Chương 69: Mù

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đảo mắt đã đến lúc quay những tập cuối cùng của mùa một ‘Kết hôn cùng tình yêu’, lúc này Ôn Nhiên đã tham gia đoàn phim mới.
Vì lịch trình quay chương trình và phim bị trùng nhau, mà Ôn Nhiên lại không thích 'yết hí' (*), nên ngay từ đầu Đàm Mai đã trao đổi ổn thỏa với bên đoàn phim.
(*) Yết hí ‘轧戏’: Là một thuật ngữ mạng ý chỉ việc diễn viên đóng nhiều bộ phim cùng một lúc. Khi đoàn này vừa nghỉ thì lập tức nhảy sang đoàn khác để tiếp tục quay.
May mà chỉ bị trùng hai tập, Ôn Nhiên chỉ cần xin nghỉ hai lần là được, sẽ không ảnh hưởng quá nhiều đến tiến độ quay phim.
Lần này ‘Kết hôn cùng tình yêu’ không quay ngay tại nhà, thay vào đó là một khu nghỉ dưỡng tuyệt đẹp với non xanh nước biếc. Hơn nữa, mỗi cặp đôi sẽ được bố trí một ngôi nhà tình yêu riêng, để họ cùng nhau trải nghiệm thế giới của hai người.
Lần này bé Phiền Phiền không có cơ hội xuất hiện trước ống kính.
Điều này khiến Ôn Nhiên có chút kinh ngạc, đã là tập cuối cùng rồi mà tổ chương trình lại buông tha cho “át chủ bài rating” Phiền Phiền.
Vốn còn tưởng sẽ được gặp lại con trai, nhưng giờ mong muốn ấy tan vỡ nên Ôn Nhiên có đôi chút mất mát.
Cậu và Thẩm Minh Xuyên đặt vé máy bay gần giờ nhau. Thẩm Minh Xuyên sẽ bay sớm hơn cậu nửa tiếng. Ở cửa đón, Ôn Nhiên thấy rất nhiều fan biết được lịch quay nên đến đây đón cậu.
Ôn Nhiên đến chào hỏi các cô gái. Đứng giữa vòng vây của bảo an, trợ lý và fan, cậu phải rất vất vả mới đi được tới phòng chờ VIP mà Thẩm Minh Xuyên đang đợi. Nhưng cậu lại không thấy Thẩm Minh Xuyên đâu, đã bị nhân viên được cử tới sân bay đón yêu cầu đeo dải bịt mắt.
Ôn Nhiên rất hợp tác để nhân viên buộc dải bịt mắt lại cho mình. Tầm mắt tối sầm lại, cái cảm giác mắt không thể nhìn thấy đồ vật trước mặt thật kỳ lạ. Cậu hỏi: “Đây là có điều bất ngờ thú vị sao?”
“Đây là đạo cụ nhỏ của chương trình trong tập này. Trong hai ngày tới quay chương trình, thầy Ôn cũng không được bỏ dải bịt mắt xuống đâu ạ.”
“Hả?” Ôn Nhiên có chút sửng sốt, liền vừa cười vừa nói, “Đây là muốn quay một tập ‘người mù sờ voi’ (*) sao?”
(*) Gốc là ‘瞎子摸象’: Cái này cũng giống như mình, là người mù xem voi.
Nhân viên cười thần bí, bảo: “Được rồi, để tôi dẫn thầy đi tìm Thẩm tiên sinh.”
Hiệu quả của việc bịt mắt rất rõ ràng. Ôn Nhiên được nhân viên dẫn đi, vì không thể nhìn thấy phía trước, nên có cảm giác chân như chẳng muốn bước đi.
“Thầy Ôn cứ yên tâm đi ạ, phía trước là đường bằng phẳng, không có vật cản nào đâu.” Nhân viên thấy cậu thận trọng, liền cười rồi dẫn đường.
“Ừm, cảm ơn.” Ôn Nhiên cười miệng thì đáp ứng, nhưng chân vẫn không bước đi như cũ.
Cậu biết nhân viên chắc chắn sẽ không hãm hại gì mình, nhưng vì không thể nhìn thấy, nên cậu cứ có cảm giác sợ hãi rằng phía trước chắc chắn có vật gì đó khiến mình bị té ngã, hoặc là chỉ bước một bước nữa thôi sẽ rơi xuống một vực sâu hoặc là đâm đầu vào nhà tù.
Vì vậy mỗi một bước đi, cậu sẽ luôn đưa tay ra quờ quạng phía trước, hoặc dùng chân đá đá xem có gì ở phía trước.
“Anh tới rồi.”
Đúng lúc này, Ôn Nhiên nghe được một giọng nói quen thuộc, vừa dày lại trầm ấm. Trước mắt không thể nhìn thấy gì cả, chỉ có thể thông qua đôi tai mà cảm nhận nhịp đập của thế giới này, khiến trái tim người ta rung động.
Sau đó, tay cậu được một bàn tay to lớn ấm áp dắt đi. Ôn Nhiên nở nụ cười tươi tắn: “Anh đến rồi à.”
“Ừm,” Thẩm Minh Xuyên ôm lấy cậu, “Đừng lo lắng, anh sẽ dẫn em đi.”
Ôn Nhiên yên tâm đáp: “Vâng.”
Có lẽ là vì Thẩm Minh Xuyên mang đến cho người khác một cảm giác vô cùng an toàn. Vẫn cùng là một nơi nhưng thay người dẫn đường, cảm giác an toàn của Ôn Nhiên liền dần dần tăng lên, mỗi bước đi đều nhẹ nhàng hơn nhiều.
Tới một phòng nghỉ khác, các khách mời gần như đã đến đông đủ. Mỗi cặp đôi khách mời thì đều có một người bị bịt mắt lại. Ôn Nhiên trò chuyện với họ một lát, liền hiểu được rằng những người bị bịt mắt đều là người thường xuyên chăm sóc cho người khác.
Tổ chương trình định giở trò gì đây.
Đợi một lúc, cặp vợ chồng cuối cùng cũng đã đến nơi. Tổng đạo diễn chương trình liền hướng dẫn luật chơi của tập này. Có thể vì đây là tập cuối cùng, nên chủ đề tập này cũng thay đổi, trở nên cảm động hơn, tên là ‘Tín nhiệm’.
Tổ chương trình chọn một người trong mỗi cặp, trong suốt quá trình ghi hình đều phải bịt mắt. Mọi sinh hoạt ăn uống hàng ngày sẽ do người còn lại chăm sóc cho đối phương, đồng thời phải hoàn thành các thử thách do tổ chương trình sắp xếp.
Trong quá trình ấy, người phải mang dải bịt mắt, vì không nhìn thấy gì hết nên cần phải phó thác hoàn toàn bản thân cho đối phương, hành động theo lời đối phương. Quá trình này chính là sự tín nhiệm.
Thiết lập này khiến các khách mời đồng loạt kêu trời, đặc biệt là những người bị bịt mắt. Trong cuộc sống, vai trò của họ chính là chăm sóc đối phương nhiều hơn, giờ lại được đối phương chăm sóc ngược lại…
Toàn bộ quá trình chắc chắn sẽ rất thê thảm đây.
“Tôi có một vấn đề.” Giọng một người đàn ông vang lên, “Có thể để bà xã tôi bịt mắt thay tôi được không, cô ấy căn bản sẽ không chăm sóc được cho tôi như mọi người nói đâu, như vậy sẽ chết người…. Ái ái, đau đau đau, bà xã ơi tai anh sắp bị em kéo rách rồi.”
“Ai nói em sẽ không chăm sóc được cho anh hả, anh cũng là kẻ tám lạng người nửa cân đó biết không!”
“Ít nhất thì anh còn biết úp mì gói, em có biết không?”
“Hứ, úp mì thôi chứ gì, xem cái vẻ mặt đắc ý của anh kìa, tối nay em úp cho anh ăn.”
Người chồng vừa nghe thế thì vẻ mặt liền đau thương nói: “Cứu mạng, đạo diễn, tôi không muốn còn trai tráng mà đã chết sớm đâu.”
Ôn Nhiên nghe được đó là cặp vợ chồng vẫn thường hay đấu khẩu. Tất cả mọi người đều bị họ chọc cười, thế nhưng tổ chương trình vẫn kiên quyết nói không thể thay đổi thiết lập được. Mọi người thì cũng không thật sự muốn đổi. Cười đùa một hồi, xe của tổ chương trình đưa họ về chỗ ở.
Trên xe, chị Triệu đi cùng họ hỏi Ôn Nhiên: “Thầy Ôn cảm thấy thế nào về thiết lập lần này của chúng tôi?”
“Cũng tạm được,” Ôn Nhiên nói đùa, “Mong là còn đủ tay chân để về gặp con trai.”
“Nói như vậy, nghĩa là thầy Ôn nghĩ Thẩm tổng không thể chăm sóc tốt cho mình?”
Ôn Nhiên cười cười: “Chị hỏi anh ấy ý.”
Thẩm Minh Xuyên đáp: “Hy vọng có thể để em ấy đủ chân tay để trở về gặp con trai.”
Chị Triệu: “….”
Có cần phải thảm thiết đến thế sao.
Thế nhưng có thể thấy được, trong việc chăm sóc người khác, rõ ràng Thẩm Minh Xuyên rất thiếu kinh nghiệm.
Tổ chương trình sắp xếp cho họ ở một căn nhà gỗ có phong cảnh tuyệt đẹp. Thẩm Minh Xuyên đưa Ôn Nhiên đi vào nhà trước rồi lại vòng ra lấy hành lý.
Ôn Nhiên đã thích nghi được một chút với cuộc sống của ‘người mù’, lại cảm thấy rất thú vị, bắt đầu tò mò tìm tòi, đi qua đây sờ một chút lại qua kia sờ một chút.
Cậu biết khắp căn phòng này đều là máy quay. Gánh nặng hình tượng cùng sự tò mò đều trỗi dậy trong lòng cậu. Ôn Nhiên cố gắng ‘thanh lịch’ sờ sờ nắn nắn khắp nơi, liền ở trong nhà cứ dò dẫm khám phá.
Thẩm Minh Xuyên xách hai hành lý vào, mới vừa vào cửa đã thấy Ôn Nhiên lần mò theo tường, chậm rãi đi vào gian phòng. Thoạt nhìn dáng vẻ thanh lịch, bước đi vững vàng, chẳng giống người mù chút nào.
Nếu như không phải suýt chút nữa là cậu bị đập vào cánh cửa đang hé mở.
“Cẩn thận!”
“Rầm!”
Hai âm thanh hoàn mỹ chồng lên nhau.
“Ối.” Má trái của Ôn Nhiên không ngờ lại đụng vào cửa. Cậu kêu lên, may là cậu đi lại khá cẩn thận nên không bị đau nhiều.
Thật mất mặt quá đi ← Đây là phản ứng đầu tiên của Ôn Nhiên.
Thẩm Minh Xuyên nhanh chóng chạy đến ôm cậu vào lòng, đưa tay ra muốn cởi dải bịt mắt để xem chỗ bị đụng, nhưng Ôn Nhiên bắt lấy tay hắn ngăn lại: “Không cần đâu anh, em cũng không đau vậy.”
“Em không thể an phận một chút được vậy.” Thẩm Minh Xuyên sầm mặt đưa Ôn Nhiên quay về phòng khách, rồi kiểm tra xem chỗ cậu bị đụng có sưng lên hay không.
Ôn Nhiên vừa nghe giọng điệu ấy là biết hắn đã tức giận rồi. Thẩm Minh Xuyên ghét nhất là thấy cậu không quý trọng thân thể mà làm liều.
“Em chỉ muốn thích nghi sớm một chút thôi, không nghĩ rằng ở bên đó lại có cánh cửa mở ra phía ngoài.” Không phải các cánh cửa đều mở vào trong sao?
Thẩm Minh Xuyên kiểm tra một lượt. Ngoài trán có chút vết, thì không bị sưng. Hắn nhẹ nhàng xoa trán giúp Ôn Nhiên, cố gắng xoa bóp cho tan vết bầm, vừa nghe thế hắn liền bảo: “Có anh ở đây rồi, em không cần phải tập thích nghi.”
“….” Cũng không biết là ai vừa nãy mới nói là sẽ cố gắng để đảm bảo cho mình đủ tay chân trở về thế.
Nhưng mà lúc này Thẩm ba ba đang tức giận nha, nên Ôn Nhiên không phản bác lại, ngoan ngoãn đáp: “Tin anh, moahhhh.”
“Anh ngồi ở bên này,” Thẩm Minh Xuyên vươn tay xoay mặt cậu lại, giọng vẫn có chút cứng nhắc như cũ, thế nhưng rõ ràng là đã dịu dàng hơn rất nhiều, “Vừa mù vừa ngốc.”
Ôn Nhiên cười hì hì: “Vừa mù vừa ngốc mà anh cũng yêu đến chết đi sống lại còn gì.”
Thẩm Minh Xuyên: “….”
Vì tổ chương trình chỉ yêu cầu đeo dải bịt mắt lúc quay phim, bởi vậy khi họ quay về gian phòng không có máy quay, Ôn Nhiên liền cởi dải bịt mắt rồi đi tắm mới về giường ngủ. Nằm cuộn tròn trên giường rồi lại bắt đầu gọi video cho Phiền Phiền.
Phiền Phiền đã hơn một tuổi nên gọi ba ba rất sõi, nhưng mà vì là từ đầu tiên, nên phát âm có hơi giống với ‘ba ba’ (*)
(*) Chữ ba trong ba mẹ là‘爸’nhưng Phiền Phiền lại đang gọi thành ‘巴’trong từ trông mong, mong đợi. Phát âm gần giống nhau.
Lúc cuộc gọi được kết nối thì Phiền Phiền chơi cùng với Thẩm Yếm – chú Husky mà mẹ Thẩm nuôi.
Yếm bình thường rất nghịch ngợm, ở trước mặt Phiền Phiền lại biến thành một ‘người lớn nhỏ’. Phiền Phiền ném đồ đi nó sẽ nhặt về cho bé, đôi khi Phiền Phiền sờ rồi kéo tai nó thì Yếm cũng không tức giận, ngoan ngoãn để Phiền Phiền tha hồ nghịch ngợm.
Mà thần kỳ nhất là Yếm còn có thể kéo chăn đắp cho Phiền Phiền nếu nhóc lỡ đạp chăn xuống.
Trong điện thoại, chỉ thấy Phiền Phiền ném quả bóng nhựa mới cầm trong tay đi, Yếm liền ‘loẹt xoẹt loẹt xoẹt’ chạy đi nhặt quả bóng về, đặt vào tay Phiền Phiền.
Hiển nhiên là Phiền Phiền rất thích chơi trò này, phấn khích đến độ khoa chân múa tay, lại cầm lấy bóng ném ra ngoài, rồi lại được nhặt về, một người một chó chơi vui đến quên cả trời đất.
“Phiền Phiền.” Ôn Nhiên gọi bé con.
Phiền Phiền vừa nghe thấy giọng Ôn Nhiên, liền quay đầu lại tìm cậu ngay lập tức. Mẹ Thẩm cười đặt điện thoại trước mặt bé: “Ở đây này.”
Nhóc con thấy được Ôn Nhiên trong điện thoại, liền toét miệng cười tươi: “Ba ba!”
“Ôi, Phiền Phiền à, con có nhớ ba không.” Thấy được khuôn mặt đáng yêu của con trai mình, trái tim của Ôn Nhiên liền mềm nhũn cả ra, vô cùng nhớ cảm giác được ôm con vào lòng.
Phiền Phiền nghe câu hỏi của ba nhưng chẳng hiểu gì, bé cầm quả bóng giơ lên trước điện thoại: “Ba ba, cầm, cầm.”
“Cảm ơn con Phiền Phiền.”
Ôn Nhiên giả vờ đưa tay ra cầm lấy, còn làm động tác cầm cực kỳ khoa trương, chọc Phiền Phiền cười khanh khách không ngừng.
Thẩm Yếm là một con Husky vừa ngốc vừa đần. Nó thấy Phiền Phiền cười rất vui vẻ, nên cũng phải chen lên trước điện thoại xem có chuyện gì.
Thế là, cả màn hình đã bị đầu chó che kín mất.
Mẹ Thẩm dở khóc dở cười đẩy đầu Yếm ra.
“Mẹ ơi, đợt này Phiền Phiền có ngoan không ạ?”
Mẹ Thẩm đáp: “Thằng bé rất ngoan, chỉ là hơi kén ăn, nó vẫn còn mê uống sữa lắm.”
Ôn Nhiên biết Phiền Phiền mê uống sữa. Mỗi lần nhóc con thấy cậu pha sữa thì cực kỳ vui vẻ. Có đôi khi nước pha sữa nóng hơn nhóc tưởng, lúc ấy Phiền Phiền sẽ sốt ruột đến nỗi cứ kêu ‘a a’, mắt dán chặt vào bình sữa, giống như là giây tiếp theo bình sữa sẽ bị người khác uống sạch vậy.
Đôi mắt mong đợi nhìn chằm chằm vào bình sữa, lúc sốt ruột còn có thể chép chép miệng đến chảy cả nước dãi, vừa đáng yêu vừa buồn cười.
Khiến cho mỗi lần mà Ôn Nhiên pha sữa mà có lỡ chậm tay chậm chân, hay không cẩn thận để nước quá nóng, thì cậu đều có cảm giác tội lỗi như thể ngược đãi Phiền Phiền vậy.
Mà đối với đồ ăn dặm, thì thằng bé rất kén chọn, hở ra một tí là không chịu ăn, không hiểu là cái tật xấu gì nữa. Ôn Nhiên thường xuyên lo lắng rằng thằng bé chỉ uống sữa thì có thể không no được, mà cũng thiếu chất dinh dưỡng.
“Phiền Phiền khá là thích ăn một ít đậu phụ tam tiên xay nhuyễn (1), trứng chưng rau củ (2), vỏ hoành thánh nấu thịt băm kiểu này ạ. Hình như thằng bé không thích ăn cháo lắm, mẹ bảo nhà bếp làm mấy món như con nói cho Phiền Phiền ăn nhé.”
Mẹ Thẩm cười đáp: “Ừ đều có làm cả, có lẽ là thằng bé ăn đến phát chán rồi. Mẹ cũng bảo nhà bếp nghiên cứu một số món ăn dặm mới, con cứ yên tâm.”
Đương nhiên là Ôn Nhiên yên tâm về mẹ Thẩm, mẹ còn chăm sóc Phiền Phiền tỉ mỉ, cẩn thận hơn cả cậu.
Trò chuyện vài câu, mẹ Thẩm lại khoe: “Hai ngày nay mẹ mới dạy cho Phiền Phiền một kỹ năng mới, để biểu diễn cho con xem.”
Ôn Nhiên mong đợi đáp: “Dạ được.”
Mẹ Thẩm cố định chiếc điện thoại lại, sau đó bảo Yếm ngồi xuống, rồi bế Phiền Phiền đứng trước mặt nó. Bà nói với cháu trai: “Nào, Phiền Phiền, con nắm tay với Yếm đi, nắm tay thế nào nào?”
Chắc hẳn Yếm rất thích chơi trò nắm tay này với Phiền Phiền, nó vừa nghe được lời của mẹ Thẩm liền phấn khích vẫy đuôi, hai mắt mong đợi nhìn Phiền Phiền, vui vẻ đến độ tai cụp xuống như cánh máy bay luôn. (3)
Lúc này Thẩm Minh Xuyên đúng lúc đi vào phòng, hắn cũng tiến lại gần xem con trai biểu diễn.
Phiền Phiền nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, mắt mở to vô tội nhìn về phía trước một lúc lâu, mới nhớ ra phải nắm tay thế nào. Nhóc con vươn tay về phía Yếm: “Nắm, nắm.”
Yếm lập tức đặt chân lên tay nhóc, hơn nữa còn rất chú ý, chỉ đặt hờ móng trên bàn tay nhỏ của nhóc, không dùng hết lực để làm Phiền Phiền ngã.
Ôn Nhiên bật cười: “Phiền Phiền thật là giỏi quá, thông minh ghê.”
“Ba nhỏ khen Phiền Phiền rất giỏi kìa,” Mẹ Thẩm cười xoa xoa đầu Phiền Phiền, nhóc con được khen thì như mở cờ trong bụng. Mẹ Thẩm nhân cơ hội đó nói tiếp, “Con đổi tay nắm đi.”
Cái này Phiền Phiền không cần suy nghĩ đã đổi tay ngay. Yếm cũng rất thông minh, nó đưa ngay chân khác đặt lên tay nhóc.
“Thế nào, có phải là rất đáng yêu đúng không?” Mẹ Thẩm tự hào hỏi.
“Thằng nhóc này cũng rất thông minh.” Thẩm Minh Xuyên cười nhẹ một cái, ai cũng thích nhìn thấy con mình lớn dần theo tháng năm.
Mẹ Thẩm bảo: “Còn thông minh hơn con lúc bé.”
Thẩm Minh Xuyên chỉ hừ một tiếng, không so đo với mẹ.
Cứ như vậy gọi video với Phiền Phiền tới tận lúc Ôn Nhiên mệt thì mới lưu luyến không rời mà cúp máy. Thẩm Minh Xuyên nhìn ra được cậu rất nhớ con, liền hôn cậu một cái rồi nói: “Cuối tuần anh đưa Phiền Phiền đến thăm đoàn phim nhé?”
“Chủ nhật chúng ta quay xong sẽ về ngay, sáng sớm thứ hai em sẽ bay về đoàn phim.”
Ý nghĩ điên rồ này nảy ra trong đầu Ôn Nhiên, cậu cảm thấy nó rất khả thi. Công việc ngày Chủ nhật của họ sẽ kết thúc tương đối sớm, từ đây bay về thành phố B cũng chỉ mất hơn một tiếng đồng hồ. Cậu lấy điện thoại: “Giờ em sẽ bảo Tiểu Lâm đặt vé máy bay!”
Thẩm Minh Xuyên ngăn lại: “Như vậy thì em sẽ rất mệt mỏi, để hẳn đến cuối tuần đi.”
“Em không sao.” Ôn Nhiên chẳng hề để ý mà đáp.
Thẩm Minh Xuyên: “Kịch bản em đã đọc kỹ chưa? Đã học thuộc lời thoại chưa?”
Ôn Nhiên bị chạm vào điểm yếu: “…..”
Được rồi, quả thật là đến thứ hai Ôn Nhiên phải quay mấy cảnh liền. Cậu muốn phải nghiền ngẫm thêm về tâm lý nhân vật và lời thoại.
Ngày hôm sau, họ bị tổ chương trình đánh thức từ sáng sớm. Ôn Nhiên rửa mặt, ăn vận xong thì lại tiếp tục đeo dải bịt mắt vào.
Có lẽ là để họ có sức lực tham gia các hoạt động ban ngày, tổ chương trình đã chuẩn bị bữa sáng, nhưng đều sẽ là người không bị bịt mắt đút cho người bị bịt mắt ăn.
Sau khi bữa ăn vừa ngọt ngào vừa hỗn loạn trôi qua, thì thử thách ngày hôm nay của họ cũng đến rồi.
“Cái gì vậy anh?” Ôn Nhiên nghe thấy tiếng người kêu lên, liền kéo tay áo Thẩm Minh Xuyên tò mò hỏi.
Thẩm Minh Xuyên ghé sát tai cậu, thấp giọng đáp: “Họ chuẩn bị một con đường có các chướng ngại vật, dưới mặt đất hay trên đầu đều có chướng ngại vật, có lẽ sẽ dùng để lát nữa nhóm bị bịt mắt bọn em đi qua.”
“Thế không phải chơi rất vui sao?” Ôn Nhiên lập tức phấn khích.
Lúc mới bắt đầu, tự trải nghiệm việc bị mù thì không tốt như vậy, nhưng càng về sau thì càng thích nghi được. Đặc biệt là bên cạnh lại có người mình vô cùng tin tưởng, thì ngay lập tức có cảm giác hoàn toàn an toàn, dù phía trước đường xá có gập ghềnh, cũng sẽ không lo sợ mình sẽ bị ngã.
“Nếu chẳng may mà bị ngã thì tư thế sẽ cực kỳ không thanh lịch.” Giọng Thẩm Minh Xuyên mang theo mấy phần ý cười.
Ôn Nhiên: “…”
Tổ chương trình đợi các cặp đôi bàn tán xong, thì phổ biến quy tắc thử thách, chào đón họ đến thử thách. Quả nhiên là người bị bịt mắt sẽ phải một mình đi qua con đường này, đồng thời sẽ không được đỡ, không được phép dùng tay chạm vào đối phương. Người còn lại chỉ có thể dùng lời nói để hướng dẫn bạn đời của mình đi thế nào.
Nghe cũng có chút hứng thú, Ôn Nhiên nóng lòng muốn thử xem sao.
Tổng đạo diễn còn nói: “Hơn nữa, nếu đụng phải chướng ngại vật, có thể sẽ kích hoạt một số hình phạt, ví dụ như nước lạnh sẽ được dội từ trên xuống, hoặc là đá khô sẽ được phun ra, thậm chí là sẽ bị cái gì đó rơi xuống đầu.”
Tổng đạo diễn vừa dứt lời, mọi người đồng loạt kêu lên.
“Ôi, nước lạnh, mà trời cũng lạnh thế này, thảm quá.”
“Có thể nói cho chúng tôi biết chướng ngại vật nào có thể kích hoạt hình phạt không.”
“Tôi dự cảm là sẽ bị hại rất thảm, đạo diễn ơi, cho tôi xin đổi vợ trước đi.”
Vốn tất cả mọi người còn đang than vãn nhưng bị câu cuối kia chọc cho bật cười. Người nói câu đó chính là anh chồng chuyên đấu khẩu với vợ, nhưng mà anh ta vừa dứt câu thì đã bị bà xã nhà mình trấn áp cực kỳ tàn nhẫn.
Đáng lẽ Ôn Nhiên đang rất phấn khích nhưng vừa nghe có hình phạt thì lập tức căng thẳng. Bị đột kích bất thình lình thật sự là chuyện rất đáng sợ, đặc biệt là khi bị bịt mắt. Cái sự đáng sợ đó còn có thể bị phóng đại lên gấp mấy lần, khiến mỗi bước chân đều là sợ hãi bất an.
“Cặp khách mời đầu tiên thực hiện thử thách, cặp đôi Thẩm Minh Xuyên, Ôn Nhiên.”
Trong lúc Ôn Nhiên vẫn còn đang chuẩn bị tâm lý, thì đạo diễn đã đột nhiên gọi tên họ, dọa cậu giật mình.
“Sao, sao chúng ta lại thành cặp đầu tiên rồi?” Họ từ trước đến nay vẫn là người chốt màn mà.
Một giọng nữ cười nói: “Chắc là vì cặp đôi thường làm đầu tiên tạm thời còn đang muốn đổi chồng đổi vợ đó.”
Lời này khiến mọi người đều bật cười, tất cả cùng cổ vũ cho cặp đôi họ cố lên.
Ôn Nhiên được Thẩm Minh Xuyên dẫn đến đứng trước con đường có chướng ngại vật. Lần này hắn không cố ý thể hiện tình cảm nữa, chỉ véo nhẹ lòng bàn tay cậu, ngắn gọn mà kiên định nói: “Đừng sợ, tin anh.”
Trái tim Ôn Nhiên khẽ rung động, cậu biết Thẩm Minh Xuyên không nỡ để mình phải chịu hình phạt, bởi vậy nên giọng điệu cũng trở nên rất nghiêm túc.
Cậu cũng quay lại xoa tay Thẩm Minh Xuyên, nhẹ giọng cười nói: “Anh cứ dứt khoát nói với em phải đi hướng nào nhé, đừng do dự.”
Trước khi bắt đầu, đạo diễn ở bên cạnh điên cuồng trêu chọc. Anh ta hỏi Ôn Nhiên có “lời tàn nhẫn” nào muốn nói với Thẩm Minh Xuyên không.
Ôn Nhiên cười đáp: “Nếu như anh không dẫn đường tốt, thì chờ đến lúc về nhà mà quỳ điều khiển ti vi đi.”
“Còn không được đổi kênh nữa.” Các khách mời khác cũng nhao nhao.
“Cứ lần nào bị đổi kênh thì quỳ thêm 10 phút.”
Đúng là tàn nhẫn.
Hết chương 69.
(1) Đậu phụ tam tiên xay nhuyễn
(2) Trứng chưng rau củ
(3) Tai cụp xuống như cánh máy bay của mấy chú chó