Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa
Chương 48: Khách sạn
Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước khi Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên ở bên nhau, công ty quản lý của Ôn Nhiên rất lộn xộn, chẳng có bao nhiêu tài nguyên, người quản lý lại vô cùng thích dẫn mối để các kim chủ bao dưỡng nghệ sĩ dưới tay mình.
Vì vậy, cậu quyết đoán lựa chọn bồi thường hủy bỏ hợp đồng, tự mình mở phòng làm việc, đồng thời còn nương nhờ trực thuộc Viễn Tông.
Mà người quản lý cho cậu, lại là do Kỷ Thừa An thu xếp giới thiệu. Đàm Mai được chiêu mộ từ công ty giải trí Gia Duyệt danh tiếng.
Ban đầu khi Đàm Mai mới là người quản lý cho Ôn Nhiên, danh tiếng cũng không lớn, thế nhưng kỹ năng PR của chị lại rất mạnh, chị khá nhạy bén với xu hướng thị trường của giới giải trí.
Hơn nữa, những lúc cần thiết, chị cũng không ngại dùng thủ đoạn, lòng dạ sâu sắc, làm việc gì cũng vô cùng nghiêm túc.
Kỷ Thừa An từng đảm bảo với Thẩm Minh Xuyên rằng, Đàm Mai chỉ thiếu một cơ hội để phát huy tài năng. Chỉ cần có nền tảng để cô ấy thể hiện, chắc chắn sẽ đạt được thành tựu lớn, không hề thua kém các quản lý kỳ cựu của những công ty giải trí lâu năm.
Sự thực chứng minh, mắt nhìn người của Kỷ Thừa An rất tinh đời.
Ba năm nay, Đàm Mai là người phụ trách chính trong phòng làm việc của Ôn Nhiên. Chị thể hiện năng lực quản lý xuất sắc của mình, còn tận dụng được sức ảnh hưởng của Thẩm Minh Xuyên, đưa Ôn Nhiên từ một nghệ sĩ vô danh lên thẳng tuyến đầu, đồng thời gần như không có scandal nào, dư luận luôn tích cực.
Có thể thấy được đó chính là bản lĩnh của Đàm Mai.
Cũng bởi vậy mà danh tiếng của Đàm Mai vang xa. Trong suốt ba năm nay, chị xây dựng được mạng lưới quan hệ rộng khắp và uy tín lớn, trong giới giải trí cũng được coi là một người có tiếng nói.
Vì vậy, khi Ôn Nhiên bảo Đàm Mai tước đi toàn bộ tài nguyên trong tay Mạnh Tinh Lan, nghe thì tưởng như đó là nhiệm vụ khó khăn, thực ra lại chẳng khiến chị mất bao nhiêu thời gian. Gần như ngay sau khi "Chúng tôi yêu thích những thách thức" kết thúc ghi hình, chị đã tước mất tất cả các hợp đồng quảng cáo mà Mạnh Tinh Lan chuẩn bị ký trong thời gian tới.
Đương nhiên, đó không phải là kết thúc, đó mới chỉ là bắt đầu mà thôi.
Nhưng đối với Mạnh Tinh Lan mà nói, đó lại là tai họa đổ xuống đầu.
Đấy là một hợp đồng quảng cáo với thương hiệu sữa chua nổi tiếng. Lúc mới đầu cũng không phải là của Mạnh Tinh Lan, y phải bỏ ra rất nhiều công sức và tiền bạc mới giành được.
Kết quả lại dễ dàng bị Đàm Mai cướp mất như vậy, y tức đến giậm chân. Mạnh Tinh Lan chất vấn Ôn Nhiên qua Wechat, vì sao lại làm vậy với mình.
Ôn Nhiên rất ngây thơ vô tội nhắn lại cho y: Tại sao cậu lại có thể nghi ngờ tôi như thế, tôi thật quá đau lòng mà. Tôi cũng chẳng thiếu mấy hợp đồng quảng cáo, yên ổn thế này tự dưng đi làm thế với cậu làm gì, chúng ta không phải là bạn bè tốt nhất hay sao?
Mạnh Tinh Lan: Ha ha, hiện tại cậu có chỗ dựa vững chắc quá nên hóa ra kiêu ngạo rồi sao? Nhưng dù cậu có diễn giả thành thật thì sao, Thẩm tổng chẳng qua chỉ là nhất thời bị cậu hấp dẫn bởi sự mới lạ thôi, nhưng tính cách của cậu lại chẳng có gì thú vị cả, sớm muộn gì Thẩm tổng cũng sẽ có ngày chán ghét.
Ôn Nhiên: Người ta coi cậu là bạn thân, cậu lại chửi rủa, nguyền rủa hôn nhân của người ta như vậy, hu hu hu!
Mấy chữ "hu hu hu" này đặc biệt chói mắt khiến y ghê tởm, Mạnh Tinh Lan tức điên lên, lập tức xóa cậu khỏi danh sách bạn bè.
Chuyện này biết là phải chịu thiệt nhưng y cũng chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay. Mà hợp đồng quảng cáo này đã tốn biết bao nhiêu nhân lực và tài lực, bây giờ mất đi, cũng không tiện ăn nói với công ty quản lý. Người quản lý của Mạnh Tinh Lan nóng nảy đi đi lại lại trước mặt y.
Hắn cố kìm nén cơn giận, nói: "Cậu đó, nói cậu đó, dù có không thích Ôn Nhiên thì cũng phải nhịn một chút chứ, không nên chọc ghẹo người ta. Cậu không nghĩ xem ai là chỗ dựa phía sau cậu ta sao? Giờ thì hay rồi, biết tìm ai mà than khóc đây?"
"Chính là tôi nhìn thấy cậu ta là khó chịu rồi," Mạnh Tinh Lan cắn răng nghiến lợi nói, "Đồ tiện nhân!"
"Tôi mặc kệ trước đây mấy người có thù oán gì, tôi chỉ thấy được những vấn đề trước mắt. Công ty quản lý chắc chắn sẽ truy cứu chuyện này, cậu suy nghĩ một chút xem phải giải thích thế nào."
"Không phải chỉ là một hợp đồng quảng cáo thôi sao? Mấy năm nay tôi đã kiếm tiền cho công ty, chẳng lẽ không thể sánh bằng một hợp đồng quảng cáo đó sao?"
Người quản lý bị thái độ vô trách nhiệm của y làm cho tức nổ phổi: "Tuy rằng tôi không biết cậu và Ôn Nhiên rốt cuộc có thâm thù đại hận gì mà căm ghét nhau như thế, nhưng nếu vì vậy mà đánh mất sự nghiệp hiện tại, thì chuyện này tuyệt đối chỉ có kẻ ngốc mới làm. Còn trước tiên cậu cứ suy nghĩ rõ ràng đi rồi hãy đến tìm tôi bàn bạc biện pháp giải quyết chuyện này."
Nói xong người quản lý liền mở cửa đi ra ngoài, chẳng thèm quan tâm đến y nữa.
Cả căn phòng rơi vào tĩnh mịch, hai mắt Mạnh Tinh Lan chứa đầy hận thù nhìn chằm chằm trần nhà.
Y và Ôn Nhiên, lúc đầu thực sự là tinh tinh tương tích (*), không có gì phải bàn.
(*) Tinh tinh tương tích: Ý chỉ những người có cùng tính cách, cùng chí hướng, hoàn cảnh tương tự nhau nên yêu thương bảo bọc, thông cảm và hỗ trợ lẫn nhau.
Nhưng dần dần y phát hiện ra rằng, cho dù Ôn Nhiên không nổi tiếng, thế nhưng vĩnh viễn vẫn luôn nổi bật hơn y.
Khi người quản lý dẫn bọn họ đi gặp các ông lớn, thì nhóm các ông chủ, các đại thiếu gia ấy đều nhất loạt để mắt đến Ôn Nhiên mà không phải y, khiến y sinh lòng ghen tị, hơn nữa cảm giác ấy còn lớn dần một cách điên cuồng.
Mọi chuyện trở nên bùng nổ khi có một vai nam phụ trong bộ phim nọ.
Vai diễn ấy vốn là ước mơ lớn của y, bất luận là khí chất hay hình tượng của y thì đều phù hợp với bộ phim ấy. Trong quá trình casting, đạo diễn cũng vô cùng tán thưởng y, có thể nói ngoài y ra thì chẳng còn ai phù hợp với vai đó cả, nhưng gần đến thời điểm công bố danh sách diễn viên thì y lại bị loại.
Đối với bên ngoài, đoàn phim nói rằng họ đã chọn được người phù hợp hơn. Sau đó y hỏi thăm từ rất nhiều nơi thì mới biết được, nhà sản xuất của đoàn phim muốn dùng vai diễn này để chiều chuộng tình nhân bé nhỏ của mình.
Và kẻ tiểu tình nhân ấy, chính là Ôn Nhiên.
Nói là tiểu tình nhân, cũng không thỏa đáng. Ôn Nhiên là kiểu người tâm cao khí ngạo chắc chắn sẽ không chịu làm tiểu tình nhân đổi tài nguyên cho người khác. Chỉ là nhà sản xuất đó để mắt đến cậu, muốn dùng vai diễn này để lấy lòng cậu.
Ha ha, người khác phải cố gắng tranh giành mới có thể có được vai diễn này, thế nhưng lại dễ dàng bị phá hỏng mất.
Chẳng lẽ y lại không nên căm ghét Ôn Nhiên hay sao?!
Nghĩ tới đây, Mạnh Tinh Lan lấy điện thoại ra, tìm một dãy số điện thoại. Chỉ một giây sau, y đã thay bằng vẻ mặt tươi cười ôn hòa, khéo léo, rồi gọi một cuộc điện thoại...
+++++
Ôn Nhiên kéo Mạnh Tinh Lan đang tức giận vào danh sách đen, cậu cũng chẳng hề vui vẻ như một người chiến thắng. Ngược lại, trong lòng cậu vốn còn đang vội vã trở về nhà, lại bị đoạn trò chuyện với Mạnh Tinh Lan làm cho có chút lạnh lẽo trong lòng.
Từ trước đến nay, cậu vẫn luôn ước ao có một mối quan hệ giống như Thẩm Minh Xuyên và Kỷ Thừa An, hiện tại dường như cũng dần dần trở thành loại quan hệ thân thiết như vậy.
Cậu không ôm ấp mong muốn thứ tình cảm lãng mạn gì, trong chuyện tình cảm cũng thuộc về thế bị động. Cùng lắm thì đôi lúc có mắng Thẩm Minh Xuyên vài câu, ban đầu Thẩm Minh Xuyên còn cảm thấy mới lạ. Nhưng mà lâu dần, chắc cũng sẽ không còn cảm thấy thú vị nữa đâu.
Nghĩ tới đó, đột nhiên Ôn Nhiên lại cảm thấy có chút nguy cơ. Chuyện tình cảm yêu đương là chuyện của cả hai người, quả thật là cậu cũng nên nỗ lực vun đắp cho mối tình này.
Lúc cậu về đến nhà đã là 9 giờ tối, bởi vì trong công ty của Thẩm Minh Xuyên có không ít nhân viên là người nước ngoài, thế nên vào đêm Giáng Sinh, công ty họ có tổ chức một vài hoạt động.
Hắn là ông chủ, những buổi gặp mặt lớn như vậy đương nhiên không thể thiếu hắn, cho nên cũng chẳng thể về nhà sớm.
Ôn Nhiên đã ba ngày không gặp Phiền Phiền, cậu nhớ thằng bé đến chết đi được. Vừa mới cởi áo khoác đã vội vã đi tới phòng của bé con ở tầng một ngay. Bảo mẫu đang cho Phiền Phiền bú sữa, vừa thấy Ôn Nhiên liền cười nói: "Ôn tiên sinh, ngài về rồi."
"Ừm, tôi về rồi." Ôn Nhiên đưa tay ra ôm lấy Phiền Phiền.
Bảo mẫu bỏ bình sữa ra khỏi miệng Phiền Phiền, để Ôn Nhiên bế bé con.
Phiền Phiền đang bú ngon lành thì tự nhiên bị rút bình sữa ra, nhóc con khẽ sửng sốt một chút, rồi sau đó liền "oa" lên khóc lớn một tiếng.
Ôn Nhiên ôm lấy Phiền Phiền, lại một lần nữa đưa núm vú cao su vào miệng thằng bé. Phiền Phiền cứ thút tha thút thít mãi rồi mới nín, tiếp tục bú sữa.
"Cái đồ mít ướt này."
Ôn Nhiên cưng chiều cúi đầu, hôn lên gương mặt của con, rồi lại ôm chặt lấy. Mới xa nhau có ba ngày thôi mà bây giờ được ôm Phiền Phiền, cậu cảm thấy tim mình đều đã mềm nhũn đến rối bời, hận không thể hôn tới tấp lên cái khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm kia thêm mấy cái nữa.
Phiền Phiền chẳng hề biết được niềm vui sướng của ba nhỏ, đôi mắt bé vẫn còn ngấn lệ, miệng thì đang cố gắng mút sữa, hai bên má ngậm lấy núm vú cao su nên phồng ra, cực kỳ dễ thương.
"Phiền Phiền thông minh lắm," Thím Kim bảo mẫu đứng ở một bên nói, "Hai ngày trước, Lưu tiểu thư đến cho thằng bé bú, nhưng thằng bé lại không chịu bú. Cứ tưởng là nhóc ấy không đói, mà đúng hôm ấy Lưu tiểu thư không có thời gian nên chỉ vắt sữa rồi để lại một bình. Kết quả là khi cho thằng bé bú bình thì lại rất vui vẻ bú. Ngày thứ hai Lưu tiểu thư đến cho bé bú lại tiếp tục không chịu, chỉ uống sữa bình."
"Vì sao vậy?" Ôn Nhiên có chút không hiểu, "Thằng bé nghĩ là sữa từ người mẹ thì không ngon hay sao?"
Nếu không thì sao lại chỉ chịu uống sữa từ bình thôi.
Thím Kim híp mắt cười nói: "Lúc đầu tôi cũng không giải thích được, sau mới phát hiện là Phiền Phiền không muốn phải mút. Nếu bú sữa trực tiếp từ Lưu tiểu thư thì cần dùng sức rất lớn để mút, còn nếu uống bằng bình thì sữa sẽ tự chảy ra."
"... Còn có cả chuyện như thế nữa à?" Ôn Nhiên ngạc nhiên đến ngây người, "Đây cũng là... quá thông minh rồi, bé con mới hai, ba tháng sao lại có thể thông minh như thế chứ?"
"Đúng vậy, tôi và Lưu tiểu thư đã thử nghiệm nhiều lần, đều là như vậy, nhóc ấy không muốn hao tổn sức lực của mình đó."
Ôn Nhiên cực kỳ vui vẻ, cậu dùng ngón tay khẽ chọt chọt vào khuôn mặt tròn nhỏ nhắn của Phiền Phiền: "Con thực sự là tinh quái mà, mới tí tuổi đã thế, sau này nhất định chính là một con sâu lười."
Con sâu lười đáp lại cậu bằng cách bú càng lúc càng nhanh, cũng không biết có phải là sợ ba nhỏ sẽ cướp bình sữa đi hay không nữa.
Thím Kim cũng vui vẻ: "Tôi đã từng trông nom nhiều đứa trẻ, đây là lần đầu tiên thấy được đứa trẻ nhỏ như Phiền Phiền mà lại lanh lợi đến thế."
Mặc dù lời này cũng có vài phần nịnh nọt, nhưng vẫn khiến Ôn Nhiên vui vẻ ra mặt. Ai mà chẳng thích con mình được khen, cậu cũng không phải ngoại lệ.
Lúc này, điện thoại của Ôn Nhiên vang lên. Ôn Nhiên một tay ôm Phiền Phiền, một tay lấy điện thoại ra, trên màn hình hiển thị tên của Thẩm Minh Xuyên.
Thấy trên màn hình hiển thị ba chữ ấy, Ôn Nhiên liền nghĩ có chuyện gì đó có thể xảy ra, cả người đều trở nên lo lắng sốt ruột, ngay cả tay đang ôm Phiền Phiền cũng mềm nhũn.
Cậu vội vàng lấy lại bình tĩnh, cố gắng xua đi cảm giác này, trên mặt lại không tự chủ được mà đỏ bừng, ấn vào nút trả lời.
"Vâng, có chuyện gì vậy anh?"
"Bảo bối." Giọng nói của Thẩm Minh Xuyên vừa trầm vừa ấm, mang theo chút ý vị mê hoặc, "Em về đến nhà rồi à?"
"Ừm, em về được một lúc rồi."
"Anh uống nhiều rồi."
Bốn chữ ngắn ngủi này của Thẩm Minh Xuyên, Ôn Nhiên lại nghe ra được vài phần ý làm nũng trong đó.
Chỉ là từ "làm nũng" này kết hợp với hình tượng của Thẩm Minh Xuyên thì lại không hài hòa lắm, có chút sụp đổ đó nha.
Vả lại, nghiêm trang gọi điện thoại cho cậu nói là mình uống say rồi, thì cũng không biết có uống say thật hay không, nhưng Thẩm tổng muốn biểu đạt ý tứ không phải là thông báo hắn uống say, mà là có tầng hàm nghĩa sâu xa hơn, rõ ràng chính là muốn cậu tới đón mình!
Ôn Nhiên thuận theo ý hắn: "Anh nói địa chỉ cho em, em tới đón anh."
Quả nhiên Thẩm Minh Xuyên không cự tuyệt, nói cho cậu biết chỗ.
Ôn Nhiên để thím Kim đưa Phiền Phiền đi ngủ trước, còn mình thì vội vã lên lầu đi tắm, chỉnh trang bản thân một chút, đeo thêm khăn quàng cổ, mang khẩu trang, tự hóa trang thật kỹ, rồi mới cầm chìa khóa xe đi đón Thẩm Minh Xuyên.
Địa chỉ mà hắn báo cho cậu là một câu lạc bộ cao cấp. Ôn Nhiên nói với người phục vụ đang tiếp khách ở ngoài cửa: "Tôi tìm Thẩm Minh Xuyên tiên sinh."
Người phục vụ hỏi: "Ngài họ Ôn?"
Ôn Nhiên gật đầu.
Người phục vụ lịch sự nói: "Thẩm tiên sinh đã uống khá nhiều, đang ở căn phòng trên lầu để nghỉ ngơi. Ngài ấy dặn nếu ngài đến thì trực tiếp lên đó tìm ngài ấy."
Nói xong, người phục vụ lấy ra một cái thẻ, dùng hai tay đưa cho cậu: "Đây là thẻ mở cửa phòng của ngài ấy."
Ôn Nhiên nhận lấy, nhìn tấm thẻ phòng có mấy chữ VIP, cậu có chút dở khóc dở cười.
Cảnh tượng này, sao lại có cảm giác giống như tiểu minh tinh nhận thẻ phòng để dâng "hoa cúc" tới tận cửa vậy nhỉ.
Vả lại rất không khéo là, cậu thật sự tới đây để "hiến hoa cúc", hơn nữa trong ngoài đều đã rửa sạch rồi.
"Xin mời đi bên này." Phục vụ dẫn đường cho cậu.
Đến trước căn phòng của Thẩm Minh Xuyên, người phục vụ liền rời đi. Ôn Nhiên dùng thẻ quẹt mở cửa phòng. Căn phòng mà Thẩm tiên sinh dùng để nghỉ ngơi là một phòng suite cao cấp. Ôn Nhiên đứng ở cửa phòng hắng giọng một cái: "Thẩm tiên sinh?"
"Ở đây." Giọng nói của Thẩm Minh Xuyên truyền đến từ bên trong phòng.
Ôn Nhiên vào bên trong, cậu vừa tháo khẩu trang vừa nhét vào túi áo, nói: "Thật sự uống say rồi à, em có thể..."
Cậu còn chưa nói xong, đã bị một lực rất lớn kéo lại. Ôn Nhiên đứng không vững liền ngã vào một cái ôm đầy quen thuộc. Còn chưa chờ cậu kêu lên, nụ hôn nóng rực đã ập tới, chặn đứng tất cả những âm thanh trong trận giao chiến của môi lưỡi.
Ôn Nhiên không tự nhiên từ chối hai lần nhưng không có kết quả. Sau khi thích ứng được, cậu liền thả lỏng thân thể đón nhận nụ hôn nóng bỏng của Thẩm Minh Xuyên, đôi tay vòng lên cổ hắn, chủ động khiến nụ hôn trở nên sâu hơn.
Nụ hôn này hàm chứa cả sự nhung nhớ sâu nặng cùng khát vọng mạnh mẽ, khắc sâu vào giữa môi lưỡi giao hòa, triền miên không dứt.
Tiểu biệt thắng tân hôn (xa cách ngắn ngày tình càng thêm nồng), nụ hôn thật dài kết thúc, hơi thở của cả hai đều bất ổn.
"Ngọt." Giống như vẫn còn đọng lại dư vị, Thẩm Minh Xuyên liếm môi một cái, nói.
Trong nháy mắt, khuôn mặt của Ôn Nhiên đỏ bừng. Thân thể cậu giống như bị trúng độc Thập hương nhuyễn cân tán (*) trong tiểu thuyết võ hiệp vậy, cả người không thể nhấc nổi chút lực nào.
(*) Thập hương nhuyễn cân tán: Là loại chất độc không mùi, không vị. Không khiến nạn nhân mất mạng, nhưng Thập hương nhuyễn cân tán lại khiến họ mất sạch võ công, trở thành những người bình thường yếu ớt, không còn khả năng kháng cự.
Mà thân thể lại giống như bị dung nham chảy qua, từng tế bào đều tỏa ra sức nóng kinh người, dường như muốn phá vỡ màng tế bào để xông ra ngoài, đốt cháy cả người đều nóng lên.
"Đồ lưu manh!"
Cái kẻ lưu manh ôm hông cậu, bế ngang lên rồi ném xuống giường.
Giường nệm rất êm, cũng sẽ không gây đau đớn. Nhưng Ôn Nhiên còn chưa kịp hít vào một hơi, Thẩm Minh Xuyên đã phủ lên người, ánh mắt sáng rõ nhìn cậu, như muốn xé nát, cắn nuốt từng chút trên người Ôn Nhiên: "Bảo bối, hôm nay em thật xinh đẹp."
Đương nhiên, trước khi đi cậu đã chỉnh trang lại một trận rồi mà!
Ôn Nhiên bị ánh mắt vô cùng xâm lược của hắn làm cả người phát sốt, nhịn không được nuốt nước miếng một cái: "Em, em là thiên sinh lệ chất, nguyệt mạo hoa nhan (*)."
(*) Thiên sinh lệ chất, nguyệt mạo hoa nhan: Trời sinh quyến rũ xinh đẹp, dung mạo như hoa như trăng.
"Hôm nay anh đến đây..." Thẩm Minh Xuyên cúi người cắn lên hầu kết của cậu, "Thật sự muốn tới chà đạp nát đóa hoa này một chút."
Lời này quá lưu manh, mặt Ôn Nhiên đỏ tới tận mang tai. Cậu quay đầu đi, dùng thanh âm hầu như không nghe thấy mà nói: "Nhâm quân thải hiệt (*)."
(*) Nhâm quân thải hiệt: Xuất phát từ bài thơ "Tương Tư" của Vương Duy, nghĩa là tùy người thu thập, mặc sức người yêu thương.
Thơ:
Hồng đậu sinh nam quốc,
Xuân lai phát kỷ chi.
Nguyện quân đa thái hiệt,
Thử vật tối tương ti (tư).
Dịch nghĩa:
Đậu đỏ sinh ở phương nam,
Mùa xuân đến, nẩy bao nhiêu cành.
Xin chàng hãy hái cho nhiều,
Vật ấy rất gợi tình tương tư.
Hồng đậu có hột hình tròn, màu sắc tươi hồng, hình dạng đáng yêu, thường làm trang sức trên mái tóc phụ nữ. Người xưa lấy cây này biểu tượng cho tình yêu nên mới có tên là cây "tương tư".
Lời này như một quả bom nặng ký, phá vỡ phòng tuyến cuối cùng của Thẩm Minh Xuyên. Hắn không thể nhịn được nữa mà đè cậu xuống chiếc giường mềm mại.
Khi Thẩm Minh Xuyên uống rượu rồi sẽ không còn kiềm chế như bình thường nữa. Cũng may Ôn Nhiên da dày thịt béo, không ngại bị đối xử có chút thô bạo, thậm chí còn có chút chờ mong.
Hơn nữa, để đề phòng Thẩm tiểu tiên sinh không có sức lực, Ôn Nhiên còn rất chu đáo mà mua một hộp bao cao su cùng một vỉ thuốc màu xanh. Người bán hàng còn đảm bảo rằng hiệu quả cực kỳ tốt, có tác dụng ngay, tuyệt đối là loại thuốc thượng thừa.
Thế nhưng bị người nào đó tức đến hộc máu mà ném nó sang một bên.
Mà dường như để chứng minh, hôm nay Thẩm tiểu tiên sinh cực kỳ sung mãn. Đêm đó, "bông hoa cúc" non mềm lần thứ hai tiếp đãi "khách lạ" đã bị chà đạp từ trong ra tới ngoài.
Thẩm Minh Xuyên, "kẻ địch" ấy còn không cần ai dạy, đã biết dùng những lời dỗ ngon dỗ ngọt, trấn an những lần kháng nghị của Ôn Nhiên bằng "viên đạn bọc đường"...
Ngày tiếp theo.
6 giờ 59 phút, đồng hồ báo thức của Thẩm Minh Xuyên còn chưa reo, đồng hồ sinh học đã đánh thức hắn trước. Hắn chỉ giãy giụa một giây giữa việc rời giường hay nằm ngủ nướng thêm, thì nhiệt độ cơ thể của người bên cạnh bỗng nhiên làm hắn tỉnh táo lại.
Bọn họ tối hôm qua...
Thẩm Minh Xuyên đưa tay qua lấy điện thoại tắt báo thức, sau đó lật chăn, kéo Ôn Nhiên từ trong ổ chăn ra. Hắn sờ trán cậu, phát hiện không bị sốt thì thở phào nhẹ nhõm, lại hôn lên má cậu một cái.
Ôn Nhiên vẫn ngủ say, cũng không bị động tác này của hắn đánh thức, chỉ là vô thức dụi dụi đầu vào chiếc gối mềm mại, rồi thò tay ra gãi gãi chỗ vừa bị hôn, lại tiếp tục ngủ thật say.
Đáng yêu, giống như ánh mặt trời vậy!
Trong đầu Thẩm tổng, người vốn bị đồn là lãnh đạm, lại tràn ngập những ý nghĩ "mờ ám" không tiện nói ra.
Hết chương 48.