậu tay chân vụng về, đừng có mà hóng chuyện,” Vừa nghe đến vụ cha nuôi, Hạ Diệp lại một lần nữa hào hứng, “Tôi mới là người đáng được lựa chọn nhất đây, tuyệt đối sẽ cưng chiều thằng bé hơn cả cha ruột.”
“Cậu thì quên luôn đi Hạ Tiểu Diệp,” Trang Tráng Tráng nhẫn tâm vạch trần cậu ta, “Không biết hồi đại học là ai đã ném hết quần lót với tất của cả phòng vào máy giặt thế? Cậu như vậy mà cũng đòi làm cha nuôi à?”
Hạ Diệp: “.... Ai quy định làm cha nuôi là phải đi giặt tất với quần lót?”
“Ít nhất thì tôi sẽ chăm sóc thằng bé. Nhìn tôi đây, tuấn tú lịch sự, phong lưu phóng khoáng, lên được phòng khách xuống được phòng bếp. Phiền Phiền nhận tôi làm cha nuôi là cực kỳ đáng tin!”
“Xí, cậu định cho Phiền Phiền đi theo cậu học nấu ăn với tập thể hình chắc? Nhìn tôi đây, nói tiếng Anh hay, chơi dương cầm tốt, lại còn vẽ tranh đẹp. Cái gì tôi cũng có thể dạy Phiền Phiền.”
....
Hai người tranh cãi không ngừng. Đúng lúc này, Thẩm Minh Xuyên đẩy cửa bước vào, thấy họ đang nói chuyện sôi nổi, hắn nhướn mày nói: “Ồn ào nhỉ.”
Cả căn phòng lập tức không một tiếng động.
Hạ Diệp và Trang Tráng lập tức xích lại gần Lương Duy đang đứng nghiêm túc như một học sinh ngoan, hệt như hồi đi học vi phạm kỷ luật bị giáo viên chủ nhiệm đi tuần tra bắt gặp.
“Tôi làm phiền mọi người à?” Thẩm Minh Xuyên thấy họ như vậy thì sờ mũi, nghĩ rằng họ đều là bạn của Ôn Nhiên, hắn cố gắng thể hiện vẻ mặt ôn hòa, nói: “Mọi người đừng căng thẳng, tôi chỉ đến thăm Phiền Phiền thôi.”
Bọn họ càng căng thẳng hơn.
Mọi người thấy Thẩm tổng một thân âu phục đặt may riêng bế Phiền Phiền lên, liền cảm thấy cả người “toát ra bệnh”. Phiền Phiền còn bị hắn làm tỉnh, bé không chút khách khí nào mà lau toàn bộ nước dãi của mình vào bộ âu phục đắt tiền của ba lớn.
Hạ Diệp lén lút kéo góc áo Ôn Nhiên: “Bọn tôi rút lui trước, lát nữa gặp.”
Nói rồi, chẳng đợi Ôn Nhiên trả lời, hai kẻ vừa ồn ào nhất đã nhanh như chớp chạy mất. Lương Duy gật đầu với Thẩm Minh Xuyên, rồi nói với Ôn Nhiên: “Tôi cũng đi trước đây.”
Ôn Nhiên dở khóc dở cười gật đầu.
Chờ họ đi rồi, Ôn Nhiên liền cạn lời nói với Thẩm Minh Xuyên: “Cái tư thế này của ngài, còn đáng sợ hơn cả quỷ kiến sầu ấy.”
Tiệc đầy tháng diễn ra tại một nhà hàng cao cấp, được tổ chức cực kỳ long trọng. Đây cũng là lần đầu tiên Ôn Nhiên xuất hiện sau khi sinh. Dù cậu có hơi béo lên một chút, nhưng nhan sắc vẫn rất đẹp, lịch lãm và tao nhã.
Có mấy đơn vị truyền thông quen biết được mời tới. Họ đưa tin về tiệc đầy tháng ngày hôm nay rất rầm rộ. Ôn Nhiên lén lút theo sát Đàm Mai dặn dò, bảo chị nói với bên truyền thông nhất định phải chỉnh sửa ảnh (P) để trông cậu gầy đi!
Thà là ảnh lừa, còn hơn để mấy bức ảnh cậu xấu xí lộ ra ngoài!
Tiện thể, cậu còn bảo Tiểu Lâm làm cho mình một thẻ tập gym, những ngày tới cậu muốn giảm cân!
Hôm nay có rất nhiều người đến, mà họ đều là những người “phi phú tức quý” (*). Tất cả các nhân vật tai to mặt lớn đều tập trung lại. Thẩm Minh Xuyên và Ôn Nhiên đi cùng nhau như trong đám cưới, đứng ở cửa tiếp khách, nhận lời chúc phúc của mọi người.
(*) Phi phú tức quý “非富即贵”: Không phải giàu có thì cũng có quyền thế.
Nhưng ngoài ý muốn của Ôn Nhiên, Mạnh Tinh Lan cũng đến. Đối phương cầm theo quà tặng, đưa cho Ôn Nhiên. Trước mặt mọi người, Ôn Nhiên liền cười nói với y vài câu rồi mới đi tiếp đãi khách khác.
Thẩm Minh Xuyên nhìn thấy Mạnh Tinh Lan, nhưng lại không nói gì. Thậm chí ngay cả biểu cảm cũng không thay đổi dù chỉ một chút. Không biết là hắn đã sớm dự liệu, hay vì hay quên nên đã chẳng còn nhớ người này nữa.
“Ba mẹ vẫn chưa đến sao?” Đón gần hết khách rồi, Thẩm Minh Xuyên liền hỏi Ôn Nhiên.
Đến tận giờ này mà ba mẹ Ôn vẫn chưa thấy đến.
“Bọn họ...” Ôn Nhiên hơi do dự, “Phải đến chiều muộn mới tới được, tiệc sáng nay họ không thể tham dự.”
“Hửm? Không phải là họ bay chuyến sáng sớm à?”
“Họ nói với em là có việc đột xuất, nên phải đổi chuyến.”
Thẩm Minh Xuyên là người thông minh, vừa nghe liền biết đây chỉ là cái cớ. Ba mẹ Ôn không quen đến tham dự những bữa tiệc lớn xa hoa thế này, sợ bản thân không làm đúng sẽ làm con trai mất mặt, bởi vậy mới lấy lý do vụng về như thế.
“Tiểu Nhiên, kỳ thực không cần thiết phải để ba mẹ...”
“Em biết,” Ôn Nhiên cắt lời hắn, cậu rũ mắt nói, “Cứ tùy ba mẹ đi, ở những trường hợp thế này ba mẹ cũng không cảm thấy tự nhiên.”
Thẩm Minh Xuyên định nói thêm, nhưng lúc này khách đến, hắn không thể làm gì khác ngoài việc đi tiếp đãi khách, không chú ý tới nét mặt thoáng hiện chút ưu tư của Ôn Nhiên.
Vào những lúc thế này, làm sao Ôn Nhiên lại không muốn ba mẹ cùng đến tham dự chứ? Cậu cũng muốn ba mẹ mình giống như ba mẹ Thẩm, vui vẻ ăn mừng tiệc đầy tháng của cháu.
Nhưng trình độ văn hóa và địa vị xã hội lại chênh lệch. Ba mẹ cậu cũng không biết nói những lời hoa mỹ, càng không hiểu phải giả tạo thế nào trong những trường hợp này. Mà ở trước mặt những người này, họ lại không thể chỉ nói vài câu rồi rụt rè. Nếu họ có đến, cũng chỉ có thể ngây ngô ngồi ở đó.
Mặc dù những người khác vì ngại mặt mũi sẽ không biểu hiện ra thái độ gì, nhưng sau này nhất định sẽ lấy chuyện này ra làm đề tài bàn tán, thậm chí là chế nhạo cách cư xử.
Trong lòng Ôn Nhiên, ba mẹ mình là những người tốt nhất. Vì vậy cậu không muốn ba mẹ bị những kẻ như thế coi thường. Bởi vậy, lúc mẹ gọi nói với cậu rằng buổi tối mới đến được, cậu cũng chẳng nói thêm gì, ngược lại còn mơ hồ có một cảm giác như thở phào nhẹ nhõm.
Nghĩ đến chuyện này, Ôn Nhiên cười tự giễu một tiếng. Trước đây cậu còn coi thường những kẻ ghét bỏ ba mẹ quê mùa của mình, mà giờ đây cậu chẳng phải cũng là một kẻ bất hiếu hay sao.
Điều khiến Ôn Nhiên cảm thấy chút an ủi là Ôn Thiến, đang học đại học ở thành phố khác, cũng xin nghỉ để bay qua đây. Ôn Nhiên đã bố trí cho em gái ngồi chung bàn với Đàm Mai, để chị giúp mình chăm sóc cô bé.
Các bước trong tiệc đầy tháng có hơi rườm rà, phức tạp. Hai vị ba ba lần lượt đứng lên phát biểu rồi cùng bế Phiền Phiền ra để mọi người ngắm nhìn.
Phiền Phiền giờ đây càng ngày càng xinh đẹp hơn, “phấn điêu ngọc trác” (*), trắng trẻo mũm mĩm như một quả cầu tuyết. Ngũ quan thì cực kỳ giống Thẩm Minh Xuyên, cứ như đúc từ một khuôn ra, vừa nhìn là biết tương lai sẽ thành một đại soái ca như ba Thẩm của bé vậy.
(*) Phấn điêu ngọc trác “粉雕玉琢”: Ngọc đã được mài dũa, ý chỉ trẻ con xinh đẹp đáng yêu. (Theo This summer).
Cũng không biết có phải là trùng hợp không mà khi Ôn Nhiên ẵm bé lên sân khấu, tiểu tử kia, ban ngày ngoại trừ ăn thì chỉ có ngủ, nhưng hôm nay lại không ngủ. Đôi mắt đen láy mở to chớp chớp, vô cùng có tinh thần, đáng yêu đến nỗi các khách khứa muốn tan chảy hết, đều sôi nổi khen con họ thật là đẹp.
Mãi đến lúc khai tiệc, hai người mới rảnh rỗi được một chút.
Ôn Nhiên vì chuyện của ba mẹ, nên cảm xúc không thể nào dâng trào lên được. Trong bữa tiệc, cậu chỉ ăn một chút, trêu ghẹo với bạn bè một hồi, rồi liền mượn cớ phải chăm Phiền Phiền mà rời đi trước, định là đến lúc mời rượu mới quay lại.
Cậu vào phòng nghỉ của Phiền Phiền, bảo mẫu đang chăm bé. Ôn Nhiên nói bảo mẫu cứ đi ra ăn chút gì đó, còn mình sẽ ở đây trông.
Phiền Phiền ngủ say sưa. Ôn Nhiên ngắm bé ngủ, trong lúc nhất thời lại có chút mờ mịt. Đây là lần đầu tiên cậu thực sự cảm nhận được sức nặng của sáu chữ “môn bất đăng hộ bất đối” (*).
(*) Nguyên gốc “门不当户不对”
“Phiền Phiền,” Ôn Nhiên nắm lấy bàn tay mềm mại nhỏ bé của Phiền Phiền, “Con nói xem ba phải làm thế nào đây?”
Tất nhiên bé sao có thể trả lời cậu được.
“Cũng không biết ông bà đã phải trải qua đám cưới của ba như thế nào nhỉ?”
Lần này ba mẹ cậu không đến, nhưng vào hôn lễ lúc ấy thì không thể không có mặt. Đáng tiếc, vào thời điểm đó, bản thân Ôn Nhiên cũng khẩn trương muốn chết, sợ bị xấu mặt. Hơn nữa, vốn dĩ kết hôn luôn rất bận rộn, cậu đâu còn nhớ được phải chăm sóc cho tình cảnh của ba mẹ nữa.
“Mình đúng là một thằng khốn nạn không hơn không kém.” Ôn Nhiên nghĩ thầm.
Bên này, Thẩm Minh Xuyên bị mấy người Kỷ Thừa An lôi kéo uống rượu. Vừa quay đầu đã không thấy Ôn Nhiên đâu, hỏi người dưới mới biết cậu đã đi vào phòng nghỉ của Phiền Phiền. Hắn có chút lo lắng, khi đang định đi tới phòng nghỉ thì chuông điện thoại lại reo.
Là cậu hai của hắn. Bởi vì ông ấy ở nước ngoài không thể về được, nên mới gọi điện tới chúc mừng.
Thẩm Minh Xuyên tìm một chỗ vắng người để nghe điện thoại. Hắn bị chuốc không ít rượu, đi ra bên ngoài, được gió lạnh thổi vào thì nhiệt độ trên mặt mới tản ra đôi chút. Nghe điện thoại xong, hắn đang định quay vào thì lại bắt gặp một người không biết đã đứng sau lưng từ lúc nào.
Mạnh Tinh Lan.
Thẩm Minh Xuyên hơi híp mắt lại, không khách khí nói: “Tránh ra.”
“Thẩm tiên sinh, lâu rồi không gặp.” Mạnh Tinh Lan nói khẽ.
Mạnh Tinh Lan cũng là một “phôi mỹ nhân” (*). Do yêu cầu của nhân vật, y vẫn luôn xây dựng hình tượng thanh tú, ưu buồn. Fan của y cực kỳ thích bộ dạng ấy. Mỗi lần y đăng một tấm ảnh mang theo vẻ đau buồn đáng thương, tất cả fan liền kích thích tình thương của mẹ một cách vô hạn, còn có một nhóm fan “mẹ ruột” rất đáng tin cậy.
(*) Phôi mỹ nhân “美人胚”: Ý nghĩa của từ phôi (坯) chính là từ chỉ chung bán thành phẩm (gọi những sản phẩm quy mô giai đoạn đầu là bán thành phẩm). Ngoài phôi mỹ nhân, còn có phôi mì (mì nấu chưa nêm gia vị), phôi sợi (sợi thô), khuôn phôi (kiểu mẫu, mô hình) v.v. Mà phôi thai (胚子) cũng có ý nghĩa nền móng, vật liệu. Cho nên phôi mỹ nhân là nói một người hiện giờ vẫn chưa phải là một mỹ nhân, nhưng đã có vẻ ngoài của mỹ nhân, đã có sẵn những thứ cơ bản của mỹ nhân, hơi trau chuốt thêm tí nữa thì chính là mỹ nhân. (Theo This summer).
Hôm nay đứng trước mặt Thẩm Minh Xuyên, y vẫn cứ mang theo khí chất ưu buồn, trông thật đáng thương. Đáng tiếc, “đại thẳng nam” Thẩm Minh Xuyên lại không có cái cảm giác ấy, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Thối quá rồi đấy!”
“Ngài và Ôn Nhiên, từ đùa mà thành thật sao?”
Thẩm Minh Xuyên lạnh nhạt nhìn y, nói: “Không muốn mất đi cuộc sống hiện tại thì tốt nhất là ngậm chặt miệng vào, tôi không giàu lòng bác ái đâu.”
Thái độ của Thẩm Minh Xuyên không được tốt, mà bản thân hắn cũng chẳng phải người bình dị gần gũi gì. Mạnh Tinh Lan bị hắn đối xử như thế thì liền hơi co rúm lại: “Chỉ là tôi... nếu ngài không thật lòng thích Ôn Nhiên, xin đừng dây dưa không rõ ràng với cậu ấy. Cậu ấy là một người rất chung thủy, sẽ không chịu nổi sự đùa bỡn của mấy đại thiếu gia lắm tiền như ngài.”
“Vẫn còn đóng giả bạch liên hoa cơ à?”
“Cho dù Thẩm tiên sinh thấy tôi như thế nào, tôi vẫn coi Ôn Nhiên là bạn tốt nhất. Cho dù có thể cậu ấy đã hiểu lầm chuyện gì đó, đột nhiên trở nên xa cách với tôi, nhưng tình cảm thuở ban đầu của tôi vẫn không thay đổi. Tôi biết là kiến thức của đại thiếu gia rất rộng, cũng gặp những người còn tốt hơn Ôn Nhiên, cũng chưa chắc ngài đã coi trọng tính cách của cậu ấy. Nhưng mong rằng nếu ngài không thích cậu ấy, vậy cũng đừng cho cậu ấy hy vọng.”
Mạnh Tinh Lan hơi thấp một chút. Thẩm Minh Xuyên “khuất tôn hu quý” (*) cúi người xuống thì tầm nhìn mới ngang bằng với y. Hắn nhìn Mạnh Tinh Lan: “Cậu là muốn nói cho tôi biết tính cách của Ôn Nhiên không tốt, hay là em ấy không bằng người khác?”
(*) Khuất tôn hu quý “屈尊纡贵”: Nói đến người có địa vị cao hơn hạ cố cúi xuống với những người có địa vị thấp hơn.
Sắc mặt Mạnh Tinh Lan trắng nhợt.
“Mặc kệ là ai làm chỗ dựa cho cậu,” Thẩm Minh Xuyên đứng thẳng người, trong ánh mắt chẳng lưu lại chút nhiệt độ nào, “Tôi chẳng có nhiều thời gian rảnh để xử lý mấy kẻ tép riu như cậu, bởi vậy đừng tự đến mà “tặng đầu người” (*).”
(*) Nguyên gốc là “送人头” là một thuật ngữ game, ý chỉ một người tự yêu cầu đối thủ giết mình do biết bản thân không thắng được người ta.
Nói rồi Thẩm Minh Xuyên cứ thế đi vòng qua người y.
Mạnh Tinh Lan bò lên được đến vị trí như ngày hôm nay không hề dễ dàng. Đầu óc y không hỏng, nếu không có ai chống lưng, khẳng định sẽ không dám làm càn như vậy.
Có điều, nhìn Ôn Nhiên mọi khi vẫn hay qua lại với những người bạn rất bình thường, tại sao lại có thể nhìn lầm rồi giao du với một kẻ “tiểu bạch liên” như vậy nhỉ.
Thẩm Minh Xuyên quay trở về tìm Ôn Nhiên. Lúc hắn bước vào, Ôn Nhiên vẫn đang ngắm nhìn con đến thẫn thờ. Cậu vừa thấy hắn quay lại mới ngẩn người nói: “Sao anh cũng vào đây, còn phải tiếp khách ở ngoài nữa chứ.”
“Em có sao không?”
Ôn Nhiên miễn cưỡng cười: “Em thì có thể có chuyện gì, chỉ là em lo lắng cho Phiền Phiền nên ở đây trông thằng bé thôi.”
“Ba mẹ bên đó, mọi người không cần phải như vậy. Ba mẹ là do ông trời quyết định, không cần phải vì địa vị xã hội hay tầm hiểu biết mà tự ti. Ba mẹ đến đây, anh đương nhiên sẽ có những sự sắp xếp thích đáng.”
“Em biết, là do em xử lý không tốt, em không trách anh.”
Thấy Ôn Nhiên tâm trạng mất mát như thế, Thẩm Minh Xuyên rất muốn an ủi cậu vài câu. Lúc này, trên giường lại có động tĩnh ------ là tiểu ác ma Phiền Phiền tỉnh dậy.
Phiền Phiền không cần biết đúng sai, vừa mở mắt là “oa” một tiếng khóc lớn, khiến hai phu phu cũng chẳng có nhiều thời gian mà đa sầu đa cảm. Ôn Nhiên bế Phiền Phiền lên dỗ dành, Thẩm Minh Xuyên thì thuần thục pha sữa.
“Phiền Phiền ngoan.”
Ôn Nhiên vừa dỗ bé, vừa mở chăn quấn người Phiền Phiền ra, thay cho bé một cái bỉm mới.
Chân nhỏ của Phiền Phiền không còn bị gò bó nữa liền đạp loạn lên. Có lẽ được ba ôm rất thoải mái nên cũng nín khóc. Ôn Nhiên nhìn bộ dạng ngoan ngoãn của con trai liền không nhịn được mà hôn hôn lên đôi chân nho nhỏ dễ thương, vừa với tay lấy bỉm mới cho bé mặc.
Ngay khi cậu vừa nâng mông của Phiền Phiền lên để đặt bỉm xuống, thì đột nhiên Phiền Phiền như có thần giao cách cảm, bé liền tè luôn ra.
Có lẽ là vì Ôn Nhiên nâng mông bé quá cao, hoặc có thể là vị trí “chỗ đó” của Phiền Phiền “phóng” bị sai. Phiền Phiền phóng nước tiểu trực tiếp vẽ trên không trung một đường hoàn mỹ, nước tiểu của thằng bé vô cùng chính xác mà sắp rơi vào trúng miệng bản thân...
May là Ôn Nhiên phản ứng nhanh, đúng lúc đã hạ mông thằng bé xuống, may mà tránh được cho Phiền Phiền một bi kịch tuổi còn nhỏ đã phải uống nước tiểu đồng tử.
“Đậu xanh, con trai à, kỹ năng này của con cũng quá mức “nghịch thiên” rồi đấy. Trên đời chắc chẳng có đứa trẻ nào bằng con đâu, ha ha ha ha.”
Tuy rằng rất không phúc hậu, nhưng Ôn Nhiên cứ nghĩ lại cảnh lúc nãy thì cười không ngậm được miệng. Thẩm Minh Xuyên cũng chứng kiến toàn bộ quá trình, liền bật cười, rồi vội vàng rút khăn giấy đến lau miệng cho Phiền Phiền.
Đến khi cười xong, Ôn Nhiên nhìn vẻ mặt ngây thơ vô tội của con trai, liền lo lắng: “Không biết đã uống phải chưa, có thể nào có vi khuẩn hay gì đó không anh?”
Muốn để Phiền Phiền súc miệng thì không thể nào được. Hiện tại bé con cứ có bất cứ cái gì cho vào miệng thì liền nuốt thẳng xuống dạ dày. Chỉ có thể lấy tăm bông để thấm hết những thứ đó từ trong miệng Phiền Phiền ra mà thôi.
Thẩm Minh Xuyên nói: “Nước tiểu đồng tử không phải có thể làm thuốc dẫn à, thậm chí còn làm thuốc chữa bệnh nữa. Uống một chút nói không chừng càng khỏe mạnh hơn ấy chứ.”
Ôn Nhiên: “....”
Nói thì là nói như vậy, nhưng Thẩm tiên sinh à, anh có thể che giấu một chút khẩu khí hả hê khi thấy người gặp họa đi được không vậy.
Hết chương 45.