Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa
Chương 46: Trở lại công việc
Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Về chuyện Mạnh Tinh Lan, Thẩm Minh Xuyên ngẫm nghĩ một lát, không nói với Ôn Nhiên. Hắn chỉ dặn Diệp Vĩ phải khiến cô ta tỉnh táo lại, đừng nghĩ việc gì cũng có thể làm. Tuy trong giới giải trí hắn chỉ là người mới, nhưng đối phó với loại nghệ sĩ nhỏ bé này vẫn thừa sức. Chẳng qua, hắn lười phân tâm đi đối phó với những kẻ mà hắn xem thường, chỉ là nhân vật quần chúng tầm thường mà thôi.
Theo phép tắc xã giao, Ôn Nhiên đã uống hai chén ở bàn các trưởng bối. Tửu lượng của cậu không cao, vả lại đã lâu không động đến rượu bia, nên sau khi uống hết hai ly vang đỏ, lúc đầu thì không sao, nhưng tan tiệc rồi rượu mới ngấm, cả người cậu hơi choáng váng. Trên đường về nhà, cậu để bảo mẫu bế Phiền Phiền lên xe, còn mình thì tựa vào vai Thẩm Minh Xuyên nghỉ ngơi.
Đúng lúc này, WeChat báo tin nhắn đến. Ôn Nhiên lấy điện thoại ra, là tin của Trang Tráng Tráng.
Trang Tráng Tráng: Trời đất ơi, phát hiện động trời đây!!!
Ôn Nhiên: ???
Trang Tráng Tráng: Tôi nói cho cậu biết, Lương Duy với Hạ Tiểu Diệp hai người họ có vẻ 'cong' lắm!
Ôn Nhiên: Chẳng phải Tiểu Diệp là trai thẳng hơn cả bút chì 2B à, cậu đừng vì mình là gay mà nhìn ai cũng thấy gay chứ.
Trang Tráng Tráng: Cậu mới là gay nhìn ai cũng thấy gay đấy.
Ôn Nhiên: Tôi vốn là thế mà!
Trang Tráng Tráng: .....
Trang Tráng Tráng: Tiểu Diệp thì tôi không rõ, nhưng cái tên Lương Duy đó chắc chắn có vấn đề!
Ôn Nhiên: Sao lại nói vậy?
Trang Tráng Tráng: Chẳng phải chiều nay Lương Duy có tiết học sao, không biết đầu Tiểu Diệp có bị kẹp cửa không mà lại hăng hái muốn đến nghe giảng cùng. Trùng hợp là tôi cũng không có việc gì, nên cũng định đi theo xem phong thái giảng bài của thầy Lương một chút. Trang Tráng Tráng: Kết quả là đến lúc mỗi người tự đi lấy xe, Lương Duy lại nhắn tin cho tôi bảo kiếm lý do đừng đến đó nữa! Trang Tráng Tráng: Ban đầu tôi còn tưởng cậu ta không ưa Hạ Tiểu Diệp, không muốn cậu ấy đến, ai ngờ người ta đã bàn tính trước với Tiểu Diệp rồi.
Ôn Nhiên: ... Không phải chứ.
Trang Tráng Tráng: Thật mà, Lương Duy còn bảo là nợ tôi một ân tình, lần sau sẽ mời tôi đi ăn. Cậu nói xem, cái tên Lương Duy đó, bình thường nhạt nhẽo vô vị, còn tự nhận mình là trai tân, chưa từng thấy cậu ta để ý đến ai bao giờ, thế mà giờ lại dày công đến vậy. Bảo không có âm mưu thì làm sao tôi tin được!
Ôn Nhiên: Nhưng Tiểu Diệp là trai thẳng, cậu ấy làm vậy thì cũng chẳng có nghĩa lý gì cả.
Trang Tráng Tráng: Thì thế, đây chính là một tình yêu bi kịch có một không hai! Nghe mà kích động thật chứ.
Chập tối, chuyến bay của ba mẹ Ôn cuối cùng cũng hạ cánh. Nhà của Ôn Nhiên hơi nhỏ, không đủ chỗ cho cả Ôn Thiến và ba mẹ cậu cùng ở, mà ở khách sạn lại không tiện. Vì vậy, cả nhà họ cùng đến biệt thự lớn của Thẩm gia. Dòng họ Thẩm không ai chuyển đi nơi khác, theo tập tục, tối nay sẽ có thêm một buổi tiệc nữa. Toàn bộ đều là người thân trong gia đình, cũng không quá đông, nên họ bày luôn một bàn tiệc tại biệt thự Thẩm gia, coi như là cả nhà cùng quây quần giao lưu tình cảm.
Thẩm Minh Xuyên có một người chú ruột, nhưng vì vài lý do mà bình thường họ ít qua lại, không mấy thân thiết. Tuy nhiên, khi ngồi chung bàn, họ vẫn có thể diễn một màn "tình huynh đệ" rất nghiêm túc. Lưu Vi Vi và chồng cô cũng đã đến. Cô là nhũ mẫu của Phiền Phiền, có ơn chăm sóc bé, nên Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên không xem cô là người ngoài. Cha ruột của Phương Sầm Thu cũng có mặt. Thẩm Minh Xuyên đã suy nghĩ về chuyện bữa tiệc buổi sáng, quyết định dứt khoát không gửi thiệp mời cho Phương Sầm Thu, để tránh cậu ta lại nhen nhóm hy vọng gì, cứ cắt đứt sạch sẽ cho rồi. Vì thế, hắn chỉ mời cha Phương. Cha Phương chắc là vì không vui nên buổi sáng đã lấy cớ bận việc không đến. Tối nay, cũng phải đích thân ba Thẩm gọi điện thoại ông mới chịu đến. Thế nhưng, ông vẫn không cho Thẩm Minh Xuyên một sắc mặt tốt, chỉ đưa quà cho bé Phiền Phiền qua Ôn Nhiên. Dù vậy, ông vẫn giữ thái độ ôn hòa với cậu, hàn huyên vài câu rồi đến trò chuyện cùng ba Thẩm.
"Sao em thấy các mối quan hệ trên bàn tiệc tối nay còn phức tạp hơn cả buổi sáng vậy?"
Trước khi khai tiệc, Ôn Nhiên thì thầm với Thẩm Minh Xuyên. Cậu vẫn hơi lo cho ba mẹ mình. Vốn dĩ họ đã mệt mỏi vì đi đường xa, giờ lại phải căng thẳng đối phó ở đây, cậu không đành lòng.
"Không sao đâu, anh và ba mẹ đều ở đây, bọn họ không dám làm gì ba mẹ chúng ta đâu. Em cứ nói ba mẹ cứ thoải mái, không cần phải quá câu nệ."
Ôn Nhiên cười khổ: "Thật ra em cũng muốn thế, nhưng mà... ba em thần kinh thô thì còn đỡ, chứ mẹ em lại là người suy nghĩ tinh tế. Bề ngoài thoạt nhìn không thích tranh giành hay hiếu thắng, nhưng thực ra bà rất sợ người ta chê cười mình, thuộc kiểu người đi ba bước lại phải quay đầu nhìn xem mỗi bước chân mình đi đã đoan chính hay chưa."
Không hiểu sao, Thẩm Minh Xuyên nghe Ôn Nhiên nói vậy lại không nhịn được bật cười. Cuối cùng thì hắn cũng biết cái tính coi trọng hình tượng bản thân của Ôn Nhiên là di truyền từ ai rồi.
"Có phải em đang gây cản trở cho anh không?" Ôn Nhiên vừa lo lắng vừa sốt ruột hỏi.
Thẩm Minh Xuyên trầm mặc một lát, ngay khi lòng Ôn Nhiên đã chùng xuống vì thế, hắn liền nói: "Nếu anh quan tâm điều này thì lúc đó đã trực tiếp tìm một người môn đăng hộ đối để kết hôn rồi."
Hắn vừa nói vừa vươn tay xoa đầu cậu: "Em đừng suy nghĩ nhiều, dễ bị hói đấy."
"Hói cái em gái anh ý." Ôn Nhiên vẫn còn hơi khó chịu về chuyện này, nhưng bị Thẩm Minh Xuyên trêu chọc như vậy, trong nháy mắt đã chẳng còn sót lại tí gì.
"Sau này em bảo ba mẹ không cần phải tránh né những trường hợp thế này, anh sẽ sắp xếp ổn thỏa. Cũng nói với ba mẹ không cần phải lo lắng chuyện làm chúng ta mất mặt, hay sợ người khác chê cười. Chuyện ngày hôm nay anh đã không được biết trước, nếu không chắc chắn anh sẽ không để ba mẹ vắng mặt như thế."
Những lời này xem như đã vô cùng tri kỷ rồi. Thẩm tổng nhà cậu có thể moi tim moi phổi một lần như thế này cũng chẳng dễ dàng, Ôn Nhiên có phần cảm động, cậu gật đầu đáp: "Vâng."
"Chúng ta cũng qua đó ngồi thôi."
"Chờ chút," Ôn Nhiên kéo hắn lại, "Lát nữa anh uống ít rượu thôi nhé."
Ôn Nhiên bình thường cũng không quản hắn, hai người đã quen sống chung một nhà nhưng có cuộc sống riêng. Mặc dù hiện tại mối quan hệ đã thay đổi, nhưng thói quen hình thành từ năm này sang tháng nọ thì nhất thời cũng khó sửa ngay được. Hôm nay đột nhiên nghe được từ chính miệng Ôn Nhiên một câu nói mang hơi hướng mập mờ như vậy, hắn còn chưa lên tiếng, Ôn Nhiên đã tự ý thức được lời mình nói mà mặt đỏ bừng.
"Anh, anh đừng hiểu lầm, em sợ là anh kiếm cớ rồi đêm không chịu dậy thay bỉm với cho con ăn thôi."
Thẩm Minh Xuyên hôn thật nhanh lên má cậu một cái: "Em thừa nhận mình quan tâm ông xã của em thì cũng có phải chuyện gì mất mặt đâu."
Ôn Nhiên làm mặt xấu với hắn rồi chạy mất.
Thẩm Minh Xuyên bật cười, đúng là nhóc gian trá.
Trên bàn cơm tối toàn là người nhà, bầu không khí tương đối thoải mái. Mẹ Ôn ngồi bên trái Ôn Thiến, còn bên phải là bà thím Đặng Viện của Thẩm Minh Xuyên. Đặng Viện dường như rất có hứng thú với Ôn Thiến, trong lúc ăn cơm vẫn luôn trò chuyện cùng cô bé. Khí chất của Đặng Viện rất tốt, xuất thân danh giá, từ nhỏ đã được giáo dục đàng hoàng. Bà không hề khó tính, cũng chẳng phải kiểu người hay dò xét ý người khác. Chỉ cần bà ấy muốn, người nói chuyện cùng bà ấy sẽ cảm thấy rất vui vẻ, thoải mái cả về thể chất lẫn tinh thần, dù không quen biết cũng chẳng thấy chút lúng túng nào. Tuy Ôn Thiến sợ Thẩm Minh Xuyên, nhưng cô bé vẫn là người có tính cách cởi mở. Chỉ sau một bữa tối, cô đã có thiện cảm rất lớn với người thím này của Thẩm gia, thậm chí sau khi ăn xong phải chào tạm biệt, họ còn trao đổi cả WeChat. Thẩm Minh Xuyên đều nhìn thấy hết thảy, liền ghé vào tai Ôn Nhiên nói gì đó, khiến cậu hơi nhíu mày.
Sau khi ăn xong, mọi người lục tục ra về. Lưu Vi Vi cho Phiền Phiền ăn xong mới đứng dậy chào tạm biệt. Ôn Nhiên chờ cô sửa sang lại quần áo rồi mới tiến đến, lấy một phong bao lì xì từ trong túi ra. Lưu Vi Vi thấy vậy vội vàng nói: "Ấy, anh đừng làm thế."
"Không đáng là bao, chỉ là một chút lấy may thôi. Sắp tới vẫn còn phải phiền em đến đây cho Phiền Phiền ăn nữa."
"Em không thấy phiền phức đâu, em ở nhà chăm con cũng nhàm chán lắm, đi vòng quanh một chút cho hoạt động gân cốt. Hơn nữa, Phiền Phiền dễ thương như thế, được làm nhũ mẫu cho thằng bé em cũng rất vui mà."
"Vậy thì em càng phải nhận, cái này bọn anh coi như thay Phiền Phiền hiếu thuận em."
Lưu Vi Vi vẫn còn muốn từ chối, nhưng mẹ Thẩm lại bước vào nói: "Con cứ nhận đi, coi như là quà của nhà bác."
Lưu Vi Vi thấy mẹ Thẩm đã lên tiếng rồi, cũng đành nhận lấy. Là cháu dâu của mẹ Thẩm, Lưu Vi Vi cũng không thiếu tiền, bởi vậy cô cũng không để ý đến số tiền bên trong. Kết quả là khi nhận được phong bao lì xì của Ôn Nhiên, cô vẫn có đôi chút sửng sốt. Phong bao nhẹ như thể chẳng đựng gì cả, bên trong có lẽ là một tờ séc, nói không chừng là tờ séc trắng có thể tự điền số tiền vào nữa kìa. Nói đến chuyện tiền bạc, Thẩm gia chính là gia đình giàu có và quyền thế.
Ba Ôn và mẹ Ôn cũng mang quà đến cho Phiền Phiền, là khóa trường mệnh, mặt khóa là hình Đức Phật bằng vàng, một bộ quần áo và một đôi giày. Đó đều là theo tập tục ở phương Nam để ông bà tặng cho cháu ngoại. Thứ khác biệt duy nhất chính là chiếc chăn nhỏ, do chính mẹ Ôn tự tay may. Bông bên trong đều do người họ hàng ở nông thôn hái giúp, ấm áp lại nhẹ, mùa đông đắp cho Phiền Phiền thì vừa đẹp. Còn có vài món đồ thủ công bằng gỗ, là do ba Ôn làm mỗi lúc rảnh rỗi, để chúng thành đồ chơi cho Phiền Phiền. Ôn Nhiên rất cảm động với sự dụng tâm của ba mẹ. Cậu đang định tâm sự với ba mẹ những điều sâu kín trong lòng, ai dè lúc này Phiền Phiền ăn no xong không ngủ mà bắt đầu phát huy công năng gây ầm ĩ của mình ----- ị đùn. Mẹ Ôn vui vẻ làm "người dọn phân" cho cháu trai, còn ba Ôn thì vẫn đang nói chuyện cùng ba Thẩm. Một bụng cảm khái của Ôn Nhiên đành phải nuốt ngược vào trong, suýt chút nữa nghẹn đến mức nội thương.
Lúc này, cậu vừa vặn nhìn thấy Ôn Thiến đang nghịch điện thoại. Nhớ đến chuyện Thẩm Minh Xuyên đã nói với mình, cậu liền gọi Ôn Thiến qua một bên. Ôn Thiến thấy anh trai mình thần thần bí bí, mở to mắt hỏi: "Làm sao thế anh?"
"Lúc nãy ăn cơm, vị ngồi cạnh em chính là thím của anh Minh Xuyên, bà ấy đã nói cái gì mà trò chuyện vui vẻ vậy?"
"Không có gì cả, bà ấy với em chỉ hàn huyên một chút thôi, làm sao thế, có vấn đề gì hả anh?"
"Cũng không phải vấn đề gì, chỉ là mối quan hệ giữa gia đình nhà họ và bên Minh Xuyên không được thoải mái cho lắm. Nên anh nhắc em ít tiếp xúc với họ thôi, nếu không sẽ có phần không tốt cho Minh Xuyên."
"Dạ, nhưng chẳng phải đó là chú ruột của anh ấy sao ạ?" Ôn Thiến hơi khó hiểu, "Hơn nữa em thấy bầu không khí giữa họ cũng không tệ mà."
Ôn Nhiên cũng không biết rõ mối quan hệ của gia đình họ là như thế nào, từ trước khi cậu kết hôn với Thẩm Minh Xuyên thì đã như vậy rồi. Có người nói là vì liên quan đến ông nội Thẩm Minh Xuyên đang ở viện dưỡng lão. Hôm nay ông cụ nói là thân thể không khỏe, nên cũng không đến tham dự tiệc đầy tháng của chắt nội. Thoạt nhìn mối quan hệ không được tốt, thế nhưng cụ thể ra sao thì cũng chẳng có ai nói với cậu.
"Tóm lại em cứ ít tiếp xúc với họ thôi, dù sao anh trai cũng sẽ không hại em."
"Vâng, thế em có cần phải xóa WeChat của bà ấy không?"
"Cái này thì không cần, nhưng nếu bà ấy có giới thiệu ai với em thì em cũng đừng thêm vào WeChat nhé."
Mới nãy Thẩm Minh Xuyên nhắc với cậu, vị thím này của hắn nói không chừng là định làm mối cho cô bé, bảo cậu nghìn vạn lần phải nhắc nhở Ôn Thiến là nhất định cần từ chối. Thẩm Minh Xuyên đã nói như vậy, Ôn Nhiên ít nhiều gì cũng đã hiểu được. Chuyện này tám phần mười chính là âm mưu 'hôn nhân môn đăng hộ đối' trong hào môn thế gia! Ý đồ như thế mà còn định đánh lên người em gái cậu, hơn nữa em gái cậu vẫn còn đang đi học, đúng là điên rồ.
Ba mẹ Ôn ở lại một tuần rồi mới trở về. Ôn Nhiên đã vắng bóng trước công chúng một thời gian dài. Chờ đến khi sức khỏe cậu tốt hơn, Đàm Mai liền bắt đầu sắp xếp kế hoạch để cậu quay trở lại làm việc. Việc Ôn Nhiên trở lại sau sinh là một chiêu trò quảng cáo lớn. Vì vậy, sau khi thông tin cậu sẽ quay lại công việc được công bố, rất nhiều nhà sản xuất đã gửi lời mời đến. Đàm Mai tỉ mỉ sàng lọc một lượt, cuối cùng mới chọn một chương trình thực tế đang hot nhất cả nước ____ Chúng tôi yêu thích những thách thức. Ôn Nhiên và vài vị khách mời nam thần bí khác, với tư cách "Nam thần quốc dân", cùng nhau tham dự buổi ghi hình lần này. Lần trước, khi đầy tháng Phiền Phiền, truyền thông đã đăng rất nhiều ảnh chụp, đương nhiên là đã chỉnh sửa để cậu trông rất gầy. Nhưng không biết từ đâu lại lộ ra tin nói rằng Ôn Nhiên trong ảnh thực ra đã béo tròn như một quả bóng. Thế là cậu đã bị anti-fan không ngừng chế giễu một cách ác ý. Vì thế, Ôn Nhiên tức giận và quyết tâm phấn đấu. Cậu nỗ lực tập gym gần một tháng, hơn nữa còn điều chỉnh lại chế độ ăn, giảm được tròn 10 cân. Hừ hừ, lần này người thật sẽ xuất hiện thật xuất sắc, khiến bọn họ phải lác mắt!
Địa điểm ghi hình không nằm trong thành phố, hơn nữa cả quãng đường đi đi về về của cả đoàn, tổng cộng mất ba ngày. Tuy thỉnh thoảng Ôn Nhiên lại bị Phiền Phiền chọc tức đến chết, nhưng đây là lần đầu tiên cậu phải xa con nên cực kỳ không nỡ, đêm trước khi đi hận đến mức không thể ôm con mà khóc hu hu. Người còn muốn khóc hu hu hơn chính là Thẩm tổng tài. Sinh con cũng đã hai tháng rồi, từ cái lần bị Thẩm Phiền Phiền cắt ngang một cách thô bạo, dường như Ôn Nhiên đã có ám ảnh tâm lý. Hơn nữa, vết thương chỗ đó của cậu còn chưa lành hẳn, không có cách nào tiếp nhận 'vật đó' của hắn. Thẩm tổng vài lần muốn gần gũi nhưng không thành, từ một người khó có hứng thú đã bị ép buộc trở thành 'Teddy hình người' (ám chỉ việc ham muốn cao độ). Hơn nữa, vì hắn là người không dễ có ham muốn, nên mỗi lần đều cần 'thiên thời địa lợi nhân hòa' thì mới có cảm giác. Vì vậy, đã lâu như vậy rồi mà hắn còn chưa 'ngủ' với Ôn Nhiên. Hắn cũng rất khó chịu. Thấy Ôn Nhiên sắp phải đi đến thành phố khác, khao khát của hắn càng thêm không được thỏa mãn.
Thế nên, tối trước khi Ôn Nhiên xuất phát, Thẩm tổng lại lần thứ hai muốn gần gũi với Ôn Nhiên. "Thật sự không được mà," Ôn Nhiên đang thu dọn đồ đạc thì bị hắn đẩy sát vào cánh tủ quần áo, cậu liền xin tha, "Còn chưa biết ngày mai tổ chương trình sẽ sắp xếp tiết mục 'quái đản' gì đâu, anh có thể đừng để em phải tham gia thử thách trong tình trạng 'hoa cúc' không ổn được không?" (Thấy rõ là cậu không muốn bị đau ở vùng nhạy cảm). Như vậy thì là mất hết mặt mũi trước công chúng rồi. "Vậy em giúp anh đi." Cái gọi là giúp... trong nháy mắt mặt Ôn Nhiên đỏ bừng. Việc giúp đỡ nhau này cũng không phải lần đầu tiên, nhưng không biết có phải do Thẩm Minh Xuyên khó có hứng thú hay không mà thời gian luôn khá lâu. Mỗi lần làm, hai tay cậu đều muốn trật khớp mà hắn vẫn chưa xong. Sau đó, Thẩm Minh Xuyên sẽ dùng khoảng giữa hai đùi của cậu để giải quyết, vùng nhạy cảm của cậu thường bị cọ xát đến nóng bừng. Cái cảm giác này, so với việc làm thật thì còn xấu hổ hơn. Lại thêm vẫn còn một tiểu ác ma có thể thức giấc bất cứ lúc nào, quả thật Ôn Nhiên cũng bị cái cảm giác này dày vò đến phát điên. "Thế thì, anh nhanh lên một chút." Thẩm Minh Xuyên ghé sát vào tai cậu cười mờ ám: "Anh sẽ cố gắng." Kết quả của sự cố gắng là ngày hôm sau Ôn Nhiên có thêm hai quầng thâm mắt đen sì.
Đàm Mai đến đón cũng bị bộ dạng tiều tụy ấy của cậu dọa sợ: "Có phải vì lâu lắm rồi không ghi hình nên cậu căng thẳng không vậy?" Căng thẳng cái quỷ ấy, Ôn Nhiên rất muốn giơ ngón giữa với cái kẻ nào đó đang ra vẻ đạo mạo cài khuy măng sét. Chương trình thực tế "Chúng tôi yêu thích những thách thức" đã quay đến mùa thứ ba, độ hot mỗi mùa đều không suy giảm, đã là một chương trình hàng đầu. Mỗi mùa, đạo diễn lại chuẩn bị một kịch bản để các thành viên cố định của chương trình cùng khách mời hoàn thành một vài thử thách, nhằm đạt được hiệu quả giải trí. Lần này, các khách mời được chọn mang danh hiệu "Nam thần quốc dân" đều được nhân viên giữ bí mật hoàn toàn, chẳng ai biết có những ai tham gia. Ôn Nhiên không quá lo lắng. Dù mối quan hệ của cậu trong giới giải trí tuy không quá rộng, nhưng những người từng tiếp xúc qua thì không ai đánh giá thấp cậu cả. Có kết thù thì đếm đi đếm lại cũng chỉ có một kẻ không tính là ngôi sao như Đàm Hoài. Không hợp thì cũng chỉ có một Mạnh Tinh Lan. Thế giới rộng lớn thế này, cậu không tin là có thể đụng mặt được. Cho nên, bất kể gặp ai đi chăng nữa, cứ làm tốt là được. Sự thật chứng minh cái miệng quạ của Ôn Nhiên linh nghiệm thật. Chết tiệt, có ai đến nói cho cậu biết vì sao Mạnh Tinh Lan cũng ở đây không!
Hết chương 46.