Chương 63: Chương trình thực tế (2)

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa

Chương 63: Chương trình thực tế (2)

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Min
Hai người họ ăn sáng xong, cũng cho Phiền Phiền ăn no rồi, liền đi đến siêu thị thực phẩm tươi sống gần nhà để mua nguyên liệu.
Trong nhiệm vụ yêu cầu phải nấu ba món một canh, để đề phòng có người dùng mánh khóe gian lận mà qua loa cho xong.
Ôn Nhiên vừa thấy thư nhiệm vụ đã nghĩ ra được những món cơ bản, còn Thẩm Minh Xuyên lại suy nghĩ rất lâu, hắn muốn làm đủ thứ nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu, cuối cùng hắn quyết định đến siêu thị xem có nguyên liệu gì phù hợp rồi sẽ tính sau.
Ở khu nhà ở của bọn họ có một siêu thị thực phẩm tươi sống rất lớn, rau củ, thịt cá, hải sản ở đó rất đa dạng, tươi ngon và sạch sẽ, rất thích hợp để mua nguyên liệu.
Ôn Nhiên đeo địu ôm Phiền Phiền ở phía trước, dẫn bé theo đi.
Phiền Phiền biết là được ra khỏi nhà thì vui sướng đến mức tay chân múa may, bé thích nhất là được Ôn Nhiên đưa đi chơi bên ngoài, tiếc là công việc của Ôn Nhiên bận rộn, thời gian rảnh lại khá ít ỏi, vì vậy mỗi lần Ôn Nhiên đưa Phiền Phiền ra ngoài thì bé đều rất phấn khích, cả đường cứ bi bô không ngừng.
“Con đây là phấn khích cái gì vậy,” Ở trên xe, bé Phiền Phiền vịn vào Ôn Nhiên để đứng lên, đôi chân nhỏ cứ dậm dậm, Ôn Nhiên sợ con bị đụng đầu nên phải ôm chặt, nhưng một lát sau đã mỏi, “Đi ra ngoài chơi con vui thế à, hửm? Bảo bối.”
Phiền Phiền ‘nha’ lên một tiếng đáp lại.
“Có cần anh bế con cho không?” Thẩm Minh Xuyên vẫy tay, hắn biết cậu bị mỏi nên liền quay sang hỏi.
Từ nhà họ lái xe đến siêu thị cũng chỉ mất 10 phút, Ôn Nhiên liền lắc đầu đáp: “Không cần đâu anh, cũng gần mà.”
Thẩm Minh Xuyên nghĩ cũng đúng, nhân lúc đường vắng, hắn quay sang cảnh cáo Phiền Phiền: “Con ngoan ngoãn một chút đi, đừng có mà hành hạ ba nhỏ của con.”
Tiểu Phiền Phiền đại khái có thể phân biệt được lời khen hay lời mắng qua ngữ điệu, nhóc thấy Thẩm Minh Xuyên dám nói mình trước mặt ba nhỏ, thế là nhóc con chẳng hề khách sáo mà phụt nước bọt phì phì vào mặt ba lớn.
Thẩm Minh Xuyên: “…”
Ôn Nhiên nhìn có vẻ hả hê: “Ha ha ha ha, đáng đời anh, ai bảo cứ bắt nạt con hoài.”
“Thằng nhóc vô lương tâm.” Thẩm Minh Xuyên nhéo nhéo mặt Phiền Phiền, vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều mắng yêu.
Phiền Phiền liền quay mông về phía Thẩm Minh Xuyên.
Ngày hôm nay là thứ bảy, lại là buổi sáng, trong siêu thị có không ít người, để đề phòng bất trắc, đoàn làm phim đã cử bốn nhân viên an ninh để giữ gìn trật tự và bảo vệ gia đình Ôn Nhiên.
May mà bên này thuộc về khu của những người giàu có, đều là các cô giúp việc khá có ý thức, họ chỉ nhìn ngó một chút chứ không gây ra bất kỳ sự hỗn loạn nào.
Bé Phiền Phiền đã tiêu hao hết năng lượng trên đường đi, giờ đã ngủ rồi, Ôn Nhiên cẩn thận đỡ đầu con. Ban đầu Thẩm Minh Xuyên định bế thay cậu, nhưng Ôn Nhiên sợ làm bé tỉnh giấc nên không đưa con cho Thẩm Minh Xuyên.
Vì vậy Thẩm Minh Xuyên đi trước đẩy xe, cố ý chắn phía trước để bảo vệ Ôn Nhiên và Phiền Phiền khỏi bị người khác va chạm, dù có bảo vệ nhưng hắn vẫn không yên tâm lắm.
“Em chờ lát nữa đi theo phía sau anh, cẩn thận đừng để người khác chen lấn phải.” Thẩm Minh Xuyên nói.
“Vâng,” Ôn Nhiên giục hắn, “Đi thôi anh.”
Thẩm thiếu gia nhìn cái siêu thị lớn như vậy người đến người đi, hoa mắt chóng mặt, hắn hỏi Ôn Nhiên: “Đi chỗ nào đầu tiên vậy?”
Ôn Nhiên cũng đã lâu không tự mình đi mua nguyên liệu nấu ăn: “Hay là mình đi mua thịt trước nhé?”
“Được, nghe lời em.”
Trước một Thẩm Minh Xuyên 'biết nghe lời' như thế, Ôn Nhiên có hơi buồn cười, lúc nào cũng không quên thể hiện tình cảm, trước đây hắn chỉ đơn giản nói ‘Được’ để đồng ý, giờ lại còn thêm câu ‘Nghe lời em’ nữa.
Cậu có thể tưởng tượng được phản ứng của khán giả khi nghe hắn nói những lời này.
Hai người đến khu bán thịt, Ôn Nhiên thuần thục dặn chú bán hàng cắt ba cân sườn cừu cho cậu, để chuẩn bị làm món sườn cừu nướng. Cậu lại chọn một miếng thịt ba chỉ (miếng thịt có cả nạc, mỡ và bì), dặn họ rửa sạch rồi băm nhuyễn, để làm món đậu phụ Ma Bà. Tiếp đó là mua một con gà mái mới mổ, thịt vẫn còn rất tươi để nấu canh.
Người quay phim tận tình ghi lại cảnh Ôn Nhiên thuần thục, đảm đang. Khi cậu chọn xong và đang chờ nguyên liệu được sơ chế, quay ra sau thì thấy Thẩm Minh Xuyên hơi nhíu mày nhìn quầy thịt, không biết phải bắt đầu từ đâu.
Ôn Nhiên không nhịn được bật cười, quả thực là làm khó vị đại thiếu gia này rồi.
Suy nghĩ một chút, cậu nghĩ ra một gợi ý cho Thẩm Minh Xuyên: “Hay là anh mua một cái giò heo nhé? Sau đó dùng các loại gia vị như hoa hồi, quế, nấm hương hầm cùng, khi sôi thì cho thêm rượu nấu ăn và nước tương, đun nhỏ lửa một lúc nữa rồi nêm nếm gia vị cho vừa, món này vừa đẹp mắt lại vừa ngon miệng.”
Quan trọng nhất là nó rất đơn giản! Hầu như không cần kỹ thuật gì.
“Không cần đâu, em thích ăn gì ngọt không? Anh sẽ làm sườn xào chua ngọt cho em.” Thẩm Minh Xuyên nói, hắn đi tới trước quầy thịt, “Cảm phiền chặt cho tôi hai cân sườn.”
“…” Trời đất, ăn nhiều thế ư! Ôn Nhiên vội vàng điều chỉnh lại số lượng giúp hắn, “Không cần đến hai cân đâu, một cân là đủ rồi.”
Cậu mua sườn cừu nhiều là bởi vì xương cừu nặng, chứ hai cân sườn xào chua ngọt là đủ để họ ăn cả bữa mà chẳng cần thêm món nào khác.
Hơn nữa, lúc Thẩm tổng nói những lời này vừa ngọt ngào vừa cưng chiều, hệt như một ông chồng cưng chiều vợ, quan trọng hơn là: “Anh biết làm sườn xào chua ngọt à?”
Vẻ mặt Thẩm tổng chẳng chút nao núng: “Không thử sao biết được?”
Ôn Nhiên: “….”
Cậu dự cảm món này sẽ rất khủng khiếp đây.
Lúc này, bên quầy thịt thông báo họ vừa có thịt bò tươi ngon, Thẩm tổng lại có thêm ý tưởng: “Anh làm thêm món bò sốt vang nữa nhé, được không?”
“… Anh vui vẻ là tốt rồi.” Ôn Nhiên đành bỏ cuộc trong việc 'cứu vớt' hắn.
Mua thịt xong, hai người đi tới quầy hải sản, Ôn Nhiên vốn định làm cá sốt chua ngọt, nhưng nếu Thẩm Minh Xuyên đã muốn làm sườn xào chua ngọt, vậy cậu sẽ mua cá mú chấm bé về hấp, tiện thể mua thêm ít bào ngư để hầm cùng gà.
Thật bất ngờ là ở đây còn bán cả tôm hùm đất tươi sống, Ôn Nhiên liền mua hai cân, cơ bản các món chính đã giải quyết xong, chỉ cần lát nữa mua rau, đậu phụ, hành, gừng, tỏi nữa là được.
Đến lượt Thẩm tổng, hắn nhìn đủ các loại hải sản, Ôn Nhiên sợ hắn lại muốn nghĩ ra một thực đơn 'kinh thiên động địa' nào đó, nên rất tâm lý nói: “Lâu rồi em không được ăn ngao hoa xào, anh làm cho em một đĩa nhé.”
“Được.”
Mua xong hải sản thì tới phần mua rau, đến khu rau củ, Ôn Nhiên đã có mục tiêu nên nhanh chóng chọn xong, Thẩm tổng cũng tra cứu thực đơn một chút, hắn chọn xong các loại nguyên liệu và gia vị cần cho món của mình, mua thêm chút nấm để nấu canh nấm.
Vậy là ba món chính và một món canh của Thẩm Minh Xuyên coi như đã xong.
Sau cùng, hai người còn đi mua một ít vỏ hoành thánh, để làm bữa phụ cho Tiểu Phiền Phiền.
Lúc tính tiền, có một số fan của Ôn Nhiên đến đây để xem họ quay chương trình, tất cả các fan đều rất lịch sự, không chen lấn hay làm loạn, chỉ đứng bên ngoài chụp ảnh, trong lúc chờ Thẩm Minh Xuyên thanh toán, Ôn Nhiên liền đến chào hỏi các cô gái.
Phiền Phiền cũng vừa lúc tỉnh dậy, đôi mắt còn ngái ngủ mơ màng, Ôn Nhiên giơ bàn tay bé xíu của con trai lên vẫy vẫy với người hâm mộ, Phiền Phiền cụp mắt rúc vào lòng ba, vẻ mặt như muốn ngủ tiếp, đáng yêu đến nỗi các fan ở đó cứ phải hét lên không ngừng.
Bé cưng của thần tượng nhà họ dễ thương đến mức khiến họ nghẹt thở.
Mua xong nguyên liệu và về đến nhà cũng đã hơn 10 giờ, bữa trưa do Ôn Nhiên chuẩn bị. Việc nấu cơm đối với Ôn Nhiên mà nói cũng không có áp lực gì lớn, đến 12 giờ cậu đã làm xong sườn cừu nướng, tôm hùm đất xào cay, cá mú chấm bé hấp, đậu phụ Ma Bà, rau xào cùng với gà hầm bào ngư, tổng cộng năm món chính một món canh, phong phú và ngon miệng.
Ôn Nhiên còn có chút tâm tư bày biện món ăn thật đẹp mắt, khi bưng lên, ngay cả Thẩm Minh Xuyên cũng bất ngờ: “Em giỏi thật đấy.”
“Đương nhiên rồi,” Ôn Nhiên nhận đôi đũa Thẩm Minh Xuyên đưa, nói, “Nếu trước đây không gặp anh, có lẽ em đã không làm minh tinh mà đi làm đầu bếp rồi đó.”
Ôn Nhiên vừa dứt lời đã hối hận ngay, Đàm Mai vẫn luôn nhấn mạnh với Ôn Nhiên rằng không nên nhắc đến chuyện kết hôn của họ, rất dễ bị công kích, nhưng vừa nãy thuận miệng Ôn Nhiên lại nói ra hết.
Cậu không có ý định kể lể khổ sở, đó thực sự là suy nghĩ trước đây của cậu.
Thẩm Minh Xuyên nhìn cậu, rất bình tĩnh gắp một đũa thịt bụng cá mú đầy đút cho Ôn Nhiên, rồi khẽ chạm vào chóp mũi cậu, nói: “May mà đã gặp anh, nếu không thì em đã chẳng phải đầu bếp riêng của riêng anh rồi.”
Trước ống kính, những lời âu yếm của Thẩm Minh Xuyên cứ thế tuôn ra, Ôn Nhiên có chút ngại ngùng, chút suy nghĩ hối hận cũng tan biến như mây khói: “Hiện tại cũng đâu phải, đúng không Phiền Phiền?”
Phiền Phiền đang được thím Kim bế, thấy Ôn Nhiên gọi mình thì bé phấn khích giơ nắm đấm nhỏ về phía cậu, vẻ mặt như muốn được bế.
Ăn cơm trưa xong, đoàn làm phim phỏng vấn Thẩm Minh Xuyên, hỏi hắn chấm cho bữa cơm trưa ‘tình yêu’ này của Ôn Nhiên bao nhiêu điểm, Thẩm tổng rất hào phóng cho hẳn 11 điểm, đồng thời bày tỏ rằng 1 điểm thêm đó chính là cho niềm kiêu hãnh của hắn.
Đoàn làm phim bọn họ ăn ‘cẩu lương’ này no căng rồi.
Đến chiều, bảo mẫu Vi Vi của Phiền Phiền dẫn theo con gái mình đến tìm Phiền Phiền chơi, tên ở nhà của bé ấy là Khả Khả, đã hơn một tuổi, có thể nói được những từ đơn giản, cũng đã biết chập chững đi.
Khả Khả đặc biệt thích những bé nhỏ như Phiền Phiền, vì vậy rất muốn chơi với Phiền Phiền.
“Cho, cho.” Khả Khả cầm đồ chơi trong tay giơ lên trước mặt Phiền Phiền, muốn tặng cho bé.
Phản ứng của Phiền Phiền vẫn còn khá chậm chạp, ngơ một lúc mới chịu nhận, sau đó nhóc con bò nhanh trên thảm đến trước mặt Ôn Nhiên, đưa đồ chơi cho ba: “Ba, ba.”
Mọi người đều bật cười, Phiền Phiền quả thực rất quấn Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên nói: “Ba không cần, cục cưng con tự chơi.”
Thấy Ôn Nhiên không nhận, Phiền Phiền cũng có chút hụt hẫng, Thẩm Minh Xuyên ở bên cạnh vươn tay nói: “Nào, đưa cho ba.”
Phiền Phiền nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một lúc, rồi trực tiếp nhét đồ chơi vào miệng mình.
Tất cả mọi người không nhịn được cười lớn, Ôn Nhiên thì nhanh chóng lấy món đồ chơi ra khỏi miệng con.
Khả Khả thấy Phiền Phiền đưa món đồ chơi mình tặng cho người khác, cực kỳ tủi thân mà tựa vào đùi mẹ, Vi Vi trêu con bé: “Nếu con thích em ấy như thế, vậy con có muốn làm con gái của chú Thẩm với chú Ôn không.”
Không ngờ Khả Khả lại cực kỳ vui vẻ: “Được ạ!”
Ôn Nhiên cười nói: “Con có muốn làm vợ của Phiền Phiền không?”
Khả Khả cũng không biết từ ‘vợ’ nghĩa là gì, cô bé nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi nói: “Cũng được ạ!”
Lưu Vi Vi dở khóc dở cười: “Uổng công mẹ nuôi con lớn đến giờ.”
Ôn Nhiên nói với Phiền Phiền: “Phiền Phiền, chị Khả Khả muốn gả làm vợ cho con đó, con có muốn không?”
Phiền Phiền chỉ có thể hiểu những câu đơn giản một chút thôi, những câu phức tạp như thế nhóc con hoàn toàn chẳng hiểu gì, nhưng những kiểu câu mọi người hỏi bé có muốn hay không, có ăn hay không thì đại khái nhóc con cũng hiểu được và biết gật đầu hoặc lắc đầu.
Nhóc con vẫn còn đang giận dỗi vì vừa nãy Ôn Nhiên không nhận món đồ chơi mình đưa, thế nên mới không vui lắc đầu, còn giở lại chiêu cũ – xoay người đưa mông về phía Ôn Nhiên.
Mọi người ngồi đó đều cười không ngớt, sao nhóc con này lại có thể đáng yêu đến thế chứ.
Sau khi Lưu Vi Vi chào tạm biệt mọi người ra về, thì gần 4 giờ chiều, Thẩm tổng đã thay trang phục ở nhà, đeo tạp dề, tiến vào bếp làm cơm.
Ôn Nhiên chỉ lo hắn làm nổ bếp, thế là cậu để thím Kim đưa Phiền Phiền đi chơi, còn mình thì xuống làm trợ thủ cho Thẩm Minh Xuyên, tiện thể giám sát hắn luôn, nhưng cậu vừa xuống đã bị Thẩm Minh Xuyên đẩy ra ngoài.
Vẻ mặt Thẩm tổng đầy tự tin: “Em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ để em có cơm tối mà ăn.”
Ôn Nhiên cũng không mong cầu có thể ăn được cơm tối: “Vậy anh cứ từ từ thôi nhé, đừng để bị bỏng.”
Thẩm Minh Xuyên cúi đầu hôn cậu một cái: “Đây là em xót anh sao?”
Trước máy quay, vành tai Ôn Nhiên đỏ bừng, cậu vội vàng gật đầu rồi chạy mất.
Khóe miệng Thẩm Minh Xuyên khẽ cong lên một đường khó có thể nhận ra, hắn xoay người đi vào bếp.
Đầu tiên là món bò sốt vang, món ăn cần nhiều thời gian nhất.
Thẩm Minh Xuyên lấy điện thoại ra, lên Baidu tìm cách làm món bò sốt vang, sau khi đọc kỹ hai lần, hắn chuẩn bị xong xuôi các nguyên liệu phụ, để điện thoại sang một bên, bắt đầu 'đối phó' với thịt bò.
Trước tiên phải rửa sạch thịt bò, cắt thành từng miếng lớn.
Miếng lớn là lớn đến cỡ nào? Thẩm Minh Xuyên có hơi lúng túng, may mà trong hướng dẫn có kèm ảnh, nên Thẩm Minh Xuyên liền dựa vào đó để cắt thịt.
Bước hai là cho dầu ô liu vào nồi, đợi dầu sôi thì thả thịt bò vào, cho một ít gia vị lên trên rồi đảo thịt cho đến khi thịt chuyển sang màu vàng.
Thẩm tổng còn đang suy nghĩ xem đun đến bao giờ dầu mới sôi, đã thấy trong nồi bốc lên từng luồng khói, chẳng kịp suy nghĩ nhiều, hắn liền trực tiếp thả thịt bò vào, nhưng vì động tác quá mạnh, liền bị dầu bắn đầy người.
May mà hắn đã dự liệu trước nên mặc áo dài tay, lại quay đầu đi đúng lúc, nên không bị bỏng.
Thẩm tổng không biết dầu đắt nên đã cho vào đó không ít dầu, lúc này nước từ thịt bò và dầu giống như đang cùng nhau ‘mừng năm mới’ liền nổ bùm bùm bắn tung tóe dầu ra ngoài, ngay cả anh quay phim tận chức tận trách cũng không tự chủ được mà lùi lại, sợ bị bỏng.
Trong tình thế cấp bách, Thẩm Minh Xuyên tùy tiện bỏ vào đó hai thìa muối, rồi thuận tay lấy nắp nồi đậy xuống ‘bụp’ một tiếng.
Aida, không bắn nữa rồi!
Tìm được bí quyết chống bắn dầu, Thẩm tổng cực kỳ đắc ý, hắn cầm điện thoại lên bắt đầu đọc bước làm thứ ba.
Sau khi vớt thịt bò lên, bỏ vào một cái bát lớn rồi rắc một lớp bột lên, cho các nguyên liệu phụ như hành, cà rốt đã chuẩn bị sẵn vào rồi xào sơ từ ba đến năm phút.
Cái này đơn giản, Thẩm Minh Xuyên bỏ hai thìa bột vào trong bát, anh quay phim đứng bên cạnh nhắc nhở hắn: “Thẩm tiên sinh, lật, mau lật thịt đi, thịt sắp cháy rồi.”
“!!!”
Giờ Thẩm tổng mới nhớ ra chuyện phải lật thịt, nhanh chóng bỏ nắp nồi ra để lật, kết quả vì hơi nước ngưng tụ trên nắp nồi rơi xuống, khiến cho cái nồi vốn dĩ đã bay hết hơi nước và không còn bắn dầu nữa lại bắt đầu ‘diễn tấu’ một bản nhạc mới.
Xèo xèo xèo lách tách lách tách lại vang lên, kèm theo một mùi khét lẹt xộc vào mũi.
Thẩm Minh Xuyên: “….”
Anh quay phim: “….”
May mà chỉ số thông minh của Thẩm tổng vẫn luôn đứng đầu, hắn nhanh chóng tắt bếp, thịt bò vì chưa kịp lật nên một bên vẫn còn máu, một bên thì đã cháy xém. Thẩm tổng tiết kiệm đã vớt đống thịt bò ra, đặt lên thớt gỗ, vung dao một cái cắt hết phần thịt bị cháy đi, vừa nãy hắn đã cắt mỗi miếng thịt đều rất lớn nên cắt đi một chút thì dường như cũng chẳng phải vấn đề gì lớn, lại trở thành một miếng thịt mới.
Kế hoạch thành công! Thẩm Minh Xuyên muốn búng tay một cái để ăn mừng, nhưng cả hai tay đều dính dầu mỡ, quá trơn nên không làm được.
Có kinh nghiệm thất bại từ lần thứ nhất, đến lần thứ hai vì nước trên thịt gần như đã khô, lại thêm khả năng lĩnh ngộ siêu việt của Thẩm Minh Xuyên, hắn đã có thể rán thịt bò thành màu vàng ươm trông cũng ra dáng, rồi xào nguyên liệu phụ lên, thêm muối, tương cà chua, lại xào thêm lần nữa.
Tiếp đó, Thẩm tổng cực kỳ giàu có đã mở một chai vang được chọn lọc kỹ càng từ một trang viên nào đó ở Pháp, giống như chẳng hề tiếc tiền mà đổ vào đến gần nửa chai, tiếp đó mới bỏ thịt bò trở lại, thêm nước trắng và gia vị, đậy nắp nồi và bắt đầu hầm.
Nghe thấy tiếng ùng ục trong nồi cùng mùi hương thơm bay ra, vẻ mặt của Thẩm tổng vẫn chẳng thay đổi, nhưng trong lòng lại đang đắc ý chết đi được, đúng là chuyện nhỏ thôi.
Ôn Nhiên ở bên ngoài chơi với Phiền Phiền mà lòng dạ không yên, chung quy vẫn lo không biết Thẩm Minh Xuyên có thể đốt trụi nhà bếp hay không, hoặc có bị bỏng hay không.
Cũng may IQ của Thẩm Minh Xuyên vẫn còn đó, không phát sinh bất kỳ sự cố nào như bị bỏng hay đốt cháy cái gì cả.
Thẩm Minh Xuyên loay hoay trong bếp hơn ba tiếng đồng hồ, trong khoảng thời gian đó Ôn Nhiên đã dùng lò vi sóng nấu được một bát vỏ hoành thánh đút cho Phiền Phiền ăn no rồi.
Cuối cùng, ba món chính và một món canh của Thẩm tổng cũng ra lò.
Về mặt hình thức, món thành công nhất là bò sốt vang, vì bên trong có thêm hành, cà rốt, măng tây các loại, trông khá đẹp mắt, lại còn hầm trong nước sốt cà chua suốt một giờ liền, vốn dĩ là một nồi thập cẩm, nhưng có nước sốt đặc sệt che đi phần lớn vẻ ngoài, vì vậy món này mới thắng về mặt hình thức.
Thứ nhì là ngao hoa xào, ngoại trừ việc để quá nhiều nước bị vung ra bàn, nhìn qua thì các nguyên liệu cần đều đầy đủ, ngao hoa cũng cơ bản đã mở miệng.
Thứ ba là canh nấm, Ôn Nhiên nhìn bề ngoài, cậu đoán Thẩm Minh Xuyên hẳn là chờ nước sôi mới bỏ nấm vào, sau đó mới bỏ hạt nêm và các gia vị khác, đun rồi mới biết nước sôi với nấm như thế thì rất nhạt nhẽo, vì vậy liền cho thêm một muỗng dầu và một muỗng nước tương vào, nói không chừng còn có thể cả loại gia vị khác mà cậu nhìn không ra.
Trông khó nhìn nhất là món sườn xào chua ngọt, bình thường món sườn xào chua ngọt nhìn bên ngoài đều có màu đỏ tươi, thơm ngon và hấp dẫn, khiến người khác chỉ muốn ăn ngay.
Còn món này của Thẩm tổng, khụ khụ, sau khi Ôn Nhiên nhìn thấy, phản ứng đầu tiên của cậu đó là nó giống cục ‘ấy’ của Tiểu Phiền Phiền sau khi bị táo bón một thời gian, từng miếng khô nẻ chất chồng lên nhau trên đĩa.
“Thế nào?” Thẩm Minh Xuyên nói, “Tuy rằng nhìn không được đẹp bằng em làm, nhưng chắc là vị sẽ ổn hơn.”
Từ phản ứng của Thẩm Minh Xuyên, Thẩm tổng vô cùng hài lòng với bữa cơm đầu tiên do mình tự tay làm, Ôn Nhiên không đành lòng đả kích hắn, cậu thầm mắng trong lòng rồi lựa lời khen ngợi hắn: “Xét theo trình độ của người mới, thì thế này đã là xuất sắc lắm rồi.”
Thẩm Minh Xuyên rất bình tĩnh nhưng trong lòng lại khá đắc ý, hắn gắp một miếng sườn xào chua ngọt cho Ôn Nhiên: “Món em thích này.”
“…” Cái này là do đích thân ông xã gắp cho, Ôn Nhiên há miệng cắn một miếng, nhai nhai hai cái, rồi dưới ánh mắt của Thẩm Minh Xuyên phải cố nhịn không nhíu mày, chỉ rất ý nhị nói, “Hơi hơi chua một chút.”
Thẩm Minh Xuyên cũng gắp một miếng, bỏ vào miệng nhai rồi không nhịn được phải nhổ ra, cố gắng lắm mới không chửi thề: “Khó ăn quá! Em đừng ăn, em nuốt rồi à?”
Ôn Nhiên híp mắt cười nói: “Dù sao cũng là lần đầu tiên anh nấu cơm, trong lòng em thì dù thế nào cũng đều ngọt ngào cả.”
Thẩm Minh Xuyên: “….”
Mấy lời âu yếm chết tiệt này.
Để không ‘gieo họa’ cho Ôn Nhiên, Thẩm Minh Xuyên thử lần lượt từng món một: Ngao hoa xào không thể ăn được, quan trọng là hắn rõ ràng còn chưa cho gừng, canh… là món canh bỏ thêm nước tương và dầu, có thể tưởng tượng được vị của nó kỳ lạ đến thế nào, Thẩm Minh Xuyên đời này chưa từng nếm qua món canh nào khó uống đến thế.
Chỉ có món bò sốt vang là có thể tạm chấp nhận được, ngoại trừ việc hơi mặn ___ hắn cho muối vào tận hai lần, lượng cũng không ít.
Tóm lại, với trình độ kén ăn của Thẩm tổng mà nói, những món ăn này hắn có chết đói cũng sẽ không ăn.
“Đi thôi, mình ra ngoài ăn.” Thẩm Minh Xuyên biết vốn dĩ vì hiệu quả của chương trình, họ cũng sẽ không thực sự yêu cầu khách mời nhất định phải ăn hết tất cả những món đã làm ra.
“Không cần đâu anh, món bò sốt vang này vẫn ăn được, ăn với cơm là vừa vặn.” Đây chính là bữa cơm đầu tiên mà Thẩm Minh Xuyên làm cho cậu, có khả năng cũng sẽ là duy nhất, phải biết trân trọng.
Đồng thời sau này phải để hắn vào bếp ít thôi.
“Không ăn được đâu.”
“Nhưng em muốn ăn.” Ôn Nhiên nhìn hắn, kiên định đáp.
Đối mặt với một Ôn Nhiên như vậy, Thẩm Minh Xuyên bỗng dưng cũng chẳng còn cách nào, liền xoa đầu cậu nói: “Chúng ta cùng ăn.”
Sau khi ăn xong lại đến phần chấm điểm, Ôn Nhiên biết Thẩm Minh Xuyên cho mình 11 điểm, cậu suy nghĩ một chút rồi cười nói: “Cho anh ấy 9 điểm đi, anh ấy vẫn còn chỗ để cải thiện nữa, bớt một điểm thì mới không kiêu ngạo.”
Đoàn làm phim: “…..”
Bị nhấn chìm trong ‘cẩu lương’ mà không biết phải làm sao.