Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa
Chương 54: Tết âm lịch
Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Nhiên biết Thẩm gia có thói quen đón giao thừa, sẽ thức đến giao thừa, ăn sủi cảo rồi mới đi ngủ. Hiện tại, hai người về phòng chỉ để dỗ Phiền Phiền ngủ, lát nữa sẽ lại xuống phòng khách đón giao thừa cùng ba mẹ Thẩm.
Thẩm Minh Xuyên vì thế cũng chẳng thể làm gì cậu.
Lần này Ôn Nhiên trêu chọc rất vui vẻ.
Thẩm Minh Xuyên nhìn nụ cười ranh mãnh liền biết cậu đang nghĩ gì, ngứa răng vô cùng chỉ muốn đè cậu xuống đánh đòn một trận, thế nhưng có lẽ Ôn Nhiên biết mình sắp gặp nạn, liền chân đã bôi mỡ mà chuồn mất.
Hai người trước sau về lại phòng khách, ba mẹ Thẩm vẫn đang trò chuyện và xem Xuân Vãn.
Năm nay chương trình không mấy đặc sắc, ngay cả ba Thẩm hàng năm đều phải xem Xuân Vãn mà năm nay cũng cảm thấy chán ngắt, chẳng chút hứng thú, ngược lại còn đang đọc một cuốn tiểu thuyết cực kỳ nhàm chán.
Tối nay Thẩm gia không tiếp khách, cả gia đình họ bị đủ loại chuyện và đủ kiểu người quấy rầy suốt mấy ngày nay, giờ đang tận hưởng một đêm yên tĩnh hiếm hoi, cũng chẳng muốn ra ngoài dạo chơi.
Nhưng nếu cứ ngồi không như vậy, thì quá buồn chán.
"Hay là chúng ta đánh bài đi, vừa vặn có bốn người." Mẹ Thẩm đề nghị.
"!!!" Ôn Nhiên nghe được lời đề nghị này thì suýt rớt quai hàm. "Gia đình danh giá" như Thẩm gia mà lại chơi cái trò bình dân như đánh bài sao.
Thật thú vị.
Ba Thẩm khẽ động đậy mặt mày: "Trong nhà không có sẵn bộ bài Tây, Minh Xuyên ra ngoài mua đi."
"..." Thẩm Minh Xuyên, người vô tình bị sai bảo, đang biểu thị mình chẳng hề muốn động đậy.
Ôn Nhiên rất có kinh nghiệm liền nói: "Có thể chơi trên ứng dụng đánh bài cũng được ạ, nhà mình mở một phòng riêng, cực kỳ tiện lợi ạ."
Đề nghị này nhận được ba phiếu tán thành, mỗi người đều lấy điện thoại ra, ngồi chơi trong phòng khách. Ôn Nhiên mở một phòng chơi rồi kéo mọi người vào.
Đương nhiên Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên là một phe, ba mẹ Thẩm ở phe còn lại.
Lúc ở đoàn phim những lúc nghỉ không phải quay, Ôn Nhiên thường được các diễn viên khác trong đoàn kéo vào chơi bài cho đủ quân số. Chơi một hồi, cậu tự nhận mình đã luyện được kỹ thuật cực kỳ cao siêu, lại còn có Thẩm Minh Xuyên thông minh như vậy nữa chứ.
Việc có thể thắng được ba Thẩm mẹ Thẩm hoàn toàn không phải nói chơi đâu!
Cậu lén lút nhắn tin cho Thẩm Minh Xuyên: "Chúng ta có cần phải nhường ba mẹ không anh?"
Thẩm Minh Xuyên trả lời cậu: "Không cần nhường, em cứ việc phát huy hết trình độ của mình."
Ôn Nhiên: "Như vậy có khi nào bị đánh không? Em cũng có chút lợi hại đó nha (~ ̄▽ ̄)~
Thẩm Minh Xuyên: "Bảo bối lợi hại cứ yên tâm, nếu có đánh thì cũng là đánh anh."
Cũng đúng thật, Ôn Nhiên vui vẻ: "Vậy em sẽ không nương tay."
Thẩm Minh Xuyên gửi lại cậu một biểu tượng mặt cười.
Sau năm ván bài.
"Sao em lại có cảm giác như mình bị lừa vậy." Ôn Nhiên yếu ớt nói.
Ba Thẩm mẹ Thẩm đây đã là một cặp vợ chồng già, lại thuộc về loại người chơi có thần giao cách cảm. Bọn họ chỉ cần liếc mắt một cái là có thể hiểu được đối phương có quân bài gì, và nên ra lá nào.
Còn nghịch thiên hơn cả ông trời nữa!
Cuối cùng cậu cũng hiểu vì sao lúc nãy Thẩm Minh Xuyên lại gửi cho mình biểu tượng mặt cười khó tả đến vậy.
Bị vả mặt như vậy, đau quá đi mất!
Phải ăn một bữa cẩu lương làm tim Ôn Nhiên đau nhói. Mới nãy rõ ràng cậu cũng trao đổi ánh mắt với Thẩm Minh Xuyên, mà sao đối phương lại không hiểu được ý nghĩa trong ánh mắt của cậu vậy?
Mẹ Thẩm đắc ý nói: "Đấu với ba mẹ, hai đứa còn non lắm, đưa tiền đây."
Thẩm Minh Xuyên nộp tiền, kháng nghị: "Con thấy thế này không công bằng, ba với mẹ phải tách nhau ra, nếu không hôm nay làm sao bọn con thắng nổi."
Ôn Nhiên giơ giơ móng vuốt: "Con tán thành!"
Cặp đôi Ôn Nhiên - Thẩm Minh Xuyên còn trẻ, chưa thể tâm linh tương thông nên kháng nghị. Hai cặp đôi liền được chia lại thành tổ ba con và tổ mẹ con: Ôn Nhiên cùng mẹ Thẩm đấu với ba Thẩm và Thẩm Minh Xuyên.
Mất đi "bàn tay vàng" thì chỉ số IQ của mẹ Thẩm liền giảm thẳng xuống, khả năng tính toán của hai ba con nhà họ Thẩm không hề nương tay chút nào, đánh cho hai mẹ con tơi bời tan tác. Kết cục là Ôn Nhiên và mẹ Thẩm thảm bại.
Sau đó, hai ba con đã phải chịu một trận "bạo hành gia đình" cực kỳ tàn ác.
Cứ như vậy cả nhà chơi đùa vui vẻ cho đến tận khi chuông giao thừa điểm. Mọi người chúc mừng năm mới vui vẻ lẫn nhau, mẹ Thẩm đi lấy sủi cảo cho cả nhà cùng ăn, cuối cùng mới tan cuộc và đi ngủ.
Bởi dì giúp việc đã về quê ăn Tết, Thẩm Minh Xuyên bị mẹ Thẩm sai dọn dẹp bát đĩa đi rửa. Ôn Nhiên về phòng để tắm trước, tới lúc Thẩm Minh Xuyên quay lại thì cậu đã tắm xong, đang thay bỉm và cho Phiền Phiền bú sữa.
"Gần đây Phiền Phiền ăn nhiều lắm anh," Ôn Nhiên huơ huơ bình sữa trong tay, "Có thể ăn nhiều hơn 1/3 so với trước đây."
"Ăn nhiều một chút cho mau lớn, sau này mấy nhiệm vụ như rửa bát đũa để cậu chàng "kế tục xã hội chủ nghĩa" này đảm đương."
Ôn Nhiên bật cười: "Anh ghét làm việc nhà đến vậy sao."
Thẩm Minh Xuyên nghiêm trang nói: "Nếu anh ghét ăn cần tây mười phần, thì việc này là một trăm phần."
......
Nghĩ đến chuyện mỗi lần Thẩm Minh Xuyên ngửi thấy mùi cần tây đều nhíu mày rất lâu, đúng là cực kỳ chán ghét món đó, đột nhiên Ôn Nhiên lại cảm thấy cực kỳ tội lỗi vì đã bắt hắn rửa bát mấy lần trước đó.
Thẩm Minh Xuyên trêu chọc Phiền Phiền một lúc, cho đến tận khi nhóc con ấy cáu kỉnh đến mức ngay cả sữa mình yêu thích nhất cũng không thèm uống, lúc ấy mới vui vẻ đi tắm.
Phiền Phiền uống sữa xong, Ôn Nhiên lại thay bỉm cho bé thêm lần nữa. Đợi đến khi nhóc con ấy ngủ, cậu liền đặt bé xuống giường dành cho trẻ con. Phiền Phiền bây giờ đã không còn quấy nữa, cả đêm chỉ dậy một lần khoảng từ nửa đêm 12 giờ đến 1 giờ sáng.
Cho nên không cần phải trông liên tục, có thể để bé con ngủ ở giường nhỏ là được, còn để giường lớn cho hai ông ba "làm chuyện ân ái".
Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, Ôn Nhiên nằm trên giường. Rất nhiều lời chúc mừng năm mới tới tấp gửi đến chiếc điện thoại trên tay cậu. Cậu cũng hồi đáp lại một vài tin nhắn chúc mừng ngắn gọn cho họ hàng, bạn bè.
Đàm Mai vẫn chưa ngủ, cũng trả lời tin nhắn chúc mừng của Ôn Nhiên, còn dặn cậu lên Weibo đăng một lời mừng năm mới.
Ôn Nhiên có hơi không muốn lên đó.
Mấy ngày nay cậu đều như bịt tai trộm chuông, tự động chặn hết tất cả những tin tức về giới giải trí, ngay cả việc yêu thích là lướt Weibo cậu cũng không làm. Cậu sợ người hâm mộ sẽ không hài lòng về lời giải thích của mình, cũng sợ sẽ đọc được những bình luận thất vọng của họ.
Nhưng xoắn xuýt một lúc, Ôn Nhiên vẫn đăng nhập vào tài khoản Weibo. Từ lần đăng video xin lỗi lần trước, cậu vẫn chưa từng lên lại lần nào nữa. Giờ đăng nhập lại, chỉ trong nháy mắt, số bình luận và lượt tag đã làm điện thoại đơ mất vài giây rồi mới hoạt động lại được.
Ôn Nhiên đi đến bên cửa sổ, cậu chụp lại cảnh đêm với hàng vạn ngọn đèn thắp sáng mỗi gia đình ngoài kia, đăng lên cùng với dòng trạng thái: "Chúc mừng năm mới."
Chỉ chốc lát sau, các bình luận bắt đầu xuất hiện. Có thể nhanh như vậy cơ bản đều là fan, đã cài đặt thông báo đặc biệt cho tài khoản của cậu hoặc là sử dụng một ứng dụng fan sẽ nhắc nhở khi cậu đăng Weibo, đẩy bài đăng lên trước.
Ôn Nhiên không nhịn được mà xem bình luận.
[Sofa!]
[Nhiên bảo bảo đăng Weibo a a a a a a a a vui quá! Chúc mừng năm mới!]
[Năm mới vui vẻ, Nhiên bảo bảo và Thẩm ba ba vĩnh viễn hạnh phúc, bất luận là anh thế nào thì em cũng sẽ ngốc nghếch ủng hộ hai người!]
[quq Ca ca nghìn vạn lần không nên vì mấy bình luận của anti-fan trên mạng để ảnh hưởng, bọn em những fan chân chính vĩnh viễn ở bên anh, năm mới vui vẻ.]
......
Chưa tới năm phút đã có hơn 1000 bình luận, hầu như đều là lời chúc phúc.
Không biết vì sao, Ôn Nhiên nhìn những bình luận vẫn bình thường như trước đây, viền mắt lại nóng lên.
Mặc dù đã xảy ra những chuyện không tốt, nhưng vẫn còn rất nhiều fan đứng về phía cậu. Dù cậu rất hổ thẹn, nhưng điều đó vẫn không thể so được với sự vui mừng.
Ít nhất, vẫn còn rất nhiều người ủng hộ cậu.
Ôn Nhiên lướt một lúc lâu rồi mới tắt máy đi ngủ. Lúc này đã gần 1 giờ sáng, đợi đến khi Thẩm Minh Xuyên sấy tóc xong ở phòng ngoài đi vào thì cậu cơ bản đã lơ mơ ngủ mất rồi. Cảm nhận được cơ thể ấm áp của Thẩm Minh Xuyên mang theo hơi lạnh tiến vào trong chăn, cậu theo bản năng chui vào lòng hắn.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Ôn Nhiên cảm thấy đôi môi nóng ấm của Thẩm Minh Xuyên di chuyển trên cổ mình, tay y cũng chẳng hề an phận tiến vào bên trong áo ngủ của cậu.
Ôn Nhiên buồn ngủ không chịu nổi, lại bị hắn quấy rầy chẳng thể ngủ nổi. Cổ cậu lại rất mẫn cảm, những nụ hôn ẩm ướt nóng bỏng của Thẩm Minh Xuyên cứ hạ xuống, nhột vô cùng.
"Này..." Ôn Nhiên thụi cùi chỏ về phía hắn, giọng nói mang theo sự mơ màng, "Anh đừng nghịch nữa."
"Bảo bối," Giọng Thẩm Minh Xuyên mang theo mấy phần khàn khàn, "Một đêm bảy lần, anh đã nhận "phiêu tư" (*), nhưng vẫn chưa thực hiện được."
"..." Ôn Nhiên có hơi tỉnh ngủ rồi, nhớ đến việc "tìm chết" lúc chập tối của mình, cậu quyết định làm nũng: "Không cần đâu, em buồn ngủ."
Thẩm Minh Xuyên không thèm để ý chút nào: "Em cứ ngủ việc của em đi."
"Hử, em mà ngủ thì sấm đánh bên tai cũng không dậy nổi đâu, cưỡng ép thì có gì hứng thú chứ?"
".... Em dám làm mất hứng hơn nữa sao!"
Ôn Nhiên cho rằng Thẩm Minh Xuyên cuối cùng cũng an phận, kết quả không bao lâu hắn lại dính sát vào: "Nhưng mà hiếm khi có hứng, dù sao cưỡng ép còn hơn là không làm gì."
Ôn Nhiên: "...."
Bị ép phải tiếp tới nửa ngày, về sau chính Ôn Nhiên cũng bị khơi gợi lên dục vọng khiến cậu hoàn toàn tỉnh ngủ. Cậu chỉ có thể đơn giản cùng Thẩm Minh Xuyên quẩy tới bến (*) tới hơn hai giờ sáng mới đình chiến.
Mặc dù không thể thực hiện được nguyện vọng khó khăn như "bảy lần một đêm", nhưng hắn cũng thành công khiến Ôn Nhiên mệt đến mức ngay cả một ngón tay cũng không muốn động đậy. Lúc đi tắm còn suýt chút nữa là ngủ luôn trong phòng tắm, may mà được người nào đó đã "ăn uống no đủ" giúp tắm rửa sạch sẽ rồi lại ôm quay trở lại chiếc giường đã thay ga mới, còn đắp chăn cẩn thận.
Thân thể của Ôn Nhiên tiếp xúc với chăn gối mềm mại, sự mệt mỏi liền không còn chịu nổi nữa, cậu cứ thế nặng nề ngủ mất.
Người như có tinh lực vô hạn – Thẩm Minh Xuyên cúi xuống hôn lên gò má cậu: "Năm mới vui vẻ nhé, bảo bối."
Nhận lại là một tiếng thì thào trong vô thức của Ôn Nhiên, rồi cậu lại vùi đầu vào trong chiếc gối mềm mại, có ý muốn ngăn sự quấy rầy của hắn.
Vì vậy Thẩm Minh Xuyên cũng không làm phiền cậu nữa, hắn vén chăn lên kiểm tra nơi vừa phải chịu đựng của cậu một chút, xác định Ôn Nhiên không bị thương, hắn lấy chút thuốc mỡ bôi vào, rồi mới ôm lấy cậu chìm vào giấc ngủ thật say.
Tới mùng một, khách của Thẩm gia mấy năm nay còn đông hơn trước. Thẩm Minh Xuyên và Ôn Nhiên lấy lý do là tới thăm ba mẹ Ôn, vừa đầu năm đã "chạy nạn" tới thành phố D.
Mùa đông năm nay ở phía Nam đặc biệt lạnh. Lúc hai người họ tới, một thành phố chẳng bao giờ thấy có tuyết, vậy mà giờ mưa xuống còn mang theo tuyết gạo.
Mẹ Ôn sợ bọn họ nhiều đồ đạc lỉnh kỉnh, lại còn bế theo con nhỏ sẽ rất bất tiện. Quy hoạch của tiểu khu này không được quy củ như ở thành phố lớn, xe đậu khắp nơi.
Đặc biệt giờ đang là lễ mừng năm mới, những người làm ăn đều trở về nhà, các loại xe đông nghịt cả tiểu khu. Muốn có chỗ đậu xe còn phải đi tìm, vì vậy bà liền đứng ở cổng tiểu khu chờ hai người.
Lúc này tuy rằng tiết trời rất lạnh, nhưng dù sao cũng là năm mới, người ra vào tiểu khu không hề ít. Người quen biết mẹ Ôn thì đều lên tiếng chào bà.
Thím Tào sát vách nhà họ đi chợ về, thấy mẹ Ôn đang đứng che dù nhìn khắp nơi, liền đi tới chào hỏi: "Chị Lâm, lạnh thế này rồi còn đứng đây chờ ai, là Ôn Nhiên nhà chị về à?"
"Tôi chờ người họ hàng, người ta không tìm được đường." Mẹ Ôn cười đáp.
Thân phận của Ôn Nhiên nhạy cảm, lộ trình nào có thể bảo mật thì phải bảo mật. Mẹ Ôn cũng không muốn họ lại có thêm phiền phức, vì vậy người ta hỏi bà đang đợi ai, bà liền cười đáp lại là đang chờ họ hàng.
"Thật à," Thím Tào dừng bước, đứng bên cạnh mẹ Ôn, nhỏ giọng nói: "Hôm trước tôi nghe ông nhà tôi bảo Ôn Nhiên bị một kẻ có tiền lừa hôn, là thật à?"
...
Mặc dù mẹ Ôn biết tin tức truyền tai nhau thì khó tránh khỏi sai lệch, nhưng khi bà nghe thấy vậy thì vẫn rất tức giận.
Nhưng họ cũng là người vô tội, bà chỉ có thể đè nén sự tức giận đáp: "Tình cảm của Nhiên Nhiên nhà tôi và Minh Xuyên rất tốt đẹp, hai ngày nữa bọn trẻ sẽ về thăm chúng tôi, sao lại biến thành lừa hôn được?"
"Ôi, thế chuyện là sao, không phải trên tin tức đều đưa như thế à?"
Mẹ Ôn hỏi ngược lại bà ta: "Cô khẳng định là trên tin tức nói như thế?"
Thím Tào thấy trên khuôn mặt mẹ Ôn có vẻ giận dữ, tự biết mình đã nói sai rồi, vội vàng cười đáp: "Không phải tôi cũng chỉ nghe nói thôi sao, chị Lâm chớ để ý, vậy Ôn Nhiên nhà chị không có việc gì phải không?"
"Thể xác và tinh thần đều khỏe mạnh, phiền cô đã quan tâm rồi." Vẻ mặt mẹ Ôn lãnh đạm nói.
"Mà coi như có khác như những gì trên tin tức nói, thì cũng không có lửa làm sao lại có khói được chứ," Cái máu bà tám của thím Tào vẫn cứ cháy hừng hực, "Ôn Nhiên nhà chị không chừng là sợ mọi người lo lắng nên mới gạt cả gia đình đó."
Mẹ Ôn bị tức đến bật cười: "Bọn trẻ làm gì thì chúng nó cũng tự có lý do của mình. Chúng ta đã ở trong cái thị trấn nhỏ này quá lâu rồi, kiến thức nông cạn, chẳng biết gì cũng cứ xía vào, sẽ bị người khác ghét bỏ đó."
Lời này biểu đạt ý tứ hàm súc rất rõ ràng, thím Tào tự cảm thấy mất mặt, liền lập tức bỏ đi.
Mẹ Ôn vô cùng tức giận. Mấy kẻ này chỉ toàn đồn bậy đồn bạ, cái gì cũng dám nói, lại còn có rất nhiều kẻ trình độ văn hóa không cao, chẳng xem tin tức, chỉ chuyên đi nghe ngóng tin đồn vô căn cứ.
May mà Ôn Nhiên không ở lại đây phát triển sự nghiệp, không thì bị bọn họ "sắp đặt" thì e là ngay cả sự nghiệp cũng mất hết.
Đợi thêm một lúc nữa, cuối cùng mẹ Ôn cũng thấy được xe của hai người họ chạy tới, vội vàng giấu đi vẻ bực bội, bà nâng dù lên một chút, vẫy xe của họ dừng lại.
"Mẹ?"
Thẩm Minh Xuyên dừng xe lại, hắn định mở cửa xuống xe thì mẹ Ôn liền ngăn lại nói: "Bên ngoài này vừa lạnh vừa ẩm ướt, con đừng làm bẩn giày, để mẹ lên."
Mẹ Ôn mở cửa rồi ngồi lên băng ghế sau, Ôn Nhiên nói với bà: "Mẹ, ở bên ngoài lạnh như vậy sao mẹ còn ra ngoài chờ thế này?"
"Mẹ sợ bọn con nhiều đồ đạc, không xách nổi, mà đi vào đây có tìm nữa ngày mới có chỗ đậu xe, nên mẹ cứ đứng chờ ở đó luôn," Mẹ Ôn ngồi ở ghế sau ngó lên nhìn cháu trai đang được Ôn Nhiên bế trong lòng, "Phiền Phiền đang ngủ à?"
"Lúc mới xuống thằng bé mất hứng náo loạn hồi lâu, giờ mới ngủ đấy ạ."
"Có thể là do không thích ứng được với thời tiết, vừa lạnh vừa ẩm ướt, trẻ con rất nhạy cảm đấy."
Ôn Nhiên gật đầu: "Vâng, thời tiết này đừng nói là trẻ con, ngay cả người lớn cũng chẳng chịu nổi mẹ ạ."
Mẹ Ôn quay sang hỏi Thẩm Minh Xuyên: "Minh Xuyên đã thích ứng được chưa?"
Nhìn sườn mặt của người con rể đẹp trai nhà mình, mẹ Ôn có chút không được tự nhiên. Từ lúc xảy ra chuyện, đối với người con rể này bà luôn có một cảm giác là lạ.
Mặc dù cả hai đứa đều nói bây giờ đã yêu nhau rồi, nhưng trong thâm tâm của mẹ Ôn trái lại càng trở nên khách sáo hơn.
Trước đây bà vẫn luôn nghĩ sao một người tốt như vậy lại nhìn trúng con trai mình, cũng lại lo rằng Ôn Nhiên bị người ta lừa gạt. Sau khi đọc được tin tức trên mạng tay chân bà liền trở nên lạnh toát, lo lắng vô cùng, thậm chí bà còn chuẩn bị thu dọn đồ đạc lên thành phố B, nhưng sau đó bọn họ gọi điện về giải thích thì bà mới có chút yên lòng.
Thẩm Minh Xuyên để ý đường xá trước mặt, nói: "Dạ cũng tạm, năng lực chống đỡ của con mạnh, thích ứng một chút là được ạ."
Sự thật chứng minh rằng Thẩm tổng đã khoác lác quá sớm. Mấy mùa đông trước vận khí của hắn đều tương đối sáng sủa, hoặc là gió Nam thổi, hoặc là tiết trời quang đãng, nói chung là không lạnh. Hơn nữa phần lớn là chỉ ở hai ngày một đêm là đã quay về, nên chưa bao giờ thực sự phải trải qua đạo lý "hoạt động thân thể để làm ấm người" của dân phương Nam.
Trời không chỉ lạnh, mà còn ẩm ướt, cực kỳ khó thích ứng. Điều hòa trong nhà cũng không thể mở thường xuyên được, ba mẹ Ôn không có thói quen đó. Vì vậy có đôi khi ngay cả phòng khách hắn cũng không muốn ra, chứ nói gì đến chuyện ra khỏi cửa.
"Em muốn ra trung tâm thương mại với mẹ để mua ít đồ, anh có muốn đi cùng không?" Ôn Nhiên hỏi Thẩm Minh Xuyên.
"Em với mẹ cứ đi đi, anh ở nhà trông Phiền Phiền." Thẩm tổng hiếm có khi lại "hiền huệ" như vậy đáp.
Ôn Nhiên buồn cười nhìn Thẩm Minh Xuyên cuộn tròn vo vùi trên sofa, vừa dùng quạt sưởi vừa nghịch điện thoại, cậu hỏi: "Anh lạnh đến thế sao?"
"Em không thấy sao?"
Cùng là đi ra từ trong phòng có hệ thống sưởi, Thẩm Minh Xuyên không dám rời khỏi phạm vi của nguồn nhiệt, Ôn Nhiên lại có thể nhảy nhót, còn có thể đi ra ngoài mua đồ với mẹ.
Ôn Nhiên đã ở đây suốt gần 20 năm, mặc dù lúc đầu mới về quả thật có hơi khó chịu, nhưng thích ứng được rồi thì liền ổn, không đến mức khoa trương như Thẩm tổng.
"Em quen rồi, chẳng lẽ anh chưa nghe nói qua, người phương Bắc sưởi ấm dựa vào hệ thống sưởi, còn người phương Nam sưởi ấm dựa vào "một thân chính khí" hay sao?"