Lời Cầu Hôn Bất Ngờ

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tập 13, cũng là tập cuối cùng của mùa 1 chương trình ‘Kết hôn cùng tình yêu’, được phát sóng đúng vào đêm Giáng Sinh.
Với lượng khán giả đông đảo đã tích lũy từ trước, đài Tây Qua luôn mạnh tay chi tiền để sản xuất những chương trình đặc sắc, thu hút người xem. Nhờ vậy, giữa vô vàn chương trình thực tế khác, các show của họ luôn duy trì được lượng rating ổn định.
Cứ mỗi thứ Sáu, đề tài về chương trình ‘Kết hôn cùng tình yêu’ lại chiếm sóng mạng xã hội.
Đặc biệt, gia đình Ôn Nhiên, Thẩm Minh Xuyên cùng bé Phiền Phiền luôn là tâm điểm của chương trình. Mỗi khi tập mới lên sóng, cả nhà họ lại xuất hiện trên top tìm kiếm hot, thậm chí luôn nằm trong top 10.
Sau khi teaser được tung ra, tất cả khán giả đều vô cùng mong chờ, nhất là khi tổ chương trình tiết lộ sẽ có một phần đặc biệt rất lớn ở cuối tập. Điều này càng khiến người hâm mộ vừa tiếc nuối vì sắp kết thúc mùa, vừa háo hức chờ đợi thứ Sáu tuần này.
Đúng 10 giờ tối đêm Giáng Sinh, tập cuối cùng đã được phát sóng.
Ban đầu, khi khán giả nhận ra Phiền Phiền không tham gia tập cuối, màn hình tràn ngập những bình luận thất vọng. Nhưng ngay sau đó, họ lại bị cuốn hút bởi nội dung đặc sắc của tập này.
Với thử thách bịt mắt một người trong cặp đôi, chương trình đã tạo ra vô số tình huống dở khóc dở cười, liên tục hé lộ những khoảnh khắc ân ái nhỏ, và khắc họa rõ nét đặc điểm riêng của từng gia đình.
Đặc biệt, nhiệm vụ vượt chướng ngại vật vào ngày hôm sau thực sự khiến khán giả cười đau cả bụng.
Gia đình Ôn Nhiên vốn luôn là cặp đôi về sau cùng, nhưng lần này lại được gọi tên đầu tiên.
Ôn Nhiên bị bịt mắt chẳng khác nào người mù. Dù có người chỉ đường, nhưng vì hoàn toàn không nhận thức được chướng ngại vật, nên dù có dựa vào chỉ dẫn của Thẩm Minh Xuyên, cậu vẫn khó tránh khỏi việc... vấp phải.
Một tiếng ‘Bốp’.
Ôn Nhiên vừa đi được vài bước, chân đã vấp phải một chướng ngại vật. Cậu loạng choạng một lúc mới đứng vững được, thì bỗng trên đỉnh đầu lại ‘xoạt’ một tiếng, nắp vung nồi rơi xuống. Tuy không quá đau, nhưng lại khiến Ôn Nhiên giật mình.
Bị giật mình, Ôn Nhiên theo bản năng xoay người né tránh, không ngờ lại vô tình đụng phải một chướng ngại vật mềm mềm phía sau, thế là băng khô phun ‘Phụt’ một cái lên người cậu.
Trong lúc đầu óc còn đang choáng váng, Thẩm Minh Xuyên – người vẫn giữ được sự tỉnh táo – bảo cậu hãy đứng yên tại chỗ, sau đó bước sang trái hai bước.
Kết quả, đầu óc Ôn Nhiên rối bời như say xe, không phân biệt nổi trái phải. Cậu quyết đoán bước sang phải hai bước, dẫm vào thêm một chướng ngại vật nữa, và một dòng nước vô cùng chuẩn xác đổ ào lên người cậu.
“Ôi mẹ ơi,” Bị tấn công liên tiếp ba lần, cả người Ôn Nhiên cũng không giữ được bình tĩnh, cậu lẩm bẩm, “Thế này đúng là quá tàn nhẫn rồi.”
Khán giả chứng kiến cảnh tượng thảm hại của cậu, màn hình tràn ngập những bình luận ‘ha ha ha ha’.
[Chủ đề của tập này thật sự không phải là ‘Tạm biệt với hôn nhân’ đấy chứ ha ha ha ha.]
[Nhiên bảo bảo bị tấn công ba phát liền vẻ mặt ngơ ngơ trông vừa đáng yêu vừa buồn cười ha ha ha.]
[Ăn thức ăn chó suốt 12 tập giờ xem tập này thấy sảng khoái không ngờ emmm.]
[Đạo diễn kế hoạch cho tập lần này chắc chắn là một con cẩu độc thân, bị đút thức ăn cho chó no tới mức bạo phát hhhh.]
[Thẩm tổng lần này về sẽ bị bắt quỳ điều khiển tivi mà nghe bản Sonata Ánh Trăng của Beethoven 2333.]
[Quỳ xin Thẩm tổng phát sóng trực tiếp chuyện bị phạt quỳ điều khiển tivi.]
….
Tiếp đó còn có trò dùng tay sờ để tìm bạn đời, trò hai người ba chân, vân vân. Với những tình huống bất ngờ liên tục nảy sinh, khán giả cười không ngừng nghỉ. Rõ ràng, tổ chương trình đã mạo hiểm "chơi lớn" trong tập này, tạo ra vô số khoảnh khắc hài hước.
Cả tập, màn hình tràn ngập những bình luận ‘ha ha ha’ cho đến khi chiếu phần đặc biệt cuối cùng. Khán giả cứ nghĩ đó cũng sẽ là một nội dung hài hước nào đó, nhưng kết quả màn hình lại chiếu cảnh một bãi cỏ lớn, Ôn Nhiên bị bịt mắt đứng giữa.
“Xin hãy tháo băng bịt mắt xuống.”
Nghe tổng đạo diễn nói vậy, Ôn Nhiên liền đưa tay tháo băng bịt mắt. Mất một lúc lâu cậu mới thích ứng được với ánh sáng bên ngoài, nhưng rồi Ôn Nhiên phát hiện trên bãi cỏ chỉ có một mình cậu.
Những cặp vợ chồng khách mời khác đều đứng ở phía ngoài, chỉ riêng cậu như một diễn viên chính đứng giữa. Vẻ mặt Ôn Nhiên tràn ngập sự lúng túng, cậu quay về phía đạo diễn sau ống kính hỏi đã có chuyện gì xảy ra.
“Ba ba!” Đạo diễn còn chưa trả lời, tất cả mọi người đã nghe thấy một thanh âm non nớt.
Đó là giọng của Phiền Phiền!
Phiền Phiền tới đây!
Màn hình bình luận nhất thời sôi trào. Họ cứ tưởng đến tập cuối cùng của mùa một cũng chẳng được thấy Phiền Phiền, không ngờ bé lại xuất hiện trong phần đặc biệt.
Trên màn hình, Phiền Phiền, dù còn chưa tự mình đi vững, đang được bảo mẫu dắt một tay, chập chững chạy về phía Ôn Nhiên. Cậu đứng ngây ngốc, sững sờ ở đó, hiển nhiên là vẫn chưa kịp phản ứng.
Mãi đến khi Phiền Phiền chạy đến trước mặt Ôn Nhiên, với khuôn mặt tràn ngập niềm vui ôm lấy chân ba, cậu mới hoàn hồn. Ôn Nhiên tươi cười cúi người xuống ôm Phiền Phiền, hôn thật mạnh lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé: “Bảo bối, sao con lại tới đây?”
“Ba ba.” Phiền Phiền được cậu hôn thì cười khanh khách, bé con đưa tay phải ra, vụng về diễn tả một động tác tay với Ôn Nhiên, “Tim, tim.”
“Tim?” Ôn Nhiên nhìn thấy động tác của Phiền Phiền, cậu suy nghĩ một chút mới hiểu ra, “Phiền Phiền đang bắn tim cho ba hả?”
Phiền Phiền vui vẻ ôm lấy cổ Ôn Nhiên, thân mật cọ cọ vào lòng cậu.
Khán giả đều bị hành động đáng yêu này của nhóc con làm cho trái tim mềm nhũn.
Bé tí thế này mà đã biết bắn tim rồi!!
Hơn nữa, mọi người còn chú ý thấy hôm nay Phiền Phiền được diện một bộ quần áo cực kỳ đáng yêu, là một bộ âu phục nho nhỏ kết hợp với chiếc nơ bé xíu. Trong sự đáng yêu lại toát lên vẻ tinh nghịch, nhìn hệt như một bản thu nhỏ của Thẩm Minh Xuyên tinh anh.
Vừa cool vừa soái.
Cọ cọ xong, Phiền Phiền giơ vật trong tay lên trước mặt ba. Trong lúc nhất thời có lẽ đã quên mất phải diễn tả thế nào, bé con chỉ biết kêu ‘a a’, ý muốn đưa nó cho cậu.
Tổ chương trình cực kỳ "ác độc" đã làm mờ vật trong tay Phiền Phiền. Khán giả, kết hợp với cảm xúc kinh ngạc và bất ngờ của Ôn Nhiên khi nhận được món đồ, đều đang đoán xem vật ấy là gì.
“Yếm, Yếm.”
Ôn Nhiên nhận lấy vật từ tay Phiền Phiền nhìn một lúc, còn nhóc con đang vùi trong lòng cậu thì quay sang trái phấn khích gọi.
Máy quay xoay theo hướng nhìn của Phiền Phiền, liền thấy một chú Husky rất đẹp, trong miệng ngậm một vật... bị làm mờ rất lớn, bước chân mạnh mẽ chạy về phía hai người.
Khán giả đều phát điên: Rốt cuộc đó là cái gì mà phải làm thần bí như vậy chứ a a a!
Ống kính một lần nữa dừng lại trên khuôn mặt Ôn Nhiên. Khi cậu nhìn thấy vật khiến cả đoàn người vây xem phải kinh ngạc reo lên, trên mặt cậu mang theo một phần kinh ngạc, hai phần hạnh phúc, và bảy phần xúc động, thậm chí còn mơ hồ thấy trong mắt cậu rưng rưng nước.
“Minh Xuyên.” Ôn Nhiên gọi một tiếng.
Hóa ra là Minh Xuyên đã đến rồi!
Quả nhiên, ngay sau đó màn hình chuyển tới một khung cảnh: trời xanh mây trắng trên nền cỏ xanh biếc, Thẩm Minh Xuyên đang mặc âu phục, một tay đút túi quần tây, cực kỳ ngầu bước tới chỗ Ôn Nhiên.
Hắn ăn mặc rất chỉn chu, ngay cả tóc cũng được tạo kiểu, chải hất lên cẩn thận, như thể đang tham dự một nghi lễ vô cùng trọng đại. Mỗi một động tác đều toát lên khí chất của người đàn ông thành công, cơ trí và đầy khí phách.
Thật sự quá soái!
Đây là tiếng lòng của mỗi một khán giả.
Đồng thời, đồ vật mà Phiền Phiền đưa cho Ôn Nhiên, cùng với thứ chú chó Husky ngậm, đều được bỏ hiệu ứng làm mờ.
Ống kính lần thứ hai quay cận cảnh Ôn Nhiên, chỉ thấy trên tay cậu cầm một hộp nhẫn bọc nhung rất tinh xảo, còn trong miệng chú Husky ngậm một bó hoa, là bó hoa hồng đỏ.
[A a a a Thẩm ba ba đây là muốn cầu hôn ngay tại hiện trường sao?]
[Đậu má lãng mạn như thế sao?]
[Điên mất rồi! Cầu hôn ngay trong chương trình thế này thì quá phạm quy!]
[Hóa ra phần thức ăn chó ngày hôm nay đều được dồn vào trong phần đặc biệt à.]
[Chồng nhà người ta, con trai nhà người ta, và chó nhà người ta! Áu!]
…….
Lúc này, thím Kim rất đúng lúc bế Phiền Phiền ra khỏi lòng Ôn Nhiên, rời khỏi phạm vi máy quay.
Thẩm Minh Xuyên cũng vừa khéo đi tới trước mặt cậu. Hắn lấy bó hoa từ miệng Yếm, rồi quỳ một gối xuống trước mặt Ôn Nhiên.
Thật sự là cầu hôn!
“Trời ạ, lúc ở đó thì em chẳng cảm thấy gì, bây giờ xem lại đúng là muốn chết vì xấu hổ mất rồi!” Trước tivi, Ôn Nhiên cầm lấy điều khiển, “Không xem nữa!”
“Ừm.”
Vẻ mặt Thẩm Minh Xuyên cũng có chút không kìm nén nổi. Cái chuyện này, khi bản thân mình thật sự ở trong đó thì cảm thấy rất thỏa mãn, thậm chí là lãng mạn. Nhưng khi trở thành khán giả xem lại, cảm giác xấu hổ bị phóng đại lên gấp mấy lần, không có chỗ nào để trốn.
Ôn Nhiên nhanh chóng tắt tivi.
“Đi, em mặc quần áo đi, rồi anh dẫn em tới một nơi.” Thẩm Minh Xuyên đứng dậy nói.
“Trời lạnh thế này, anh định đi đâu, cũng 12 giờ rồi,” Ôn Nhiên có chút không muốn chui ra khỏi giường ấm, “Đừng nói là đưa em đi ngắm pháo hoa đấy nhé.”
Cậu cũng không muốn vì mấy chuyện lãng mạn mà đông cứng người đâu.
Thẩm Minh Xuyên thần bí đáp: “Em cứ đi rồi biết.”
Vì Thẩm Minh Xuyên vẫn cứ kiên trì, Ôn Nhiên cũng không thể chần chừ với hắn, nên cậu đành mặc quần áo vào. Thẩm Minh Xuyên lái xe đưa cậu tới ngoại ô thành phố.
Đi vòng qua vòng lại mấy lần, chiếc xe dừng lại trước cửa một căn biệt thự sang trọng.
Đó là một căn biệt thự mới tinh, cả căn nhà bao phủ trong bóng tối. Phải nhờ vào những cột đèn dọc vườn hoa thì mới có thể nhìn rõ thiết kế kiểu Âu của căn nhà.
“Anh mua nhà mới à?” Nhất thời Ôn Nhiên vẫn chưa kịp hiểu ra.
Thẩm Minh Xuyên dắt tay cậu: “Nào, vào xem thôi.”
Ôn Nhiên được hắn dắt đi, mở cánh cổng sắt ra, đi qua khoảng sân thật dài. Căn nhà mới này được xây dựng cực kỳ tráng lệ. Cậu tùy tiện đánh giá một chút, diện tích của nó có lẽ phải rộng gấp hơn ba lần căn nhà mà họ đang ở.
Đến cửa chính, Thẩm Minh Xuyên dùng vân tay mở cửa, bật đèn trong nhà lên. Suýt chút nữa thì Ôn Nhiên đã bị cách trang hoàng của căn nhà làm cho lóa mắt.
Khác với cách bài trí đơn giản mà trang nhã ở ngôi nhà cậu đang ở, mọi đồ nội thất ở nơi này đều toát lên vẻ xa xỉ đến mức lãng phí, mọi thứ đều chứng tỏ rõ ràng rằng chủ nhân của nó là một người có tiền. Tông màu chủ đạo là trắng ngà, được viền quanh bởi các sắc thái khác như vàng nhạt, tro đen. Căn nhà được trang hoàng hoa mỹ, ánh đèn lung linh, từng chi tiết đều tinh xảo, hệt như một tòa cung điện vậy.
“Em thích không?” Thẩm Minh Xuyên hỏi cậu.
Ôn Nhiên cười vui vẻ: “Hóa ra kim chủ ba ba đây là muốn “kim ốc tàng kiều” à?”
“Trong đầu toàn những thứ không đứng đắn,” Thẩm Minh Xuyên vỗ nhẹ vào đầu cậu, “Đây là nhà tân hôn.”
“…..” Anh mà cũng có mặt mũi để nói người khác không đứng đắn sao! Ôn Nhiên trừng mắt nhìn hắn.
Thế nhưng đã nói đến nhà tân hôn, Ôn Nhiên liền nhớ lại. Từ trước lúc sinh Phiền Phiền, Thẩm Minh Xuyên quả thật đã từng bàn qua với cậu về chuyện mua nhà tân hôn, nhưng từ lúc ấy đến giờ thì chuyện đó cứ như đá chìm đáy biển, cuối cùng bị cậu ném ra sau đầu.
Không ngờ hắn đã mua xong còn sửa sang hoàn chỉnh rồi.
“Nhưng mà … hơi rộng quá rồi anh.”
“Rộng một chút thì sau này em có thể dẫn bạn bè về nhà chơi, hoặc là anh mời bạn bè của chúng ta cùng tới, mở party gì đó. Về sau có đứa thứ hai, chúng mình có thể cải tạo phía bên ngoài thành một công viên nước nho nhỏ, để tới mùa hè bọn trẻ có chỗ nghịch nước. Vườn hoa thì chỉ cần làm xanh hóa cơ bản, nhưng em có thể dựa theo ý tưởng của mình mà sửa sang lại theo ý thích.”
Thẩm Minh Xuyên suy nghĩ chu toàn như thế, khiến trong lòng Ôn Nhiên cảm thấy vô cùng ấm áp.
“Nào, đi dạo thôi.”
Cả căn nhà đã được sửa sang hoàn toàn, nội thất và đồ gia dụng đều đầy đủ. Thẩm Minh Xuyên dẫn cậu đi ngắm toàn bộ căn nhà một lượt: sân sau, bể bơi, gác lửng, phòng tập thể thao, sân thượng…
Cuối cùng là thư phòng.
Trong thư phòng có thiết kế một cửa sổ sát sàn, phía bên ngoài là bầu trời đêm rộng lớn.
“Có phải vì em đã từng nói với anh rằng em thích ngồi ở cửa sổ sát sàn đọc kịch bản, cho nên anh mới thiết kế như thế này không?”
Thẩm Minh Xuyên gật đầu.
Trái tim Ôn Nhiên thoáng chốc như mượn gió xuân mà bay lên, mỗi một tế bào đều vui sướng nhảy nhót. Cậu không nhịn được xoay người lại ôm lấy cổ Thẩm Minh Xuyên: “Anh chu đáo thế này, anh xem em cũng chẳng có gì để báo đáp cả, chỉ có thể lấy tấm thân này báo đáp cho anh được thôi.”
Thẩm Minh Xuyên rất biết cách hưởng ứng, ôm lấy cậu, chủ động trao nụ hôn nóng bỏng lên môi Ôn Nhiên, thưởng thức hết lần này đến lần khác, triền miên quấn quýt.
Chỉ chốc lát sau, cả hai người đều đã nảy sinh dục vọng, cảm giác dâng trào. Thẩm Minh Xuyên ôm Ôn Nhiên vào lòng, nhẹ giọng thì thầm bên tai cậu: “Chúng ta về phòng thôi.”
Ôn Nhiên bị hơi nóng của hắn phả vào tai thì hơi nhột, không nhịn nổi mà rụt cổ lại một cái, nhưng cả người vẫn đứng bất động. Thẩm Minh Xuyên lại tưởng rằng cậu bị hôn đến nỗi mất hết sức lực, hắn đang định bế cậu lên thì nghe giọng Ôn Nhiên nhỏ như muỗi: “Hay là bọn mình thử ở đây một lần đi anh?”
“….”
Trong nháy mắt, Thẩm Minh Xuyên tưởng rằng mình đã nghe lầm.
Ôn Nhiên ngước lên, ánh mắt dịu dàng nhìn hắn: “Bọn mình còn chưa từng thử qua ở thư phòng. Thẩm tiên sinh, anh không muốn ở nơi này mà đặt em lên bàn sao… Ưm!”
Những lời kế tiếp đều bị giam lại giữa môi lưỡi.
Eo của người nào đó, đã định trước là phải bỏ rồi.
….
Đêm khuya, đài Tây Qua vẫn còn phát lại cảnh cầu hôn của họ trên chương trình ‘Kết hôn cùng tình yêu’.
Thẩm Minh Xuyên cầm bó hoa hồng, quỳ một gối trước mặt Ôn Nhiên, hắn nói: “Chúng mình kết hôn đã bốn năm, ngay cả con trai cũng đã lớn đến mức có thể đi mua nước tương được rồi, nhưng anh lại chưa từng cầu hôn em, đó vẫn luôn là điều tiếc nuối với anh. Ngày hôm nay, nhờ vào cơ hội của chương trình, trước mặt các khán giả và fan của em, anh muốn chính thức hỏi em: Tiểu Nhiên, em có nguyện ý trở thành bạn đời của anh, cùng anh trải qua quãng đường đời còn lại không?”
Lời cầu hôn này của Thẩm Minh Xuyên rất giản dị, không có những từ ngữ hoa lệ trau chuốt, cũng không phải lời lẽ lãng mạn êm tai như trong phim truyền hình, càng không phải lời thề non hẹn biển đến sông cạn đá mòn, nhưng lại vô cùng chân thành.
Ôn Nhiên nhận lấy bó hoa, khuôn mặt mang theo vài phần tinh nghịch, cậu đáp: “Em không nguyện ý.”
Thẩm Minh Xuyên sửng sốt, khán giả cũng sửng sốt.
Ôn Nhiên cầm hộp nhẫn mà Phiền Phiền mới đưa cho mình tới trước mặt Thẩm Minh Xuyên: “Anh còn chưa đeo nhẫn lên cho em, em mà đồng ý ngay thì nhất định là bị thiệt rồi.”
Thẩm Minh Xuyên khẽ cười một tiếng, dường như thở phào nhẹ nhõm. Hắn nhận hộp nhẫn, lấy món đồ vốn thuộc về Ôn Nhiên rồi đeo lên ngón áp út bên tay trái của cậu.
“Em nguyện ý.” Đeo nhẫn lên rồi, Ôn Nhiên mới cười thật tươi đáp. Đón ánh nắng ấm giữa mùa đông, vẻ mặt cậu tràn đầy hạnh phúc và ôn hòa.
Ánh đèn vàng nhàn nhạt sưởi ấm căn phòng.
Thẩm Minh Xuyên hôn một cái lên gò má đỏ hồng của người đang say ngủ mệt mỏi rã rời trong chăn, hắn nhẹ giọng nói: “Anh cũng nguyện ý.”
Hết chính văn.