Chương 61: Khoe con

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vì Ôn Nhiên không khỏe, lại thêm Thẩm tổng cùng con trai đã vượt đường xa đến thăm, nên Phùng Chính Lâm cho cậu nghỉ ngơi một ngày.
Tối qua thỏa mãn quá độ, khiến hôm nay Ôn Nhiên đau cả thắt lưng, hoa cúc suýt chút nữa thì hỏng. Đồng hồ báo thức kêu vang mà cậu vẫn không chịu rời giường, nằm trong chăn tận hưởng sự xoa bóp eo của Thẩm ba ba.
“Thẩm tổng, về chuyện giường chiếu không hài hòa của chúng ta, em có thể có ý kiến được không?” Ôn Nhiên được xoa bóp đến rất thoải mái, lim dim mắt nói.
“Không hài hòa?” Thẩm Minh Xuyên tự động phớt lờ nửa câu sau, bàn tay đang xoa bóp eo dần trở nên ám muội, thấp giọng nói, “Là do kỹ thuật của anh chưa tốt khiến em khó chịu, hay là chưa đủ dài đủ lâu?”
“….” Ôn Nhiên bị lời nói thô bỉ của hắn khiến cho khuôn mặt già nua đỏ bừng, “Cút đi, ngài không thấy là không nói thì thôi, mỗi lần nói là hành hạ người ta… đến chết à?”
Thẩm Minh Xuyên liền hiểu ra: “Hóa ra là em chê tần suất của anh còn chưa đủ nhiều.”
“Anh đừng có mà bóp méo ý của em,” Ôn Nhiên biết khuyết điểm của hắn không thể khỏi ngay được, “Chính là, giảm bớt số lần trong mỗi hiệp một chút thì sẽ hoàn hảo.”
Làm quá nhiều sẽ gây ra hậu quả, cứ ngày hôm sau khi làm xong là mỏi eo đau lưng, cúc hoa tàn úa.
Khụ khụ.
“Anh sẽ cố gắng hết sức,” Thẩm Minh Xuyên gật đầu, rồi xoa đầu cậu, “Làm em phải chịu uất ức rồi.”
“Em không nói thế, anh đừng có suy diễn lung tung.”
Nói rồi, Ôn Nhiên chủ động nghiêng người hôn lên khóe môi Thẩm Minh Xuyên, thế là bị đè ngược xuống giường, những nụ hôn dày đặc như mưa rơi xuống. Đang lúc tình ý nồng nàn, Ôn Nhiên nghe được Thẩm Minh Xuyên nói không rõ ràng: “Về sau anh sẽ cố gắng ăn ít lại nhưng chia thành nhiều bữa.”
Ôn Nhiên: “….”
Ai cần anh ăn ít mà chia thành nhiều bữa chứ!
Sáng sớm dễ bị kích động, hai người quấn quýt lấy nhau, lập tức lại sắp sửa bùng nổ một trận chiến thiên lôi địa hỏa, đúng lúc này điện thoại của Thẩm Minh Xuyên đặt trên bàn đột nhiên reo vang.
Thẩm Minh Xuyên duỗi tay tắt chuông không muốn để tâm đến đối phương, nhưng đối phương lại chẳng hề cảm nhận được điều đó, thấy Thẩm Minh Xuyên không bắt máy nên liền gọi sang điện thoại của Ôn Nhiên.
“Nghe điện thoại đi anh.” Ôn Nhiên đẩy hắn, “Nói không chừng có việc gấp.”
Thẩm ba ba vì mải mê sắc đẹp mà không màng tảo triều (*) nữa, vừa nghe thấy thế, liền liếc nhìn màn hình điện thoại của Ôn Nhiên, vẫn là Diệp Vĩ.
Hắn không chút khách khí nhận điện, giọng điệu chẳng vui vẻ chút nào: “Nếu không phải chuyện gì quan trọng thì cậu mau mang đầu tới mà tạ tội với tôi đi.”
“…” Diệp Vĩ im lặng một giây, sau đó nói, “Từ lúc dậy đến giờ Phiền Phiền cứ khóc mãi, tôi và Tiểu Lâm đều không dỗ thằng bé được.”
“Cậu đã cho thằng bé ăn và thay bỉm chưa?”
“Tôi có cho rồi nhưng thằng bé không ăn, bỉm cũng thay rồi, nhưng vẫn không ăn thua.” Diệp Vĩ mệt mỏi đến mức không còn gì để luyến tiếc mà nói, anh ta thật sự không hề biết, một đứa trẻ lại có thể hành hạ người khác đến mức này.
Vậy có thể là vì nhớ ba rồi, trẻ con lúc mới thức dậy không thấy người thân quen thì sẽ rất dễ khóc nhè, cũng có khả năng là vì không thường xuyên rời khỏi nhà, cho nên không quen tỉnh dậy ở một nơi xa lạ.
Thẩm Minh Xuyên nói: “Cậu ôm thằng bé sang đây.”
Buổi sáng tốt đẹp của hai người bị bạn nhỏ Phiền Phiền phá hỏng, Thẩm Minh Xuyên mặc quần áo rồi ra đón Phiền Phiền vào, Ôn Nhiên cũng rời giường để đeo khẩu trang đề phòng lây bệnh cho Phiền Phiền.
Diệp Vĩ đưa bé qua. Quả nhiên là Tiểu Phiền Phiền đã khóc rất thương tâm, thế nhưng vừa thấy Thẩm Minh Xuyên thì nhóc con liền nín khóc, mỉm cười giơ tay đòi được bế.
Tâm trạng u ám vì bị phá ngang chuyện tốt của Thẩm Minh Xuyên nhất thời bị nụ cười ấy làm tan biến như mây khói. Hắn ôm lấy Phiền Phiền, bé con thì ngoan ngoãn vùi đầu trên vai ba, thằng bé giống như sợ lại bị chú lạ hoắc kia ôm đi mất.
“Phiền Phiền ngoan.” Thẩm Minh Xuyên hôn lên gò má non mềm của con, Phiền Phiền liền cười khanh khách, nằm nhoài trên vai ba, nước dãi chảy hết ra áo ngủ của đối phương.
Thẩm Minh Xuyên cũng không để ý, hắn nói với Diệp Vĩ: “Cậu đem bình sữa và hộp sữa bột qua đây, đi đun thêm một ấm nước nữa.”
“Vâng.”
Diệp Vĩ nhìn hành động thân thiết giữa hai ba con mà kinh ngạc than rằng huyết thống đúng là thứ thần kỳ, có trời mới biết là trước đây sếp anh ta không thích trẻ con đến mức nào, bế trẻ con có một tí thôi mà nhíu mày nửa ngày, chứ đừng nói đến chuyện dỗ dành.
Hai ba con thân thiết một lúc, Thẩm Minh Xuyên đoán rằng Ôn Nhiên cũng đã chuẩn bị xong, hắn liền đưa Phiền Phiền vào trong phòng.
Hôm nay Ôn Nhiên đeo chiếc khẩu trang đen mình vẫn hay dùng, cậu cứ tưởng rằng mình thay một chiếc khẩu trang khác thì bạn nhỏ Phiền Phiền chắc chắn sẽ không nhận ra.
Không ngờ khả năng nhận biết của Phiền Phiền rất mạnh, ngày hôm qua đã quen nhìn thấy ba nhỏ đeo khẩu trang, cho nên khi được Thẩm Minh Xuyên bế vào, thằng bé liền giơ đôi tay nhỏ đòi Ôn Nhiên bế.
“Tiểu vô lương tâm.” Thẩm Minh Xuyên đưa Phiền Phiền cho cậu, hắn còn vỗ nhẹ mông nhỏ của con trai một cái.
Phiền Phiền còn tưởng ba lớn đang chơi với mình nên cười rất vui vẻ, còn để nước dãi chảy ra áo Ôn Nhiên.
“Sao con chảy nước dãi càng ngày càng lợi hại thế hả?” Ôn Nhiên dùng giấy ăn nhẹ nhàng lau nước dãi trên khóe miệng của con, rồi trêu chọc Thẩm Minh Xuyên, “Có phải anh khi còn bé cũng như vậy đúng không?”
Thẩm Minh Xuyên liền cười: “Khi còn bé anh không có thói quen thích chảy nước dãi, nhưng mà thật ra nghe mẹ em kể, hồi bé em chảy nước dãi cũng lợi hại lắm.”
Ôn Nhiên: “….”
Vì sao người tiết lộ chuyện riêng tư luôn là mẹ thế, thật tức chết mà.
Sau này Phiền Phiền lớn rồi, cậu nhất định sẽ không đem mấy chuyện xấu hổ như việc thằng bé suýt uống phải nước tiểu, giành giật đồ chơi với con Husky Thẩm Yếm mà mẹ Thẩm nuôi, ị được một nửa thì lăn ra ngủ để nói cho người khác biết!
Bởi vì mang theo Tiểu Phiền Phiền mới hơn sáu tháng tuổi, lại thêm Ôn Nhiên đang bị cảm nên việc đi ra ngoài chơi là không khả thi, vậy là họ đành ở trong khách sạn cả một ngày.
Hôm sau Ôn Nhiên phải tiếp tục quay tiếp cảnh hôm trước bị hỏng, Thẩm Minh Xuyên đưa Phiền Phiền đến trường quay để xem cậu quay phim. Sáng mai hắn phải về rồi, bởi vậy nên hắn cố gắng để Phiền Phiền có thể nhìn thấy ba nhỏ, người mà thằng bé đã lâu không được gặp, nhiều hơn một chút.
Đây là cảnh riêng của Ôn Nhiên, là một người thuyết trình cậu cần phải nói một cách thật chuyên nghiệp, đó đều là thuật ngữ chuyên ngành về thiết kế kiến trúc chuyên nghiệp, điều cậu sợ chính là không thể phân biệt được quần thể tòa nhà phụ và các tòa nhà chọc trời (*). Trong khi rảnh rỗi chờ chuẩn bị bối cảnh, Ôn Nhiên liền ôn lại lời thoại một lần nữa thật kỹ càng.
Thẩm tổng chẳng có chút gánh nặng thần tượng nào nên đang làm một ông bố bỉm sữa, ôm Phiền Phiền ngồi bên cạnh cậu, liếc nhìn nội dung kịch bản, hắn nói: “Bọn em là chuẩn bị cho cảnh diễn gọi thầu à?”
Ôn Nhiên mỉm cười: “Vâng, anh mới liếc qua đã nhìn ra rồi.”
“Anh đã từng tới tham gia rất nhiều các buổi đấu thầu các công trình kiến trúc lớn,” Thẩm Minh Xuyên cười cười, “Kịch bản của bọn em thiếu chuyên nghiệp quá.”
Đúng lúc Phùng Chính Lâm đi ngang qua, tai thính nghe thấy cuộc nói chuyện của họ, thế là vội vàng bỏ hết mấy việc trong tay xuống rồi đi tới: “Nói như vậy, Thẩm tổng có cao kiến gì sao?”
Thẩm Minh Xuyên đối với Phùng Chính Lâm không có mắt nhìn mà chen chân vào thế giới nhỏ của gia đình ba người họ thì vô cùng bất mãn, thế nhưng hắn vẫn tận tâm tận lực nói: “Là một hạng mục lớn, vậy mà mọi người lại để sự chèn ép biểu hiện quá rõ ràng, còn đẩy nó lên quá cao, thậm chí vượt qua cả cảnh ký kết thương mại quốc tế song phương, thật sự thì sẽ không có một buổi đấu thầu nào lại biến thành như vậy, nhân lực vật lực tài lực cũng không hợp lý.”
“…..”
Phùng Chính Lâm có chút mất mặt, vì hạng mục rất lớn, và để thể hiện ra rằng nam chính đã mất đi bao nhiêu thứ quan trọng, cho nên đúng là ở phương diện bối cảnh có yếu tố phóng đại.
“Hơn nữa,” Thẩm Minh Xuyên cầm kịch bản lên, “Bên phía giám khảo đặt câu hỏi, ý ban đầu của chú là để cho giám khảo gây khó dễ cho nam chính phải không, nhưng có thể để nó khách quan và khéo léo hơn chút nữa, không nhất thiết phải… chĩa mũi dùi như vậy.”
Thực ra Thẩm Minh Xuyên muốn nói là thiểu năng.
Khi đã lăn lộn trên thương trường lâu thì con người sẽ học được cách để những suy nghĩ của bản thân không thể hiện lên khuôn mặt, có đôi khi càng muốn nhắm vào một kẻ nào đó thì thái độ thể hiện ra lại càng tỏ vẻ hài lòng, mới có thể kín kẽ không để lộ sơ hở, cũng như vậy mới không khiến cho kẻ đó hoài nghi rằng mình đang nhắm vào hắn.
Giám khảo tương đối kỹ tính thì hắn có thể hiểu được, nhưng như hắn nói đây là cố ý chĩa mũi dùi vào đối phương.
Nói khó nghe thì là tiểu nhân (*), giữa ban giám khảo của một hạng mục lớn lại đột nhiên có một người như vậy, quá đột ngột.
Đương nhiên, lý giải theo góc nhìn của kịch bản, cái tên đó có thể là do bộc phát mâu thuẫn, thúc đẩy nội dung của phim.
Phiền Phiền đang ngồi trong lòng ba lớn thấy quyển kịch bản đặt ở trước mặt, cứ phấn khích giơ tay đòi.
Ôn Nhiên rất thuần thục ôm Phiền Phiền sang bên mình, mấy cái từ ngữ chuyên ngành này cậu cũng chẳng hiểu, vậy là dứt khoát bế Phiền Phiền đi dạo quanh đoàn phim, để mọi người thấy được con trai mình dễ thương thông minh đến thế nào.
Tất cả mọi người ngày hôm qua đều muốn được bế Phiền Phiền, nhưng mà khí chất của ba Thẩm quá mạnh mẽ, cho nên chẳng ai dám tới gần xin bế cả. Hôm nay nhân dịp ba Thẩm đang bàn bạc chuyện kịch bản với đạo diễn, tất cả mọi người liền đến chơi với Phiền Phiền.
Tổng giám chế của đoàn phim là một em gái, cô bé đưa tay ra chọc chọc hai cái vào Phiền Phiền, sau khi nhận được nụ cười đáp lại vô cùng dễ thương của bạn nhỏ Phiền Phiền thì trái tim liền mềm nhũn, cô bé nói: “Thầy Ôn, cục cưng nhà anh thật sự đáng yêu quá à, đáng yêu chết mất, bé con tên gì thế ạ?”
“Phiền Phiền, Phiền trong phiền toái ấy.”
Phiền Phiền nghe thấy Ôn Nhiên gọi tên mình thì vui vẻ giơ tay lên sờ mặt ba.
“….”
Mọi người không hẹn mà cùng im lặng một chút, có lẽ không nghĩ rằng lại là một cái tên kỳ lạ như thế, một nữ phụ trong phim hỏi: “Bé mấy tháng rồi ạ, đã đi được chưa?”
“Mới hơn 6 tháng, chưa biết đi nhanh vậy đâu, nhưng mà thằng bé có thể tự ngồi được rồi.”
Ôn Nhiên nghiêm túc trả lời câu hỏi của cô ấy, không biết vì sao, chỉ cần là liên quan tới Phiền Phiền, dù là câu hỏi rất bình thường, vụn vặt thì cậu cũng rất vui vẻ trả lời.
Có lẽ là vì tâm lý muốn khoe con.
“Thật sự là giống Thẩm tổng y đúc, sau này lớn lên nhất định cũng là một soái ca, em có thể ứng cử trước vị trí con dâu của ngài hay không?” Lưu Hàm sắm vai là trợ lý rất thân thiết với cậu, đặc biệt không biết xấu hổ hỏi.
“Tỉnh lại đi, tôi mới là ứng cử viên số một cho chức con dâu nhé!”
“Không biết xấu hổ, chồng tôi còn nhỏ như thế mà mấy người đã muốn giành vị trí à.”
Mấy cô gái trẻ cứ hi hi ha ha huyên náo cả lên, Ôn Nhiên cũng góp vui, nói: “Phiền Phiền, con xem có nhiều chị gái xinh đẹp như thế này muốn kết hôn với con đó, con thích ai nào?”
Phiền Phiền bị ba ôm rồi xoay các hướng, nhìn các chị gái đứng trước mặt, ánh mắt vô tội của Phiền Phiền nhìn các cô gái một lúc, cuối cùng lại vùi đầu vào hõm vai Ôn Nhiên.
Tất cả mọi người bật cười, mặc dù biết là Phiền Phiền vẫn chưa hiểu gì cả, đây chỉ động tác bản năng muốn được gần gũi với ba nhỏ, thế nhưng chơi vẫn rất vui.
Bên kia Phùng Chính Lâm đang gọi một trong những biên kịch có mặt ở phim trường tới để nghe ý kiến chuyên môn của Thẩm Minh Xuyên, lát nữa sẽ tập hợp các ý kiến lại để hoàn thiện lại một chút nội dung kịch bản.
Sau khi nói xong ý kiến, Thẩm Minh Xuyên khoanh tay nói: “Tôi chỉ đứng ở góc độ là người ngoài cuộc để nêu vấn đề, những ý kiến đó đạo diễn Phùng cứ tham khảo là được, cụ thể thì vẫn phải căn cứ vào nội dung phim cần thiết, không cần quá nghiêm túc đâu.”
Phùng Chính Lâm: “….”
Ngài làm thế có được không.
Phùng Chính Lâm và vị biên kịch kia bàn bạc một lúc, cuối cùng vẫn quyết định cần phải sửa lại, liền để người biên kịch phụ trách phân đoạn này đến để hoàn thiện lại một lần.
Trước đây vị biên kịch này cũng đã tới lăn lộn ở các văn phòng kiến trúc sư, kiến thức về ngành này cũng xem như là tương đối hiểu biết, kịch bản viết như thế quả thật đúng là để càng thúc đẩy mạnh mẽ và trực tiếp hơn nội dung của phim, nên đã gạt bỏ sự gắn liền với thực tiễn sang một bên.
Dù sao thì người ngoài nghề chỉ xem náo nhiệt, người trong nghề thì xem đường đi nước bước (*), mấy ông kiến trúc sư chân chính trong nghề thì đầu đều hói cả, đâu có thời gian mà xem mấy thứ này.
Hôm nay bị Thẩm Minh Xuyên trực tiếp nói thẳng hết các ý kiến, liền tỏ ra vô cùng hổ thẹn, vội vàng biểu thị mình sẽ cân nhắc lại.
Bởi vì kịch bản cần phải sửa, Thẩm tổng lại dùng trí tuệ của mình để tranh thủ thêm thời gian ở bên cạnh Ôn Nhiên, hai người bế Phiền Phiền trở lại phòng nghỉ của Ôn Nhiên.
“Đạo diễn Phùng chắc chắn phát điên mất.” Ôn Nhiên hơi buồn cười nói, vốn dĩ hiện tại tiến độ quay đã hơi gấp, mà lại thế này, tiến độ sẽ tiếp tục bị kéo dài.
Thẩm tổng thản nhiên nói: “Làm không chuyên nghiệp thì vẫn còn phải chỉnh sửa tiếp.”
Ôn Nhiên biết bệnh nghề nghiệp của hắn lại tái phát, nói: “Thực ra cũng không thể trách họ, mấy chuyện này xuất phát từ đời sống nhưng lại cao hơn đời sống, nếu như không có chút đột phá, thì nội dung phim không có cách nào để đẩy mạnh được.”
“Cho nên mới nói, hiện tại có rất nhiều người học được những điều không chính xác từ phim điện ảnh và phim truyền hình mà không tự tìm hiểu, đi rất nhiều rồi mới biết mình đi sai đường.”
Ôn Nhiên: “….”
Trọng tâm câu chuyện đột nhiên trở nên rất nghiêm túc.
Thế nhưng khi Thẩm ba ba nghiêm túc như vậy thực sự vô cùng soái.
Có trời mới biết được lúc nãy khi Thẩm Minh Xuyên nghiêm túc chỉ ra những thiếu sót của kịch bản, trong lòng cậu có bao nhiêu sùng bái và tự hào.
Thẩm ba ba, chính là Thẩm ba ba, chỉ cần tùy tiện nghe cậu học thuộc mấy câu trong kịch bản, mà cũng có thể nhìn ra nhiều vấn đề đến như vậy.
Cứ tiếp tục thế này, cậu sớm muộn gì cũng trở thành fanboy của Thẩm tổng mất.
“A a!”
Một lúc lâu mà Phiền Phiền chẳng được hai ba quan tâm, liền bắt đầu tìm cách gây chú ý, không yên phận ngọ nguậy tới lui trong lòng Ôn Nhiên.
Thẩm Minh Xuyên bế thằng bé sang bên mình, vỗ vỗ mông nhỏ nói: “Không có nề nếp gì cả, phải đánh con mới được.”
“Anh đừng có dọa Phiền Phiền.”
“Dù sao thì Phiền Phiền nghe cũng có hiểu đâu, có đúng không hả Tiểu Phiền Phiền.”
Thẩm Minh Xuyên nói rồi, một tay nâng mông nhỏ của Phiền Phiền, tay còn lại giữ lấy cánh tay nhỏ của bé, nâng lên không trung lắc lư hai vòng. Hẳn là Phiền Phiền rất thích cảm giác bay lên không trung như thế, liền cười khanh khách.
Ôn Nhiên lắc đầu, đúng là con trai ngốc nghếch nhà địa chủ.
“Đúng rồi,” Thẩm Minh Xuyên chơi với Phiền Phiền một lúc, chờ cho bé con cuối cùng cũng thỏa mãn, liền nói với Ôn Nhiên, “Có một show thực tế tên ‘Kết hôn cùng tình yêu’, quay cảnh chung sống hằng ngày của các cặp đôi, em có muốn cân nhắc không?”
Ôn Nhiên vốn đang định lấy nước thì dừng tay: “… Đàm tỷ nói cho anh?”
“Không phải, nhà sản xuất của bọn họ tới tìm anh muốn được đầu tư, anh thấy sáng kiến của họ rất tốt, dựa vào những phản ứng trước mắt thì khán giả có vẻ rất thích xem, vậy khẳng định là không tồi.”
Đúng thật là, Ôn Nhiên dở khóc dở cười, cậu ở bên này giấu không muốn Thẩm Minh Xuyên biết, kết quả bọn họ lại trực tiếp tìm tới Thẩm Minh Xuyên để xin đầu tư, nhất định là nhìn ra con đường bên cậu không thông được, bởi vậy mới lén dùng lý do muốn được đầu tư để kéo cậu tham gia.
Cái chiêu đi đường vòng để đạt được mục đích này đỉnh thật đấy.
Quá tâm cơ mà.
Ôn Nhiên suy nghĩ một lát, nói: “Cái show này không chỉ có một mình em phải xuất hiện, cả anh và Phiền Phiền cũng cần xuất hiện, còn có quy định là phải làm nhiệm vụ nữa. Cũng không biết được tổ chương trình sẽ bày ra mấy cái nhiệm vụ biến thái đến thế nào, anh chắc chắn là muốn em tham gia?”
“Cũng chẳng phải là lớn lên nhìn không giống người, xuất hiện thì có gì phải sợ, hơn nữa người ngoài vẫn luôn có ý kiến về hôn nhân của chúng ta, bọn họ muốn biết chân tướng thì cứ để họ xem, đỡ để họ cứ nhai đi nhai lại chuyện này.”
Thẩm ba ba rất khí phách nói, hiển nhiên là cũng rất để bụng những tin đồn bên ngoài rằng hai người họ bằng mặt mà không bằng lòng, đã chuẩn bị cho việc ly hôn từ lâu.
Ôn Nhiên do dự, cậu biết Thẩm Minh Xuyên chủ yếu vẫn là vì cậu, bị người khác nói ra nói vào, hắn lại chẳng phải nhân vật của công chúng, bình thường cũng không lướt Weibo, mắt không thấy tâm không phiền, những lời đàm tiếu kia chẳng thể làm phiền tới hắn.
“Em không muốn nhận lắm, sẽ làm lỡ việc quay phim.”
Cũng không muốn làm Thẩm Minh Xuyên phải hao tâm tổn sức.
Càng không muốn vì mình mà Thẩm Minh Xuyên phải chịu ấm ức.
Không cần thiết, cũng không nỡ.
“Thời gian bọn họ quay là từ tối thứ Sáu cho tới hết Chủ Nhật, mùa một có 12 tập, làm lỡ được bao nhiêu thời gian của em đâu chứ. Hơn nữa thời gian bắt đầu quay là đầu tháng 8, khi đó em vừa mới quay xong [Kiến trúc sư] và đang nghỉ ngơi tại nhà.”
“….” Biết rõ lịch trình của cậu như vậy, Ôn Nhiên nhìn vẻ mặt đang rất hứng thú của Thẩm Minh Xuyên, “Anh.. thực sự muốn em nhận à?”
“Nhận chứ,” Thẩm Minh Xuyên khẽ nhếch môi cười, vẻ mặt mang theo vài phần mong đợi, “Cái chuyện show ân ái trên màn ảnh ấy mà, anh vẫn còn chưa từng được trải nghiệm qua.”
Ôn Nhiên: “…”
Cho nên là ngài muốn show chứ gì.