Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa
Chương 57: Đồ Ngủ
Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thực ra, công tác bảo mật của Đàm Hoài được thực hiện cực kỳ kín kẽ.
Dịp Tết, Đàm Hoài phải sang nước Y ăn Tết cùng gia đình. Mãi đến hôm trước, hắn mới lấy cớ đi bàn chuyện làm ăn ở nước M. Ba ngày trước đó, Mạnh Tinh Lan đã đến nước M để nghỉ dưỡng. Giữa hai người họ hoàn toàn không có chút liên quan nào, cứ như thể chỉ tình cờ cùng đến một thành phố.
Cho đến tận hôm qua, Đàm Hoài và đối tác làm ăn mới mở tiệc ăn mừng tại khách sạn Mạnh Tinh Lan đang ở. Tối đó, tất cả đều say rượu rồi thuê phòng. Nửa đêm, Mạnh Tinh Lan lại đến gõ cửa phòng hắn, đến rạng sáng mới rời đi. Hôm nay, hai người họ lần lượt đi đến khu du lịch nổi tiếng của nước M.
Bọn họ cho rằng mình không hề để lại dấu vết, nhưng sự thật là người của Thẩm Minh Xuyên đã ghi hình lại mọi thứ bằng camera trong suốt một tháng qua.
Thẩm Minh Xuyên dặn Diệp Vĩ gửi một phần tư liệu cho mình và Đàm Mai. Phim mới của Mạnh Tinh Lan còn chưa lên sóng, bây giờ phải cho cô ta chút "ánh sáng" - chẳng qua đây sẽ là một đòn chí mạng đối với cô ta mà thôi.
Đã muốn chọc thì phải chọc vào chỗ đau nhất của đối phương, như vậy mới khiến họ nhớ đời.
Phân phó xong, Thẩm Minh Xuyên tắt điện thoại, quay người trở lại phòng khách.
Trong phòng khách, hai mí mắt Phiền Phiền cứ díp lại, nhưng nhóc lại không muốn ngủ. Ôn Nhiên nhẹ nhàng đung đưa, khe khẽ ru bé con vào giấc ngủ với giọng điệu dịu dàng, chậm rãi và vẻ mặt ôn nhu.
Thẩm Minh Xuyên nhìn thấy cảnh đó, ánh mắt cũng ánh lên vẻ vui vẻ. Hắn không bước tới, chỉ dựa vào tường lặng lẽ nhìn hai cha con. Dường như trong mắt hắn, đó là bảo vật trân quý nhất đời. Cứ thế cho đến khi Ôn Nhiên chú ý.
"Anh đứng đó làm gì mà không lại đây?"
Thẩm Minh Xuyên trả lời lạc đề: "Phiền Phiền ngủ chưa em?"
"Sắp rồi," Ôn Nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, "Thẩm tiên sinh, em khát nước."
Thẩm Minh Xuyên gật đầu ừ một tiếng, rồi rót cho cậu một ly nước. Hắn dùng nước đun sôi để nguội pha thêm chút nước nóng, thử xem nhiệt độ đã vừa chưa rồi mới đưa ly đến miệng cậu. Ôn Nhiên cũng thuận theo tay hắn mà uống.
"Em có đói không?" Thẩm Minh Xuyên hỏi cậu, rồi cũng rất tự nhiên uống nốt nửa ly nước còn lại.
"Em không đói," Ôn Nhiên thấy động tác của hắn, mặt hơi nóng lên, "Thẩm tổng, thể diện của anh đâu mất rồi?"
"Thể diện ư?" Khóe mắt Thẩm Minh Xuyên hơi nhướn lên, mang theo ý cười ám thị nói, "Trong lòng em, anh vẫn còn có thứ đó cơ à?"
Ôn Nhiên: "...."
Thẩm Minh Xuyên thấy chủ đề nói chuyện bị chững lại, liền hỏi: "Hôm nay em casting thế nào?"
"Rất thuận lợi," Nhắc tới chủ đề này, Ôn Nhiên liền tươi cười rạng rỡ đáp, "Cứ như thể đã ôn qua các đề để đi thi vậy."
Thẩm Minh Xuyên cũng nghĩ vậy. Sau khi nhận được kịch bản này, Ôn Nhiên đã rất chăm chỉ đọc đi đọc lại, còn tỉ mỉ nghiền ngẫm nhân vật, thậm chí còn đến văn phòng kiến trúc để thực tập. Cậu muốn hiểu thấu đáo về nhân vật này, như vậy đủ thấy Ôn Nhiên đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến mức nào.
Nhưng Thẩm Minh Xuyên vẫn cảm thấy nhẹ nhõm. Hắn hỏi: "Thuận lợi thật à, có cần anh phải đến đó chào hỏi không?"
"Không cần đâu anh," Ôn Nhiên tự tin ưỡn ngực, "Tốt cực kỳ đó." (*)
(*) Nguyên gốc "杠杠的" là một phương ngữ Đông Bắc dùng để miêu tả một thứ gì đó, có phẩm chất hoặc chất lượng tốt, cũng để miêu tả người có nhân phẩm rất tốt. Miền đông Trung Quốc cũng hay dùng từ này với ý nghĩa "Tốt, vô cùng tốt, không cần nói", có đôi khi là hình dung về sự hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang. (Theo baidu)
Thẩm Minh Xuyên nhìn ánh mắt chắc chắn của cậu, trong lòng đã hiểu rõ. Hắn biết thực lực của cậu đến mức nào, nếu lại dùng mối quan hệ của mình để đi cửa sau, ngược lại sẽ là một hành động vũ nhục Ôn Nhiên. Bởi vậy, hắn cũng không xen vào chuyện này nữa.
Phùng Chính Lâm bên kia bắt Ôn Nhiên chờ đúng một tuần.
Ôn Nhiên không phải người nôn nóng, nhưng phải chờ đợi thế này thực sự khiến cậu có chút sốt ruột. Buổi thử vai chỉ có mấy người họ, cho dù có chiếu mấy cảnh quay thử lên màn hình lớn để so sánh cẩn thận, thì đến giờ này chắc cũng đã phải có kết quả rồi chứ.
Hay là họ không hài lòng với bất cứ ai, vẫn đang tìm người khác tốt hơn?
Đàm Mai nói khéo vài lần, bảo đối phương vẫn còn đang cân nhắc, có kết quả sẽ thông báo ngay, tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ họ.
Nhưng Ôn Nhiên không thể chần chừ thêm được nữa. Cả năm nay, cậu không có tác phẩm nào ngoại trừ bộ [Ảnh Đế]. Chuyện kết hôn giả cũng ảnh hưởng quá nhiều, cậu thực sự cần một tác phẩm tốt để chứng minh bản thân.
Đàm Mai thậm chí còn mang ra mấy kịch bản truyền hình chị đã chọn từ năm ngoái. Chị nhớ có một vở khá tốt, bối cảnh rất hay, nếu quay tốt bộ phim ấy, nhất định sẽ có khả năng thành công lớn.
Mãi đến ngày thứ tám, cuối cùng bên kia cũng gửi tin tức: Người được chọn cuối cùng chính là Ôn Nhiên.
Về phần vì sao phải chờ lâu như thế, đối phương cũng chưa đưa ra lý do. Sau này, Ôn Nhiên mới biết: Phùng Chính Lâm ưng ý Kỳ Bách Vũ hơn, không phải vì cậu, mà chỉ là hợp mắt ông ấy!
Ông ấy cảm thấy Kỳ Bách Vũ giống với nhân vật Từ Kính trong lòng mình hơn.
Nhưng Vu Tuyết Lị lại nhiều lần nhấn mạnh rằng Ôn Nhiên thích hợp hơn.
Về kỹ năng diễn xuất, cậu đã được Cố Danh Thành tôi luyện năm ngoái tại đoàn phim [Sinh Ra Ảnh Đế] lâu như vậy, đạt tới một đỉnh cao chưa từng thấy. Tuy Kỳ Bách Vũ diễn xuất tốt, nhưng vẫn bị Ôn Nhiên bỏ xa cả một đoạn đường.
Hơn nữa, từ buổi thử vai, Ôn Nhiên lý giải về vai diễn này rõ ràng hơn Kỳ Bách Vũ nhiều.
Khi Phùng Chính Lâm còn chưa đưa ra quyết định, Vu Tuyết Lị nói thẳng: "Nếu chú muốn quay một tác phẩm tốt, thì chọn Ôn Nhiên. Còn nếu chú muốn quay một tác phẩm theo cảm nhận của mình, thì chọn Kỳ Bách Vũ. Nhưng nếu chú chọn phương án thứ hai, xin lỗi, cháu là người lý trí hơn cảm tính, cháu sẽ từ chối đóng bộ phim này."
Ảnh hậu Vu dùng "đại bài" để đùa giỡn, trực tiếp khiến Phùng Chính Lâm tức đến giậm chân. Một là không dứt bỏ được Kỳ Bách Vũ, hai là giận dỗi với Vu Tuyết Lị, thế nên mới kéo dài lâu như vậy.
Ôn Nhiên không ngờ Vu Tuyết Lị lại lên tiếng vì mình, vừa bất ngờ vừa cảm kích. Cậu còn dặn riêng Tiểu Lâm mua một món quà, khi vào đoàn thì tặng cho cô ấy, trò chuyện để tỏ lòng biết ơn và biểu đạt tình hữu hảo.
Dù sao, họ cũng phải diễn vai một cặp tình nhân.
"Tình nhân ư?" Thẩm Minh Xuyên vui vẻ, "Em và Vu Tuyết Lị?"
"Ừm, cùng với bạn gái cũ của người đàn ông nhà mình diễn vai người yêu, ngẫm lại cũng có chút kích thích nha. Anh nói xem có đúng không hả, Thẩm tiên sinh?" Vẻ mặt Ôn Nhiên khiêu khích nhìn hắn.
Lúc đó, họ đang ở trong cùng một chăn, tùy tiện duỗi tay chân là có thể quấn lấy tay chân đối phương.
Thẩm Minh Xuyên nhìn thấy Ôn Nhiên vẫn còn hai cúc áo ngủ chưa cài, để lộ một mảng da thịt trắng nõn, có thể thấy rõ cả xương quai xanh. Lên trên một chút nữa là chiếc cổ thon dài duyên dáng, đôi môi phơn phớt đỏ mềm mại... Đi xuống thì lại là hai "quả cherry" khiến người ta thích thú muốn được nhấm nháp mãi không ngừng, lúc xấu hổ chúng còn mang một màu hồng nhàn nhạt _______ Bíp!
Thẩm tổng tâm viên ý mã.
(Giải thích: Tâm viên ý mã - 心猿意马: Không khống chế được tư tưởng, suy nghĩ. Theo nghĩa đen là tâm nhảy nhót như khỉ, suy nghĩ thì đang điên cuồng như ngựa.)
Bảo bối đáng yêu quá, thật sự muốn 'ấy ấy' ghê.
Ham muốn trỗi dậy khiến chỉ số thông minh cũng giảm sút, hắn căn bản không hề chú ý đến giọng nói ghen tuông của Ôn Nhiên, chỉ nhẹ giọng cười nói: "Anh thấy hai em càng giống chị gái với em trai hơn đó."
"...." Lời này mà Ảnh hậu Vu nghe được, chắc sẽ giết hắn diệt khẩu mất.
Thẩm Minh Xuyên còn bổ sung thêm: "Nhưng mà diễn xuất của cô ấy rất tốt."
Hứ! Lại còn dám khen cô ta.
Ôn Nhiên thở phì phì: "Tốt hơn em sao?"
Thẩm Minh Xuyên khó hiểu nhìn cậu một cái, đó chẳng phải là sự thật sao?
Nhưng hắn vẫn giữ thể diện cho Ôn Nhiên, không trực tiếp nói toạc ra. Ngược lại, tay hắn ôm lấy hông cậu, đôi mắt sâu thẳm, giọng có chút khàn khàn: "Bảo bối, anh muốn..."
Ôn Nhiên vẫn còn đang ngầm tranh cãi, cục cưng không vui, cục cưng có chút ưu tư đây! Kiểu dỗ này không được đâu.
Cậu né tránh bàn tay của Thẩm Minh Xuyên: "Cô ấy tốt hơn em thế sao anh không lấy cô ấy đi?"
"...." Thẩm Minh Xuyên nghe thấy thế mới ý thức được Ôn Nhiên đang ghen. Trong tim hắn chợt rộn ràng như pháo hoa, nín cười nói: "Anh không có cảm giác với cô nàng."
"Hừ." Ôn Nhiên hầm hừ, "Em thấy anh đối với em cũng không phải là rất có cảm giác đâu."
Chuyện tình dục của Thẩm Minh Xuyên rất thất thường. Có đôi khi nói đến là đến, có đôi khi cho dù cậu có khiêu khích thế nào thì đối phương cũng không muốn làm. Ôn Nhiên cảm thấy cực kỳ khó hiểu người có tính lãnh đạm này, rốt cuộc là sợi dây thần kinh nào sai vậy.
Cậu lại chẳng giống vậy. Thỉnh thoảng cậu một chút hứng thú cũng chẳng có, nhưng chỉ cần bị Thẩm Minh Xuyên tùy tiện trêu chọc vài cái là cậu đã không nhịn được mà "hóa cột chống trời" rồi.
Thẩm Minh Xuyên lại đùa giỡn lưu manh, trở mình một cái đè cậu xuống dưới thân: "Có cảm giác hay không, chúng ta cứ thử một chút trước chẳng phải sẽ biết ngay sao?"
Ôn Nhiên vẫn muốn chống cự, nhưng gặp phải sự trấn áp mạnh mẽ, cuối cùng đành phải khuất phục "dâm uy" của kẻ địch.
Lại là một đêm xuân.
Ngày hôm sau, mấy nơi tương đối riêng tư trên người Ôn Nhiên đều bị "gieo đầy ô mai".
Vốn dĩ Thẩm Minh Xuyên không phải kiểu người thích để lại dấu hôn trên người mình yêu, nhưng hôm qua, lúc hắn đang mê mẩn cổ Ôn Nhiên, cho dù cậu đang say đắm tình ái thì vẫn không quên nhắc nhỏ hắn: "Ngày mai em còn phải tham gia chụp ảnh quảng cáo cho mẫu áo ngủ mới của 'JS', không thể để lại dấu hôn được."
Sau đó, Thẩm Minh Xuyên liền tạo dấu hôn ở mấy chỗ kín đáo trên người cậu.
Xong xuôi, hắn còn làm vẻ mặt bá đạo nói: "Như vậy lúc em chụp ảnh cũng sẽ không thể làm lộ những chỗ anh không thích cho người khác xem."
"Thời gian dự kiến quay [Kiến Trúc Sư] là từ tháng 3 đến tháng 7, tổng cộng 4 tháng. Sau khi vào đoàn phim sẽ có nửa tháng để diễn thử."
Trên đường đi, Đàm Mai liền nói chuyện công việc cho Ôn Nhiên. Trong khoảng thời gian này, bất kể là chuyện lớn hay chuyện nhỏ, Đàm Mai đều đi cùng Ôn Nhiên. Không phải chị có thời gian rảnh rỗi, mà là Ôn Nhiên đang trong thời kỳ nhạy cảm, chị rất lo lắng.
Diễn thử chính là giai đoạn quan trọng để các diễn viên chính cọ xát, giúp họ ăn ý hơn. Rất nhiều phim đều sắp xếp thêm bước này, cũng có đoàn phim không, ví dụ như [Ảnh Đế].
"Vâng." Ôn Nhiên gật đầu. Thời gian quay phim như thế lại không phải vấn đề, chỉ là phải xa Phiền Phiền và "người nào đó" một thời gian dài như vậy, trong lòng cậu không nỡ.
"Ày," Đàm Mai tựa như đoán được cậu đang nghĩ gì, liền cười nói tiếp: "Nửa sau của phim đa phần lấy bối cảnh ở ngay thành phố B, em có thể về nhà được."
"Tốt vậy ạ." Ôn Nhiên có thể nói là cực kỳ bất ngờ.
Bên trong xe nhiệt độ hơi cao, Ôn Nhiên liền cởi áo khoác ra, bỏ cả khăn len xuống. Bên trong cậu chỉ mặc một chiếc áo len cổ lọ. Đàm Mai vô thức liếc sang cậu, nhưng vừa thấy phía sau liền sửng sốt.
______ Ôn Nhiên không thể tự nhìn thấy gáy mình, nơi ấy tràn ngập những vết hôn ám muội, chễm chệ nổi bật để thể hiện sự tồn tại của chúng.
Về phần ai tạo ra "kiệt tác" ấy, thì dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán ra được.
"Sao thế chị?" Ôn Nhiên để ý thấy Đàm Mai khựng lại, liền vô thức cứng người một chút, "Có gì không đúng ạ?"
"Đâu có." Đàm Mai cười cười, quyết định không nói cho cậu biết.
Lúc trang điểm, chuyên viên cũng phát hiện ra mấy dấu hôn đỏ chót kia. Đầu tiên bị sửng sốt, sau đó nghĩ đến chuyện gì đó liền đỏ mặt, lấy ra hộp phấn che khuyết điểm tốt nhất để che cho cậu. Nhưng Đàm Mai cản lại, bảo cô đừng che.
Cũng đừng nói cho Ôn Nhiên biết.
Chuyên viên trang điểm cũng là người thông minh, thoáng cái đã hiểu được ý của Đàm Mai. Cô ra dấu OK, biểu thị dù thế nào cũng tuyệt đối bảo mật.
JS chọn ra tổng cộng sáu bộ đồ ngủ, trong đó năm bộ là loại đồ ngủ bình thường. Nhưng còn cái bộ đồ ngủ Pikachu này thì sao chứ! Kiểu này... quá đáng yêu rồi.
Cậu đã là "một người đàn ông già cả" 28 tuổi, tuổi đã cao mà còn đi "bán manh", cực kỳ đáng xấu hổ đấy.
"Không sao đâu ạ," Chị gái phụ trách cười híp cả mắt nói, "Nói thầy 18 tuổi người ta cũng tin đó ạ."
"...." Cô dám trợn to mắt mà nói dối như vậy được ấy hả?
Thế nhưng hợp đồng cũng đã ký rồi, Ôn Nhiên chỉ có thể nhẫn nhục phụ trọng (*) mà mặc bộ quần áo kia vào, còn dựa theo ý của nhiếp ảnh gia bày ra mấy tư thế đáng yêu khiến khuôn mặt "già nua" của cậu đỏ tưng bừng.
(Giải thích: Nhẫn nhục phụ trọng - 忍辱负重: Chịu đựng sự sỉ nhục để hoàn thành nhiệm vụ quan trọng.)
Bán manh đáng xấu hổ mà!
Bộ cuối cùng là loại áo choàng ngủ dáng dài.
"Cậu kéo cổ chữ V xuống thấp một chút," Nhiếp ảnh gia chỉ đạo, "Cậu buộc cái dây như vậy chặt quá, phải làm thế nào mà trông như một người phụ nữ nhà lành đang bị đùa giỡn ấy."
Trước mặt mọi người, Ôn Nhiên – "người phụ nữ nhà lành" – có chút ngượng ngùng kéo cổ áo xuống một chút, để lộ da thịt trắng nõn bên trong, như ẩn như hiện dưới lớp áo.
"Chưa đủ, có thể kéo xuống thêm chút nữa, để trông gợi cảm mê người hơn."
Ôn Nhiên lại kéo xuống thêm chút nữa.
"Chậc," Nhiếp ảnh gia cạn lời, "Cậu là nam, lúc đóng phim có phải chưa từng để nửa thân trên bao giờ đâu mà cần gì phải xấu hổ như thế, kéo xuống thêm chút nữa đi."
Ôn Nhiên thầm phản bác trong lòng: "Tôi chưa từng để trần thân trên lúc diễn bao giờ nhé." Nhưng cậu vẫn phải phối hợp kéo cổ chữ V xuống thấp chút nữa, để lộ ra làn da khiến kẻ khác mơ ước vô hạn, vừa trơn nhẵn lại dụ hoặc.
Nhiếp ảnh gia vẫn nói: "Chưa đủ, kéo đến khi nào có thể thấy toàn bộ khe ngực của cậu ấy."
Khe ngực...
Nghe thế nào mà lại có cảm giác như đang chụp ảnh "nóng" vậy. Ôn Nhiên không được tự nhiên đáp: "Không thể kéo xuống thêm được nữa."
Bởi vì là cổ chữ V, vậy nên nếu kéo tới mức có thể thấy khe ngực thì cả đằng trước sẽ lộ ra hết.
Mà ở trước ngực cậu, đã bị người kia "trồng một đống dấu hôn" rồi.
Nhiếp ảnh gia bị mấy hành động "tiểu cô nương" của Ôn Nhiên làm cho bực mình. Mặc dù anh ta cũng không phải thuộc hàng A, nhưng ở phương diện yêu cầu tư thế cho nghệ sĩ khi làm việc, chỉ cần không quá đáng quá mức, thì anh ta tuyệt đối có quyền. Ngay lúc đang định mắng Ôn Nhiên, thì trợ lý chụp ảnh len lén nói thầm vào tai anh ta: "Anh xem phía sau cổ cậu ấy..."
Về phần dấu hôn, ngay từ đầu Đàm Mai đã đến chào hỏi với anh ta rồi. Lúc ấy, nhiếp ảnh gia còn chưa nghĩ tới phương diện đó. Sau khi trợ lý nhắc nhở, anh ta mới đột nhiên nghĩ ra, nói không chừng Ôn Nhiên không muốn để lộ ra nơi tràn đầy "ấn ký" hệt như ở trên cổ của mình.
"Được rồi, vậy cứ giữ nguyên trạng thái ấy." Nhiếp ảnh gia cũng không nói gì Ôn Nhiên nữa, ngược lại còn hướng dẫn cậu tạo dáng.
.......
Chụp xong, Ôn Nhiên đang tẩy trang. Lúc này, Đàm Mai mới nói đến chuyện dấu hôn cho cậu.
Cả người Ôn Nhiên thoắt cái biến thành tôm luộc, ngay cả lời nói cũng không được lưu loát: "Cái cái cái, chuyện này xấu hổ quá đi mất."
"Không sao đâu," Đàm Mai cười đáp, "Những người hâm mộ em thích thấy kiểu này mà."
"Nhưng em ngại lắm, không muốn cho họ xem. Chị đã sớm nhìn thấy rồi sao không nói cho em biết chứ hả? Ôi đậu má! A a a a a a a, em sẽ ngại chết mất, hay là chụp lại đi?"
Đàm Mai vội vàng trấn an cậu: "Em đừng có xấu hổ, chị làm như vậy đương nhiên là có mục đích. Bây giờ bên ngoài đều đang đồn là các em có vấn đề trong tình cảm. Hôm nay để cho họ nhìn thấy như thế, chẳng phải là để chứng minh cho họ thấy tình cảm của hai em rất tốt hay sao?"
Đồng thời cũng rất... nồng nhiệt.
Sở dĩ trước đó Đàm Mai không nói với Ôn Nhiên là vì chị sợ khi Ôn Nhiên biết có mấy dấu ấy tồn tại, thì lúc chụp ảnh sẽ không được tự nhiên. Da mặt cậu mỏng, muốn để những thứ cần phải được ẩn giấu ấy xuất hiện trước đại chúng, nói không chừng lại càng thiếu tự nhiên, vậy thì hiệu quả và hiệu suất chụp hình sẽ bị giảm xuống mất.
Không thể không nói, chỉ số thông minh trong phương diện quan hệ công chúng của Đàm Mai vẫn luôn là số một.
Lúc này, chị gái phụ trách cầm theo ba túi quần áo đi tới, đưa cho Ôn Nhiên rồi cười nói: "Thầy Ôn, đây là chút quà nhỏ của chúng tôi tặng thầy, đều là bên tài trợ ủng hộ, mong thầy vui lòng nhận cho."
Mấy loại quảng cáo này, sau khi làm xong sẽ có chút quà nhỏ là rất bình thường. Tỷ như nội dung chụp quảng cáo lần này là đồ ngủ, như vậy bên tài trợ nhất định là bán đồ ngủ rồi, thế thì quà tặng rất có thể cũng chính là đồ ngủ.
Cái này cũng không có gì mà phải từ chối. Ôn Nhiên nhận lấy, nhoẻn miệng cười với chị gái phụ trách: "Vậy tôi cũng không khách sáo nữa, cảm ơn."
Chị gái phụ trách bị nụ cười bất chợt này làm cho ngay cả nói chuyện cũng thành nói lắp: "Không, không cần cảm ơn ạ."
Cái đậu má chứ, đúng là tiểu sinh giá trị nhan sắc cao hạng nhất! Dù cho đã tẩy trang rồi, giá trị nhan sắc vẫn cứ cao như thường! Chị gái phụ trách tự độc thoại nội tâm.
Ôn Nhiên về nhà muộn hơn Thẩm Minh Xuyên. Vừa về đến nhà, cậu liền tiện tay đặt mấy túi quà tặng lên bàn, rồi phóng thẳng vào nhà vệ sinh giải quyết nỗi buồn.
Thẩm Minh Xuyên nhìn mấy cái túi này, còn tưởng là "vợ ngốc" mua cho mình ít quà. Hắn hơi tò mò mở túi ra, bất ngờ phát hiện bên trong hình như là quần áo... phụ nữ?!
Ôn Nhiên đi ra khỏi phòng vệ sinh, trước tiên là đến bế Phiền Phiền. Gần đây Phiền Phiền rất dính lấy cậu, vừa nghe thấy giọng cậu một cái là liền nhìn khắp nơi tìm để muốn được bế.
Thím Kim nói, đây là bản năng muốn được thân thiết với cơ thể người mẹ của nhóc con.
Vừa thấy Ôn Nhiên về, Thím Kim đã tự giác về phòng. Dì Trần thì đang chuẩn bị cơm tối. Trong phòng khách chỉ còn lại hai người họ. Thẩm Minh Xuyên với tay ra khều cái túi, hỏi: "Em mua cái gì mà nhiều vậy?"
"Hả, à cái này, là bên tài trợ đưa cho em đấy, chắc là đồ ngủ."
Thẩm Minh Xuyên nghe thế, cong cong khóe miệng: "Tặng cho em à?"
"Nếu anh muốn thì cũng có thể cho anh mà, người ta tặng mấy bộ liền, em có mặc cũng không mặc hết được như thế."
"Không cần đâu, em mặc đi." Thẩm Minh Xuyên như cười như không nói, "Tối nay rồi mặc."
(1) Áo choàng ngủ dáng dài