Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa
Chương 75: Phiên ngoại (5) - Chuyện tình phụ: Thầy Lương luôn thích ghét tôi (Thượng)
Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi chuyện bắt đầu từ ngày tổ chức tiệc mừng đầy tháng cho Phiền Phiền – con trai của Ôn Nhiên.
Sau khi tham dự bữa tiệc, Lương Duy phải quay trở về trường vì anh còn hai tiết dạy buổi chiều.
Hạ Diệp thấy Lương Duy này bình thường không thích nói nhiều, cư xử với tất cả mọi người đều lạnh lùng, xa cách... Đối xử với cậu thì lại tỏ vẻ 'Nhìn cậu là tôi đã thấy khó chịu, tôi chỉ muốn chọc tức cậu', khiến cậu thật sự tò mò không biết người này khi đứng lớp thì sẽ trông như thế nào, thế là cậu liền nghĩ ra một ý tưởng tuyệt vời.
Trên đường đi về, Hạ Diệp liền đánh bạo nói: "Buổi chiều tôi chẳng có việc gì, đang nghĩ hay là đi về trường cũ chơi, không bằng về thăm trường cùng anh Lương luôn."
Lương Duy dường như hơi sửng sốt một chút, anh nhìn thật sâu vào mắt Hạ Diệp, đáp: "Tùy cậu."
"Tôi cũng đi nữa," Nghe thấy Hạ Diệp muốn tới trường, Trang Tráng Tráng cũng hứng thú, "Cũng lâu rồi tôi không đến đó, tiện thể đi mua sắm luôn."
Lương Duy nói: "Tôi còn phải lên lớp, có lẽ sẽ không có thời gian đưa hai người đi dạo quanh được."
"Không sao," Trang Tráng Tráng thản nhiên nói, "Cũng vừa đúng lúc, nhân tiện nhắc tới chứ, còn chưa được nhìn thấy phong thái giảng bài của thầy Lương đâu nhé."
Hạ Diệp lặng lẽ thầm khen ngợi đồng đội của mình, đúng lúc cậu còn đang chẳng biết phải nói với người mà mình không ưa là đi dự thính ké của người ta thế nào.
Ba người cùng quyết định, rồi đều tự đi lấy xe.
Hạ Diệp khởi động xe, lại nhận được tin nhắn của Trang Tráng Tráng nói mình có chút việc không đi được, cậu có chút bực bội vì mất đồng đội, chỉ đi cùng mỗi Lương Duy thì thấy hơi ngượng, nhưng đã quyết định rồi thì cứ đi thôi.
Dù sao thì da mặt cậu dày mà.
Hơn nữa cậu cũng thật sự tò mò, cái người này thoạt nhìn thì ra vẻ đạo mạo, mà hồi học đại học cậu cũng có quan hệ vô cùng tốt với thầy Lương đấy chứ, rốt cuộc là anh ta khó chịu với cậu ở điểm nào.
Đến trường, đỗ xe xong, Hạ Diệp liền bước xuống, quan sát xung quanh một chút: "Hình như đã thay đổi rất nhiều nha, tôi không còn nhớ rõ tòa nhà này là tòa nào nữa."
"Đây là tòa giảng đường mới xây," Lương Duy khóa xe lại, bảo, "Cậu sẽ tự đi dạo luôn, hay tới phòng làm việc của tôi?"
"Đột nhiên tôi hơi khát, tới phòng làm việc của cậu uống nước đi, không ngại chứ?" Hạ Diệp thản nhiên đáp.
"Đi thôi."
Lương Duy là giáo viên đã bốn năm, còn là một giảng viên, mà có người nói anh đang sắp được thăng chức phó giáo sư, tuổi còn trẻ lại tài giỏi như vậy, dáng dấp còn đẹp trai, nên khá được hoan nghênh tại trường, đi từ bãi đỗ xe đến phòng làm việc, mà gặp được không ít sinh viên chào hỏi anh.
"Không hổ là Học viện Nghệ thuật, mấy cô gái vẫn xinh đẹp như ngày trước," Hạ Diệp đi cả một đường liền thấy một vài cô gái vô cùng xinh đẹp, cậu nói với Lương Duy, "Cậu nói xem trong trường các cậu nhiều mỹ nữ như vậy, sao giờ cậu vẫn độc thân thế hả?"
Lương Duy liếc nhìn cậu một cái: "Cậu quen biết nhiều bạn gái như vậy, cũng vẫn độc thân đấy thôi."
"..." Hạ Diệp xoa xoa mũi, mặt dày đáp, "Tôi đây không phải là thấy mấy ông lớn như các cậu còn chưa có động tĩnh gì, nên tôi ngại chưa dám tiến tới sao."
"Vậy tôi còn phải cảm ơn cậu nhỉ?" Lương Duy dừng lại trước cửa văn phòng, quay sang nói với cậu.
Hạ Diệp cười toe toét đáp: "Không cần cảm ơn."
Có lẽ Lương Duy bị cái sự không xấu hổ của cậu làm cho phát sợ, anh mở cửa phòng làm việc đi vào. Anh dùng chung văn phòng với mấy vị giảng viên khác, các thầy cô nhìn thấy anh đưa bạn tới, thì đều vui vẻ chào hỏi.
Một vị thầy giáo trẻ tuổi nhìn Hạ Diệp, kín đáo liếc mắt quan sát cậu, Hạ Diệp cũng nhìn cậu ta, mà khi ánh mắt hai người giao nhau, người kia liền tự động quay đi.
Không biết tại sao, Hạ Diệp luôn cảm giác ánh mắt của người giáo viên này mang theo một chút địch ý.
"Thầy Lương, đây là bạn trai sao?" Người thầy giáo kia nói với Lương Duy.
"Bạn học cũ." Lương Duy giải thích đơn giản.
"Thế à," Ánh mắt của thầy giáo kia sáng bừng lên, lúc nhìn Hạ Diệp thì đã không còn vẻ địch ý nữa, tràn đầy sự nhiệt tình: "Cũng là tốt nghiệp trường chúng ta sao?"
"Ừ."
"Ô, vậy là đàn anh rồi, xin chào đàn anh, tôi là Vu Gia."
"Xin chào," Hạ Diệp cười đáp lại, "Hạ Diệp."
Vu Gia nghe nói Hạ Diệp tới uống nước, liền niềm nở dùng chiếc cốc duy nhất rót nước đưa cho Hạ Diệp, cậu liền nhận lấy rồi nói: "Cảm ơn."
"Đàn anh đừng khách sáo với tôi, bạn của thầy Lương cũng là bạn của tôi."
Hạ Diệp khẽ cười, không nói gì thêm.
Cách thời gian lên lớp vẫn còn chút thời gian nữa, Hạ Diệp ở trong văn phòng của người ta uống trà xong cũng không có ý định đi, ngồi yên vị trên chiếc ghế trước bàn làm việc của Lương Duy, ngồi đọc mấy cuốn sách ở trên kệ sách nhỏ ở nơi làm việc của anh.
Lương Duy thì ngồi một bên chuẩn bị bài giảng PowerPoint cho tiết học.
"Lát nữa tôi phải lên lớp, cậu định đi dạo hay là thế nào?" Sắp tới giờ phải lên lớp, Lương Duy liền hỏi Hạ Diệp.
Hạ Diệp nghe ra được đây là đang có ý muốn đuổi mình, thế nhưng cậu lại giả vờ như không hiểu gì, chỉ nói: "Có thể xin đi dự thính được không?"
Lương Duy dường như có hơi sửng sốt, sau đó chỉ trong nháy mắt đã gạt phản ứng đó sang một bên: "Tùy cậu."
Lớp hôm nay Lương Duy dạy là sinh viên năm nhất mới nhập học, chương trình học cũng chỉ là cơ bản, tiết của hôm nay mà anh dạy là tiết thực hành, nội dung bài có tên 'Quan sát và mô phỏng'.
Năm đó Hạ Diệp cũng tốt nghiệp từ chuyên ngành diễn xuất, cậu không lạ lẫm gì với chương trình học này, chỉ là khi thấy các sinh viên quay mặt vào gương mô phỏng động tác của các loài vật, biểu cảm của nhân vật phim truyền hình, và cả yêu cầu từ biểu cảm của nhân vật nhìn ra được tâm trạng bên trong nhân vật là gì, thì cậu thấy rất buồn cười.
Hơn nữa Lương Duy khi đứng lớp và Lương Duy của ngày thường là hai dạng người hoàn toàn khác nhau, Lương Duy này bình thường đều nhạt nhẽo, dường như chẳng có chuyện gì liên quan đến anh, cứ mặc kệ mọi thứ.
Học lớp của anh, thì tất cả mọi người giống như được truyền thêm sức sống, anh sẽ tự mình làm mẫu cho sinh viên, giảng cho sinh viên cần phải nắm bắt chi tiết và biểu cảm như thế nào, cũng thông qua nội tâm chân thật nhất để biểu hiện mọi hỷ nộ ái ố trên khuôn mặt, và theo đó từng chút một để phân tích cho bọn họ chỗ nào còn chưa tốt, chỗ nào có thể cải thiện hơn.
Chẳng mấy chốc, Hạ Diệp đã ngồi trong lớp người ta nghe giảng hết cả hai tiết học.
Đợi tới lúc tan học, các sinh viên vây lấy Lương Duy mà líu lo hỏi thêm một lúc nữa, rồi mới chịu rời đi. Hạ Diệp ngồi ở một bên nhìn, chờ tới lúc mọi người đi rồi mới nói với Lương Duy: "Rất xuất sắc nha thầy Lương, thảo nào anh lại được yêu mến như thế."
Lương Duy thu dọn đồ đạc và tắt các thiết bị trình chiếu, anh chẳng hề ngẩng đầu lên, đáp: "Không phải là cậu muốn đi dạo à? Sao vẫn còn ở đây."
Anh muốn đuổi tôi đi thì tôi càng không thể đi rồi,
Hạ Diệp nghĩ thầm trong lòng,
hừ!
"Chẳng phải là vì nghe anh giảng bài sao, tôi không nỡ rời đi đó."
Vốn tưởng rằng Lương Duy sẽ lại ghét bỏ mình, không nghĩ rằng anh chẳng hề nói gì, mà chỉ tay chân thành thạo cất gọn đồ đạc, nói: "Vậy cùng nhau ăn cơm tối không?"
"Được đó." Hạ Diệp không chút nghĩ ngợi đồng ý, chẳng hề để ý tới Lương Duy lúc cúi đầu, ánh mắt anh trong tích tắc trở nên u ám.
Kết thúc hai tiết dạy của Lương Duy, tới lúc tan học đã đến 6 giờ, hiện tại ngày ngắn nên bên ngoài đã tối, Hạ Diệp còn cho rằng nhất định đối phương sẽ dẫn mình đi ăn ở căng tin của trường, không ngờ Lương Duy lại lái xe đưa cậu ra bên ngoài trường rẽ trái rẽ phải một hồi, rồi dừng ở trước một quán ăn Nhật vô cùng quen thuộc.
"Hử?!" Hạ Diệp đứng trước cửa quán, "Sao cái quán này nhìn quen mắt thế nhỉ?"
Lương Duy đẩy cửa bước vào trước: "Đây chẳng phải là quán ăn mà cậu thích nhất hay sao?"
"A, đúng là tôi rất thích ăn ở quán này, mà nó sửa sang lại biển hiệu, ngay cả tên cũng đổi nên cơ bản là tôi chưa nhận ra, chỉ nhớ được đại khái vị trí của nó."
"Ừ, vẫn là ông chủ cũ thôi, mùi vị không hề thay đổi."
"Giỏi thật đấy anh Lương, cậu lại còn nhớ được tôi rất thích quán này, xem ra..."
"Gì? Xem ra cái gì?"
"Không, không có gì."
Hạ Diệp vốn định nói 'Xem ra cậu cũng không ghét tôi đến thế ' , nhưng cảm giác quá kỳ lạ, đó không phải là điều cậu nên nói ra thành lời.
Lương Duy cũng không truy hỏi, hai người theo nhân viên phục vụ tới chỗ ngồi, Lương Duy để Hạ Diệp chọn món, cậu cũng không khách khí, chọn món sushi mình thích ăn, sashimi và hàu nướng, Lương Duy bổ sung thêm thịt bò bít tết Teppanyaki và rượu sake ngọt.
"Phải nói rõ trước, tôi không uống rượu đâu đấy." Hạ Diệp biết sức uống của mình, chỉ cần hai ly vang đỏ thôi cũng có thể khiến cậu say mèm.
Lương Duy thản nhiên đáp: "Tôi cũng chẳng muốn cậu uống, cậu say tôi lại còn phải đưa cậu về, tự rước phiền phức vào thân."
"Ầy," Hạ Diệp chống tay lên đầu, vẻ mặt bực bội nhìn Lương Duy, "Rốt cuộc là tôi đã đắc tội gì với anh, mà tại sao cứ nhìn thấy tôi là anh khó chịu vậy hả?"
Tay Lương Duy ngừng lại, anh hơi cụp mắt xuống, nói: "Không có, cậu đừng suy nghĩ nhiều."
"Ồ, thật là do tôi suy nghĩ nhiều sao, cậu chẳng ghét những người khác, chỉ ghét có mỗi mình tôi."
"Thật à," Lương Duy khẽ cười, nhìn cậu đáp, "Cậu có thể hiểu là yêu càng sâu thì đòi hỏi càng nhiều."
Hạ Diệp: "..."
Yêu càng sâu thì đòi hỏi càng nhiều cái quái quỷ gì thế.
"Có phải cậu dạy học sinh thành thói quen rồi không, cái kiểu ra vẻ ta đây đạo đức, nhìn thế nào trông cũng ngứa mắt lắm."
Lương Duy không lắc đầu cũng không gật đầu, chỉ hờ hững đáp: "E là thế."
Xí!
Đồ ăn được mang dần lên, làm cho Hạ Diệp vốn ham ăn, mắt liền sáng rỡ, tạm thời gác lại chuyện tranh cãi với anh, cứ ăn trước đã.
Hạ Diệp ăn rất vui vẻ, người ngồi đối diện cậu lại giống như không muốn ăn chút nào, ăn được một miếng Sushi rồi không động đũa thêm nữa, chậm rãi mà uống hết rượu ở trong chén.
"Cùng ăn cơm với tôi nên ăn không được ngon miệng à?" Hạ Diệp thấy anh không ăn, liền nói nửa đùa nửa thật.
"Buổi trưa ăn hơi nhiều, vẫn hơi ngấy." Lương Duy nâng chén lên, "Rượu ở đây rất ngon, rất tốt để giúp giải ngấy."
Lần đầu tiên Hạ Diệp nghe thấy nói uống rượu để giải ngấy, nhưng nghe Lương Duy nói rượu ở đây rất ngon, vị giác trong miệng không kìm được mà liên tưởng đến vị chua ngọt của cocktail pha, nhất thời nước bọt lại ứa ra, nói: "Cho tôi một chút uống thử."
Lương Duy lấy cái chén nhỏ ở trước mặt cậu rót một ít rượu để Hạ Diệp nếm thử, thật sự uống ngon miệng, Lương Duy hỏi: "Uống ngon chứ?"
"Ừm, không tồi, rất ngon."
Lương Duy lắc lắc bình sứ trắng trong tay: "Có muốn uống thêm một chút không?"
Hạ Diệp cũng không từ chối.
Sau đó cậu không hề phụ sự mong đợi của mọi người... uống đến say mèm.
Có lẽ là vì nồng độ cồn không cao, nên nói là uống nhiều nhưng đầu óc của cậu vẫn còn giữ lại chút ý thức. Hạ Diệp cảm nhận được Lương Duy đỡ mình đi trả tiền, rồi còn đỡ mình vào trong xe.
Lương Duy cũng uống rượu, nhìn Hạ Diệp say tới mức ngã trái ngã phải, dù sao cũng không thể mất lương tâm, liền gọi xe thuê đến, đưa Hạ Diệp trở về nhà.
Từ trường học về nhà của Hạ Diệp có hơi xa, xe mới đi chưa bao lâu thì tia ý thức cuối cùng của Hạ Diệp cũng đều bị cắt đứt, hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.
Cũng chẳng biết là cậu ngủ được bao lâu, xe dường như đã dừng lại, Hạ Diệp nghe được tiếng Lương Duy trả tiền cho người lái xe thuê, còn lịch sự nói một tiếng cảm ơn, và cả những tiếng động khác như tiếng mở cửa, đóng cửa xe, toàn bộ quá trình ấy âm thanh đều không lớn, lại đánh thức được Hạ Diệp.
Thế nhưng Hạ Diệp không muốn mở mắt ra ______ cậu vẫn muốn ngủ nữa.
Lương Duy cũng không gọi cậu dậy.
Mặc dù đầu óc không tỉnh táo, cũng có thể ngủ mất bất cứ lúc nào, nhưng Hạ Diệp cảm nhận Lương Duy đang nhìn mình.
"....."
Loại yên tĩnh này là một quá trình rất tra tấn, cơn buồn ngủ và cảm giác say của Hạ Diệp đều tan đi từng chút một, dần dần tỉnh táo lại.
Chết tiệt, cái tên này không phải muốn tìm thời cơ để hạ độc cậu đấy chứ, Hạ Diệp dù còn mơ màng, lại lấy bụng dạ tiểu nhân của mình ra mà suy bụng quân tử của thầy Lương.
Hoàn toàn có thể! Dù sao ngày hôm nay thấy anh ta nhìn cậu khó chịu như vậy, nói không chừng thật sự là muốn đánh cho cậu một trận!
Hạ Diệp nhất thời không dám ngủ, cũng không dám mở mắt, muốn nhìn một chút xem cái người thầy Lương nhã nhặn này muốn gì, dám động thủ với mình, ngay lập tức sẽ vạch trần anh ta là một giáo viên có nhân phẩm bất chính!
Nhưng Lương Duy cũng chẳng làm gì, không khí trong xe yên tĩnh lạ thường, gần như làm cho Hạ Diệp tưởng Lương Duy chỉ là vì thấy mình đang ngủ, không nỡ đánh thức mình, bởi vậy mới đang đợi cậu thức dậy.
Lương Duy đâu có tốt bụng đến thế.
"Tiểu Diệp." Lương Duy nhẹ nhàng gọi một tiếng, không giống là muốn đánh thức cậu, trái lại hình như chỉ là muốn thử xem cậu có ngủ hay không thôi.
Hạ Diệp làm giống những gì anh muốn, vẫn cứ nhắm mắt không hề đáp lời, tốt nghiệp chuyên ngành diễn xuất đã giúp cậu giả vờ ngủ cực kỳ thuần thục, ngay cả lông mi cũng chẳng động đậy cái nào.
Đúng lúc này, cậu bỗng cảm thấy trên môi mình nóng lên, xúc cảm mềm mại từ môi truyền tới.
Hạ Diệp: "! ! !"
Cái gì thế này, cái xúc cảm này, rõ ràng là hôn môi mà!
Chết tiệt, cậu một tên cực kỳ, cực kỳ thẳng, lại bị một người cùng giới hôn! Mà người cùng giới đấy còn là bạn cũ!
Ý thức được chuyện này, Hạ Diệp suýt chút nữa là phát điên, trong lòng cậu có ngàn vạn con ngựa cỏ bùn đã nhảy chồm chồm qua, cảm nhận được tam quan của mình sụp đổ.
Lương Duy chỉ dừng lại trên môi cậu hai giây rồi rời đi, giữa lúc cậu đang suy tính xem nên tỉnh dậy đúng lúc hay giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, thì Lương Duy đã thẳng thừng vươn tay lay cậu dậy: "Này, dậy đi, tới nhà rồi."
Cái tên chết tiệt nhà cậu... Hạ Diệp thật muốn lao đến cho cái tên này một chưởng.
Thế nhưng cậu vẫn nhịn được, giả vờ như mình vừa mới tỉnh dậy, đối diện với ánh mắt của Lương Duy. Thầy Lương vẫn giữ vẻ thản nhiên của một chính nhân quân tử, cơ bản là chẳng có chút chột dạ nào do làm chuyện xấu hay để lại vết tích gì cả.
Khoảng thời gian sau hôm đó, Hạ Diệp có chút bồn chồn lo lắng, sợ Lương Duy sẽ nói gì đó với mình, ví dụ như tôi thích em đã nhiều năm, đợi em cũng đã rất nhiều năm vân vân, lúc ấy cậu không biết phải đối phó ra sao cả.
Nhưng mà chẳng có chuyện gì xảy ra hết.
Lương Duy không liên lạc với cậu, cũng không hề xuất hiện trước mặt cậu, thậm chí Hạ Diệp còn hơi nghi ngờ rằng chuyện tối hôm đó là ảo giác sau khi say rượu tạo ra.
Thế nhưng Lương Duy có thể chịu đựng được, chứ Hạ Diệp lại không nhịn được, trong lòng lại không yên.
Suy nghĩ một chút, Hạ Diệp bảo trợ lý của anh trai mình mang tới một kịch bản phim, không cần biết kịch bản như thế nào, nhưng nhất định vai nam thứ ba hoặc nam thứ tư phải có cảnh thân mật, hơn nữa còn phải là có đến vài cảnh phim thân mật như thế!
Vị trợ lý bị yêu cầu này của cậu làm cho kinh hãi, lau mồ hôi một cái rồi hỏi: "Thế tôi đi tìm cho ngài một kịch bản phim người lớn có được không ạ?"
"Cút! Tôi yêu cầu nghiêm túc, là cái loại đọc xong là có thể quay thành phim điện ảnh ấy."
"Là thật sự muốn quay phim điện ảnh, hay chỉ là cần kịch bản thôi ạ? Còn vấn đề về bản quyền..."
"Thôi, tôi chỉ lấy để xem một chút thôi, không dùng cho mục đích khác, đừng có nói vấn đề bản quyền với tôi."
Trợ lý dựa theo yêu cầu kỳ lạ của cậu mà thật sự tìm tới một kịch bản, ở trong kịch bản này nam thứ ba có một cô bạn gái xinh đẹp, tình cảm giữa hai người ngay từ đầu đã vô cùng tốt, nhưng dần dần bạn gái của anh ta bị kẻ lắm tiền mê hoặc, tình cảm dần phai nhạt, lúc mới đầu thì vô cùng thân mật nhưng sau này thì lại thành gần mặt cách lòng, cả quá trình đều rất đau lòng.
Nhưng mấy thứ này không phải là điều quan trọng, quan trọng là có tận năm cảnh thân mật!
Hạ Diệp rất hài lòng, cậu cuộn kịch bản lại gửi tin nhắn cho Lương Duy: Thầy Lương, gần đây tôi nhận được một vai nam thứ ba trong phim điện ảnh, tôi đã lâu không diễn xuất cảm thấy cái này không quen tay, có thể mời cậu làm người hướng dẫn diễn xuất cho tôi được không?
Không lâu sau Lương Duy đã nhắn lại: Chẳng phải cậu tới công ty của anh trai để làm sao?
Hạ Diệp: Thỉnh thoảng làm thêm nghề tay trái, để kiếm thêm chút phí sinh hoạt.
Lương Duy: ....
Hạ Diệp: Hẹn được không!
Lương Duy: Không hẹn được, không rảnh.
Vừa đọc được tin nhắn này, Hạ Diệp có chút không tin nổi, anh ta vậy mà dám từ chối cậu!
Hạ Diệp: QAQ Anh Lương đừng như vậy mà, sẽ không làm mất quá nhiều thời gian của anh đâu, có được không vậy~
Lương Duy: .... Dễ nói chuyện thật đấy.
Hạ Diệp nghĩ mình và Lương Duy sợ là chẳng còn cách nào để nói chuyện với nhau, thế nhưng cậu vẫn mặt dày nhắn tin 'quấy rối' Lương Duy, dùng tình cảm để người khác cảm động, dùng lý lẽ để người khác hiểu, rốt cuộc cũng khiến cho Lương Duy phải đồng ý hướng dẫn cho mình.
Sẩm tối ngày thứ sáu, Hạ Diệp cầm kịch bản, gần như là đắc ý huýt sáo suốt dọc đường đến nhà Lương Duy.
Nhà của Lương Duy cách trường không xa, căn hộ không lớn, căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, đồ nội thất đơn giản trang nhã, màu sắc chủ yếu là gam lạnh, rất có phong cách của Lương Duy.
Lần đầu tiên Hạ Diệp tới nhà Lương Duy, tò mò nhìn khắp nơi. Lương Duy rót một cốc nước lọc cho cậu: "Ở nhà tôi không có loại đồ uống khác, cậu uống tạm."
"Không sao không sao, uống nhiều nước lọc giúp thân thể khỏe mạnh mà." Hạ Diệp bưng cốc nước uống một ngụm, từ khóe mắt thoáng thấy Lương Duy khẽ cười, cậu cũng không nhịn được mà khẽ cười.
Lương Duy nói: "Đưa kịch bản cho tôi."
Hạ Diệp đưa kịch bản qua: "Phần của tôi, tôi đã đánh dấu màu xanh lá cây rồi."
Lương Duy gật đầu, lật tới những phần kịch bản được đánh dấu màu xanh, Hạ Diệp biết vai diễn này của mình đầu tiên có cảnh thân mật, là kiểu đè bạn gái của anh ta vào cửa, hôn sâu và vuốt ve eo, cảnh đó rất gợi cảm.
Quả nhiên, Lương Duy nhíu mày, lật tiếp tới cảnh thứ hai, ở cảnh này nam thứ ba và bạn gái đang trêu ghẹo nhau bằng những lời đường mật, còn kabedon cô gái, Lương Duy đọc qua mấy lần, rồi lật sang trang khác.
Hạ Diệp cười trộm: "Cái khác thì cũng tạm được, chính là ở phương diện diễn mấy cảnh tình cảm và cảnh thân mật thì tôi không diễn được, sẽ bị cực kỳ cứng nhắc."
"Tôi còn tưởng rằng đó phải là diễn xuất bản năng của cậu rồi chứ." Lương Duy vẫn không quên châm chọc cậu.
Hạ Diệp bị vạch trần ngay lập tức, cũng có chút lúng túng, sau đó bình tĩnh lại, nhún vai, đáp: "Đúng vậy, lúc mới nhận tôi cũng nghĩ thế, kết quả phát hiện ra cũng không diễn tốt được, chẳng biết vì sao, thầy Lương, cậu phân tích cho tôi nghe xem đi."
"Trước hết diễn cảnh tình cảm thì phải xuất phát từ trái tim," Lương Duy thật sự bắt đầu nghiêm túc giảng giải, "Với tư cách là người đã tốt nghiệp chuyên ngành diễn viên, nếu muốn diễn được chân thành, đầu tiên cậu phải thật sự nhập tâm, đặt mình vào trong hoàn cảnh ấy, thêm nữa, cậu phải đưa vào đó tình cảm của mình, mới có thể làm cảm động người khác, làm cảm động khán giả của cậu, còn có chính là rất nhiều những chi tiết nhỏ, như bây giờ đang thịnh hành như xoa đầu, nhéo má, đều là các cách thức thể hiện tình cảm rất tốt."
Hạ Diệp: "Vậy nếu như diễn xuất không tốt thì phải xử lý thế nào?"
"Không phải là cậu mới nói cũng tạm được sao?"
"...." Hạ Diệp bị vạch trần ngay tại chỗ, cũng có chút lúng túng.
May là Lương Duy không tiếp tục truy hỏi chuyện ấy, mà lại bảo: "Trước tiên chúng ta lấy một cảnh để làm mẫu thử trước, tôi sẽ xem tình hình của cậu, rồi sẽ hướng dẫn."
Chết tiệt! Chuyện này không thể xảy ra được! Hạ Diệp hỏi: "Cảnh nào?"
"Cảnh thứ hai đi."
Trong cảnh thứ hai nhân vật của Hạ Diệp phải kabedon bạn gái của mình, cậu đọc nội dung kịch bản, nhanh chóng gật đầu: "Được, làm phiền thầy Lương rồi, cậu đóng vai Tiểu Lan nhé được không?"
Tiểu Lan chính là tên của người bạn gái.
Lương Duy không có ý kiến, anh cầm kịch bản đứng dậy, hắng giọng, nói: "Anh yêu, mấy ngày nữa sẽ là sinh nhật của anh rồi, anh muốn được quà gì thế?"
Hạ Diệp không nghĩ rằng Lương Duy có thể diễn ngay được như vậy, khi anh đọc lời thoại còn có giọng điệu của một thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp, cũng rất là... mới mẻ nha.
Chậm mất nửa nhịp Hạ Diệp mới vươn tay ra kabedon Lương Duy ở trên tường, đáng tiếc là vóc người của cậu có thấp hơn Lương Duy một chút, nên kiểu kabedon này trông hơi buồn cười, cậu phải nhịn lại, nói: "Đương nhiên là anh muốn..."
'Tiểu Lan' đang bị kabedon không kìm được nuốt nước bọt: "Anh muốn gì cơ?"
"Muốn..." Hạ Diệp cố ý kéo dài giọng, rồi đột nhiên hôn lên má Lương Duy một cái, nhẹ giọng trêu ghẹo, "Muốn em đó."
Lương Duy: "...."
"He he he, chi tiết này của tôi giỏi không?"
Lương Duy lạnh mặt đẩy cậu ra, ném kịch bản đi, nói: "Ngoại trừ cái đó, từ đầu đến cuối không hề nhập vai chút nào, hoàn toàn không thể gọi là diễn xuất được, cậu đem toàn bộ kiến thức thời đại học trả lại cho giảng viên rồi, với cái kĩ năng diễn xuất này của cậu, tại sao lại muốn đi phá hỏng kịch bản phim của người ta?"
Đối mặt với một Lương Duy đột nhiên nghiêm túc như vậy, Hạ Diệp nhất thời có chút chột dạ, "Không, không nghiêm trọng đến vậy chứ, tôi vừa mới nãy còn chưa vào vai."
"Xin lỗi," Lương Duy lại nói tiếp, "Tôi không thể hướng dẫn cho cậu được, cậu đi tìm giáo viên khác đi."
"..." Tình huống gì đây, tại sao lại cảm thấy Lương Duy đột nhiên tức giận vậy, có hôn má một cái thôi mà, không cần phải nghiêm trọng vậy chứ, hôm trước anh ta còn hôn trộm lên môi cậu đó!
Hạ Diệp vẫn muốn cố gắng một chút, muốn diễn lại lần nữa để chứng minh bản thân, nhưng Lương Duy chẳng nói lời nào đã ra lệnh đuổi khách, tính tình Hạ Diệp cũng nóng nảy, nếu đối phương công khai muốn đuổi người, vậy thì cậu cũng đi luôn mà không quay đầu lại.
Lương Duy đứng ở bên cạnh cửa sổ, nhìn Hạ Diệp đi xuống lầu, vào trong xe rồi lái đi, khóe miệng anh liền khẽ cong lên.
Là một giảng viên sắp được thăng chức phó giáo sư của khoa nghệ thuật, cho nên thực ra ngày đó Hạ Diệp say rượu nhưng sau đó chỉ cần liếc mắt một cái là anh đã biết cậu đang diễn rồi, nụ hôn kia cũng là cố tình để cho cậu biết.
Hạ Diệp là một trai thẳng đích thực, vẫn luôn thích con gái, bởi vậy mà Lương Duy vẫn luôn chôn giấu tình cảm này sâu thẳm trong lòng, không để cho cậu biết. Giở trò để cậu uống say, thực ra cũng chỉ là nhân lúc cậu say có thể ngắm nhìn cậu thêm một chút, vừa hèn hạ vừa đáng xấu hổ.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, anh đột nhiên muốn biết nếu như Hạ Diệp biết được anh thích cậu, thì cậu sẽ có phản ứng thế nào.
Dường như Hạ Diệp đã không khiến anh phải thất vọng.
Dựa theo những gì mà anh hiểu về Hạ Diệp, lần này Hạ Diệp không moi được gì từ anh, khẳng định sẽ không bỏ qua, sẽ không ngừng kiên trì với các chiêu trò của mình.
Vậy... thì đánh cược một lần đi, ai mà không muốn được ở bên cạnh người mình thích cả đời chứ.
*
Kế sách thất bại, Hạ Diệp thở hồng hộc về đến nhà, trong lòng vô cùng khó chịu.
Lại có chút không cam lòng, ngược lại, cậu còn nảy sinh chút vui thích khi tự ngược, Lương Duy càng dùng khuôn mặt lạnh lùng đó với cậu, cậu càng muốn cạy lớp vỏ cứng ấy ra để xem rốt cuộc bên trong là gì.