Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa
Chương 56: Buổi thử vai
Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ở trấn nhỏ này, những địa điểm vui chơi giải trí chẳng có mấy, ngay cả một quán cà phê cũng không có. Họ lái xe một vòng mà vẫn không tìm được chỗ nào để ghé qua.
"Hay là tới trường trung học của em một chút đi?" Ôn Nhiên đề nghị.
"Vào đó á? Giờ đang là Tết, có khi cổng trường trung học đã sớm khóa lại rồi."
"He he, em có kĩ xảo đặc biệt để đi vào."
Cái gọi là 'kĩ xảo đặc biệt' mà Ôn Nhiên nhắc đến, hóa ra lại là... leo tường.
Thuở nhỏ Thẩm Minh Xuyên rất nghịch ngợm, từng nhiều lần bị mẹ Thẩm nhốt ở ngoài cửa, nhờ vậy mà anh đã luyện được tài leo tường. Hôm nay được dịp dùng lại 'nghề' cũ, anh trèo qua một cách thành thạo, thoáng cái đã qua bên kia tường.
Ôn Nhiên cũng trèo vào, cậu phủi bụi trên tay, không quên nhìn khắp bốn phía. Chắc ở đây sẽ không có những tay săn ảnh xuất hiện, nếu không thì hình tượng của cậu sẽ tan nát mất.
Là trường trung học tốt nhất trong trấn, diện tích của ngôi trường cũng không quá lớn. Những dãy phòng học mang kiến trúc truyền thống, hơn nữa hiện tại đang trong kì nghỉ nên vắng người, thoạt nhìn cảm thấy giản dị một cách bất ngờ.
"Đây là khu phòng học em học hồi trung học," Hai người đi tới trước một tòa nhà, "Năm em nhập học thì nó vừa mới xây xong, vậy mà giờ đã cũ kĩ thế này rồi."
"Lớp của em ở tầng mấy?"
"Tầng bốn, từ đây đếm đến cửa thứ năm là tới."
"Em có muốn lên đấy xem một chút không?"
"Thôi bỏ đi, cửa lớp cũng khóa hết cả rồi, hơn nữa bàn học thì có gì đẹp đâu. Vả lại, em còn có một kí ức cực kì đau thương ở lớp."
"Hử? Kí ức gì?"
"Thì hồi đó em rất thích viết bằng bút máy," Ôn Nhiên cười đá đá hòn sỏi dưới đất, "Vì nhà em nghèo, em đã phải nhịn ăn nhịn mặc, tiết kiệm tiền trong gần hai năm trời, mới mua được một chiếc bút vô cùng đắt vào thời bấy giờ, nhãn hiệu là gì thì em quên mất rồi. Mua được ngày đầu tiên đã bị mọi người tranh nhau xem, kết quả là không cẩn thận làm rơi bút xuống đất, vỡ mất đầu bút."
"..."
"Nói cho anh biết là lúc đó thực sự em cực kì đau lòng ấy, bản thân em cũng mới dùng có hai lần. Lúc mang đi sửa người ta nói nó bị hỏng nghiêm trọng quá không sửa được, khiến em đã phải trốn vào trong chăn lén lút khóc cả đêm."
Thẩm Minh Xuyên tưởng tượng ra hình ảnh Ôn Nhiên trốn vào trong chăn khóc thút thít, liền cảm thấy đáng yêu không thể tả. Hắn khẽ cười nói: "Sao em không bắt người làm hỏng bút bồi thường cho em?"
"Lúc đó tất cả mọi người đều nghèo, cái bút đó hình như cũng phải hơn 300 ấy. Người bạn học lúc nghe nói đến giá tiền thì liền ăn vạ cậu, nói không phải lỗi của cậu ta, còn bảo tiền thì không có, chỉ có mỗi cái mạng này thôi."
"Khốn nạn," Thẩm Minh Xuyên cười khẩy một tiếng, vừa có chút bất lực mà nhéo nhéo tai cậu, "Mà em cũng cứ để mặc cho cậu ta ức hiếp như vậy à?"
"Tại em không muốn làm lớn chuyện lên mà."
Hơn nữa nếu làm lớn chuyện lên, ba mẹ phát hiện cậu bỏ một số tiền lớn như vậy để mua bút máy, thế nào cũng sẽ mắng cậu.
Thẩm Minh Xuyên xoa xoa đầu Ôn Nhiên, không nói gì.
Sau khi dạo quanh trường, hai người liền tới nhà hàng ăn cơm trưa. Buổi chiều thì tới ao cá của ba Ôn chơi một vòng, một ngày trời cứ như vậy trôi qua.
Ngày thứ hai, Ôn Nhiên vẫn còn đang nằm trong chăn ngủ nướng, đã bị Thẩm Minh Xuyên đánh thức dậy.
"Làm gì thế." Ôn Nhiên mắt còn ngái ngủ, mơ màng nói.
Thẩm Minh Xuyên thấy cậu cuộn người như một kén tằm, gõ một cái lên cái đầu tóc bù xù. Hắn lấy điện thoại ra chụp lại cậu lúc này rồi đưa cho cậu xem: "Em xem tạo hình đẹp trai của em này, trông có giống con sâu hình người không?"
Ôn Nhiên thấy bộ dạng ngốc nghếch của mình, liền bật dậy muốn giật lấy điện thoại của hắn, nhưng lại bị Thẩm Minh Xuyên đè lại. Hắn đưa một chiếc hộp nhỏ tinh xảo ra, cười nói: "Tặng em."
"Hửm?"
Sự chú ý của Ôn Nhiên đã bị chiếc hộp thu hút, tạm thời quên mất cái ảnh. Cậu vươn tay từ trong chăn ra nhận lấy, một chiếc hộp vuông vắn, từng chi tiết vô cùng tinh xảo và sang trọng. Vừa nhìn là biết không phải loại đồ có thể tùy tiện mua được ở cửa hàng quà tặng thông thường, phải mua ở những nơi cao cấp thì mới có chiếc hộp đẹp như thế.
Mà điều ấy thì không thể nào mua được ở một trấn nhỏ như thế này. Ôn Nhiên quan sát chiếc hộp một lúc: "Đây là cái gì vậy anh?"
"Em mở ra nhìn không phải là sẽ biết được sao."
Thẩm Minh Xuyên không phải người thích những điều lãng mạn. Cho dù Ôn Nhiên và hắn đã xác định quan hệ lâu như vậy rồi, thì cho tới bây giờ vẫn chưa từng thấy hắn tặng cho cậu một món quà nào.
À, không đúng, lúc đang phát sóng trực tiếp hắn đã từng tặng cho cậu quà lên đến tận cả trăm vạn rồi còn gì.
Thấy dáng vẻ thần bí của Thẩm Minh Xuyên, Ôn Nhiên cũng trở nên mong chờ. Cậu mở ngay trước mặt Thẩm Minh Xuyên, mở ra rồi thấy rõ bên trong chứa thứ gì, nội tâm liền trở nên ấm áp.
Chỉ thấy nằm trên lớp vải nhung màu champagne là một chiếc bút máy, thân bút màu đen. Nắp bút được khắc hình Phượng Hoàng với hai màu trắng đen giao thoa, mắt Phượng được khảm đá thạch anh đỏ óng ánh, phần đuôi mạ vàng, mặt trên khắc hoa văn chìm. Cả chiếc bút đều toát lên vẻ quý giá, đắt đỏ.
Ôn Nhiên gần như kinh ngạc và vui mừng cầm lấy cây bút. Cậu mở nắp, phía dưới nắp bút cũng được khắc những chi tiết tinh xảo đến không ngờ. Cầm trong tay, cảm giác và chất liệu đều cực kì hoàn mỹ.
"Bút máy Dạ Minh Châu dòng Lotus số lượng có hạn chỉ 888 cái, em thích chứ?"
Dạ Minh Châu là thương hiệu quốc tế, loại bút này nổi tiếng khắp thế giới. Hơn phân nửa những chiếc bút máy số lượng có hạn là được các thổ hào hoặc những người yêu thích sưu tầm bút sở hữu. Giá của nó trên thị trường chẳng ai có thể mua được, cũng không biết Thẩm Minh Xuyên trong khoảng thời gian ngắn như vậy đã tìm đâu ra chiếc bút máy này.
Ngày hôm qua cậu cùng lắm cũng chỉ nói với Thẩm Minh Xuyên một lần, vậy mà ngày hôm nay người ấy đã có thể mang món đồ đó về đây cho cậu. Tốc độ và sự dụng tâm này... Trái tim của Ôn Nhiên chứa đầy mật ngọt, ngọt đến mức phồng lớn, cậu thành thật gật đầu: "Em vô cùng thích."
Thẩm Minh Xuyên hôn một cái vào gò má cậu: "Không cho phép em làm rơi hỏng nữa."
Ôn Nhiên nắm cái bút trong lòng bàn tay: "Em không nỡ làm gì nó đâu."
"Em làm rơi hỏng cũng không sao," Thẩm Minh Xuyên lại đổi giọng nói, "Anh sẽ mua cho em một cái tốt hơn."
"Không cần đâu," Ôn Nhiên cười đáp, "Hơn nữa hiện tại em cũng không viết bút máy nhiều lắm."
Thứ nhất là công việc bận rộn, thứ hai là không còn thích nữa.
Thẩm Minh Xuyên mỉm cười: "Viết vài chữ cho anh xem nào."
"Vâng."
Bút tốt đi kèm mực tốt. Để phòng ngừa mực tràn ra trong lúc vận chuyển làm bẩn bút máy, nên mỗi thứ đặt trong một chiếc hộp riêng. Chỉ là không có giấy viết, trong tay Ôn Nhiên lại không có giấy chuyên dùng để viết bút máy. Ở nhà nếu có thì e rằng đều đã bẩn cả rồi, cậu nghĩ một chút, liền lấy ra xấp giấy hoa tiên vàng từ trong đống ghi chép cũ của mình.
Hình như chúng có hơi giòn, nhưng vẫn còn có thể dùng được. Ôn Nhiên bơm đủ mực cho bút, bắt đầu cúi đầu xuống viết.
Thẩm Minh Xuyên ở bên cạnh nhìn cậu.
Thế nhưng sự chú ý của hắn lại không đặt trên chữ viết, mà là đang đặt trên người viết.
Lúc Ôn Nhiên nghiêm túc, bất luận là đọc kịch bản, đọc sách hay đang vùi đầu viết chữ như bây giờ, thì chung quy vẫn luôn mang đến cảm giác những năm tháng tĩnh lặng, tốt đẹp.
Một người tốt như vậy ngây ngô ở bên cạnh hắn suốt ba năm, trước đây nhất định mắt hắn bị mù thì mới không phát hiện có một kho báu đang ở ngay bên mình.
May mà sau này phát hiện ra cũng không phải là muộn.
"Xong rồi!"
Trong lúc Thẩm Minh Xuyên còn đang mải miết suy nghĩ, Ôn Nhiên đã viết xong. Cậu ngẩng đầu lên thấy Thẩm Minh Xuyên đang chăm chú nhìn mình, liền có chút ngượng ngùng: "Lâu rồi em không viết, nên viết không được tốt."
"Để anh xem một chút."
Thẩm Minh Xuyên cầm lấy. Phải nói rằng chữ cũng như người, chữ viết của Ôn Nhiên thiên hướng về tinh tế, nội liễm, không quá mảnh mai như chữ con gái, lại mang theo vài phần chỉnh tề mà tự nhiên.
Ôn Nhiên viết ra một đoạn trích trong tác phẩm [Yêu] của Trương Ái Linh:
"Gặp gỡ được anh trong số hàng triệu người, trong khoảng thời gian hàng vạn năm vô biên đầy quạnh quẽ, không sớm một bước, cũng không chậm một bước, vừa vặn bắt kịp anh."
Kể từ sau khi biết Thẩm Minh Xuyên đã để tâm đến mình nhiều như thế nào, Ôn Nhiên vẫn luôn cảm thấy những lời nói ấy rất thích hợp với bọn họ. Không sớm một bước cũng chẳng muộn một bước, ống kính như vô tình dừng lại trước mặt cậu, để họ tình cờ gặp được nhau.
"Thư tình?" Thẩm Minh Xuyên đọc xong, ngẫm nghĩ hỏi.
"Đúng vậy đó, anh thấy cảm động không?"
"Rất cảm động." Thẩm Minh Xuyên cẩn thận cất nó vào, "Anh phải mang về treo lên mới được."
Ôn Nhiên có thần giao cách cảm: "Sau đó treo đầu giường tránh thai sao?"
"...."
Cả ngày hôm qua Thẩm Minh Xuyên mặc bộ quần áo giữ nhiệt, có lẽ đã cảm nhận được sự tinh túy của quần áo giữ nhiệt truyền thống Trung Hoa tốt đến mức nào. Vậy nên ngày hôm nay hắn liền chủ động mặc bộ thứ hai vào người, lại còn mặt không đổi sắc mà mặc.
Thế là Ôn Nhiên liền trêu chọc hắn là người cao tuổi.
Sau đó người cao tuổi liền làm cậu đến sáng bảnh mắt rồi vẫn không xuống nổi giường...
Vì mùng mười Ôn Nhiên còn phải tham gia buổi thử vai cho bộ [Kiến trúc sư] nên bọn họ đặt vé mùng bảy bay về. Tuy rằng trước đó đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng để phòng ngừa vạn nhất, cậu vẫn cần phải nghiền ngẫm thêm một chút.
Nhưng đến sáng mùng sáu, Ôn Thật Tại xem dự báo thời tiết, nói rằng bắt đầu từ mùng bảy tới mùng tám sẽ có tuyết rơi dày tại thành phố B. Ôn Nhiên sợ chuyến bay bị hoãn sẽ không về kịp mùng chín, liền xem có thể đổi vé máy bay thành buổi chiều tối không.
Cậu không tiện đổi vé bằng điện thoại. Vừa đúng lúc laptop của Ôn Thiến lại đang mở, đặt ngoài bàn trà ở phòng khách, mà con bé thì đã đi rửa tay rồi, vậy nên cậu tiện mượn máy của con bé để đổi luôn.
Ôn Nhiên ngồi xuống sofa, đặt chiếc laptop của con bé lên đùi. Cậu thấy trên màn hình vẫn còn mở một file word, vốn định thu nhỏ nó lại, thế nhưng khi nhìn thấy trong file word đó thường xuyên xuất hiện hai cái tên Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên, cậu liền dừng tay.
Tuy rằng làm thế này rất không có đạo đức, nhưng Ôn Nhiên vẫn không nhịn được mà liếc qua một chút nội dung bên trong. Sau đó hình như bản thân đã phát hiện ra được một bí mật kinh thiên động địa.
Cậu run rẩy di chuyển con trỏ đến đường dẫn tập tin của file word ấy, chỉ thấy trên đó có một dòng chữ hiển thị C:UserswenquianDesktopĐánh dấu hoàn toàn (ABO)43
Ôn Nhiên: "....."
Ôn Nhiên luống cuống tay chân thả chiếc máy xuống, rồi làm như chưa có chuyện gì xảy ra cả.
Không cẩn thận nhìn thấy em gái của mình đã viết mấy truyện 'ấy ấy' về mình phải làm sao bây giờ!
Hơn nữa Ôn Thiến còn là gái chưa chồng, trong ấn tượng của cậu thì ngay cả bạn trai cũng chưa từng nhắc đến, sao lại có thể viết ra nội dung lồ lộ như thế. Ôn Nhiên còn xem qua mấy chương có nhắc đến nội dung xấu hổ trong đó rồi, quả thật không có cách nào nhìn thẳng. Cậu và Thẩm Minh Xuyên trên giường cũng không dã man đến mức đó.
Có chút không dám tưởng tượng.
Đặc biệt là những lời tán tỉnh mà phải dùng tới cả 'miệng trên' và 'miệng dưới' để nói, lúc trước Ôn Nhiên đọc nó mà mặt đã đỏ bừng lên một lúc lâu, suy nghĩ miên man mãi.
Không ngờ rằng tất cả đều xuất phát từ tay chính em gái ruột của cậu!
Ôn Nhiên đấu tranh giữa việc có nên tâm sự chuyện này với em gái hay là coi như chưa có gì xảy ra, trong suốt một lúc lâu. Cuối cùng cậu lựa chọn phương án sau, dù sao chưa ăn thịt heo nhưng cũng từng thấy heo chạy, con bé đã là người trưởng thành, cậu không có quyền can thiệp.
Nhưng YY chuyện của anh trai, thực sự ổn không...
Đến mùng mười, Ôn Nhiên đi tham gia buổi thử vai cho bộ [Kiến trúc sư].
Đàm Mai đi cùng cậu tới nơi thử vai. Các bộ phim của đạo diễn Phùng đều giống nhau, thường là do ông ấy chọn người trước, sau đó nhìn trúng rồi mới để người ta tới thử vai. Bởi vậy nên tuy rằng kịch bản không tệ, nhưng tới buổi thử vai lại chỉ có mấy người.
Đi trên đường, Đàm Mai nhìn qua danh sách những người tham gia thử vai, nói: "Cũng không có đối thủ cạnh tranh nào lợi hại. Bộ [Kiến trúc sư] là phim thiên về môi trường làm việc, những diễn viên mà đạo diễn Phùng lựa chọn đều còn khá trẻ, em cần phải nắm chắc cơ hội này."
"Em hơi lo rằng đạo diễn Phùng sẽ e sợ chuyện của em và Minh Xuyên làm ảnh hưởng đến phòng vé mà đánh trượt em."
"Yên tâm, đạo diễn Phùng còn phải nhìn mặt Thẩm tổng, sẽ không đem chuyện ấy xếp vào phạm vi lo lắng đâu."
Vậy là tốt rồi, xem ra cái đùi lớn của Thẩm Minh Xuyên vẫn còn tốt lắm.
"Hử? Kỳ Bách Vũ, có phải là hai người lần trước từng cùng tham gia show thực tế kia không?"
"Vâng đúng thế, cậu ta cũng ở đây à?"
"Ừ, theo chị được biết, Kỳ Bách Vũ này ra mắt đã nhiều năm, mặc dù không nổi tiếng, nhưng tướng mạo và kĩ thuật diễn đều rất ổn. Quan trọng là hình tượng cũng phù hợp, không chừng lần này sẽ trở thành đối thủ lớn nhất của em đấy."
Ấn tượng của Ôn Nhiên đối với người này vẫn rất sâu sắc. Người này mang thuộc tính cao lãnh, là thật sự cao lãnh, là kiểu người mình nói mười câu cậu ta chưa nói được một câu. Có lẽ đó cũng là nguyên nhân khiến cậu ta không thể nổi tiếng được, sẽ không lấy lòng fan, cũng sẽ không lấy lòng đại chúng. Là người bảo thủ trong cả tư tưởng lẫn hành động, tuy rằng quả thực cao ngạo, lạnh lùng, nhưng thường thì sẽ không có duyên với sự nổi tiếng.
Đến nơi thử vai, quả nhiên là gặp được Kỳ Bách Vũ. Ôn Nhiên chủ động chào hỏi cậu ta. Đang hàn huyên vài câu thì có một người trợ lý đi tới phát cho bọn họ một tờ giấy, bên trong là kịch bản thử vai cho mỗi người, còn có trình tự thử vai. 10 phút sau thì sẽ chính thức bắt đầu.
Ôn Nhiên sẽ thử đầu tiên, trước Kỳ Bách Vũ.
10 phút sau, trợ lý đi qua gọi cậu vào. Giám khảo buổi thử vai có tổng cộng là ba người, một là Phùng Chính Lâm, một là phó đạo diễn, người còn lại... chính là Vu Tuyết Lị!
Ngồi ở đây để giúp thử vai, thì hoặc là bạn tốt của Phùng Chính Lâm, đến giúp thử vai, nhưng khả năng lớn hơn thì... cô chính là nữ chính.
Nếu thật sự như vậy, thì đúng là tuyệt.
"Bắt đầu đi." Phùng Chính Lâm nói.
Phần Ôn Nhiên thử diễn rất kì lạ.
Nam chính Từ Kinh dốc hết tâm huyết, luôn đi sớm về khuya để thiết kế bản vẽ cho đợt đấu thầu, nhưng lại không trúng thầu (thực ra là có người nhờ vào quan hệ trong nội bộ, mới lách vào được, đẩy anh ta xuống). Ông chủ vốn vì thích nữ chính, lại thấy trong mắt nữ chính chỉ có Từ Kinh mà không có mình nên mượn cơ hội này sa thải anh ta luôn.
Cuộc sống của Từ Kinh rơi vào vũng bùn, mất hết can đảm. Hạng mục kia chính là hoài bão lớn nhất của anh ta, đã dùng hết toàn bộ tâm huyết, gần như có thể nói là đã dốc hết tâm can. Trong tình thế bắt buộc, cuối cùng vẫn bị người khác cướp mất, anh ta bắt đầu lâm vào cảnh tự hoài nghi chính mình.
Nữ chính không thể đứng nhìn bộ dạng chán chường của Từ Kinh mãi được. Cô mắng anh ta một trận, muốn mắng để anh ta tỉnh táo lại, nhưng Từ Kinh chỉ thờ ơ, khiến nữ chính tức giận quay người bỏ đi.
Mà phần diễn thử của Ôn Nhiên chính là lúc khi nữ chính đã tức giận bỏ đi rồi, giờ phải thể hiện tâm tình của Từ Kinh.
Ôn Nhiên sau khi nhập diễn, tựa người trên tường, nhìn về phía "cánh cửa", cười tự giễu nói: "Đúng, tôi không phải là kẻ vô dụng hay sao."
"Thế nhưng," Giọng cậu chợt trở nên rất chua chát, "Tôi còn có cách nào nữa đây, tôi đã sử dụng hết toàn bộ sức lực của mình rồi."
Nói xong, anh ta cúi người xuống, nhặt từng bản thiết kế đang rơi đầy đất lên. Chúng đều là tâm huyết của anh, nhìn kỹ có thể thấy đôi bàn tay đang run rẩy.
Lúc anh nhặt lên một trong những tờ phác thảo, động tác chợt căng ra, đó chính là bản phác thảo của hạng mục mà anh ta đã vứt đi.
Anh nhìn bản phác thảo ấy, đôi mắt dần ửng đỏ. Dự án ấy tựa như một cuộn phim chạy từng khung hình một trong đầu anh, lực tay siết chặt tờ giấy cũng càng ngày càng lớn. Bờ môi mỏng cứ khép mở ngập ngừng, giống như đang nỗ lực kiềm chế điều gì đó, ngay cả cơ thể cũng không khống chế được mà run rẩy.
Cuối cùng, dường như cuối cùng cũng đã tan vỡ, anh ngồi xổm xuống, nước mắt từng giọt chảy dài, rơi xuống bản phác thảo thiết kế. Tiếng khóc của anh cực kì kìm nén, ẩn nhẫn. Cả cơ thể dựa vào tường, phảng phất như một kẻ thua cuộc bị thế giới vứt bỏ, cô độc và bất lực.
"Tốt."
Phùng Chính Lâm hô dừng, trợ lý vội vàng rút khăn giấy đưa cho cậu. Ôn Nhiên nhận lấy lau sạch nước mắt. Phùng Chính Lâm liền nói: "Diễn rất tốt, nỗi buồn được thể hiện rất đúng chỗ, mọi người thấy thế nào?"
Phó đạo diễn cực kì tâng bốc: "Có thể thấy được bản lĩnh của thầy Ôn rất tốt, đẩy cảm xúc rất tự nhiên, đặc biệt là chi tiết trong kĩ thuật diễn, cực kì hợp lý."
Vu Tuyết Lị nhàn nhạt gật đầu một cái, không bình phẩm gì.
Phùng Chính Lâm cười nói: "Cậu cứ về chờ thông báo của tôi."
Ôn Nhiên lễ phép đáp: "Cảm ơn đạo diễn Phùng, đạo diễn Lưu, cảm ơn cô Vu."
Sau khi ra ngoài, Đàm Mai hỏi cậu thế nào rồi, Ôn Nhiên liền làm dấu OK với chị.
Lòng tin của cậu đối với vai diễn này vẫn tương đối lớn. Đáng tiếc chưa từng thử vai nào liên quan đến nghề thiết kế, nếu không cậu đã có thể đóng càng chuyên nghiệp, càng kinh diễm hơn rồi.
Sau buổi thử vai, Ôn Nhiên còn có một buổi chụp hình cho tạp chí. Từ sau khi kì nghỉ đông kết thúc, công việc của cậu chính thức quay trở lại quỹ đạo. Mặc dù không đến mức bận rộn chân không chạm đất, lịch trình dày đặc đến độ đi vào phòng vệ sinh cũng phải đọc kịch bản như hồi xưa, nhưng công việc một ngày cũng vô cùng phong phú.
Lúc chụp hình xảy ra chút vấn đề, chờ tới lúc cậu bận bịu công việc xong quay về nhà thì cũng đã sắp chín giờ tối.
Thẩm Minh Xuyên đang chơi với Phiền Phiền.
Bạn nhỏ Phiền Phiền đã hơn bốn tháng tuổi vừa mới tìm ra được một kĩ năng mới: lẫy. Thế nhưng vẫn chưa điêu luyện, Thẩm Minh Xuyên liền lấy con vịt vàng đồ chơi mà Phiền Phiền yêu thích nhất ra, chọc cho thằng bé lật. Đến khi nhóc sắp lật người thành công, thì Thẩm Minh Xuyên lại nổi ý xấu, kéo quần áo thằng bé lại, khiến nhóc con ấy nằm lăn đơ ra.
Bao nhiêu công sức đổ xuống sông xuống biển.
Phiền Phiền còn không biết mình bị ba đùa bỡn. Con vịt đồ chơi trong tay Thẩm Minh Xuyên lượn một đường cong rồi chạy về phía sau lưng bé con, Phiền Phiền liền vui vẻ xoay người tìm nó.
Ôn Nhiên vừa đúng lúc thấy đoạn hắn kéo quần áo Phiền Phiền, liền cười nói: "Anh cứ lăn qua lăn lại Phiền Phiền như thế thì sớm muộn gì cũng để lại bóng ma trong lòng con mất."
"Anh xem mấy video giáo dục trẻ con đều chơi đùa như thế này mà, giúp liên tục như thế này sẽ giúp con rèn được năng lực lẫy."
Vậy thì có lẽ anh đã xem video giáo dục trẻ hàng giả rồi đấy.
Phiền Phiền nghe thấy giọng của Ôn Nhiên, nhất thời chẳng thèm quan tâm Thẩm Minh Xuyên nữa. Đôi mắt tròn vo nhìn vòng quanh tìm bóng dáng Ôn Nhiên. Khi thấy ba nhỏ đang đi tới trước mặt mình, nhóc con tức khắc cười vui vẻ hẳn lên, hai tay khoắng loạn, ra vẻ muốn được bế.
Ôn Nhiên cởi áo khoác bỏ sang một bên, rồi ôm lấy bé con như nguyện vọng. Phiền Phiền được người mình thích nhất bế lên, liền vươn tay sờ mặt của Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên bắt lấy tay bé, để vào miệng nhẹ cắn một chút. Phiền Phiền lập tức cao hứng bật cười, trong miệng phát ra những tiếng "nha nha", nước dãi cũng chảy ra bên khóe miệng.
Thẩm Minh Xuyên lấy khăn lau miệng cho con, rồi nói: "Rõ ràng đều là ba, mà sao con lại thích em hơn anh vậy?"
"Ai bảo anh toàn bắt nạt con, có đúng không nhỉ, Phiền Phiền."
Phiền Phiền nghe thấy ba đang gọi tên mình thì vui vẻ đến mức chân nhỏ khua loạn xạ. Ôn Nhiên bắt được chân bé con, lại hôn một cái vào gò má nhóc. Phiền Phiền cực kì thích kiểu này, cứ khanh khách mãi không ngừng.
Thẩm Minh Xuyên nhìn khung cảnh ấm áp này, trong lòng trở nên mềm mại hơn, có lẽ đây chính là khung cảnh mà mọi người đàn ông đều tha thiết ước mơ.
Lúc này, điện thoại của hắn đổ chuông, màn hình hiển thị trợ lý riêng Diệp Vĩ đang gọi tới. Thẩm Minh Xuyên bắt máy, giọng Diệp Vĩ trong điện thoại mang theo chút hưng phấn: "Thẩm tổng, Mạnh Tinh Lan và Đàm Hoài cùng nhau đi ra nước ngoài nghỉ dưỡng rồi!"