Chương 60: Phiền Phiền

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Nhiên vùi đầu vào lòng Thẩm Minh Xuyên, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn. Mùi hương thoang thoảng quen thuộc từ Thẩm Minh Xuyên bao trùm lấy cậu, mang đến cảm giác an tâm mà không ai có thể hiểu được.
Đúng lúc này, Thẩm Minh Xuyên bất ngờ bế xốc Ôn Nhiên lên, khiến cậu giật mình: “Anh làm gì vậy?”
“Đi bệnh viện, em đang sốt.”
Một người đàn ông như Ôn Nhiên bị bế kiểu đó thì ngượng chín mặt, cậu ra sức giãy giụa đòi xuống: “Không cần rắc rối vậy đâu, em ăn xong uống thuốc, ngủ một giấc ra mồ hôi là được mà.”
“Đừng cử động,” Giọng Thẩm Minh Xuyên không chút nhân nhượng, thậm chí còn pha lẫn sự lạnh lùng, “Đừng ép anh làm những chuyện quá đáng.”
Ôn Nhiên: “…”
“Em, em còn chưa thay quần áo.” Ôn Nhiên yếu ớt nói, gánh nặng hình tượng của một thần tượng đè nặng khiến cậu không muốn bị bế ra ngoài như vậy.
Lúc này Ôn Nhiên vẫn đang mặc bộ vest của đoàn phim, thậm chí còn chưa tẩy trang. Cậu cứ nghĩ Thẩm Minh Xuyên sẽ nương tay một chút (ý chỉ thái độ khoan hồng độ lượng), không ngờ hắn vẫn lạnh lùng bế cậu đi thẳng ra ngoài, ngay cả một lời cũng không thèm nói.
Khuất phục trước ‘uy quyền’ của chồng, Ôn Nhiên đành chịu trận bị bế thẳng từ phim trường của [Kiến trúc sư] ra ngoài. Không ít nhân viên trong đoàn chứng kiến cảnh này đều tò mò nhìn theo.
Ôn Nhiên chỉ đành vờ như mình ốm yếu sắp chết đến nơi để mọi người lo lắng cho sức khỏe của cậu. Ngay cả Phùng Chính Lâm cũng bị kinh động, vội vàng gọi điện cho Thẩm Minh Xuyên. Hắn chỉ nói ngắn gọn rằng cậu không có gì đáng ngại, chỉ là bị sốt mà thôi.
Đến bệnh viện, bác sĩ đo nhiệt độ cho Ôn Nhiên, kết quả cậu sốt tới 39.5 độ. Thẩm Minh Xuyên nghe xong liền thấy một bụng tức giận bùng lên, nhưng không thể nổi cáu với người bệnh, chỉ đành lạnh lùng nhìn y tá truyền nước cho cậu.
Ban đầu cô y tá thấy ngôi sao nổi tiếng thì kích động đến nỗi tay run, nhưng sau đó bị khí lạnh cùng ánh mắt sắc bén mà Thẩm Minh Xuyên tỏa ra cả ngày làm cho càng sợ đến run rẩy, suýt chút nữa đâm lệch kim truyền.
Mãi mới xong, điều chỉnh tốc độ truyền dịch ổn thỏa, cô y tá liền đẩy xe đẩy y tế nhanh chóng rời đi.
“Chờ một chút.”
Thẩm Minh Xuyên bất ngờ gọi cô lại, khiến cô y tá sợ run cầm cập, nhưng vẫn cố gắng duy trì nụ cười hỏi: “Tiên sinh cần giúp gì nữa ạ?”
“Làm phiền cô cho tôi một chiếc khẩu trang y tế.”
“À vâng ạ.” Cô y tá thở phào nhẹ nhõm, hú hồn!
Chỉ một lát sau, cô y tá mang tới một chiếc khẩu trang y tế màu xanh nhạt. Thẩm Minh Xuyên nhận lấy rồi đeo cho Ôn Nhiên, hắn cũng đi lấy nước rửa tay cho cậu, chỉnh điều hòa về chế độ gió nhẹ.
Thẩm Minh Xuyên biết hiện tại Ôn Nhiên đang rất không khỏe, nhưng đã lâu rồi cậu không được gặp Phiền Phiền, mà nhóc con lại đang ở ngay trước mặt, chắc chắn cậu sẽ rất muốn bế con.
Lần này Thẩm Minh Xuyên chỉ dẫn theo một mình Diệp Vĩ. Vì có con nhỏ nên hành lý rất nhiều, hắn bảo Diệp Vĩ mang đồ về khách sạn cất trước, còn mình thì bế Phiền Phiền đến phim trường. Trùng hợp lại gặp cảnh Ôn Nhiên bị sốt, Thẩm Minh Xuyên sợ Phiền Phiền bị lây nên đã để Tiểu Lâm bế Phiền Phiền đi xe khác đến bệnh viện.
Phiền Phiền bị một chú xa lạ bế cả buổi nhưng không hề khóc lóc hay quấy phá. Thậm chí khi Tiểu Lâm trêu chọc, nhóc con còn cười khanh khách không ngừng, chẳng sợ người lạ chút nào.
Bé con hơn sáu tháng tuổi cũng đã biết phân biệt người thân và muốn được bế. Vừa nãy còn chơi với Tiểu Lâm rất vui vẻ, thoáng thấy Thẩm Minh Xuyên, nhóc con đã lập tức khua khoắng tay chân đòi ba bế.
Thẩm Minh Xuyên đón lấy Phiền Phiền rồi ôm con vào phòng bệnh.
Ôn Nhiên vừa thấy Phiền Phiền trắng trẻo mập mạp, nhất thời cả trái tim đều tan chảy. Thẩm Minh Xuyên đặt con ngồi vào lòng cậu: “Em cẩn thận kẻo con chạm vào kim truyền trên tay.”
Lúc đầu Phiền Phiền thấy đối phương che nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra mắt và trán thì còn hơi kháng cự, bàn tay nhỏ vẫn níu lấy quần áo Thẩm Minh Xuyên. Ôn Nhiên phải nhẹ giọng dỗ bé: “Bảo bối, là ba đây.”
Họ gần như ngày nào cũng gọi video, Phiền Phiền nhận ra giọng Ôn Nhiên, ngay lập tức không quấy phá nữa mà tò mò nhìn cậu.
Ôn Nhiên ôm con vào lòng. Vì đã xa ba nhỏ đến hai tháng trời nên Phiền Phiền không còn nhận ra mùi trên người ba nữa, chỉ biết bất động nhìn chằm chằm khuôn mặt bị khẩu trang che mất một nửa của đối phương, dường như đang xác nhận xem có phải ba nhỏ của mình thật hay không.
Ôn Nhiên không nhịn được hôn lên khuôn mặt non nớt nhỏ nhắn của bé con qua một lớp khẩu trang.
Thẩm Minh Xuyên lấy bình sữa ra từ trong túi nhỏ mang theo, rồi đổ sữa từ bình giữ nhiệt vào bình, đặt cạnh khóe miệng Phiền Phiền: “Nào, uống sữa thôi con.”
Phiền Phiền nằm trong vòng tay Ôn Nhiên, tự mình cầm lấy bình sữa uống ngon lành.
Ôn Nhiên cưng chiều xoa đầu con trai: “Đã tự biết cầm bình sữa rồi, Phiền Phiền giỏi quá.”
Phiền Phiền nghe tiếng Ôn Nhiên gọi tên mình, liền nhả núm vú cao su ra vui vẻ nhìn Ôn Nhiên, trong miệng phát ra những âm thanh nha nha vui sướng, như đáp lại cậu vậy, nước bọt cũng theo khóe miệng chảy ra.
Ôn Nhiên véo véo cái mũi nhỏ của con: “Sao con cứ thích chảy nước dãi thế nhỉ, cái quả dưa nhỏ ngốc nghếch này.”
Phiền Phiền cũng không biết mình đang bị ba ghét bỏ, vẫn cười đến cực kỳ vui vẻ.
Ôn Nhiên lo sẽ lây bệnh cho con nên cũng không dám tiếp xúc nhiều với Phiền Phiền, chỉ ôm một lúc cho đỡ nhớ rồi để Thẩm Minh Xuyên đưa Phiền Phiền ra ngoài.
Bé con vừa mới quen mùi của ba nhỏ thì đã bị ‘cưỡng chế’ phải xa nhau, buồn tủi mà bị ôm đi. Phiền Phiền thấy mình càng ngày càng xa ba dần, cuối cùng liền không nhịn được khóc ‘oa’ lên một tiếng. Thẩm Minh Xuyên phải ôm bé con dỗ một lúc mới nín.
Ôn Nhiên bị tiếng khóc của bé con làm đau lòng không thôi, tiểu bảo bối của cậu.
“Nghỉ một chút đi.” Dỗ Phiền Phiền xong, Thẩm Minh Xuyên liền quay vào phòng, giọng điệu nhàn nhạt nói, cơn giận của hắn vẫn chưa tan!
Mặc dù Thẩm tổng ngoài miệng thì không vui, nhưng động tác lại rất dịu dàng. Hắn rút bớt một chiếc gối dưới lưng Ôn Nhiên ra rồi đỡ cậu nằm xuống, đắp chăn cẩn thận.
Ôn Nhiên đã lâu không thấy Thẩm Minh Xuyên nghiêm mặt lạnh lùng như vậy, giống hệt bộ dạng hồi họ mới kết hôn. Cậu vừa cảm thấy xa lạ lại có chút sợ hãi. Lúc Thẩm Minh Xuyên đắp chăn cho cậu, Ôn Nhiên liền vươn tay nắm lấy ngón út của hắn.
Động tác của Thẩm Minh Xuyên dừng lại. Chợt nghe thấy giọng Ôn Nhiên yếu ớt thều thào: “Anh đừng tức giận có được không? Em cứ nghĩ chỉ cần nghỉ ngơi một chút là được, không ngờ lại bị sốt cao. Đã rất lâu rồi em chưa bị sốt thế này.”
Đây là lời nói thật, Ôn Nhiên hoàn toàn không còn nhớ được lần trước mình bị sốt như vậy là từ khi nào, chắc là đã nhiều năm về trước. Thể chất của cậu vẫn luôn rất tốt, cảm mạo thì cùng lắm là ăn chút gì đó rồi uống thuốc ngủ một giấc là ổn. Cậu đâu nghĩ lần này lại đột nhiên bị sốt cao chứ.
“Em sai rồi,” Ôn Nhiên thấy hắn không nói lời nào, rất ngoan ngoãn nhận lỗi, nhẹ nhàng lắc lắc ngón tay Thẩm Minh Xuyên, “Sau này em không dám nữa.”
“Em đó.” Thẩm Minh Xuyên bất đắc dĩ cầm lấy tay cậu, nhét vào trong chăn, “Trước tiên cứ nghỉ ngơi đi đã.”
Ôn Nhiên giờ rất yếu, riêng việc bế Phiền Phiền đã tiêu hao hết toàn bộ sức lực của cậu. Đầu vừa chạm gối liền mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Thẩm Minh Xuyên đi ra khỏi phòng bệnh, Diệp Vĩ đã đến. Thẩm Minh Xuyên bảo anh ta và Tiểu Lâm đưa Phiền Phiền về trước, còn dặn dò cách pha sữa, nhờ họ trông giúp một chút. Ôn Nhiên vẫn còn phải nằm đây mấy tiếng nữa, mà bệnh viện thì lại đông người qua lại, không thể cứ để Phiền Phiền ở đây được.
May mà Phiền Phiền không sợ người lạ, bằng không thì hắn thực sự đau đầu chẳng biết phải chăm sóc người lớn hay chăm sóc bé con.
Đến khi Ôn Nhiên tỉnh lại thì đã là buổi trưa. Thẩm Minh Xuyên đang ngồi trên ghế cạnh giường xem điện thoại. Từ góc độ của Ôn Nhiên, cậu có thể thấy hắn cụp mắt nhìn điện thoại, ngón tay thon dài lướt trên màn hình gõ chữ, bộ dạng nghiêm túc lại đẹp trai.
“Em dậy rồi à?” Thẩm Minh Xuyên ngước lên thấy Ôn Nhiên đang nhìn mình, hắn liền đi tới sờ trán cậu rồi lại sờ trán mình, “Hạ sốt rồi, có thấy thoải mái hơn không?”
“Đầu em vẫn hơi choáng,” Ôn Nhiên cựa quậy ngồi dậy. Đã truyền nước xong, tuy rằng cơ thể vẫn còn thấy rất yếu, nhưng cũng thoải mái hơn nhiều, “Phiền Phiền đâu?”
“Anh bảo Diệp Vĩ và Tiểu Lâm đưa con về khách sạn trước rồi, bên này rất nhiều bệnh nhân.”
“Vậy em có cần phải truyền nước nữa không, nếu không thì có thể…” Ôn Nhiên thăm dò hỏi, “xuất viện không?”
Bác sĩ đã nói rằng hạ sốt rồi thì không có gì đáng ngại nữa, còn cảm lạnh thì chỉ cần về uống thuốc là được. Thẩm Minh Xuyên nhìn vẻ mặt dè dặt của cậu, liền cố ý nghiêm mặt đáp: “Cơ thể không sao? Chẳng phải đầu em vẫn còn đau à?”
“Em, em không sao rồi.”
Ôn Nhiên có hơi chột dạ, không biết tại sao sau khi tỉnh dậy lại thấy ông chủ ba ba giở giọng. Cậu đem hết tất cả lỗi lầm của mình suy nghĩ lại một lượt, hình như chỉ có hai chữ “cảm lạnh” là nghiệp chướng nặng nề.
Cậu vội vàng tìm tòi chọn lọc từ ngữ để giải vây cho mình: “Cũng không thể để em chỉ vì bị cảm lạnh mà cũng muốn nằm viện được. Đây là chuyện bé xé ra to đó anh. Giường bệnh viện rất thiếu thốn, nên nhường cho những người cần hơn mà đúng không, ha ha ha ha ha.”
Thẩm Minh Xuyên: “…”
….
Ở khách sạn, Phiền Phiền đã khiến hai người lớn sắp phát khóc.
Mặc dù Phiền Phiền không sợ người lạ bế đi, nhưng nếu phải rời xa người mà mình quen biết từ lâu, thì từng giọt nước mắt bắt đầu tí tách rơi xuống.
Diệp Vĩ và Tiểu Lâm đều không có kinh nghiệm trông trẻ. Một bé con nhỏ trông như khối đậu hũ non thế này, chỉ sợ dùng sức một chút thôi cũng làm bé bị thương. Tiểu Lâm ôm bé con vào lòng dỗ đến nửa ngày, cười nhiều đến nỗi cơ mặt cũng cứng hết cả lại, nhưng Phiền Phiền vẫn không nể tình như cũ, vẫn khóc đến nấc cả lên.
“Tiểu chủ tử của thần ơi,” Tiểu Lâm lăn lộn trong đoàn làm phim nhiều, dần dà cũng biến thành “hí tinh” (ý chỉ những người có hành động giống như diễn viên trên phim), “Ngài mà khóc nữa, hoàng thượng trở về sẽ chém đầu thần mất.”
Chỉ cần Thẩm Minh Xuyên mặt trầm xuống, là chân cậu nhóc đã mềm nhũn đến quỳ xuống luôn rồi.
Diệp Vĩ ở bên cạnh quan sát một lúc, nói: “Có phải là đói bụng rồi không, hay là để tôi đi pha sữa thử xem?”
Tiểu Lâm ngẫm thấy cũng có lý: “Vậy anh đi pha một chút đi, chú ý đừng để nhiệt độ quá nóng nhé.”
Diệp Vĩ dựa theo cách Thẩm Minh Xuyên đã chỉ trước đó, liền hành động thần tốc vọt đi pha một bình sữa mang tới. Bạn nhỏ Phiền Phiền uống đến là ngoan ngoãn, đôi bàn tay nhỏ ôm bình sữa cực kỳ hài lòng, cuối cùng cũng ngừng khóc.
Hai người họ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng mà cái tên Phiền Phiền cũng không phải là để gọi suông.
Chờ sau khi nhóc con ăn uống no say, trong lòng còn chưa kịp vui vẻ được một lúc, đã lại ‘Oa’ lên khóc tiếp.
Tiểu Lâm lại giở trò cũ, mang sữa vẫn còn lại một ít đặt trước mặt bé, nhưng Phiền Phiền lắc đầu né tránh núm vú cao su, không có ý muốn uống nữa.
Hai người nhìn nhau, vừa nãy là khóc vì đói, hiện tại thì là vì cái gì?
“Có phải là nhớ ba không?”
Tiểu Lâm đáp: “Nhớ ba thì cũng chịu, họ sớm nhất cũng phải đến trưa mới về. Nếu không thì hay là tìm phim ngày trước anh Nhiên đóng cho thằng bé xem?”
“… Có thể được không?”
“Cứ thử xem.”
Diệp Vĩ lấy điện thoại ra tìm một bộ phim mà ngày trước Ôn Nhiên từng đóng, đặt trước mặt Phiền Phiền. Quả nhiên nhóc vừa nghe thấy giọng của ba thì nhất thời ngừng khóc, đôi mắt đẫm lệ lưng tròng bắt đầu đi tìm nơi phát ra âm thanh.
Có hy vọng!
Diệp Vĩ đưa điện thoại đến trước mặt bé, Phiền Phiền liền vươn tay bắt lấy, rồi phát hiện chỉ có chiếc điện thoại lạnh băng phía sau màn hình. Thế là lại khóc, hai chân nhỏ đạp dữ dội, biểu hiện đầy đủ sự bất mãn của mình.
Tiểu Lâm, Diệp Vĩ: “…”
“Ông trời ơi,” Tiểu Lâm còn chưa từng gặp trường hợp nào khó chiều như thế này, hoàn toàn không có biện pháp, “Nhóc khóc chú cũng muốn khóc đây này.”
Bất lực một hồi lâu, Diệp Vĩ liền nảy ra ý nghĩ, lấy điện thoại ra tra Baidu. “Độ nương” (cách gọi nhân hóa của người Trung Quốc dành cho công cụ tìm kiếm Baidu) rất tận chức tận trách nói cho anh ta biết: “Bé cưng sau khi ăn no mà vẫn tiếp tục khóc, thì có thể do ăn chưa đủ no, hoặc là… ị đùn.”
Tiểu Lâm búng tay tách một cái, rất có thể nha. Cậu nhóc còn nhớ ngày trước trong nhà có đứa nhỏ lúc ị đùn liền khóc quấy.
Cậu nhóc liền bỏ quần của Phiền Phiền ra, rồi mở bỉm. Quả nhiên là một mùi thối bốc lên, hơn nữa còn vì lúc nãy Phiền Phiền vừa khóc vừa đạp chân, đã khiến phân tràn đầy cả bỉm lẫn mông đùi.
Một cảnh tượng vô cùng thê thảm.
“Thật sự là tôi…” Tiểu Lâm dở khóc dở cười, “Phải sớm trải nghiệm cái sự đau khổ khi làm ba thế này sao?”
Diệp Vĩ lấy một chậu nước ấm tới, rồi ném cái bỉm bẩn vào thùng rác. Tiếp đó tay chân vụng về mà lấy khăn mềm lau từng chút từng chút trên chân Phiền Phiền. Bạn nhỏ Phiền Phiền được phục vụ, cũng thôi không khóc nữa, cứ mút ngón tay rồi vô tội nhìn trần nhà, thỉnh thoảng bị làm cho không thoải mái thì cũng muốn quấy hai câu.
Thật vất vả mới xử lý sạch sẽ, một lần nữa mặc lại bỉm cho nhóc con kia, hai người mồ hôi nhễ nhại.
Làm ba quả thật là chẳng dễ dàng gì mà! ← Đây chính là tiếng lòng của hai người họ.
Lúc Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên trở về khách sạn thì Phiền Phiền đã ngủ rồi. Diệp Vĩ và Tiểu Lâm vừa thấy họ về liền không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng được giải thoát.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Ôn Nhiên uống thuốc rồi ngủ một giấc, cảm giác đau nhức toàn thân được giảm bớt rất nhiều. Những người khác trong đoàn nghe nói cậu bị ốm có vẻ rất nghiêm trọng, liền tổ chức thành đoàn tới thăm cậu, tiện thể rình xem Thẩm ba ba trong truyền thuyết một chút.
Thẩm ba ba anh minh thần võ đang bế Phiền Phiền ngồi ở phòng ngoài. Phiền Phiền trời sinh tính hiếu động, nhóc con cầm trong tay một cái muỗng nhựa, nhìn thì hình như đó là muỗng múc sữa bột. Nhóc phải cầm để gõ lên mặt bàn kính bằng được. Thẩm Minh Xuyên bế nhóc, Phiền Phiền với không tới nhưng vẫn muốn nhoài về phía trước. Cuối cùng vẫn không với được lại còn làm rơi mất cái muỗng, thế là thở hổn hển òa khóc.
Đang ở trước mặt nhiều người như vậy, Thẩm Minh Xuyên cũng ngại làm khó thằng nhóc nhà mình, nên hắn tốt tính nhặt cái muỗng lên giúp Phiền Phiền, còn bế Phiền Phiền nhoài về phía trước một chút cho nhóc con ấy gõ mặt bàn. Phiền Phiền cuối cùng cũng được gõ cái bàn như ý nguyện, liền phát ra mấy tiếng cười ‘hihi’.
Sau đó trực tiếp nhét cái muỗng vào miệng.
Cái muỗng này vừa mới rơi xuống đất nên Thẩm Minh Xuyên vội vàng lấy nó ra rồi quẳng sang một bên. Phiền Phiền thì vốn đã chơi cái muỗng đến chán rồi nên cũng không cáu, nhóc con còn hướng về phía khuôn mặt của Thẩm Minh Xuyên cười khì khì, vươn tay ra bắt lấy mũi hắn.
Mọi người vây xem đều bị một loạt hành động đáng yêu của Tiểu Phiền Phiền làm cho tình mẫu tử trỗi dậy. Phiền Phiền rất giống Thẩm Minh Xuyên, nói là bản sao thu nhỏ của hắn cũng không quá. Ở trước mặt người ngoài, vẻ mặt của Thẩm Minh Xuyên vẫn luôn nghiêm nghị theo thói quen, mà Phiền Phiền lại là một đứa trẻ ngây ngô chưa hiểu sự đời. Sự tương phản ấy đáng yêu đến nỗi họ muốn chảy cả máu mũi (ý chỉ thấy một việc gì đó quá mức dễ thương, đáng yêu).
Sự tương tác giữa một lớn một nhỏ này thật sự quá đáng yêu, mắt mọi người đều lấp lánh.
Nhưng mà dù sao lực sát thương của Thẩm tổng cũng quá mạnh mẽ, chẳng ai dám đến nói rằng có thể cho tôi bế tiểu bảo bối nhà anh một chút được không cả.
Một lúc sau Vu Tuyết Lị mới tới. Thấy Tiểu Phiền Phiền thì đầu tiên mắt khẽ động một chút, sau đó bị sự đáng yêu của Phiền Phiền tác động tới, thế là cô ngồi luôn bên cạnh Thẩm Minh Xuyên: “Cho tôi bế chút?”
Phiền Phiền thấy Vu Tuyết Lị đang giang tay về phía mình làm tư thế muốn được bế, thì rất vui vẻ bỏ luôn ông ba đang bế mình, vươn tay sang phía Vu Tuyết Lị. Cô vừa ôm được nhóc con, liền chơi với nhóc, nói: “Đáng yêu quá, giống anh như đúc khuôn vậy.”
Từ sau khi chuyện kết hôn giả của Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên bị truyền ra ngoài, có rất nhiều lời đồn nói rằng Phiền Phiền không phải con trai của Thẩm Minh Xuyên. Thậm chí phòng làm việc của Ôn Nhiên còn vì những lời đồn ấy mà phải phát đi công hàm của luật sư.
Nếu như mấy kẻ đó bịa đặt về ngoại hình của Phiền Phiền, thì mặt nhất định sẽ vô cùng đau đớn.
Thẩm Minh Xuyên nhàn nhạt nói: “Quấy lắm.”
“Trẻ con thì đứa nào cũng quấy cả. Chị dâu tôi thường bảo đem cho đi thì không nỡ, mà tự mình nuôi thì cái sự mệt mỏi cứ treo bên khóe miệng ấy,” Vu Tuyết Lị hiếm khi lại cười một cái, cô nói, “Mà sinh thêm đứa thứ hai thì giải quyết được rồi, lấy độc trị độc.”
“….” Sao nghe lại thấy có vẻ rất có lý nhỉ.
Đến tối, Phiền Phiền và Ôn Nhiên không thể ngủ chung được. Thẩm Minh Xuyên một lần nữa thuê thêm phòng giường đôi, hắn cùng Phiền Phiền chuyển sang đó. Sau khi sắp xếp xong cho Phiền Phiền, Thẩm Minh Xuyên quay trở lại phòng của Ôn Nhiên.
Lúc này Ôn Nhiên đang ở trong chăn nghịch điện thoại. Ban ngày ngủ nhiều nên tối cậu chưa ngủ được. Thấy Thẩm Minh Xuyên quay lại, cậu hỏi: “Sao anh lại sang đây? Để Phiền Phiền ở một mình một phòng được à?”
“Anh bảo Diệp Vĩ qua trông thằng bé rồi,” Thẩm Minh Xuyên cởi áo khoác. Hắn đã tắm rồi, bên trong mặc đồ ngủ, nhanh chóng vén chăn rồi chui vào trong chăn với Ôn Nhiên, “Hiện giờ thằng bé luôn ngủ một mạch tới tận sáng.”
Ôn Nhiên nghe thế thì hổ thẹn nói: “Bây giờ anh còn chuyên nghiệp hơn cả em rồi.”
Giờ cậu cảm thấy mình cùng với mấy ông bố tồi tệ ném con ở nhà đi ra ngoài kiếm tiền không khác gì nhau. Cậu quyết định sau này nhất định lịch trình quay phim phải được siết chặt hơn, cũng phải dành được chút thời gian để còn về với Phiền Phiền, dù chỉ một ngày một đêm cũng được.
“Em yên tâm đi, vị trí số một của em trong lòng thằng bé vẫn không hề suy suyển chút nào.” Thẩm Minh Xuyên véo véo hông cậu. Phiền Phiền luôn rất yêu Ôn Nhiên, cũng không biết là vì sao.
Ôn Nhiên cười khẽ: “Anh vẫn ghen tị à?”
“Ầy, nhãi con ấy mà tặng cho anh, anh còn chê nó phiền ấy,” Gần đây hiển nhiên là ba Thẩm bị bạn nhỏ Phiền Phiền làm phiền đến là lợi hại, mới nhắc tới thôi hắn đã vừa yêu vừa hận đến nghiến răng nghiến lợi, cũng vừa vặn chuyển đề tài, “Cơ thể em sao rồi?”
“Em không sao nữa rồi, buổi chiều ngủ một giấc thì cơ thể cũng thoải mái hơn.”
Vậy là tốt rồi.
Thẩm Minh Xuyên đưa tay ra cướp lấy điện thoại của Ôn Nhiên, ném qua một bên, rồi xoay người ôm lấy cậu, đè xuống giường. Ôn Nhiên liền che miệng lại không cho hắn hôn: “Em đang bị cảm.”
“Vận động ra mồ hôi sẽ nhanh hết cảm đó.”
“Ai bảo thế,” Ôn Nhiên trừng hắn. “Tiểu đệ” của Thẩm ba ba tràn đầy tinh thần cọ vào đùi cậu, xuyên qua một lớp quần ngủ mỏng manh, dường như có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng rực trên ấy. “Lây bệnh cho anh thì ai sẽ chăm Phiền Phiền!”
Tay của Thẩm Minh Xuyên lần dọc theo lưng Ôn Nhiên, đi thẳng một đường xuống dưới, đẩy dây chun quần ra. Hắn ở trên mông trơn nhẵn bóp một cái, không để tâm lắm đáp: “Cùng lắm thì đón thím Kim qua đây.”
Anh có tiền anh tùy hứng.
Ôn Nhiên bị thủ pháp ngày càng thành thạo của hắn làm cho chẳng còn cách nào mà suy nghĩ được nữa, cũng ậm ừ nghe theo.
Hai tháng không gặp, người nhung nhớ cũng không chỉ có một mình Thẩm Minh Xuyên.
Hết chương 60.