Sao Tác

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lần này chương trình được quay tại vùng đất băng tuyết trắng xóa ở phía Đông Bắc thành phố H. Không biết tổ chương trình sẽ chuẩn bị thử thách quái dị gì chờ đợi bọn họ.
Về những khách mời tham dự, tổ chương trình giấu cực kỳ kín kẽ, chờ đến lúc tới được khách sạn thì danh tính của năm vị "nam thần quốc dân" mới dần dần hé lộ.
Ba người còn lại, một là nam diễn viên trẻ đang lên Lăng Tần, đặc điểm của người này là rất đáng yêu, lúc cười rộ lên có hai má lúm đồng tiền. Một vị thì tuổi có hơi lớn tên Kỳ Bách Vũ, theo con đường nam thần cao lãnh. Vị còn lại là con lai tên Ngải Hậu, là một hình nam (*).
(*) Hình nam "型男" tiếng Anh là Metrosexual, ý chỉ những người đàn ông tỉ mỉ, chăm chút cho vẻ ngoài.
Năm người đều có những nét đặc thù riêng, hầu như đã bao hàm những mẫu hình bạn trai lý tưởng nhất.
Hơn nữa, họ còn có một đặc điểm chung: cực kỳ đẹp trai.
Sau khi đã biết mặt nhau, tổ chương trình dùng hai chiếc xe đưa bọn họ tới nơi quay phim. Ôn Nhiên bị sắp xếp ngồi cùng xe với Mạnh Tinh Lan, ba người kia ngồi một xe.
Hai người ngồi song song ở phía sau, trong lòng Ôn Nhiên đã thầm rủa tổ chương trình không biết bao nhiêu lần. Nếu trước đó cậu biết trong danh sách khách mời có Mạnh Tinh Lan thì cậu tuyệt đối sẽ từ chối tham gia chương trình này ngay từ đầu.
Làm cho bây giờ cậu phải ngồi đây cố gắng chịu đựng sự lúng túng và khó chịu, giả vờ như mình và Mạnh Tinh Lan có mối quan hệ cực kỳ thân thiết.
Trong xe của bọn họ có sắp xếp một nhân viên công tác ngồi ở hàng ghế trước, nhân cơ hội liền phỏng vấn cả hai: "Có người nói giữa hai vị vẫn luôn là mối quan hệ bạn bè thân thiết, quen biết cũng đã nhiều năm rồi."
Ôn Nhiên biết mấy cái phỏng vấn nhỏ này rất có thể sẽ được phát sóng, cho nên chỉ một giây thôi đã nhập vai được. Cậu cùng Mạnh Tinh Lan nhìn nhau, cười đáp: "Cũng đã được 5 năm."
"Đúng, kém 32 ngày nữa thôi là tròn 5 năm." Mạnh Tinh Lan nói.
"Ồ, Tinh Lan nhớ kỹ thật đấy, xem ra rất trân trọng tình bạn này."
"Đúng vậy, tôi vẫn luôn coi Tiểu Nhiên là bạn tốt nhất của mình."
Ôn Nhiên: "..."
Bạn tốt nhất cái quái gì chứ, lần đầu tiên Ôn Nhiên chân thật cảm nhận được bản thân bị 'cọ nhiệt độ' một cách trắng trợn như thế.
"Tình bạn của hai vị thật đáng ngưỡng mộ, đây cũng là lần đầu tiên hai vị cùng quay chung nhỉ?"
Mạnh Tinh Lan nghiêng đầu ngẫm nghĩ một chút, "Hình như thế thật, trước đây chúng ta có từng quay chung chưa?"
Ôn Nhiên: "Hình như chưa từng, đây là lần đầu tiên."
Mạnh Tinh Lan: "Đúng, chính là lần đầu tiên. Nói như vậy đúng là khó tin ghê, quen biết lâu thế rồi mà tận bây giờ mới có cơ hội ghi hình chung."
Nhân viên công tác nói: "Thật vậy sao? Chúng tôi đều rất chờ mong vào biểu hiện trong lần đầu tiên ghi hình chung của hai vị đó."
Đậu má, đây một điểm cũng không hề mong chờ nhá!
Chiếc xe rất nhanh đã đi tới điểm ghi hình đầu tiên, là một khu vui chơi băng tuyết. Lần này tổ chương trình đưa bọn họ tới thế giới băng tuyết mênh mông (*), hạng mục thử thách tất nhiên cũng liên quan đến tuyết.
(*) Băng thiên địa tuyết "冰天雪地": Ý chỉ băng tuyết đầy trời phủ đất, vô cùng lạnh giá. (Theo hanngu.edu.vn)
Trước khi bọn họ tới thì mọi thứ đã được bố trí xong xuôi. Thấy những đạo cụ được xếp đặt trong màn tuyết, mọi người đều có linh cảm chẳng lành!
Trước đây Ôn Nhiên chưa từng tham gia chương trình nào như của bọn họ, nhưng để tham gia thì cậu cũng đã xem lại những kỳ trước. Nội dung thử thách đều rất khó chịu, hơn nữa còn đầy rẫy những trò lừa bịp, đặc biệt là hành hạ khách mời.
Trước khi cậu tới cũng không nhận được cái gì tương tự như kịch bản, tổ chương trình chỉ nói đùa rằng sẽ trả họ về "nguyên vẹn như cũ" (*).
(*) Nguyên gốc là "完璧归赵" Hoàn bích quy triệu: của về chủ cũ. (Thời Chiến quốc nước Triệu có viên ngọc họ Hoà, Tần Triệu Vương dùng 15 ngôi thành để đổi viên ngọc này. Triệu Vương phái Lạn Tương Như mang ngọc đi đổi thành, Tương Như đến nước Tần dâng ngọc, nhìn thấy Tần Vương không có thành ý, không muốn giao thành, bèn nghĩ cách mang ngọc trở về, phái người trả lại cho nước Triệu. Ví với vật còn nguyên vẹn quy trả về cho chủ cũ.) (Đã giải thích ở chương 17, viết thêm lần nữa cho mọi người đỡ bỡ ngỡ)
Mặc dù là nói đùa, nhưng nghe cũng đủ thấy đáng sợ rồi!
Thành viên của "Chúng tôi yêu thích những thử thách" có bốn nam và một nữ. Mọi người bắt tay làm quen, chào hỏi vài lời xã giao, giúp bầu không khí trở nên sôi nổi, tổ tiết mục liền đưa ra nhiệm vụ.
Mỗi một thử thách được quay trong tổng cộng hai ngày rưỡi. Nhiệm vụ có tất cả là ba giai đoạn. Đội trưởng của "Chúng tôi yêu thích những thử thách" nhận lấy tờ giấy nhiệm vụ, bắt đầu đọc giai đoạn đầu tiên của nhiệm vụ.
"Đại hội thể thao trên tuyết đầy thú vị," Đội trưởng đọc nội dung nhiệm vụ, "Các thành viên chia làm hai đội Thách Thức và Nam Thần, lần lượt hoàn thành các hạng mục thể thao tiếp sức của đại hội thể thao trên tuyết. Đội nào hoàn thành trong thời gian ngắn nhất sẽ thắng, nhận được manh mối đầu tiên của nhiệm vụ, đội thua sẽ phải chịu hình phạt tương ứng."
Tổ chương trình chuẩn bị 5 hạng mục thể thao như trong thế vận hội mùa đông bao gồm gập bụng trên tuyết, chạy vượt chướng ngại vật trên tuyết, trượt ván trên tuyết...
Tổ chương trình nói khái quát quy tắc chơi cho bọn họ xong, đội Nam thần quốc dân liền chọn chơi trước.
Ôn Nhiên rút được chính là hạng mục trượt ván trên tuyết. Để đạt được hiệu quả giải trí, tổ chương trình đã chuẩn bị ván trượt nhựa dài tầm một mét, yêu cầu người chơi nằm sấp để trượt, dùng lực hai tay, hoàn thành đoạn đường 20 mét trên bề mặt tuyết.
Dọc đường trượt, tổ chương trình đã bố trí chướng ngại vật, chính là để người chơi không thể trượt dễ dàng.
Đợt này Ôn Nhiên phấn đấu tới phòng tập gym, thể lực không tồi. Mấy chướng ngại vật đầu đều dễ dàng vượt qua được, chỉ có cái cuối cùng quả thực khiến cậu dở khóc dở cười, hóa ra lại là một con dốc chết tiệt! Dùng ván trượt tuyết leo sườn núi, đây quả thực là một động tác có độ khó cao nhất.
Ôn Nhiên thử lần đầu tiên không thành công. Những người trong nhóm và cả người hâm mộ đang vây xem đều cổ vũ cậu. Mạnh Tinh Lan, người đã hoàn thành xong phần gập bụng, cũng tiến đến phía trước giúp cậu đẩy ván trượt.
Kiểu ghi hình cho chương trình giải trí thế này cũng sẽ không xây dựng quy tắc quá nghiêm khắc. Ngẫu nhiên vươn tay ra trợ giúp một chút, hay những trường hợp đặc biệt có khách mời nữ, đều là những chuyện thường thấy. Khán giả cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, miễn đạt được hiệu quả giải trí là được.
Ôn Nhiên sợ làm chậm tiến độ của đội, cũng không suy nghĩ nhiều, nhanh chóng thử lại lần thứ hai.
Nhờ lực đẩy của Mạnh Tinh Lan, cậu rất vất vả mới leo được hai thước trên sườn dốc. Ngay khi chiến thắng đã trong tầm mắt, Ôn Nhiên lại cảm thấy có một lực bí ẩn nào đó kéo ván trượt xuống. Cậu cố gắng giữ thăng bằng nhưng cuối cùng vẫn không chống lại được sự trơn trượt của bề mặt tuyết và cả nguồn lực kia, lần thứ hai cậu tiếp tục bị tụt xuống.
Chết tiệt!
Mạnh Tinh Lan vội vàng nói: "Ôi! Sao lại bị tụt xuống rồi, trơn quá! Nhanh lên, thử lại lần nữa, tôi giúp cậu!"
Ôn Nhiên híp mắt lại. Cậu thật sự đã tưởng Mạnh Tinh Lan có ý tốt, hóa ra y thầm dùng thủ đoạn bẩn, cố ý khiến cậu không thể leo lên được.
Y còn muốn tiếp tục làm lần thứ hai, để rồi sau khi chương trình phát sóng, sẽ có một loạt người khen ngợi Mạnh Tinh Lan thật ấm áp, luôn vui vẻ giúp đỡ người khác, vân vân và mây mây. Tiếp đó, cậu sẽ bị gắn mác là người chuyên kéo chân đội, là 'tuyển thủ hố đen', ai hơn ai kém sẽ lập tức rõ ràng.
Cậu không có hứng thú làm nền để kẻ khác lợi dụng danh tiếng.
"Không cần giúp, tôi tự làm được." Quay về phía camera, vẻ mặt Ôn Nhiên cực kỳ chính nghĩa và nghiêm túc nói, "Chúng ta không nên làm trái lại với tinh thần thể thao!"
(*) Nghĩa chính ngôn từ "义正言辞": Câu chữ nghiêm khắc, nội dung và lý lẽ chính đáng.
Tay Mạnh Tinh Lan cứng đờ. Mọi người đều nói đến tinh thần thể thao, nếu y vẫn tiếp tục giúp đỡ người khác thì dễ bị chế nhạo là coi thường luật chơi. Y không còn cách nào khác đành ngượng ngùng buông tay khỏi ván trượt.
Ôn Nhiên đã nắm bắt được thời gian để thử lại thêm lần nữa. Trước lạ sau quen, sau hai lần thất bại cậu cũng đã tìm được bí quyết. Lần thứ ba cuối cùng cũng leo lên được, hoàn thành thử thách. Ngải Hậu tiếp sức với trò chạy vượt rào.
Ôn Nhiên thở phào nhẹ nhõm. Vận động một chút khiến cả người cậu toát một lớp mồ hôi mỏng, gió lạnh thổi qua làm cậu hơi run rẩy.
Camera vẫn bám sát cậu như hình với bóng. Ôn Nhiên nở nụ cười tươi trên môi, nói với Mạnh Tinh Lan: "Lúc nãy cảm ơn cậu nhé."
"Không cần khách sáo, quan hệ của chúng ta là thế nào chứ, đúng không nào."
Mạnh Tinh Lan nói, đang định "thân thiết" ôm vai cậu nhưng lại bị Ôn Nhiên khéo léo né tránh.
"Xin lỗi, tiên sinh nhà tôi để ý." (*)
(*) Thời kì dân quốc để gọi chồng mình người vợ thường gọi là tiên sinh vừa là thân mật vừa là tôn trọng.
Vẻ mặt ngây thơ của Mạnh Tinh Lan cuối cùng cũng xuất hiện một vết rạn.
Sau khi hoàn thành buổi ghi hình ngày thứ nhất, Ôn Nhiên thấy mình mệt kinh khủng. Tổ chương trình này thật sự quá hành hạ người khác, so với một ngày quay phim truyền hình thì còn mệt hơn nhiều. Ôn Nhiên trở về khách sạn, chẳng muốn động đậy.
"Anh Nhiên, làm ấm người trước đã." Tiểu Lâm đưa ly thức uống nóng qua, "Nơi này thật sự không phải dành cho con người mà, lạnh quá!"
Ôn Nhiên nói: "Lấy cho anh ít thuốc cảm cúm."
"A! Anh Nhiên, anh bị cảm à?"
"Không, phòng ngừa thôi."
"Để em pha cho anh tách trà gừng để xua hàn khí trong người, rất hữu ích đó ạ."
"Cũng được."
Ôn Nhiên nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, lại nhịn không được mà lấy điện thoại ra. Cậu muốn gọi video cho Thẩm Minh Xuyên và Phiền Phiền. Rõ ràng mới xa nhau từ sáng đến tối, chưa đầy 24 giờ mà cậu đã nhớ ai đó không chịu nổi, thêm nữa là nhớ cả cục cưng kia, hận không thể bay về ngay lập tức.
Hóa ra, một ngày không gặp tựa ba thu, là có thật.
Nhưng mà giờ này chắc Thẩm Minh Xuyên vừa tan tầm, nếu đúng giờ tan tầm thì chắc vẫn đang lái xe, không chừng còn đang tăng ca. Bất luận là khả năng nào thì cũng đều còn quá sớm. Ôn Nhiên chẳng còn cách nào khác đành lướt Weibo.
Mở app, lúc đầu điện thoại vẫn lướt rất mượt, nhưng vì có nhiều bình luận, lượng fan mới tăng lên, rất nhiều lượt nhắc tên (@), khiến máy bị lag một lúc. Ôn Nhiên tùy ý mở một lượt nhắc tên ra, khi nhìn đến nội dung nhắc mình, mí mắt cậu liền giật một cái.
Mạnh Tinh Lan: Chụp ảnh kỷ niệm lần đầu tiên cùng chung khung hình @ Ôn Nhiên (kèm ảnh)(kèm ảnh)
Hình ảnh được đăng cùng một cái là ảnh họ chụp lúc ngồi trên xe, cái còn lại là lúc y giúp Ôn Nhiên đẩy ván trượt.
Hiện tại Ôn Nhiên nhận được lượt nhắc tên, cơ bản đều bắt nguồn từ bài Weibo này. Có mấy cái còn khen tình bạn của bọn họ thật thắm thiết, mong đợi được nhìn thấy bọn họ chung khung hình. Thậm chí chỉ trong giây lát đã có một cặp đôi fan (CP) 'tà giáo' Mạnh Ôn ra đời, khiến câu chuyện cứ thế mà bị đẩy đi xa.
Fan của Ôn Nhiên thì mơ hồ, cứ ngỡ quan hệ giữa hai người thật sự tốt, cứ thế mà bị dắt mũi, cực kỳ phấn khích chia sẻ lại bài Weibo của y để tăng thêm độ hot.
Nói tình cảm giữa bọn họ là tình bỉ kim kiên (*), trải qua sóng cát gột rửa đã trở thành tình bạn chân thành quý giá (**) của nhau.
(*) Tình bỉ kim kiên "情比金坚": Chỉ tình cảm vững bền như vàng.
(**) Chân kim bạch ngân "真金白银": Vàng bạc thật, có giá trị, ở đây chỉ tình bạn thật sự.
Ôn Nhiên muốn nôn!
Mọi người đã gặp người bạn thân nào lại ngáng chân mình sau lưng chưa?!
Dấu vết lợi dụng danh tiếng của Mạnh Tinh Lan quá rõ ràng. Danh tiếng của y kém xa Ôn Nhiên, rõ ràng là y đang 'cọ nhiệt độ'. Nhưng dù sao đi nữa, cậu có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua. Cái quái gì chứ, y vừa lợi dụng danh tiếng lại vừa 'ném đá giấu tay', thế thì hơi quá đáng rồi!
Sự trơ tráo của kẻ này khiến Ôn Nhiên ghê tởm! Quen nhau nhiều năm, cũng coi như có hơn hai năm thật sự là bạn bè tốt, không giấu giếm nhau điều gì. Nhưng cậu vẫn không ngờ rằng Mạnh Tinh Lan lại có thể làm ra những hành động đáng ghê tởm đến vậy.
Hết lần này đến lần khác, cậu vẫn chưa thể công khai vạch mặt.
Ôn Nhiên tức giận đến phát điên, khẳng định Mạnh Tinh Lan có chỗ dựa vững chắc phía sau, mới dám không chút kiêng kỵ làm những trò đó với cậu.
Cậu vẫn không nghĩ ra được. Cậu và Mạnh Tinh Lan ngày trước cũng không thật sự tính là có thù oán gì. Phải nói là sự thù hận có từ sau khi Thẩm Minh Xuyên tới tìm cậu, y đã chặn xe của anh ấy để xin được bao nuôi.
Nhưng rõ ràng Mạnh Tinh Lan cũng đã xin lỗi cậu, mà cậu cũng đâu để bụng, sao Mạnh Tinh Lan còn muốn nhắm vào cậu?
Chớ nói Mạnh Tinh Lan thích Thẩm Minh Xuyên. Y và Thẩm Minh Xuyên phỏng chừng còn chẳng tính là quen biết, nhiều lắm là gặp mặt được hai lần. Cậu hiểu rất rõ Mạnh Tinh Lan, y không phải là kiểu người vừa gặp mặt đã yêu đến chết đi sống lại.
Ngón tay Ôn Nhiên gõ lộc cộc lên điện thoại: "Tiểu Lâm!"
"Dạ!" Tiểu Lâm bị tiếng gọi gần như nghiến răng nghiến lợi của cậu dọa giật mình, "Anh Nhiên, có chuyện gì thế, sao sắc mặt anh lại tệ thế!"
"Bị mấy chuyện 'sa điêu' (*) làm cho bực bội," Ôn Nhiên liền bạo phát, "Cái trà gừng kia, cậu pha nhiều một chút, rồi mang cho Mạnh Tinh Lan một ít. Nói là cảm ơn cậu ta hôm nay đã giúp đỡ. Nhớ là phải tìm người chụp ảnh rồi đăng Weibo, cụ thể thế nào thì để Đàm tỷ hướng dẫn."
(*) Nguyên gốc là "沙雕" "sa điêu" là đọc lái của từ "ngốc bức" ám chỉ những câu chuyện phi lý, phi logic...
"Dạ dạ, được."
Nếu đã thích lôi kéo người khác để 'cọ nhiệt độ', thì cứ để y 'cọ' một chút đi. Chẳng phải y muốn sắm vai Bạch Liên Hoa sao, ai mà chẳng làm được.
"Cậu nhớ đem cho cậu ta một phần pha thật đặc, cho thêm một chút muối, đường, và cả giấm nữa. Đừng cho nhiều quá, tránh để bị đoán được qua mùi hương. Nhớ là phải để cậu ta uống hết sạch ngay trước mặt cậu thì mới được về." Lúc nói trong mắt Ôn Nhiên đầy ý xấu xa.
Tiểu Lâm hơi khó xử đáp: "Phần đầu thì không vấn đề gì, nhưng phải uống ngay trước mặt em, hành động này độ khó cao quá, còn dễ khiến người khác đoán được là chúng ta đang chơi khăm anh ta."
"Ồ," Ôn Nhiên đỡ trán suy nghĩ một lát, "Cũng đúng. Sáng nay anh nghe nói khoảng 7 giờ cậu ta có một cuộc phỏng vấn, vậy khoảng 6 giờ cậu đứng ở ngoài cửa canh chừng. Chờ khi nào cậu ta đi ghi hình thì đưa tới. Cậu chụp ảnh lại cho rõ một chút để cậu ta chú ý, cậu ta nhất định sẽ uống một ngụm trước mặt cậu, hơn nữa cũng sẽ không nhổ ra được."
Tiểu Lâm làm ký hiệu OK với cậu, hào hứng chuẩn bị.
Ôn Nhiên cầm thức uống nóng của mình ngồi gọn vào sofa, trong lòng vẫn hết sức khó chịu.
Lúc này, Wechat của cậu báo có lời mời cho cuộc gọi video. Ôn Nhiên cầm điện thoại lên nhìn, là Thẩm Minh Xuyên. Sự tức giận trong lòng liền giảm đi rất nhiều, cậu không tự chủ được mà bật cười, nhấn đồng ý.
Kết quả điện thoại vừa mới thông, trên màn hình điện thoại của cậu liền hiện ra một gương mặt đang ngủ được phóng đại cỡ lớn, khiến cậu giật mình. Lúc sau nhìn rõ mới phát hiện đó là mặt của Phiền Phiền.
"Má ơi, anh làm gì thế! Hù em giật mình!"
"Để em nhìn xem gương mặt của con trai chúng ta đây."
"Anh chắc chắn đó không phải là đang bôi xấu thằng bé đấy chứ!"
Camera của Thẩm Minh Xuyên chắc phải dí sát vào mặt thằng bé lắm mới có thể quay mặt Phiền Phiền to như cái bánh thế.
"Phải tranh thủ lúc thằng nhóc này còn chưa có sức đánh trả thì phải 'bôi xấu' nó vài lần, sau này sẽ không còn cơ hội nữa rồi." Thẩm Minh Xuyên mang vẻ mặt thản nhiên nói.
"...." Cậu không biết nói gì để phản bác.
Nhưng mà lương tâm của Thẩm Minh Xuyên vẫn chưa mất hết, biết cậu nhớ con trai liền cầm điện thoại ra xa một chút để cậu ngắm Phiền Phiền, an ủi nỗi khổ "tương tư" của cậu.
"Tâm trạng em không tốt sao?" Ngắm con xong, Thẩm Minh Xuyên lại quay điện thoại về phía mình, để cậu còn ngắm 'chồng'.
"Em bị mấy chuyện 'sa điêu' làm cho bực mình."
Thẩm Minh Xuyên chưa từng nghe thấy Ôn Nhiên mắng chửi người, vừa nghe liền thấy rất mới mẻ, nói: "Ai làm em cáu, để anh giúp em đi trừng trị kẻ đó."
Đối với Thẩm Minh Xuyên, Ôn Nhiên chẳng cần giấu diếm điều gì, cậu liền kể lại chuyện về Mạnh Tinh Lan.
Thẩm Minh Xuyên nghe xong, hừ nhẹ một tiếng: "Sửu nhân đa tác quái (*)."
(*) Sửu nhân đa tác quái "丑人多作怪": Ý chỉ những kẻ có ngoại hình xấu xí nhưng thích gây ra chuyện để người khác xấu hổ hoặc làm việc để người khác chú ý tới mình.
"Đúng vậy, quả thực giống hệt lũ ruồi nhặng, à không, phải là giống hệt tên Đàm Hoài, tanh tưởi!"
Thẩm Minh Xuyên ngồi xuống ghế, rất bình tĩnh, nhàn nhã nói: "Việc này anh có thể giúp em giải quyết, nhưng phải xem biểu hiện của em đã."
"Ba ba, cứu em!" Ôn Nhiên rất vô liêm sỉ hô lên.
"Em thật là..." Thẩm Minh Xuyên bật cười, "Em để Đàm Mai liên hệ với phòng làm việc của đối phương, nói rằng em bị xâm phạm quyền hình ảnh và quyền danh dự, yêu cầu đối phương phải xóa bài đăng, để cậu ta tự vả mặt bản thân."
"Như vậy không phải là vạch mặt sao," Ôn Nhiên rũ mắt nói, "Trước đây em rất tin tưởng cậu ta, thậm chí còn kể cả chuyện kết hôn giả giữa chúng ta. Nếu vạch mặt, cậu ta nhất định sẽ đem chuyện này nói ra ngoài."
Đây cũng là nguyên nhân khiến Ôn Nhiên không dứt khoát vạch mặt y.
Thẩm Minh Xuyên cười lạnh một tiếng: "Cậu ta dám sao!"
Được rồi, có Thẩm Minh Xuyên ở đây thì quả thật là không dám. Ôn Nhiên cúi đầu: "Ba ba uy vũ."
"...." Thẩm Minh Xuyên biết Ôn Nhiên đang thừa dịp hắn không thể 'hành quyết' cậu ngay tại chỗ, nên mới dám nhảy nhót như thế.
Nhưng dù sao thì có nhảy nhót cũng chỉ được ba ngày thôi, chờ cậu về nhà rồi sẽ bắt cậu 'trả nợ' đủ!
Trong điện thoại, Ôn Nhiên bỗng dưng hắt hơi một cái, cậu khịt mũi: "Chết rồi, hình như em sắp bị cảm cúm rồi."
Mọi chuyện cũng không dễ dàng giải quyết như vậy. Đàm Mai đàm phán với đối phương cả nửa ngày, nhưng đối phương vẫn luôn lấy lý do là để tuyên truyền cho chương trình mà đối phó qua loa với chị, nhất định không chịu xóa. Sự trơ tráo ấy khiến người khác phải bái phục.
Rõ ràng là cậy có kẻ chống lưng phía sau, bởi thế không sợ bị kiện.
Thế nhưng đến ngày ghi hình hôm sau, Mạnh Tinh Lan cuối cùng cũng đàng hoàng trở lại.
Giữa cả hai coi như đã triệt để vạch mặt, về sau cũng giảm bớt được những lời chúc tụng xã giao vào lễ tết.
Ôn Nhiên vẫn chưa hết tức giận, cậu nói với Đàm Mai rằng nếu Mạnh Tinh Lan đang có tài nguyên gì, có thể đoạt về cho cậu hay không.
Muốn phá, vậy cứ phá triệt để thôi!
Ngày cuối cùng ghi hình lại vừa đúng lễ Giáng Sinh. Sau khi kết thúc công việc đã là ba giờ chiều, cậu định đặt chuyến sáu giờ để về _______ cậu phải đi ngàn dặm trở về để 'hiến cúc'!
Hết chương 47.