Chương 76: Ngoại truyện (6) - Cặp đôi phụ: Thầy Lương luôn ghét tôi (Phần giữa)

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa

Chương 76: Ngoại truyện (6) - Cặp đôi phụ: Thầy Lương luôn ghét tôi (Phần giữa)

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Hạ Diệp vẫn đang tìm cách trêu chọc Lương Duy, thì cơ hội lại tự tìm đến cậu.
Vào dịp Tết Dương lịch, một người bạn của cậu tổ chức tiệc, kéo dài đến tận khuya. Khi Hạ Diệp về đến nhà lúc 11 giờ đêm, cậu mới phát hiện mình không mang theo chìa khóa.
Thật ra cậu có chìa khóa dự phòng, nhưng nó lại ở nhà anh trai. Nếu anh ấy biết cậu vẫn chứng nào tật nấy, về nhà muộn lại còn quên chìa khóa, chắc chắn sẽ mắng cậu một trận. Hạ Diệp đâu dại gì mà tự chuốc lấy phiền phức.
Ban đầu, cậu định về nhà bố mẹ ngủ một đêm, nhưng vừa ra ngoài, bị cơn gió lạnh thổi qua, đầu óc bỗng tỉnh táo hẳn. Cậu nghĩ: Lúc này mình nên tìm Lương Duy. Cơ hội trời cho thế này, không thể bỏ lỡ!
Nghĩ vậy, Hạ Diệp liền lôi điện thoại ra gọi cho Lương Duy. Cậu không ngồi vào xe mà cứ đứng chịu gió, nên bị cái lạnh đêm đông thổi cho run cầm cập.
Điện thoại nhanh chóng kết nối.
"Alo." Giọng nói lạnh nhạt quen thuộc của người kia vang lên trong điện thoại, "Có chuyện gì?"
"Ấy, anh Lương, không làm phiền cậu nghỉ ngơi đấy chứ?"
"Tôi vẫn chưa ngủ."
"Ồ, vậy thì tốt quá," Hạ Diệp xoa hai tay vào nhau, run rẩy nói, "Tôi quên mang chìa khóa, đang bị nhốt ở ngoài. Lại còn quên mang căn cước nữa, không thuê phòng được. Thế nên, tôi có thể qua chỗ cậu tá túc một đêm không?"
Lương Duy im lặng. Hạ Diệp vội nói: "Nếu bất tiện thì để tôi tìm cách khác. Suỵt, lạnh quá, cái thời tiết quái quỷ này, chắc tuyết sắp rơi rồi, hắt xì!"
Hạ Diệp nói xong, trong lòng thầm tự khen ngợi mình.
Quả nhiên, Lương Duy ở đầu dây bên kia đáp: "Cũng không có gì bất tiện, nhưng nhà tôi không có hai giường, cậu qua đây sẽ phải ngủ trên sofa."
Nhà Lương Duy chỉ có hai phòng ngủ và một phòng khách. Một phòng là phòng ngủ chính, phòng còn lại dùng làm thư phòng, quả thật không có chỗ cho khách ngủ.
"Không sao không sao, tôi ngủ tạm được, tôi qua ngay đây."
"Ừ."
Từ nhà Hạ Diệp đến nhà Lương Duy mất 40 phút đi xe. Khi cậu đến nơi, bên ngoài tuyết đã bắt đầu rơi thật rồi. Nhưng Hạ Diệp đúng là kiểu người thời trang bất chấp thời tiết, mới đi từ chỗ đỗ xe lên đến cửa nhà Lương Duy thôi mà tay chân đã cóng cứng lại.
Lương Duy mở rộng cửa đón cậu vào. Thấy Hạ Diệp run cầm cập, câu đầu tiên anh nói là: "Cậu lạnh đến mức rụt cổ ôm tay thế kia, trông hệt như một con gấu chó vậy."
".... Chết tiệt, cậu mới là gấu chó!"
Đối mặt với lời châm chọc của Lương Duy, Hạ Diệp, đang nhờ vả, đành phải phát huy sự nhẫn nhịn lớn nhất đời mình, mỉm cười đáp: "Không phải có máy sưởi rồi sao, tuổi trẻ ngông cuồng, lạnh một chút thì có sao đâu."
Lương Duy cười khẩy một tiếng: "Vậy thì cậu ra ngoài chịu lạnh thêm 10 phút nữa rồi vào."
"Đừng đừng đừng," Hạ Diệp sợ Lương Duy thật sự đuổi mình ra ngoài, vội vàng nói, "Tôi nói đùa thôi. Trên người tôi toàn mùi rượu với thuốc lá, cậu cho tôi mượn phòng tắm một chút được không?"
"Rất tiếc là bình nóng lạnh ở phòng tắm ngoài bị hỏng rồi, chưa sửa."
"... Vậy mượn phòng tắm trong phòng cậu nhé? Không ngại chứ anh Lương, trước đây chúng ta còn dùng chung phòng tắm công cộng mà, ha ha ha." Hạ Diệp cảm thấy mình cười có chút ngốc nghếch (như 250 ấy).
Cái kịch bản này hơi sai sai, nhìn cứ như cậu đang theo đuổi Lương Duy vậy.
Nhưng nhìn vẻ mặt khó chịu, miễn cưỡng nhưng không thể từ chối của Lương Duy, cậu lại cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Lương Duy tìm cho cậu một cái khăn mặt mới, cả quần lót và đồ ngủ mới. Hạ Diệp cũng chẳng khách khí nhận lấy, sải bước đi vào phòng tắm trong phòng Lương Duy. Phòng tắm của anh vô cùng sạch sẽ, ngăn nắp, gạch men lát tường không một vết bẩn, trắng bóng sáng loáng, rất đúng phong cách của Lương Duy.
Thế nhưng trên bồn rửa mặt lại có rất nhiều chai lọ các loại, nào là sữa rửa mặt, nào là sản phẩm dưỡng da đầy đủ cả, có thể thấy thầy Lương bình thường cũng là một người khá chăm chút ngoại hình.
"Chậc."
Hạ Diệp nhỏ giọng lầm bầm, soi mói từ phòng tắm đến các vật dụng cá nhân của người ta một lượt, rồi mới cởi quần áo để tắm.
Lương Duy đưa cho cậu bộ đồ ngủ cũng rất đúng phong cách của anh: kiểu đồ ngủ kẻ caro màu xám truyền thống, trông cổ lỗ sĩ, u ám, chẳng có chút thẩm mỹ nào.
Thế mà nhìn cách đối nhân xử thế của Lương Duy, anh ta còn rất biết cách chăm sóc bản thân, vậy mà đồ ngủ lại xấu như đồ của một thẳng nam chính hiệu.
Hạ Diệp mang theo vài phần ghét bỏ mà mặc áo vào. Đến lúc bắt đầu mặc quần ngủ, mới mặc được một nửa thì cậu đã rất "vui vẻ" mà bị... chuột rút. Thể chất của Hạ Diệp thiên về lạnh, bình thường khi bị lạnh sẽ cực kỳ dễ bị chuột rút.
Đặc biệt những lúc đi giày hay mặc quần, chỉ cần tư thế không thích hợp một chút thôi là y như rằng sẽ bị.
Chân trụ của Hạ Diệp đột nhiên bị chuột rút, đau đến nỗi không đứng nổi. Chân còn lại vẫn đang mắc trong ống quần, cậu hoảng loạn muốn chống xuống đất để giữ thăng bằng nhưng lại bị vướng. Hạ Diệp đứng không vững, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất, may mà kịp bám được vào bệ rửa mặt, nhưng mấy thứ chai lọ trên đó lại bị cậu gạt rơi hết xuống sàn.
Tiếng động rất lớn. Lương Duy ở bên ngoài phòng tắm nghe thấy liền nghĩ Hạ Diệp có chuyện, lập tức vọt tới mở cửa xông vào – Hạ Diệp cũng không khóa cửa.
"Làm sao vậy?" Lương Duy nhìn thấy cậu đang bám lấy bệ rửa mặt, quần mới chỉ mặc được một nửa, để lộ cặp đùi trắng nõn. Anh chỉ im lặng một chút, rồi liền khom lưng bế Hạ Diệp lên.
"Ấy, không cần bế, tôi chỉ bị chuột rút thôi... Này!"
Lương Duy làm như không nghe thấy, ôm cậu ra khỏi phòng tắm. Cái quần ngủ mới mặc được một nửa vẫn còn treo lủng lẳng trên đùi cậu, trông vô cùng buồn cười.
May mà Hạ Diệp da mặt dày, muốn đỏ mặt cũng không được. Chết tiệt, thế này là vứt hết thể diện rồi còn gì.
Lương Duy bế cậu lên giường. Chân Hạ Diệp vẫn còn đang chuột rút, cậu từ trên giường nhảy xuống: "Suỵt, tôi không ngồi, để tôi đứng đi, ngồi càng khó chịu."
Cậu vừa đứng dậy, chiếc quần ngủ trượt hẳn xuống, rơi thẳng dưới đất.
Nhưng Hạ Diệp không còn bận tâm được nhiều như thế. Cơn chuột rút lần này đến ào ạt, toàn bộ chân cậu đều đau nhức khó chịu. Hạ Diệp cố dùng sức đá đá chân, muốn giảm bớt đau đớn, nhưng cũng chẳng có tác dụng quái gì. Chân vẫn đau dữ dội như cũ, khiến người ta phát điên.
"Suỵt, đau chết mất!"
Hạ Diệp hít một hơi nói, đúng là đau thật. Cậu khó chịu cúi người xuống, muốn xoa bóp cái chân đang bị chuột rút.
"Để tôi." Lương Duy ngồi xổm xuống trước cậu, xoa bóp cái chân đang đau của Hạ Diệp, "Đừng nhúc nhích."
"Tôi đau."
Khi chân bị chuột rút, người ta thường không kìm được muốn đá chân hoặc bước vài bước, muốn làm một điều gì đó chứ không phải đứng yên hay ngồi một chỗ. Nhưng làm vậy trái lại càng đau đớn muốn chết.
"Sẽ đỡ nhanh thôi."
Tay Lương Duy rất nóng, nắm lấy phần bắp chân lạnh lẽo đang lộ ra, cố hết sức giúp cậu xoa bóp. Lực tay anh rất mạnh, chỉ một lát sau, phần da trắng nõn của Hạ Diệp đã bị chà xát thành một mảng đỏ lớn. Thế nhưng, hiệu quả lại rất nhanh chóng, chân cậu dần dần hết đau.
"Được rồi." Không còn bị chuột rút nữa, Hạ Diệp thở phào nhẹ nhõm, đặt mông ngồi xuống giường. Cảm giác bị chuột rút này thật sự là đau đến không ngờ.
Lương Duy xoa bàn tay, cảm nhận chút xúc cảm còn vương lại. Hạ Diệp thuộc kiểu người tương đối ít lông, lông ở chân cũng không dài, xúc cảm rất đặc biệt... Nhẵn nhụi trơn bóng, cũng không phải là rất tốt.
Khom lưng nhặt chiếc quần ngủ bị vứt dưới đất lên, Lương Duy lại liếc nhìn cặp đùi đẹp đẽ thon dài của Hạ Diệp. Vì vừa trải qua một trận đau nên da cậu hơi hồng hồng. Anh đưa quần cho cậu, nói: "Mặc vào đi, đừng để bị lạnh rồi lại chuột rút."
"A, cảm ơn nhé."
Hạ Diệp nhận lấy quần rồi mặc vào. Nhất thời cả căn phòng trở nên yên tĩnh. Hạ Diệp cũng không ngờ mọi việc lại diễn biến thành thế này, xấu hổ vô cùng, cậu liền tìm lời để nói: "Không ngờ cậu cũng khéo tay trong việc đối phó với bệnh chuột rút đó."
Lương Duy sẽ không nói rằng, lần ấy anh thấy Hạ Diệp đăng trên vòng bạn bè là nửa đêm bị chuột rút đến mức tỉnh cả ngủ, đau đến chết đi sống lại. Thế là anh liền theo bản năng tìm hiểu xem khi bị chuột rút thì phải làm gì, ai ngờ nó lại thực sự phát huy tác dụng chứ.
"Trước đây có xem qua một ít sách về y khoa, nên có chút ấn tượng." Lương Duy thuận miệng bịa chuyện.
"Cậu còn nghiên cứu cả về y nữa à, thầy giáo đúng là thầy giáo, đọc lướt qua thôi mà cũng biết nhiều như vậy."
"Buồn chán thì đọc thôi." Lương Duy đáp, rồi anh đứng dậy đi vào phòng tắm thu dọn đống đồ mà Hạ Diệp đã làm đổ.
Mặc dù chân Hạ Diệp giờ không còn bị chuột rút nữa, nhưng vẫn còn chút di chứng, đau đến phát hoảng. Cậu sợ lại bị thêm lần nữa nên cũng không dám tùy tiện đung đưa cái chân kia nữa.
"Buổi tối cậu ngủ ở đây đi," Sau khi Lương Duy thu dọn xong thì đi ra, nói với Hạ Diệp, "Ga giường và chăn đều mới giặt hai ngày trước."
Đột nhiên đối mặt với một Lương Duy hữu hảo như vậy, Hạ Diệp có chút không quen, vội vàng xua tay: "Không cần không cần, tôi ngủ ở sofa được rồi."
"Đừng có cãi, nhỡ nửa đêm cậu lại bị chuột rút, ai không biết còn tưởng tôi ngược đãi cậu." Lương Duy đứng dậy, lấy một cái chăn dày từ trong tủ ra, "Cậu nghỉ ngơi sớm một chút đi."
Nói rồi, anh đi ra mà chẳng quay đầu lại, nhưng vẫn chu đáo giúp cậu đóng cửa phòng. Hạ Diệp sờ sờ mũi, không thể làm gì khác hơn là nằm xuống giường của Lương Duy.
Mùi hương trên giường và mùi hương trên người Lương Duy y hệt nhau, tươi mát dễ chịu. Hạ Diệp vùi mình vào trong chiếc chăn mềm mại thoải mái, nhất thời lại có chút hoảng hốt, mọi chuyện hình như hơi thoát khỏi sự kiểm soát.
Hơn nữa, đối mặt với Hạ Diệp không mặc quần, hình như Lương Duy cũng chẳng có mấy phản ứng. Nếu như cậu mà thấy người mình thích đang chỉ mặc mỗi quần lót đứng trước mặt mình, không nói đến việc khoa trương như chảy máu mũi, thì nhất định cũng sẽ mặt đỏ tim đập nhanh, thậm chí là không kiềm chế được phản ứng của cơ thể.
Nhưng Lương Duy, hình như có chút quá mức tỉnh táo.
Lẽ nào buổi tối hôm đó thật sự là ảo giác của cậu? Không phải vậy.
Có lẽ, Lương Duy là một ừmmm...
Hạ Diệp cũng bị ý nghĩ của mình chọc cười. Suy nghĩ lung tung không được bao lâu, cậu liền vùi mình trong chăn tràn đầy mùi hương của Lương Duy mà chìm vào giấc mộng.
Còn Lương Duy đang ở bên ngoài thì bị mất ngủ. Cặp đùi trơn bóng của ai đó cứ quanh quẩn trong đầu anh, xúc cảm còn vương lại trên tay cũng rất rõ nét, khiến anh cứ mê muội lưu luyến mãi.
Suy nghĩ một lúc, thầy Lương đã không kiềm chế được dòng suy nghĩ của mình, cuối cùng nhịn không nổi nữa phải xốc chăn đi vào phòng tắm.
Một đêm khó nói thành lời.
Ngày hôm sau, tuyết đã ngừng rơi, bên ngoài được bao phủ bởi một mảng trắng xóa. Hiếm khi Hạ Diệp mới dậy sớm như vậy. Cậu tùy tiện khoác một chiếc áo lên trên lớp đồ ngủ, rồi bước ra ngoài phòng khách, lại phát hiện Lương Duy đã dậy từ sớm để làm đồ ăn sáng.
Ngửi được mùi thơm từ trong bếp xộc tới, Hạ Diệp ló đầu ngó vào: "Đang nấu gì mà thơm thế?"
"Trứng rán." Lương Duy đáp ngắn gọn, "Ở bàn trà đằng kia có bàn chải đánh răng mới đấy."
"Oa, sao lại hiền lành vậy." Hạ Diệp nói: "Cảm ơn nhé."
Người cứ quẩn quanh trong mộng cả đêm hôm qua giờ gần ngay trước mắt. Lương Duy nắm chặt cái xẻng lật trong tay, đáp: "Không cần cảm ơn."
Hạ Diệp huýt sáo đi vào đánh răng rửa mặt. Lương Duy nghe động tĩnh từ chỗ cậu, im lặng mỉm cười. Buổi sáng như thế này, tỉnh dậy có thể thấy đối phương, đồng thời còn chuẩn bị bữa sáng cho người ta, so với trong tưởng tượng của anh thì còn tuyệt vời và phong phú hơn nhiều, ngay cả đầu ngón tay cũng tràn đầy hơi thở ấm áp.
Chuyện này kéo mối quan hệ của hai người họ gần lại đôi chút, thậm chí thỉnh thoảng còn có thể nhắn tin trò chuyện vài câu. Điều này khiến Hạ Diệp cảm thấy đặc biệt có cảm giác thành tựu.
Cũng giống... trước đây khi theo đuổi hoa khôi của trường đại học, lúc đầu cô nàng cũng rất xa cách Hạ Diệp, sau đó bỗng nhiên lại có vẻ hài lòng mà đồng ý đi ăn cơm với cậu.
Thoáng cái đã qua một năm.
Ở thành phố B mới có một khu công viên trò chơi vừa xây xong, chuẩn bị khánh thành vào mùa xuân này. Hạ Diệp cũng có cổ phần trong khu công viên đó, vì vậy vào ngày khánh thành, cậu nhận được hai vé vào cửa từ anh trai.
Sau khi Hạ Diệp nhận được vé, cậu nghĩ nếu nhắn tin mời Lương Duy đi thì chắc chắn sẽ bị từ chối, cho nên liền dứt khoát đến trường của anh.
Cậu cũng không thông báo trước cho Lương Duy biết, mà đi thẳng vào phòng làm việc. Bởi vì lần trước cậu đã tới rồi, nên giảng viên chung phòng làm việc với anh có nhận ra cậu, cho rằng cậu đã hẹn trước, vì vậy cũng không ngăn cản mà để cậu vào trong.
Lương Duy vẫn còn đang lên lớp nên không có ở đó. Ngược lại, vị hậu bối Vu Gia kia lại đang có mặt. Vừa thấy Hạ Diệp, cậu ta liền bỏ công việc đang làm xuống, đi qua chào hỏi: "Tiền bối Hạ, anh lại tới tìm tiền bối Lương sao?"
"Ừm," Hạ Diệp sải bước ngồi xuống bàn làm việc của Lương Duy, "Có chút việc."
"Tiền bối Lương rất để ý chuyện người khác ngồi vào bàn làm việc của anh ấy. Nếu không... anh ra ghế sofa ngồi chờ đi ạ?"
Hạ Diệp vẫn vững vàng ngồi đó, không có ý di chuyển: "Không sao, cậu ấy sẽ không để bụng đâu."
Vu Gia nói lý do khác thì Hạ Diệp còn có thể cân nhắc một chút, chứ nói là Lương Duy để bụng... Lương Duy càng để bụng thì cậu càng cao hứng chứ sao.
Vu Gia nghe thế, cả người cứng đờ, nụ cười trên mặt cũng nhạt dần. Một lát sau, cậu ta đi rót một cốc nước rồi đưa tới cho Hạ Diệp, tiếp đó thì ngồi xuống ghế bên cạnh. Ánh mắt cậu ta mang theo vài phần phiền muộn, nói: "Tiền bối Hạ, anh và tiền bối Lương thân nhau lắm sao?"
"Cũng... không tính là quá thân. Đợt trước tôi vẫn luôn ở nước ngoài, không có liên lạc gì."
"Ồ, bảo sao. Tôi không nghe tiền bối Lương nhắc đến anh."
Hạ Diệp hứng thú: "Mọi người bình thường còn nói chuyện về bạn bè của nhau nữa à?"
"Cái đó thì không có, nhưng mà không nhớ rõ là hôm nào, hình như là đợt bài luận văn của anh ấy nhận được giải ba, có mời chúng tôi đi ăn. Chúng tôi năm người đấu với một mình anh ấy thì mới có thể khiến anh ấy say đến không biết gì nữa. Khi đó anh ấy có nói là anh ấy có một người bạn vô cùng quan trọng, còn nói..."
Vu Gia còn chưa nói hết câu, cửa văn phòng đã được đẩy ra. Lương Duy từ bên ngoài đi vào, cắt ngang câu chuyện của bọn họ.
"Ồ, tiền bối Lương tan lớp rồi."
Vu Gia lập tức cắt đứt đề tài này. Vốn dĩ Hạ Diệp đang vểnh tai nghe chuyện bát quái lại bị một đòn phun ra cả búng máu. Chết tiệt, quay về đúng lúc thế chứ!
Lương Duy gật đầu với cậu ta. Vừa nhìn thấy Hạ Diệp, anh liền hơi dừng bước, hỏi: "Sao cậu lại tới đây?"
"Trong lòng thầy Lương luôn lo lắng cho học trò, một ngày trăm công ngàn việc, tôi chẳng thể làm gì khác là tự mình tới thôi."
Lương Duy bước tới, bỏ đồ trên tay xuống bàn làm việc. Vu Gia thức thời đi ra. Lương Duy cũng chẳng đuổi Hạ Diệp, kẻ đang "chiếm tổ chim gáy", mà tự mình ngồi xuống chỗ mới nãy của Vu Gia, nói: "Lát nữa tôi còn có tiết dạy."
Ý là hãy nói ngắn gọn thôi, tôi không rảnh nói mấy chuyện vô nghĩa với cậu.
"Tôi đây là đặc biệt tới để báo đáp chuyện lần trước cậu cho tôi ngủ lại."
"Chỉ là tiện tay thôi," Lương Duy đáp: "Phiền cậu lấy giúp tôi quyển sách kia qua đây."
Hạ Diệp đưa sách qua cho anh, cũng lấy luôn hai tấm vé đi công viên trò chơi từ túi ra: "Kể cả thế, không phải trong khu vực nội thành mới khai trương một khu công viên trò chơi mới sao? Tôi nhờ anh trai lấy được hai vé VIP trải nghiệm, tặng một vé cho cậu, cùng đi chơi đi nhé."
Hiển nhiên là Lương Duy không có hứng thú: "Đi cái này thì có gì mà vui?"
"Thư giãn một chút đi mà, cả ngày chỉ có đi dạy học, cũng rất vô vị phải không?"
"Để tôi suy nghĩ một chút."
"Đừng suy nghĩ nữa, tôi đi một mình thì buồn chán lắm. Tôi từ Úc về được một năm nay, còn chưa kết bạn tốt được với ai ở trong nước. Hỏi một vòng đều bày tỏ không đi, tôi còn thê thảm hơn cả cải thìa nữa."
Lương Duy: "...."
"Đi được không, thầy Lương? Hay là," Hạ Diệp ghé sát vào nói, "Nếu như thầy Lương có người muốn đi cùng, vậy thì tôi sẽ đưa hai vé này cho cậu, tôi sẽ gọi cho anh trai chuẩn bị thêm vé khác."
Lương Duy cầm lấy một trong hai tấm vé: "Thời gian cụ thể và địa chỉ, cậu nhắn vào Wechat cho tôi."
"Được." Hạ Diệp đạt được ý định của mình thì cười cười, mà chẳng hề biết có người còn cười vui vẻ hơn cả bản thân cậu.
Công viên trò chơi mới mở cửa nên người đến khá đông đúc. Để không phải chen chúc với người khác, bọn họ liền chọn một ngày thường Lương Duy không có tiết dạy để đi. Hạ Diệp làm ngay tại công ty của gia đình, thỉnh thoảng nghỉ làm thì cũng chẳng có ai dám quản cậu.
Hai người chơi liền mấy trò, rồi đi thẳng tới vòng đu quay khổng lồ.
"Oa, cái vòng đu quay này đúng là khổng lồ mà, tôi còn chưa từng ngồi lên cái vòng đu quay nào lớn như vậy. Chơi một chút đi, lên trên đó trải nghiệm một chút."
"Ấu trĩ."
"Ấu trĩ? Không phải chứ, có rất nhiều người trưởng thành thích ngồi cái này mà, nhất là mấy đôi tình nhân."
Hạ Diệp đặc biệt nhấn mạnh vào hai chữ "tình nhân".
Lương Duy vẫn bất động như núi, đáp: "Tôi ở dưới này chờ cậu, cậu tự chơi đi."
"Đừng mà, tôi không muốn ngồi với người lạ. Mà tự mình ngồi thì lại có vẻ vô cùng thê lương."
Tiếp xúc với nhau một khoảng thời gian như vậy, Hạ Diệp đã hoàn toàn nắm chắc được tính tình của Lương Duy. Anh ta chính là một tên ngạo kiều, ngoài miệng thì nói không muốn, nhưng nhất định phải có người dỗ dành, bám riết không rời thì đến lúc đó mới chịu.
Bởi vậy cậu cũng chẳng hề lo lắng về sự từ chối của anh.
Quả nhiên Lương Duy lại mềm lòng, vẫn đi cùng cậu lên ngồi trên cái vòng đu quay khổng lồ kia.
Bọn họ chọn ngồi sát bên cạnh nhau. Cabin chậm rãi di chuyển lên trên, vị trí của họ càng ngày càng cao. Hạ Diệp nhìn phong cảnh phía bên ngoài, cảm thấy trong lòng thoải mái đến không ngờ.
"Đây là lần đầu tiên tôi đi ngồi lên đây cùng một người con trai đấy," Hạ Diệp cười nói, "Trước đây cố gắng lãng mạn, chưa từng thưởng thức qua phong cảnh ở bên ngoài."
"..." Lương Duy chẳng phản ứng lại với cậu.
Hạ Diệp đã quen với việc Lương Duy hoặc là ghét bỏ mình, hoặc là lạnh nhạt với mình, cho nên cậu tiếp tục nói: "Con gái đều tin là khi vòng đu quay lên đến đỉnh cao nhất mà hôn môi, thì sẽ vĩnh viễn được ở bên nhau. Kết quả thì cũng có ở bên nhau đâu."
Nói những lời này, kỳ thật Hạ Diệp muốn kích thích Lương Duy một chút. Hai người tiếp xúc thời gian dài như vậy, cậu căn bản không phát hiện ra Lương Duy đối xử với mình có chỗ nào đặc biệt cả. Đều chỉ có cậu là quấn lấy Lương Duy, dây dưa với anh, đã lâu lắm rồi cậu chẳng có gặp gỡ em gái nào cả.
Bởi vậy nếu như Lương Duy vẫn không phản ứng gì, cậu cũng chẳng muốn chơi nữa, không có ý nghĩa gì cả.
Lương Duy tiếp tục im lặng không nói lời nào. Hạ Diệp quay sang nhìn anh một cái, lại phát hiện khuôn mặt anh tái nhợt. Rõ ràng thời tiết còn chưa nóng mà trên trán anh đổ đầy mồ hôi.
Hạ Diệp liền hoảng sợ: "Này, không phải cậu bị sợ độ cao đấy chứ! Sao không nói sớm với tôi."
"Tôi không nghĩ nó lại nghiêm trọng đến vậy." Lương Duy yếu ớt đáp, "Còn bao lâu nữa?"
"Nửa, hơn nửa tiếng nữa."
"..." Khuôn mặt của Lương Duy chính là sống không còn gì luyến tiếc.
Hạ Diệp cũng gấp, vội vàng nắm chặt lấy tay anh: "Đừng sợ đừng sợ, không có gì nguy hiểm đâu. Cậu đừng nhìn xuống phía dưới, nhắm mắt vào, cứ tưởng tượng mình đang đứng dưới mặt đất."
"Tôi sẽ cố gắng."
Tay của Lương Duy nắm chặt lấy tay cậu. Từ sức nắm có thể nhìn ra được hiện tại nội tâm của anh đang khủng hoảng đến mức nào, vừa giống như đây là một loại hưởng thụ, mà giờ cũng thật giống như đang bị giày vò.
Hạ Diệp chẳng còn lòng dạ nào mà thưởng thức phong cảnh bên ngoài nữa, sốt ruột nhìn cái vòng đu quay khổng lồ này chậm chạp leo lên đến chỗ cao nhất.
"Đừng sợ đừng sợ, sắp được hơn phân nửa rồi." Tay còn lại của Hạ Diệp vỗ lấy tay Lương Duy, nói.
"Đến điểm cao nhất rồi à?"
Lương Duy mở mắt ra. Hạ Diệp còn chưa kịp nói ra hai chữ "Đừng nhìn" thì đã thấy Lương Duy theo bản năng liếc mắt nhìn khung cảnh bên ngoài. Kết quả là sắc mặt anh càng tái nhợt hơn, hô hấp cũng gấp gáp theo.
"Cậu không sao chứ, cậu đừng làm tôi sợ."
"Tôi, tôi hình như hơi khó thở."
Hạ Diệp ngàn vạn lần hối hận vì đã kéo anh lên đây ngồi. Nhưng cái vòng đu quay khổng lồ dường như có kêu lên người ta cũng không dừng được, cầu cứu thì có hiệu quả không?
Mắt thấy Lương Duy giống như cá thiếu nước vậy, trong đầu Hạ Diệp liền lóe lên một suy nghĩ. Bốn chữ "Hô Hấp Nhân Tạo" xuất hiện. Dưới tình thế cấp bách, ngựa chết cũng phải chữa thành ngựa sống, cậu xoay người lấp kín miệng của Lương Duy.
"..."
Lương Duy hình như cứng đờ người một chút, được Hạ Diệp tiếp cho một ngụm khí.
Lần đầu tiên tiếp xúc với miệng của một người đàn ông khác, chính khuôn mặt của Hạ Diệp đỏ trước. Còn không chờ Lương Duy đang bị vây trong trạng thái thiếu dưỡng khí, chậm nửa nhịp chất vấn, cậu đã lắp bắp giải thích: "Tôi, tôi thử hô hấp nhân tạo, cậu có thấy dễ chịu hơn chút nào chưa?"
"Ừm." Lương Duy khẽ gật đầu, thoạt nhìn rất suy yếu. Hạ Diệp lại vội vàng tiếp tục tiếp khí cho anh.
Cứ như vậy tới tới lui lui đến tầm năm phút đồng hồ, sắc mặt của Lương Duy mới tốt lên một chút. Vòng đu quay khổng lồ cũng từ từ lên tới điểm cao nhất, rồi lại chậm rãi đi xuống.
Hạ Diệp thở phào một hơi nhẹ nhõm, đồng thời cũng bị sự cơ trí của mình làm cho kinh hãi. Chuyện này quả thật có thể viết vào trong sách các biện pháp cấp cứu khẩn cấp ấy chứ.
Không biết, nếu như người viết sách giáo khoa về các biện pháp cấp cứu biết cậu dùng cách hô hấp nhân tạo như vậy, chỉ sợ sẽ ngậm một búng máu phun chết cậu.
Đi xuống khỏi vòng đu quay khổng lồ, Hạ Diệp đỡ Lương Duy đi nghỉ ngơi. Tâm tình dần dần bình tĩnh lại, cậu mới nhận ra có chỗ không đúng: Bọn họ... hình như ở điểm cao nhất của vòng đu quay, đã hôn nhau rồi!
Tuy rằng thật ra cậu làm vậy để cứu người, nhưng mà cái diễn biến này, có hơi quỷ quái quá nha.
"Cảm ơn cậu." Sắc mặt của Lương Duy từ từ khôi phục lại bình thường, uống một ngụm nước, rồi nói với cậu.
"Mới mới, mới nãy tôi hô hấp nhân tạo là vì để giúp cậu, không, không có ý gì khác cả." Hạ Diệp lắp bắp giải thích, vành tai của cậu đến giờ vẫn hơi đỏ.
Lương Duy chỉ nhẹ giọng cười.
Quả thật là anh sợ độ cao, tất cả các triệu chứng đó đều không phải là giả. Chỉ là cái hô hấp dồn dập thì hơi khoa trương. Anh lúc đó nghe Hạ Diệp nói gì mà khi ở điểm cao nhất của vòng đu quay nên hôn môi, thì liền nghĩ nhân cơ hội ấy giở chiêu với cậu một chút.
Nhưng anh còn tưởng rằng sẽ phải dùng câu gì đó để dẫn dắt đôi chút. Kết quả, mấy chiêu anh nghĩ còn chưa kịp nói ra, thì Hạ Diệp đã tự mình chui đầu vào lưới.
"Ở trên điểm cao nhất của vòng đu quay hôn tôi, không phải cậu nên chịu trách nhiệm à?" Lương Duy nói.
Hạ Diệp: "!!!"
"Cậu đừng có vớ vẩn." Hạ Diệp lúng túng cười, "Phản ứng lúc đó của tôi là do tình thế cấp bách."
"Ừm," Lương Duy gật đầu, "Tôi biết, tôi chỉ đùa với cậu thôi."
Hạ Diệp: "...."
Lương Duy lại bỏ qua chuyện này giống như chưa có điều gì xảy ra. Anh hỏi: "Cậu còn muốn chơi cái gì nữa không?"
"Không, không còn. Bây giờ thân thể cậu như vậy, cũng không chơi gì được."
"Về chứ?"
"Ừm."
Hai người rời khỏi khu vui chơi. Mãi cho tới lúc tách nhau ra, Lương Duy cũng không đề cập đến mấy chữ "chịu trách nhiệm" nữa. Chủ đề hôn môi đó, dường như mới nãy chỉ là một trò đùa vui mà thôi.
Trong đầu Hạ Diệp đầy dấu hỏi. Cậu thật sự không nhịn nổi, quyết định phải mở miệng hỏi rốt cuộc ý của Lương Duy là cái gì.