Chương 64: Chương trình thực tế (3)

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa

Chương 64: Chương trình thực tế (3)

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối đến, sau khi hoàn thành nhiệm vụ ghi hình, hai người thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù đó đều là những công việc nhà thường ngày, nhưng nghĩ đến việc mọi cử chỉ hành động của mình đều bị ghi lại toàn bộ, không sót một góc nào, họ không thể nào thả lỏng như bình thường được.
Ôn Nhiên nằm trên giường, như thường lệ lướt Weibo một chút, cậu bất ngờ phát hiện mình lại lọt top tìm kiếm nóng. À không, phải nói là chương trình đã lọt top tìm kiếm nóng vì cậu.
Một fan đã chụp ảnh cậu lúc ra ngoài mua nguyên liệu rồi đăng lên Weibo. Không rõ là do chương trình sắp xếp hay là hành động tự phát của fan, nhưng nói chung, điều đó đã gây ra một làn sóng phản ứng.
Anti-fan của cậu không kiềm chế được, lại tiếp tục lôi chuyện cậu và Thẩm Minh Xuyên kết hôn giả ra bàn tán.
Sau đó, anti-fan đồng loạt tấn công ê-kíp chương trình vì mời khách mời không phù hợp với chủ đề của ‘Kết hôn cùng tình yêu’. Họ cho rằng hai người nhất định đang diễn kịch để lừa dối khán giả, và chủ đề ‘Tẩy chay Kết hôn cùng tình yêu’ đã được đẩy lên top tìm kiếm nóng.
Tiếp đó, thêm những người hóng chuyện không hiểu rõ sự tình cũng xúm vào công kích chủ đề này, cho rằng những người nói ra lời ấy chắc hẳn đang thiếu thốn tình yêu hoặc chẳng có ai yêu thương. Cứ thế, Ôn Nhiên lại không còn liên quan gì đến chủ đề đó nữa.
Ôn Nhiên há hốc mồm xem hóng, đúng là một màn thao túng đỉnh cao.
Ngày hôm sau, Ôn Nhiên ngủ một mạch đến tận 7 giờ rưỡi mới rời giường.
Phiền Phiền đã dậy, được thím Kim bế xuống nhà uống sữa trước, sau đó được đẩy xe ra ngoài hít thở không khí trong lành nhân lúc trời sáng sớm còn mát mẻ.
Thẩm Minh Xuyên cũng đã dậy. Ôn Nhiên rửa mặt xong xuống nhà, vừa vặn thấy Thẩm Minh Xuyên đang mặc tạp dề, bưng một đĩa thức ăn đi ra từ phòng bếp, anh quay phim tận tâm tận lực đi sát theo sau để quay.
Ôn Nhiên: “…..”
Là cậu xuống lầu sai cách hay là cậu đang hoa mắt?
“Em dậy rồi,” Thẩm Minh Xuyên đã nhìn thấy cậu, “Vừa đúng lúc để ăn sáng.”
Ôn Nhiên không thể tin được nhìn bữa sáng kiểu Âu trên bàn. Trứng ốp được rán bằng khuôn hình trái tim, bánh sandwich có thêm một khuôn mặt cười vẽ bằng tương cà chua, tôm tẩm bột chiên giòn, dâu tây được cắt đôi thành hình trái tim và yến mạch cùng sữa tươi.
Bốn loại đồ ăn được sắp đặt trên bốn đĩa, còn có một ly sứ trắng hình trái tim, tất cả được đặt trên bàn ăn màu vàng nhạt, tinh xảo lại đẹp mắt.
Ôn Nhiên vô cùng bất ngờ: “Đều là anh tự làm à?”
“Ừm hứ.” Thẩm Minh Xuyên vẻ mặt chân thành nói, “Hôm qua anh làm không tốt, nên hôm nay anh muốn bù lại cho em.”
Ôn Nhiên cười không được khóc không xong, Thẩm Minh Xuyên cũng quá nhiệt tình rồi.
Đồng thời, cậu cũng vô cùng cảm động. Bất luận là xuất phát từ nội tâm thật sự muốn làm, hay chỉ là diễn cho chương trình, thì cũng đã thành công khiến cậu cảm thấy xúc động.
Thẩm Minh Xuyên là kiểu người ngay cả việc bếp núc cũng không rành, vậy mà lại có thể tốn biết bao nhiêu tâm tư để chuẩn bị một bữa sáng tinh tế như vậy vì cậu, thế là đã đủ rồi.
“Có phải em rất cảm động không?” Thẩm Minh Xuyên nhìn nét mặt cậu, hỏi.
“Đúng vậy, anh phạm quy rồi đó, rõ ràng là đánh úp bất ngờ thế này mà.”
“Không thế thì sao gọi là bất ngờ được,” Thẩm Minh Xuyên cởi bỏ tạp dề, đặt sang một bên, “Em có cái gì để thưởng cho anh không?”
Thưởng… ngay trước mặt anh quay phim đang đứng xem, tai Ôn Nhiên đỏ bừng. Cậu chủ động hôn nhẹ lên môi Thẩm Minh Xuyên, rồi nhanh chóng tách ra.
Thẩm Minh Xuyên cũng không ngại, muốn hôn sâu hơn vẫn còn nhiều cơ hội. Hắn kéo ghế cho cậu ngồi, mang theo vài phần mong đợi, nói: “Em nếm thử đi.”
Ôn Nhiên cầm dĩa lên, trước tiên ăn thử một miếng trứng rán. Món trứng ốp không chỉ có vẻ ngoài rất đẹp mà còn là lòng đào, Ôn Nhiên thực sự bất ngờ và vui mừng, tự đáy lòng giơ ngón tay cái lên khen: “Anh thật sự quá lợi hại.”
Thẩm Minh Xuyên che mic cá nhân của mình lại, hắn ghé sát vào tai cậu nói thầm: “Lúc ở trên giường anh còn lợi hại hơn nhiều.”
Ôn Nhiên: “….”
Ăn xong bữa sáng tình yêu, hai người đi ra vườn để tưới cây, thuận tiện khoe khu vườn mà Ôn Nhiên đã thiết kế cải tạo.
Đầu mùa xuân trước khi Ôn Nhiên vào đoàn phim, bởi vì thời gian tương đối dư dả, cậu liền thiết kế cải tạo lại sân vườn, biến một khoảng sân nhỏ đơn giản thành một vườn hoa nhỏ.
Giờ đã là giữa hè, thảm thực vật trong vườn đều đã phát triển tươi tốt, cả khu vườn xanh ngắt, tràn trề sức sống, vừa tinh tế lại rất có phong cách.
Bình thường sẽ luôn có người làm vườn đúng giờ đến chăm sóc khu vườn, nhưng hôm nay Ôn Nhiên dặn họ không cần phải tới, tự hai người họ sẽ chăm sóc khu vườn.
Chỉ có một vòi nước, Ôn Nhiên dùng vòi lớn, Thẩm Minh Xuyên thì tưới mấy chậu cây nhỏ bằng vòi sen.
Hai người đang tưới cây thì gặp nhau, đầu tiên còn nhìn nhau cười, cho tới khi Ôn Nhiên nhìn thấy những cây mọng nước mà mình yêu nhất, trong nháy mắt nụ cười của cậu cứng lại.
Ôn Nhiên cực kì thích mấy loại cây mọng nước tròn tròn đáng yêu này. Trong vườn hoa còn đặc biệt dành riêng một mét vuông để trồng chúng, vị trí đó vừa tinh tế lại đẹp mắt, đem những cây mọng nước mập mạp xếp lại với nhau. Lại thêm người làm vườn cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc, nên các cây này đều lớn lên rất sáng tạo và đẹp mắt. Ôn Nhiên cũng đã từng có lần chụp ảnh đăng lên Weibo.
Thế nhưng, Thẩm Minh Xuyên lại có thể… tưới ngập chúng, nước còn đang chảy ra ngoài từ lỗ nhỏ dưới đáy chậu.
Mấy cái cây lớn một chút thì còn tạm, tưới như thế cũng không vấn đề gì, chứ mấy cây nhỏ… Ôn Nhiên muốn khóc.
“Hử?” Thẩm Minh Xuyên thấy mặt cậu biến sắc, có chút không hiểu hỏi, “Làm sao thế em?”
“Đây là mấy cây mọng nước mùa hè không cần tưới nhiều nước như vậy, anh tưới như thế thì nó sẽ rất dễ chết!”
“Ây,” Một Thẩm tổng luôn luôn bình tĩnh rốt cuộc cũng không bình tĩnh nổi, “Anh thấy lá của nó đều căng mọng nước, anh tưởng phải tưới nhiều nước.”
Cái đó và cần nhiều nước chẳng phải là cùng một đạo lý à?! Thẩm tổng thể hiện sự không thể hiểu nổi.
Đối với lý lẽ ấy, Ôn Nhiên vừa bực mình vừa buồn cười: “Nó là thực vật sa mạc, không cần tưới nhiều nước.”
“….” Thẩm Minh Xuyên thừa nhận kiến thức hạn hẹp của mình, hắn thật sự không biết.
Hơn nữa, mấy cái cây mỏng manh và kỳ cục này là thực vật sa mạc sao? Thẩm Minh Xuyên hoài nghi nhìn vào mấy cái cây nhỏ được phủ đầy các hạt nước li ti, và được đổi mới nhận thức.
Ôn Nhiên lấy điện thoại gọi cho người làm vườn để anh ta đến xử lý một chút.
“Cũng không biết có thể cứu được hay không nữa.” Ôn Nhiên ngồi xổm xuống nhìn những cây nhỏ đáng yêu, đau lòng nói.
“Không sao đâu mà, nếu như chúng bị chết, anh sẽ mua loại khác tốt hơn cho em.” Thẩm Minh Xuyên an ủi cậu.
Ôn Nhiên cũng không vì mấy cái cây này mà trách móc Thẩm Minh Xuyên, nhưng nghe hắn nói thế cậu lại không nhịn được mà trêu hắn: “Ba ngàn con sông chỉ có thể thích duy nhất một gáo nước thôi nha Thẩm tổng, những loại khác em không thích đâu.”
“Hửm?” Thẩm Minh Xuyên lại đánh lái sang chuyện khác, “Không phải anh mới là một gáo nước duy nhất của em à?”
“ … Em đang nói đến mấy cái cây, em không nói người.”
Thẩm Minh Xuyên bá đạo đáp: “Cây cối cũng không được!”
Anh quay phim: “….” Vì sao rõ ràng là phải bùng nổ mâu thuẫn gia đình, mà giờ đã chuyển hóa thành thức ăn chó chết tiệt rồi?
Đến buổi chiều, ê-kíp chương trình lại đưa ra nhiệm vụ.
“Tiết mục giải trí: Trong vòng một tiếng đồng hồ hãy học thuộc ca khúc hoặc điệu nhảy mà ê-kíp chương trình chuẩn bị, cùng nhau chấm điểm cho đối phương, ai có số điểm thấp hơn sẽ phải nhận hình phạt của chương trình.”
Sau khi Ôn Nhiên nhận được thư thông báo nhiệm vụ, đọc qua một chút, cười nói: “Tới tiết mục thử thách đối phương rồi, đúng là đề bài hại người mà.”
“Xin hãy chọn đề bài để biểu diễn.” Tỷ Triệu lấy ra hai tấm thẻ giống hệt nhau để cho hai người họ chọn.
“…” Hai phu phu bọn họ liếc nhìn nhau, Thẩm Minh Xuyên định đưa tay ra bế Phiền Phiền, hào phóng nói: “Em chọn trước đi.”
Ôn Nhiên lại ôm Phiền Phiền: “Vậy thì để cục cưng nhà mình chọn giúp em đi.”
Nói rồi, cậu bế Phiền Phiền đến, Phiền Phiền vui vẻ ‘A’ một tiếng, dùng nguyên tắc cái nào gần tay mình hơn thì lấy.
Ôn Nhiên cầm lấy mở ra, sau khi đọc xong liền bật cười, đắc ý đưa cho Thẩm Minh Xuyên xem, chỉ thấy trên tờ giấy trắng viết mấy chữ: Bài hát [Học tiếng mèo kêu].
Thẩm Minh Xuyên: “……”
Thế nghĩa là hắn phải học nhảy sao???
Lấy tấm thẻ còn lại trên tay tỷ Triệu, khuôn mặt chưa từng thay đổi trước ống kính máy quay của Thẩm Minh Xuyên cuối cùng cũng xuất hiện một chút tan vỡ. Ôn Nhiên lại gần nhìn, thật sự bật cười.
Điệu nhảy tảo biển!
Ôn Nhiên quả thật không dám tưởng tượng Thẩm Minh Xuyên sẽ nhảy như thế nào với vẻ mặt đó. Đây sẽ trở thành câu chuyện đột phá nhất của gia đình cậu trong năm nay, không gì sánh bằng ha ha ha ha ha.
Có thể nói là khá mong đợi đó.
Hai người quay vào nhà, Thẩm Minh Xuyên lên Baidu tìm thử bài mẫu của điệu nhảy tảo biển, mặt mày đen sầm.
Ôn Nhiên sau khi vui vẻ thì tỉnh táo lại nghĩ, cậu thấy thế không ổn. Thẩm Minh Xuyên là người như thế nào mà lại đi nhảy như thế chứ, đặc biệt là nhân viên của Viễn Tông mà thấy sếp lạnh lùng nghiêm túc nhà mình nhảy như vậy, thì toàn bộ hình tượng sẽ bị phá hỏng mất.
“Nếu không hay hai chúng ta đổi đi?” Ôn Nhiên đề nghị, hát một bài hát bán manh với khuôn mặt ấy sẽ tạo ra một kiểu tương phản đáng yêu, cũng chẳng sao cả. Dù thật sự không thể hoàn thành nhiệm vụ thì ê-kíp chương trình cũng chẳng thể làm gì cả.
Cậu không nỡ để Thẩm ba ba uy nghiêm nhà mình mất mặt với người ngoài.
“Không cần đâu em,” Thẩm Minh Xuyên hôn nhẹ lên trán cậu, “Tin tưởng anh đi bảo bối, tuyệt đối sẽ tạo bất ngờ cho em.”
Chơi lớn như vậy sao?
Một tiếng đồng hồ trôi qua rất nhanh. Trước đây Ôn Nhiên đã từng nghe qua bài này nên học rất nhanh, nhưng cậu hát mười bài thì đến tám bài lạc điệu, hoàn toàn không theo được nhạc điệu.
Nhưng cậu lại hát đoạn Meo meo meo rất đáng yêu, còn làm thêm mấy động tác. Sau khi Thẩm Minh Xuyên xem xong thì bình luận: “Hẳn là nên mua thêm cho em một cái tai mèo để giống mèo hơn.”
“….”
Những lời này nghe thế nào cũng thấy có ý vị tình thú thế nhỉ?
Đến lượt Thẩm Minh Xuyên.
Ôn Nhiên vừa cực kỳ không muốn Thẩm Minh Xuyên bị mất mặt, lại vừa ôm vài phần mong đợi.
“Nào, đưa Phiền Phiền cho em,” Ôn Nhiên bước tới muốn bế Phiền Phiền, Thẩm Minh Xuyên lại từ chối.
“Đây là bạn nhảy của anh.”
“….” Anh lấy đứa trẻ con bé tí làm bạn nhảy của mình mà không thấy dằn vặt lương tâm à! Ôn Nhiên đại khái nghĩ rằng Thẩm Minh Xuyên chắc là chuẩn bị ôm Phiền Phiền nhảy, bộ dạng như thế có thể giảm bớt sự xấu hổ.
Sự thật chứng minh cậu vẫn còn non lắm.
Chỉ thấy khi nhạc vừa vang lên, Thẩm Minh Xuyên không tự mình nhảy mà để Phiền Phiền đứng trên ghế sofa, hắn dùng hai chân giữ chân của thằng bé cố định lại, sau đó cầm lấy hai bàn tay nhỏ của Phiền Phiền, bắt đầu nhảy theo động tác: “Rong biển rong biển…”
Ôn Nhiên nhìn toàn bộ quá trình con trai ngốc nhà mình bị ba lớn điều khiển như con rối. Hôm nay nhóc con còn mặc một bộ đồ tập bò hình Totoro, đen trắng đan xen, vốn dĩ đã trông rất đáng yêu.
Bị Thẩm Minh Xuyên làm thế thì cả cơ thể nhỏ của nhóc con cũng lắc lư, thực sự giống như gấu mèo ngốc đang cố gắng nhảy múa (bán manh) vậy, trông ngốc nghếch lại đáng yêu, vừa buồn cười vừa dễ thương.
Hơn nữa Phiền Phiền hẳn là rất thích kiểu tương tác thế này, dù bị ba cầm lấy hai tay nhỏ múa may nhưng bé con vẫn cười khanh khách, vui vẻ vô cùng.
Ba con hai người họ rất ra dáng ra hình mà nhảy xong động tác của cả bài Điệu nhảy tảo biển, Ôn Nhiên cười đến gập người lại. Nhảy xong rồi mà Tiểu Phiền Phiền còn chưa thỏa mãn, lại ‘ư ư’ tỏ vẻ muốn được nhảy tiếp.
Vì vậy Thẩm Minh Xuyên lại cho nhảy thêm lần nữa, mua một tặng một.
Ôn Nhiên ôm bụng vì cười quá nhiều mà bị đau: “Sao anh có thể đùa giỡn con trai thế hả?”
“Anh đùa chỗ nào, con mình cũng rất thích mà, phải không Phiền Phiền.”
Phiền Phiền rất nể tình ‘A’ một tiếng.
Đến lúc chấm điểm, Ôn Nhiên cho đối phương 12 điểm vì lương tâm mách bảo, rồi lại len lén rướn cổ lên nhìn bảng điểm của Thẩm Minh Xuyên. Hắn cười thần bí với cậu rồi cả hai cùng quay bảng về phía máy quay.
Ôn Nhiên chấm 12 điểm, Thẩm Minh Xuyên chấm 13 điểm.
“Ầy, có phải hai người muốn phô trương tình cảm đúng không.” Tỷ Triệu là người phụ trách chủ trì cho phân đoạn này, vừa thấy điểm đã bị chói mắt. Ê-kíp chương trình cho thang điểm là từ 0-10, hai người họ lại không hẹn mà cùng chấm vượt lên. “Thẩm tổng, anh xuất phát từ suy nghĩ gì mà lại chấm 13 điểm cho thầy Ôn vậy?”
“Bởi vì tôi biết em ấy nhất định sẽ chấm 12 điểm.” Thẩm Minh Xuyên khẳng định.
Ôn Nhiên kinh ngạc nói: “Làm sao anh biết?”
Thẩm Minh Xuyên nhìn cậu, đáp: “Chút tâm tư nhỏ bé của em, chẳng lẽ anh còn không hiểu sao?”
“…..” Tâm tư nhỏ nào của cậu cơ.
Ôn Nhiên suy nghĩ một chút mới hiểu cái gọi là tâm tư nhỏ bé, là sơ suất của cậu.
Đề bài hại người này, bọn họ đều không muốn đối phương bị phạt. Suy nghĩ của Ôn Nhiên rất đơn giản, cậu nghĩ hôm qua Thẩm Minh Xuyên đã chấm cho mình 11 điểm, vậy đương nhiên hôm nay sẽ chấm 12. Kết quả là chút tâm tư nhỏ này của cậu đã bị Thẩm Minh Xuyên đoán được, liền chấm 13 điểm.
Tỷ Triệu đối với đống thức ăn chó này thì vẫn rất bình tĩnh, đưa ra hình phạt của chương trình – uống nước ép mướp đắng.
Thẩm Minh Xuyên thấy một ly nước màu xanh biếc, sắc mặt ngay lập tức không ổn.
Là một người theo chủ nghĩa kén ăn, bản thân Thẩm Minh Xuyên cực kỳ cự tuyệt loại thực vật đắng ngắt như mướp đắng, giờ lại phải uống nước ép.
Ôn Nhiên vội vàng bế Phiền Phiền đi, sợ cái tên chuyên hãm hại người khác này sẽ lấy nước ép mướp đắng cho con trai mình uống mất.
Thẩm Minh Xuyên bịt mũi rồi uống một hơi hết ly nước ép. Quá đáng nhất là sau khi uống xong liền lờ đi các nhân viên công tác mà kéo Ôn Nhiên lại rồi hôn cậu, đem ngụm nước ép mướp đắng cuối cùng trong miệng mình ép cậu phải uống, sau đó còn thấp giọng hỏi: “Uống ngon chứ?”
“Anh đi ra!” Ôn Nhiên khẽ mắng, cả mặt cậu đều đỏ bừng.
Các nhân viên công tác: “…….”
Bọn họ đã làm sai điều gì mà phải ở cái chỗ này để bị đút thức ăn chó cơ chứ.
Lần quay cho tập đầu tiên cứ như vậy đùa giỡn náo loạn mà qua đi. Ôn Nhiên suy nghĩ lại biểu hiện của bọn họ trong suốt hai ngày qua, cũng không đến mức quá tệ, ít nhất là vẫn có hiệu quả cho chương trình, sẽ không bị nhàm chán, vô vị.
Cậu có chút mong chờ tới lúc chương trình được chiếu.
Ngày mùng 8 tháng 8, bộ phim [Sinh ra ảnh đế] chính thức được công chiếu trên khắp các rạp trên toàn quốc.
Bởi vì có danh tiếng của Cố Danh Thành và Vu Tuyết Lị, doanh thu phòng vé của [Ảnh đế] dễ dàng công phá mười vạn tệ. Lại thêm đây là dự án phim điện ảnh đầu tay của Ôn Nhiên, có rất nhiều fan nguyện ý bỏ tiền ra mua vé vì cậu.
Vai diễn của Ôn Nhiên trong phim trước khi được khen thì sẽ phải bị chê vài câu. Đoạn đầu phim, nhân vật ấy không được lòng khán giả, thậm chí còn hơi đáng ghét. Nhưng xem một lúc chợt phát hiện ra nhân vật này giống như một kho báu được cất giấu thật kỹ, bỗng nhiên trở nên vô cùng đáng yêu, hơn nữa tạo hình cũng rất có cảm giác thời đại.
______ Ôn Nhiên không phụ sự mong đợi của mọi người mà trở nên nổi tiếng rầm rộ.
Hơn nữa, đứng trước ảnh đế ảnh hậu, diễn xuất của cậu cũng chẳng hề thua kém chút nào.
Ôn Nhiên im hơi lặng tiếng gần một năm, dùng tác phẩm mới để chứng minh thực lực của mình. Các lời mời phỏng vấn, đại diện thương hiệu và quảng cáo chợt nhiều hơn.
Trước đó, Đàm Mai tranh thủ được hợp đồng đại diện cho nhãn hiệu mỹ phẩm quốc tế cao cấp Nhã Tuyền, cũng nhờ thế mà đã nắm chắc trong tay.
Các tài nguyên điện ảnh cũng bắt đầu chảy về phòng làm việc của Ôn Nhiên.
Có điều, sáu tháng cuối năm, Đàm Mai đã nhận cho cậu một kịch bản phim truyền hình vô cùng tốt, là loại chỉ đọc kịch bản thôi cũng biết sẽ cực kỳ ăn khách.
Ôn Nhiên đang lúc do dự không quyết giữa phim điện ảnh và phim truyền hình, Đàm Mai liền đề nghị, nếu diễn mấy bộ phim điện ảnh lấy đề tài tình yêu đôi lứa, chẳng bằng quay một bộ phim truyền hình thật tốt, nhận được một giải thưởng có giá trị thực tế, sau đó muốn tiến vào sự nghiệp điện ảnh cũng chưa muộn.
Ôn Nhiên nghe theo ý kiến của tỷ.
Tập hai, tập ba của ‘Kết hôn cùng tình yêu’ cũng đúng ngày bắt đầu ghi hình.
Ê-kíp chương trình đầu tiên sắp xếp ghi hình trước ba tập, sau đó đúng 10 giờ thứ bảy của ngày Quốc khánh, liền bắt đầu chiếu tập đầu tiên. Xem phản ứng và ý kiến của khán giả đối với chương trình, rồi sẽ tiếp tục ghi hình tập bốn.
Tập hai của chương trình vẫn ghi hình tại nhà, thế nhưng lần này họ có thay đổi chiến lược, cài nhiều camera trong nhà hơn, mà không còn anh quay phim đi theo nữa.
Bởi vì ở lần quay trước, bọn họ vẫn để ý khi ở trước mặt người ngoài, cả hai đều không thoải mái. Hơn nữa, có người quay phim trong nhà luôn thời thời khắc khắc nhắc nhở bọn họ là đang quay show thực tế, sẽ làm cho bọn họ trở nên rất lúng túng.
Tập hai, tập ba vẫn là bọn họ phô trương tình cảm không có chừng mực gì, khoe tình cảm, khoe con trai. Hai phu phu bọn họ trước lạ sau quen, đối với chuyện khoe tình cảm mặn nồng đã quen việc dễ làm hơn.
Thoáng chốc đã đến ngày Quốc khánh, vạn người mong đợi ‘Kết hôn cùng tình yêu’ chính thức lên sóng.