Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa
Chương 9: Chung giường
Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Nhiên giúp hai cụ vặt lông vịt, lông gà thì rất dễ làm, người có kinh nghiệm có thể nhổ sạch cả chút lông tơ sót lại.
Nhưng lông vịt thì không giống thế, có rất nhiều lông tơ nhỏ trên da vịt, hai cụ đã có tuổi, đôi mắt cũng không còn khỏe mạnh như trước, chỉ có thể cặm cụi làm.
Ôn Nhiên một bên nhổ lông, một bên nói chuyện với ông Tôn đang làm gà ở bên cạnh.
Ông Tôn kể chuyện rất hay, Ôn Nhiên từ ông mà biết được vốn dĩ trước đây có bốn nhà sống trong vùng núi này. Ngày trước họ thiếu lương thực, khi dọn đến ở núi này thì rau dại rất nhiều, về sau không còn thiếu lương thực nữa, họ đều lần lượt chuyển ra khỏi núi, hai cụ đã ở đây cả đời, cũng không muốn rời đi.
Thế nhưng nơi này còn có rất nhiều ruộng lúa, cho nên sau khi chính phủ thúc đẩy mở đường quốc lộ, để có điện dùng cho máy cày và máy gặt lúa, họ mới cho xe vào mở rộng đường.
Bà Tôn không thể có bầu, tại cái nơi nặng tư tưởng phong kiến ông Tôn cũng không bỏ rơi bà, hai vợ chồng đến tầm tuổi trung niên thì nhận một cô con gái nuôi. Đáng tiếc là sau này cô con gái lên thành phố làm thuê, năm đầu tiên ở đó chật vật kiếm sống như người thành phố, ngay cả Tết cũng không về, thậm chí không gửi một lá thư về nhà.
Đến năm thứ ba thì trở về một lần, hai vợ chồng ông bà đều mừng rỡ khôn xiết, cũng không còn chấp nhặt chuyện con bé nữa. Kết quả là cô ta chỉ về một hôm rồi biến mất tăm, mang theo cả sổ hộ khẩu của gia đình đi.
“Nó kết hôn với một người đàn ông trong thành phố nên cần hộ khẩu, nhưng sổ hộ khẩu thì lại ở nhà, cho nên nó quay về lấy,” Ông Tôn nói tới đây thì lau khóe mắt rưng rưng, “Vì sao không nói với ông, ông cũng đâu làm khó nó. Con xem chúng ta đã cực khổ nuôi nấng dạy dỗ con bé hơn hai mươi năm, kết quả hai ông bà già ở nhà này còn chẳng bằng một người dưng.”
Nhất thời trong lúc này Ôn Nhiên không biết phải an ủi ông thế nào, mấy chuyện vong ơn bội nghĩa thế này cậu chỉ thấy nhiều trên bản tin, chưa từng gặp ngoài đời thực.
Nếu không phải gặp được hai người Thẩm Minh Xuyên, Kỉ Thừa An, e rằng hai ông bà cũng không có nơi nương tựa. Bây giờ còn khỏe thì còn lao động được, đến lúc không làm việc được nữa, hoặc là chờ chính phủ trợ cấp, hoặc là sẽ chết đói trên ngọn núi này mất.
“Tiểu Thẩm và Tiểu Kỉ vẫn thường đến thăm ông bà mỗi năm một lần, những lúc khác thì sai người mang quà đến tặng ông bà. Hơn mười năm nay, chưa từng quên lần nào. Con có thấy hai cái cây lớn sau nhà không, đấy chính là do hai người họ đến đây trồng vào năm đầu tiên đó.”
Ôn Nhiên ngẩng đầu nhìn về phía sau nhà, quả nhiên là có hai cái cây, không biết là giống cây gì, thân cây cao vút.
“Ông bà chưa từng nghĩ đến việc đi vào thành phố ở ạ?”
Với khả năng của Thẩm Minh Xuyên và Kỉ Thừa An, đưa hai ông bà vào trong thành phố chẳng phải chuyện gì khó khăn. Ngọn núi này lớn như vậy, xung quanh lại không có hàng xóm láng giềng, hai người già sống ở đây thực sự rất bất tiện, khi ốm đau cũng chẳng có nơi để khám bệnh.
“Ông bà đã sống ở nơi này cả đời rồi, cũng không nỡ rời xa.”
Ôn Nhiên cũng hiểu được phần tình cảm này, cha mẹ cậu cũng đã sinh sống ở trong thị trấn nhỏ cả đời, khi cậu ngỏ ý muốn đưa cha mẹ lên thành phố ở, họ cũng không muốn.
Tần Tử Ngạn bị Kỉ Thừa An sai đi giúp bà Tôn nhặt rau, rửa đồ, còn hai vị đại gia là y và Thẩm Minh Xuyên thì đương nhiên là ngồi một bên, nhìn họ bận rộn trong sân.
“Này,” Kỉ Thừa An thấy Ôn Nhiên vẫn đang chăm chú vặt lông, liền dùng khuỷu tay huých vào Thẩm Minh Xuyên, “Bó tay rồi à?”
Kỉ Thừa An đợt này vẫn luôn ở nước ngoài, khi trở về nghe được chuyện làm cằm của y sợ đến rơi cả ra. Nói y và Thẩm Minh Xuyên mặc chung cái quần cộc mà lớn lên cạnh nhau cũng chẳng phải quá đáng, dựa vào sự hiểu biết của y với Thẩm Minh Xuyên, y đã nghĩ cái tên này cả đời sẽ làm Liễu Hạ Huệ.
“Hừ,” Thẩm Minh Xuyên châm một điếu thuốc, “Sao có thể chứ.”
“Vậy thì sao lại như thế kia? Đừng có nói với tôi là cậu thành người xanh rồi sao, huynh đệ.”
Thẩm Minh Xuyên liếc mắt, kể lại sơ lược chuyện tối hôm đó.
Kỉ Thừa An nghe xong thì mắt tròn xoe, tặc lưỡi mấy cái, nói: “Nhìn không ra đấy, không ngờ cậu lại là một tay súng thiện xạ, đến tôi cũng phải phục cậu.”
Thẩm Minh Xuyên cũng rất đắc ý.
“Nhưng Ôn Nhiên cũng không tồi đó, nếu hai người có thể thành đôi thì tôi cũng rất vui mừng.”
“Không được,” Thẩm Minh Xuyên hút một hơi thuốc, “Tôi không có cảm xúc với cậu ta.”
Kỉ Thừa An hiểu rõ Thẩm Minh Xuyên, y biết cái kiểu không có cảm xúc mà hắn nói, không chỉ về mặt tâm lý, mà còn là sinh lý. Thẩm Minh Xuyên cũng đúng là kẻ kì lạ, không phải bất lực, cũng không phải có vấn đề về sinh lý, nhưng đối phương ở phương diện này chính là lãnh đạm đến mức gần như không có nhu cầu, không hiểu sao sống đến bây giờ mà chưa bị nghẹn chết.
“Còn cậu ấy, đến cả con cũng sinh cho cậu, chắc là thích cậu đấy. Về sau cậu vẫn muốn ly hôn với cậu ấy sao?”
“Cậu đừng nói nữa, cậu ta còn lãnh đạm hơn cả tôi. Thời gian kết hôn dài như vậy, tránh tôi như tránh tà. Tôi và cậu ta sống cùng dưới một mái nhà, nhưng có thể đến hai tháng không gặp mặt nhau, cậu có thể tưởng tượng được cuộc sống của bọn tôi, chẳng khác gì người xa lạ.”
“Nói quá vậy, tôi nghĩ bằng mị lực của cậu, Ôn Nhiên sẽ bị cậu mê hoặc đến điên đảo chứ.”
“Cậu ta mắc chứng sợ hãi hôn nhân, chắc tiếp xúc với tôi, cảm xúc nhiều nhất chính là không thoải mái. Tôi cũng không muốn quá phận xâm phạm cuộc sống của cậu ta. Đứa bé nếu không phải bất đắc dĩ thì cậu ta sẽ chọn phá thai đầu tiên.”
Lúc trước khi hai người giả kết hôn, đã quy định sẽ không can thiệp vào cuộc sống thể xác và tinh thần của nhau. Vài năm nay Thẩm Minh Xuyên đã được không ít người cả nam lẫn nữ theo đuổi, hắn hiểu sức hấp dẫn của bản thân. Lúc đầu hắn cũng lo lắng khi ở chung Ôn Nhiên sẽ động lòng với mình, nên thái độ đối với Ôn Nhiên cũng rất lạnh nhạt.
Kết quả sau một thời gian hắn thấy Ôn Nhiên còn lạnh nhạt hơn hắn, khi không có việc gì cậu sẽ trốn trong phòng không ra ngoài, cố gắng tránh mặt hắn nhiều nhất có thể.
Trừ những trường hợp bắt buộc phải thân mật, những thời điểm khác thì chỉ là một câu chào hỏi xã giao, không nói thừa một lời, ngay cả ý muốn làm bạn xã giao cũng không có.
“Chứng sợ hãi hôn nhân lại khoa trương đến thế sao?”
“Mỗi người thì lại là kiểu khác nhau,” Thẩm Minh Xuyên cũng không đặc biệt nghiên cứu vấn đề này, không thể biết rõ được, “Tôi cảm thấy hẳn là cậu ta không thích cuộc sống sau hôn nhân.”
“Một người thì lãnh đạm, người còn lại thì mắc chứng sợ hãi hôn nhân, hai người các cậu đúng là trời sinh một cặp.”
Bữa tối có thịt gà luộc, lòng gà vịt xào đậu Hà Lan, một bát thịt khô hấp, con vịt rất to nên một nửa được kho, nửa còn lại nấu canh cùng củ cải, và một đĩa rau xào.
Mọi người đều khen ngợi tay nghề của bà Tôn và Ôn Nhiên thật tuyệt. Ngay cả người kén ăn như Thẩm Minh Xuyên cũng thấy rất bất ngờ, không ngờ đồ Ôn Nhiên nấu lại ngon đến thế.
Bữa cơm chiều ấy cả khách và chủ đều vui vẻ vô cùng. Sau khi ăn xong mới hơn tám giờ, đúng ra thì cuộc sống về đêm bây giờ mới thực sự bắt đầu, thế nhưng trên núi thì làm gì có cuộc sống về đêm ở đây. Sóng di động và mạng cũng không ổn định, mọi người đành đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi.
May mắn là Thẩm Minh Xuyên đã cho người đến lắp bình nước nóng trong phòng tắm cho hai ông bà, mọi người mới không phải dùng nồi đun nước nóng rồi ngồi chồm hổm chờ nước sôi nữa.
Trong nhà ông Tôn chỉ có ba phòng, một phòng là của hai ông bà, một phòng là của cô con gái, phòng còn lại dành cho Kỉ Thừa An và Thẩm Minh Xuyên mỗi khi họ đến. Tất cả các phòng đều có giường bạt bộ truyền thống khá đơn giản, cũng rất rộng, hai người nằm cũng không chật chội.
Vừa vặn hai người một phòng, rất hợp lý.
Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên ở trong phòng của cô con gái. Hai ông bà dù hận cô con gái nuôi vong ơn bội nghĩa nhưng chung quy vẫn còn tình thương, cách bài trí trong phòng cơ bản không thay đổi, vẫn mang hơi thở của căn phòng thuộc về con gái, được dọn dẹp sạch sẽ không một hạt bụi, chăn nệm đều đã được thay mới, còn lưu lại hương nước giặt thơm mát.
Bây giờ còn là đầu xuân, ban đêm trong núi rất lạnh, Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên đắp chung một chăn. Ngay cả khi đã có con rồi, nhưng đây lại là lần đầu tiên đôi phu phu này còn tỉnh táo nằm chung một giường. Cả hai đều rất khách sáo, mỗi người nằm một bên giường, ở giữa chừa lại một khoảng trống rất lớn, gió lạnh nhân cơ hội ấy mà luồn lách vào trong chăn.
Đệt mợ, lạnh chết mất.
Ôn Nhiên nằm một lúc liền không chịu nổi, cậu sợ lạnh, phải cố gắng khống chế bản thân không dịch sang phía Thẩm Minh Xuyên, chỉ có thể lăn qua lộn lại như cái bánh nước trên chảo, dựa vào việc ma sát với chăn nệm để sưởi ấm. Giường bị cậu lăn lộn liền phát ra những tiếng kẽo kẹt.
“Cậu đừng có động đậy nữa.” Thẩm Minh Xuyên cuối cùng không chịu nổi, đành lên tiếng.
“Anh nghĩ tôi muốn thế chắc,” Ôn Nhiên đáp, “Anh không lạnh sao?”
“Cũng tạm,” Thẩm Minh Xuyên quay đầu hỏi cậu: “Cậu lạnh à?”
“Chỉ thiếu mỗi nước là không run cầm cập thôi.”
Thẩm Minh Xuyên không nói gì, Ôn Nhiên cảm thấy người bên cạnh mình có chút động tĩnh, sau đó một thân thể ấm áp kề sát bên cậu, cùng một bàn tay ấm nóng giống như túi sưởi, từ đầu đến chân đều được truyền tới luồng ấm áp.
“A.” Ôn Nhiên không nhịn được mà rên lên một tiếng, rất thoải mái.
Ôn Nhiên cảm nhận được cơ thể phía sau mình hơi cứng lại, sau đó giọng nói lạnh lùng của Thẩm Minh Xuyên vang lên từ trên đỉnh đầu, “Cậu đang rên rỉ đấy à?”
“..........” Ôn Nhiên thật muốn bóp chết cái tính lãnh đạm này, nhưng vì không muốn bị lạnh chết cóng nên đành nhịn xuống, thấp giọng đáp: “Anh là biến thái đấy à?”
Thẩm Minh Xuyên hừ lạnh một tiếng, rất độ lượng mà không so đo với cậu.
Lúc bọn họ tắm rửa xong rồi lên giường ngủ thì chưa đến mười giờ, ngay cả người ham ngủ như Ôn Nhiên còn thấy tinh thần rất tỉnh táo, căn bản không ngủ nổi.
Đêm lạnh trong núi thẳm rừng sâu, ở bên ngoài thực sự rất yên tĩnh, không có một chút âm thanh nào. Ôn Nhiên đếm cừu một hồi, vẫn không buồn ngủ như cũ, không nhịn được liền hỏi: “Này, anh ngủ rồi à?”
“Chưa.” Giọng Thẩm Minh Xuyên rất tỉnh táo, xem ra cũng mất ngủ.
Ôn Nhiên ngửi mùi chăn thơm ngát, giọng có phần phiền muộn hỏi: “Sau đó hai người có đi tìm Tôn Tú Mai không?”
Tôn Tú Mai chính là con gái nuôi của hai ông bà, họ đều biết Tôn Tú Mai đến thành phố nào, cho nên với khả năng của mấy người Thẩm Minh Xuyên thì việc tìm Tôn Tú Mai cũng không khó.
“Đã tìm.” Thẩm Minh Xuyên tiếc lời như vàng mà nói.
“Rồi sao?”
“Chồng của cô ta là người ở một thị trấn thuộc thành phố H, không dư dả gì. Cô ta sinh được bốn đứa con gái, không sinh được con trai nên mỗi ngày đều cãi nhau ầm ĩ đòi ly hôn.” Thẩm Minh Xuyên kể lại ngắn gọn.
“Phì.” Ôn Nhiên cũng không có tư tưởng trọng nam khinh nữ, nhưng không hiểu sao nghe chuyện này lại muốn cười, liền nhớ đến một câu nói thế này: một đời sinh được một cô công chúa nhỏ, rồi sẽ lại sinh ra công chúa nhỏ, cả đời tức giận vì sinh ra hai công chúa nhỏ, thì sau đó sẽ là một tổ công chúa nhỏ.
“Tiếp theo thế nào,” Ôn Nhiên lại hỏi, “Biết ông bà gặp được hai quý nhân như mấy anh thì cô ta có hối hận không?”
“Cô ta không biết,” Giọng Thẩm Minh Xuyên lạnh lùng, “Cô ta là người có dã tâm, nhưng không có năng lực. Lên thành phố để trở thành cô bé Lọ Lem nhưng chẳng thể gặp được hoàng tử, chỉ có thể sống ở tầng đáy xã hội. Cô ta cảm thấy tất cả những điều này đều do hai ông bà mà ra, hận họ vì đã nhận nuôi cô ta, đưa cô ta vào rừng sâu núi thẳm mà nuôi nấng, khiến ngay cả việc học cũng không hoàn thành được.”
“Cho nên anh cảm thấy không cần thiết phải nói cho cô ta biết? Nhưng lỡ đâu...” Ôn Nhiên dừng lại một chút, cuối cùng không nhịn được vẫn nói tiếp câu mình đang bỏ dở, “Họ cũng không để ý đến những hành động Tôn Tú Mai đã làm thì sao?”
Chỉ nhìn việc hai ông bà vẫn giữ nguyên bố cục phòng của Tôn Tú Mai là có thể biết được, ông bà vẫn cứ nhớ thương mãi không quên được đứa con gái nuôi vong ơn bội nghĩa này. Mặc dù có biết cô ta vì tham phú quý mà trở về, có lẽ họ vẫn sẽ chấp nhận.
Thẩm Minh Xuyên đáp: “Đã từng cho cô ta cơ hội không chỉ có một lần.”
Ôn Nhiên sửng sốt, không ngờ mấy người Thẩm Minh Xuyên lại có thể làm đến mức ấy. Thậm chí cậu có thể tưởng tượng được mấy người Thẩm Minh Xuyên đã hết lần này đến lần khác, không ngừng cho Tôn Tú Mai cơ hội. Chỉ cần cô ta có một chút hối hận, có lẽ cô ta đã nhìn thấy tiền đồ sáng lạn.
Chỉ có thể nói, hai người họ đã làm hết tất cả những gì có thể, Tôn Tú Mai là không có duyên mà thôi.
Nếu không, dựa vào địa vị của Thẩm Minh Xuyên và Kỉ Thừa An, Tôn Tú Mai muốn gì mà không thể có được.
“Hai anh đã làm rất tốt rồi, ông bà Tôn giờ sống cũng thực sự hạnh phúc.” Ôn Nhiên an ủi nói.
Nơi này trước không làng xóm, sau không hàng quán, căn nhà thì cũ kỹ, nhưng bên trong được bày biện chẳng kém gì những căn nhà trong thành phố. Nội thất trong nhà đều là những đồ xa xỉ chất lượng cao cấp, sofa bằng da thật, TV thông minh, nếu dùng đầu vệ tinh thì có thể bắt được nhiều kênh. Những đồ gia dụng như máy giặt, tủ lạnh, lò vi sóng, bình nóng lạnh thì khỏi phải nói, đầy đủ tất cả mọi thứ.
Thậm chí, Ôn Nhiên còn nhìn thấy thảm trải sàn trong phòng hai ông bà giống hệt tấm thảm mà Thẩm Minh Xuyên trải trong phòng của hắn.
Thế nhưng nơi này sống cũng không tiện lợi, lại không có hàng xóm xung quanh, tuy vậy hai ông bà rất ân ái, cả hai đều nguyện ý sống tách biệt với thế giới bên ngoài.
Có thể nói đời này gặp được Thẩm Minh Xuyên và Kỉ Thừa An, vậy thì đời trước họ nhất định đã làm rất nhiều việc tốt.
“Có lẽ vậy.” Thẩm Minh Xuyên đáp.
Hai người tán gẫu một hồi, câu được câu chăng. Ôn Nhiên cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể của Thẩm Minh Xuyên, cơn buồn ngủ dần kéo đến, cuối cùng thiếp đi một cách nặng nề. Sau khi ngủ say còn vô thức rúc vào lồng ngực Thẩm Minh Xuyên.
Thẩm Minh Xuyên hiếm khi thân mật với người khác, không nhịn được mà hơi dịch người ra phía mép giường. Chỉ một lúc sau Ôn Nhiên cứ như có cảm ứng mà cũng dịch người đến. Thẩm Minh Xuyên dịch ra cậu cũng dịch theo, cuối cùng khi hoàn toàn không thể dịch đi đâu được nữa, Thẩm Minh Xuyên trừng mắt nhìn một lúc lâu, cuối cùng đành bất đắc dĩ chấp nhận “cậu vợ nhỏ đáng yêu” sợ lạnh này rúc vào lòng mình.